Trang Chủ
Ngôn Tình
Cảnh Xuân Nam Triều
Không Hiểu

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
"Không tệ, hắn vẫn còn chung tình như trước kia." Cao Trạm thưởng thức rượu, động não nói: "Tiểu tử này, đánh thắng một trận lớn, ở trước mặt người trong thiên hạ dương uy phong, không ngờ vẫn còn tính thẳng thắn ấy, vì chút chuyện xấu trong gia đình hắn, lần đầu tiên gặp mặt trẫm liền trực tiếp mở miệng.Ừ, như vậy cũng tốt, đã mơ tưởng bỏ vợ rồi, nhưng vẫn nghĩ tới thông qua trẫm xử lý chuyện này. Tính tình mặc dù không tốt, nhưng hết lòng trung thành với vua.

Trẫm thật đúng là sợ tiểu tử này trưởng thành, cánh cũng cứng rắn!"

Hòa Sĩ Khai vội vàng ca ngợi nói: "Bệ hạ là ai, bệ hạ là minh quân thiên cổ, Cao Trường Cung trung thành với người, cũng là do thiên uy của bệ hạ."

"Được rồi được rồi, đừng nịnh hót nữa."

Lan Lăng Vương vừa ra tới cửa điện, trên mặt lại khôi phục vẻ mặt không chút biểu cảm. Nhìn thấy hắn bước lên xe ngựa, Trịnh Du gọi: "Trường Cung." Nàng cắn môi, nức nở nói: "Trường Cung, chàng muốn hòa ly với ta như vậy?"

Nàng đi tới phía sau hắn, thận trọng, uất ức cầu toàn nói: "Trường Cung, chúng ta cùng nhau lớn lên , đừng tuyệt tình với thiếp như vậy, A Du rất sợ!"

Nàng nước mắt tràn mi, vẻ mặt cầu xin: "Trường Cung, chàng đừng bỏ mặc thiếp có được hay không? Thiếp không tranh giành với Trương thị , thật, thiếp cái gì cũng không tranh. Chàng muốn cho nàng làm chánh phi của chàng, thiếp cũng chấp nhận, chỉ xin chàng đừng tuyệt tình đuổi thiếp đi như vậy. . . . . ."

Nàng che đôi tay, ô ô khóc thút thít.

Lan Lăng Vương quay đầu lại.

Đứng ở trước mặt hắn khóc đến thở không ra hơi, ăn nói khép nép cầu xin hắn, là bằng hữu tốt nhất thời thơ ấu của hắn, là người hắn đã từng xác định trở thành thê tử lý tưởng nhất.

Tình hình hiện tại của nàng hắn cũng biết một chút. Hiện tại nàng không có bằng hữu, cũng không có người theo đuổi. Kể cả trở lại Trịnh thị, cũng bởi Hồ hoàng hậu không thích nàng, mà bị gia tộc bài xích. Về phần mẹ kế của nàng, lại càng nói lời ác độc.

Đã từng, nàng có việc gì khó xử, rất thích nói với hắn, mà chỉ cần hắn có khả năng, cũng sẽ giúp đỡ nàng. Cuộc sống như vậy bắt đầu từ khi hắn lên bảy tuổi. Khi hắn mười ba tuổi, hai người mới dần dần không thân cận như thế nữa.

Hôm nay, nàng ở trước mặt hắn khóc như vậy, cầu xin như vậy, thậm chí tự động buông tha vị trí chánh thê chi, bất tri bất giác, Lan Lăng Vương than nhẹ một tiếng, nhắm hai mắt lại.

Nghe thấy hắn thở dài, cảm thấy hắn thở dài tức là mềm lòng, nội tâm Trịnh Dung vui vẻ, tiếng khóc càng lớn hơn.

Một hồi lâu, nàng nghe thấy giọng nói của hắn trầm thấp mà ôn hòa truyền đến: "A Du."

Trịnh Du nghẹn ngào lên tiếng: "Trường Cung chàng nói."

Lan Lăng Vương nhìn nàng, nhẹ nhàng nói: "A Du, thật ra thì ta vẫn không hiểu." Hắn nhìn nàng chăm chú, chầm chập nói: "Lúc ta xuất ra chinh, từng tuyên bố nàng vẫn còn tấm thân xử nữ. Khi đó, nếu như nàng nguyện ý hòa ly với ta, mặc kệ là Dương Tĩnh hay Lâu Nguyên Chiêu, đều có thể cho nàng địa vị không kém hơn vị trí Quận Vương phi phú quý ngày nay. Hơn nữa, hai người này cũng là người trẻ tuổi tài tuấn, bàn về bề ngoài, đủ xứng với nàng."

Hắn cau mày mang theo một chút khó hiểu, đồng thời mang theo một chút ôn hòa nói: "Cho dù ta đã tuyên bố, hay là bọn họ trèo tường gặp gỡ nàng, thậm chí, đám người Lý Ánh làm mối, nàng đều một mực dùng lời lẽ nghiêm khắc cự tuyệt, cố ý không muốn hòa ly với ta - người trượng phu đã hai lòng, ở cùng những người nam nhân đối với nàng một lòng một dạ."

Nghe đến đó, Trịnh Du đầu tiên là kinh ngạc: Hắn rõ ràng xuất chinh, sao biết rõ chuyện ở nhà như thế? Trong nháy mắt nàng vội vàng ngẩng đầu lên, nén lệ thâm tình nhìn hắn. Đang chuẩn bị nói, đó là bởi vì nàng yêu hắn.

Trịnh Du mới vừa ngẩng đầu. Lời kia còn không có nói ra, liền nghe thấy giọng nói nghi hoặc mà trầm ngâm của Lan Lăng Vương truyền đến: "Cũng có người nói, nàng đối với ta một mảnh tình si, cho nên một lòng chỉ nguyện ở bên ta . . . . . . . Lời này thật hoang đường. A Du, chúng ta quen biết nhiều năm như vậy, trong ánh mắt nàng nhìn ta có ngưỡng mộ, có động lòng, cũng có chờ đợi, nhưng hoàn toàn không có si tình không hối hận cho đến chết. Một chữ tình, ta trước kia không biết, sau khi ở chung với A Khởi, ta đã hiểu rõ, chuyện này không thể nghi ngờ."

Hắn nhỏ giọng hỏi: "A Du, nàng rõ ràng không đối với ta tình cảm sâu sắc, vì sao lại cố chấp với ta? Nàng rốt cuộc muốn cái gì? Ta suy nghĩ đến bây giờ, cũng không có hiểu!"

Nói tới đây, Lan Lăng Vương nhìn chằm chằm Trịnh Du, chờ câu trả lời của nàng.

Trịnh Du lúc này đã quên mất khóc thút thít.

Lời nói của Lan Lăng Vương trực tiếp mà lạnh lùng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào nàng kiên quyết lại không có tình cảm, nàng thực là khóc không nổi nữa.

Nàng mở to miệng, trong khoảng thời gian ngắn không biết phải trả lời như thế nào thì tốt hơn. Nói thật ra, hiện tại nàng cũng hối hận, vô cùng hối hận. . . . . . Sớm biết có một ngày sẽ bị quý nữ quý phụ thượng lưu xa lánh, không chỗ dung thân, sẽ bị Cao Trường Cung hắn như đinh đóng cột nói sẽ bỏ nàng, nàng nhất định sẽ lựa chọn gả cho Lâu Nguyên Chiêu. Dương Tĩnh người kia, mặc dù bề ngoài và tài năng vượt xa Lâu Nguyên Chiêu, nhưng mà thân phận của hắn, không giống với Lâu Nguyên Chiêu thế lực gia tộc ăn sâu bén rễ, có thể cho nàng vinh hoa phú quý lâu dài.

Nhưng này trên đời không có thuốc hối hận.

Hiện tại, phía sau của nàng đã không có gì để lựa chọn, gả cho những quý tộc nhỏ và con của quan lại nhỏ, đối với nàng cũng đã trở nên không dễ dàng. Bởi vì Hồ hoàng hậu không thích nàng, vậy nên kể cả trưởng tử thế gia bình thường, cũng sẽ không lựa chọn nàng. Nàng có thể gả, chỉ có thể là con thứ không có bao nhiêu tài cán ở dưới cùng, thậm chí chỉ có chọn lựa trong một số ít thương nhân thế gia.

Nhưng mà Dương Tĩnh và Lâu Nguyên Chiêu, so sánh với Cao Trường Cung hắn, cũng chênh lệch tám nghìn dặm, huống chi ấy là một ít con cháu hàn môn? Phải biết, trong nhận thức của đa số người đời, gả làm thê cho người như vậy, còn không bằng gả cho Cao Trường Cung làm thiếp!

Lan Lăng Vương thấy gương mặt Trịnh Du lúc xanh lúc trắng, lại trừng mắt cứng họng nhìn mình không nói lời nào, không khỏi nhăn chân mày. Nhìn chằm chằm nàng một lúc, hắn lắc đầu một cái, xoay người liền đi.

Nhìn thấy hắn phải đi, Trịnh Du tỉnh táo lại đôi chút, nàng vội gọi: "Trường Cung!" Nàng chảy nước mắt cầu xin: "Trường Cung, đừng tuyệt tình với ta như vậy. Thật, ta không tranh giành nữa, Trương thị muốn cái gì, ta đều tặng cho nàng, toàn bộ đều nhường cho nàng. . . . . ."

Lần này, không đợi nàng nói xong, Lan Lăng Vương đã trả lời như đinh đóng cột: "A Du, vô dụng!" Quay đầu lại, hắn đối diện với Trịnh Du đang sững sờ, gằn từng tiếng: "Ngươi phải hiểu, trừ A Khởi, ta không muốn có phụ nhân thứ hai." Hắn thản nhiên nói: "Ta đối với sắc đẹp, vốn không có nhiều hứng thú. Vả lại, có A Khởi ở đây, tâm này đã mãn nguyện, nếu lại thu phụ nhân, khó tránh khỏi chọc giận nàng, gây ra nhiều chuyện."

Sau khi dùng một loại giọng đây là chuyện đương nhiên nói ra lời này, Lan Lăng Vương ngồi lên xe ngựa, ra lệnh: "Đi thôi."

"Dạ!"

Cho đến khi xe ngựa của Lan Lăng Vương rời đi một lúc, Trịnh Du mới ngơ ngác leo lên xe ngựa, thất hồn lạc phách theo ở phía sau ra hoàng cung.

Hai người này vừa đi, liền có thái giám vội vàng đi về phía điện Xuân Hoa. Mới vừa rồi Lan Lăng Vương và Trịnh Du nói chuyện ở ngoài điện, vốn không có tránh người khác.

Lúc ấy Trịnh Du muốn, chỉ cần Lan Lăng Vương có một chút buông lỏng, chỉ cần hắn đồng ý với nàng, như vậy lời của hắn, liền tương đương với việc đã thông qua bệ hạ, cho dù hắn muốn đổi ý, có bệ hạ ở đó cũng không thể.

Vì vậy, sau khi đứng ở chỗ đó, thái giám này vội vàng đi tới điện Xuân Hoa, kể lại cuộc nói chuyện của Lan Lăng Vương và Trịnh Du.

Cao Trạm nghe có chút mất hứng.

Hắn chau mày lại, khuôn mặt âm nhu xinh đẹp tuyệt trần u ám. Chờ thái giám này nói xong, hắn nặng nề khẽ hừ: "Tiểu tử Cao Trường Cung kia thật sự ở chỗ này nói, trừ Trương thị, hắn không cần phụ nhân thứ hai?"

"Vâng."

Cao Trạm cười lạnh nói: "Hỗn tiểu tử này rất để tâm, chấp niệm của hắn,đã rất là sâu rồi!"

Nói tới đây, hắn hiển nhiên có chút mất hứng, phất tay, cho cái thái giám kia lui ra, sau đó, hắn liền đứng lên, đi tới bên một ngăn tủ .

Vươn tay, từ trong tủ lấy ra một bức họa. Nhìn mỹ nhân tuyệt sắc mặt mày xinh đẹp ở trong tranh, nhìn phía trên viết mấy chữ "Trương thị A Khởi mười lăm tuổi ", hắn mở miệng chậc chậc mấy tiếng, đột nhiên ngửa đầu thở dài: "Mỹ nhân như thế, lại không thể thuộc về sở hữu của trẫm? Tại sao?"

Than tới đây, cơ thể Cao Trạm hung hăng nhảy lên mấy cái, một chút không không cam lòng lộ ra.

Quận chúa địa vị cao quý cả Nghiệp thành, mỹ nhân mỹ phụ Tấn Dương, cơ hồ hắn đều đã nhất nhất thưởng thức qua. Kể cả Lý Thái danh vang thiên hạ kia, hắn cũng muốn chơi là chơi, còn khiến nàng mang thai sinh con, cho đến khi mình chơi đùa chán mới vứt nàng vào trong am.

Trước mắt, cũng chỉ có Trương thị đó là không qua tay. Nghĩ đến Trương thị này xinh đẹp tuyệt thế, nghĩ đến bộ dáng nàng ấy mềm mại đáng yêu, tưởng tượng nàng ở trên giường lúc làm chuyện kia... Loại phong tình đó, Cao Trạm hung hăng nuốt một ngụm nước miếng, trong lòng tựa như có bàn tay cào cấu tim gan, cái loại khát vọng đó, đủ để cho hắn không để ý tới tất cả kéo tay Trương thị nhưng hắn không thể, đúng, hắn không thể!

Than thở, vẻ mặt Cao Trạm lẫm liệt hào hùng, hai tay "Roẹt" một tiếng xé bức họa kia thành hai nửa, Cao Trạm cắn răng khí thế có thể cắn nuốt núi sông nói: "Trẫm là danh quân đương thời, vì giang sơn phồn thịnh, thôi thôi, cũng chỉ có thể không nghĩ đến phụ nhân của Trường Cung này nữa!"

Lan Lăng Vương trở lại trong phủ.

Sau khi tự giam mình trong thư phòng hai canh giờ, hắn triệu Dương Thụ Thành và đám thân tín.

Lúc mười người Dương Thụ Thành đi vào, vừa hay nhìn thấy Lan Lăng Vương mở ra một cuộn bản đồ trung nguyên,đánh dấu chỗ này chỗ kia.

Mọi người đang cười cười nói nói, lập tức yên lặng lại. Bọn họ không nói tiếng nào mà đứng ở đó, chỉ chờ Lan Lăng Vương mở miệng.

Lan Lăng Vương lên tiếng: "Dương Thụ Thành, đi ra xem bên ngoài có người hay không." Đây là muốn hắn đảm bảo an toàn.

"Vâng." Không bao lâu, Dương Thụ Thành đi vào: "Quận Vương, đã không có ai rồi."

"Ngươi canh giữ ở bên ngoài."

"Vâng."

Dương Thụ Thành vừa đi, Lan Lăng Vương ngẩng đầu lên, nhìn mọi người chằm chằm một lát, sau đó từ từ nói: "Ta mới vừa rồi đã gặp bệ hạ."

Chuyện này tất cả mọi người đều biết.

Lan Lăng Vương chau mày lại, âm thanh trì trệ, hắn chắp tay bước đi hai bước thong thả trong thư phòng, chậm rãi nói: "Bệ hạ nói với ta, chuyện Đột Quyết tấn công Bắc Hoàn châu, là hắn soạn ra để gạt ta trở về, hắn nói, bởi vì ta vừa đi ra ngoài là đi hơn một năm, hắn nhớ ta, cho nên soạn ra tin tức này lừa ta trở lại."

Vừa nói ra lời này, trong thư phòng ong ong một mảnh. Chúng tướng châu đầu ghé tai, vẻ mặt đều mang một tầng bất mãn cùng sầu lo. Đây là chuyện quốc gia đại sự, bệ hạ cũng nói ra ngoài để gạt người. Quan trọng nhất là, lời nói dối bị vạch trần, chẳng những không lấy làm hổ thẹn, ngược lại vui mừng hả hê, căn bản không xem ra gì, đây tuyệt đối không phải là một dấu hiệu tốt.

Chẳng lẽ, ông trời quả thực muốn diệt Tề quốc rồi, cho nên hôn quân bạo quân mới tầng tầng lớp lớp?

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Cảnh Xuân Nam Triều

Avatar
mongmo16:03 11/03/2015
Hay qua ban oi, ban rang dich nhanh cho moi nguoi cung thuong thuc nhe. Rat cam on ban va dien dan

BÌNH LUẬN FACEBOOK