Trang Chủ
Ngôn Tình
Cảnh Xuân Nam Triều
Chương 32

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Thủ khúc đang được đàn ở trong, chính là Trương Khởi đưa cho Tiêu Mạc. Bài hát này vốn là tác phẩm hai năm sau của Hoàng đế, tên là 《Tử Hư Phú》, ở trong ký ức, nó từng truyền khắp nhỏ lớn ngõ ở thành Kiến Khang.

Tiếng đàn vẫn còn bay tới, tiếng tiêu lũ lũ xen lẫn trong đó, trong sự khoáng đạt xen lẫn tiêu dao vô tận. Loại tiêu dao này, không thấy được nửa phần ưu tư, cũng không có đau xót vì nước nhà đổ này. Có, chỉ có tươi đẹp mị diễm, thịnh thế phồn hoa không nói ra được.

Loại tiếng nhạc này, mang sự cao thượng và ca tụng của nhạc cung đình. Trương Khởi lắng lắng nghe nghe, cũng không khỏi kinh ngạc. Theo tâm cảnh của nàng, tiếng nhạc hay hơn nữa, cũng khó nhập tâm. Nhưng trong trí nhớ của nàng, lại cứ khắc thật sâu, có thể thấy được, mấy năm kia, nàng trôi qua cũng phú quý an nhạc?

Từ từ, tiếng nhạc dừng lại, Trương Khởi cũng thả lỏng mặt mày.

Tiếng ông ông nổi lên bốn phía, vô số âm thanh ca tụng than thở thản nhiên mà đến. Một số quyền quý càng thêm không tự chủ được xông vào chỗ bệ hạ, lớn tiếng ca ngợi.

Thành công.

Thủ khúc này, có thể khiến cho Tiêu Mạc trở thành tri âm của bệ hạ chứ?

Mà những con chữ xinh đẹp của mình trên khúc phổ, cũng có thể ở lúc mấu chốt trợ giúp cho mình.

Nàng nghiêng đầu nhìn Trương Cẩm, thấy nàng đang đỡ tay A Lam, hưng phấn nói: "Người thổi tiêu lúc nãy chính là Tiêu Lang? Huynh ấy thật là tài." Vui sướng và hài lòng nhuộm mắt nàng, lúc này Trương Cẩm nghễnh đầu, dáng vẻ đắc chí vừa lòng, thực là hận không thểi nói cho mọi người, Tiêu Mạc chính là ái lang của nàng.

Trương Khởi thấy nàng tạm thời khôngđể ý chính mình, liền lui về phía sau.

Đi tới trên đường nhỏ trong vườn hoa, Trương Khởi ngước đầu nhìn lên trăng sáng bên trên bầu trời.

Trăng sáng cong cong, mây trôi nhàn nhạt, tiếng nhạc vẫn xen lẫn trong mùi rượu bay tới, thật là đêm nay không biết đêm nào.

Nếu như cả đời này, cũng có thể nhìn trăng sáng, không cần sợ hãi màn đêm phủ xuống, không cần lo lắng mặt trời lên, thật tốt chứ?

Một loạt tiếng bước chân từ phía sau truyền đến, tiếp, âm thanh trầm thấp của Tiêu Lộ truyền đến, "Tiểu cô tử!"

Nghe ra là hắn, Trương Khởi nhanh chóng quay đầu lại.

Tiêu Lộ chạy đến trước mặt nàng, nhìn chằm chằm nàng cười nói: "Cuối cùng tìm được ngươi rồi. Đi theo ta." Hắn quay đầu, ý bảo Trương Khởi đi theo phía sau hắn, đi vào trong rừng rậm.

Trương Khởi chau mày lại, không hiểu hỏi "Đi nơi nào?"

"Đến ngươi sẽ biết."

Trương Khởi suy nghĩ một hồi, vẫn đi theo bước chân của hắn.

Đi mấy trăm bước, Trương Khởi hỏi "Ngươi muốn dẫn ta đi gặp ai à?"

Tiêu Lộ vẫn không trả lời, một âm thanh trầm thấp truyền đến, "Là gặp ta."

Trương Khởi ngẩn ra, nàng ngẩng đầu lên, thấy được Tiêu Mạc dưới ánh trăng, chắp hai tay, áo trắng tung bay.

Đoàn người không phải vây xem hắn sao? Sao cho hắn chạy ra ngoài?

Trương Khởi nháy mắt to, mặt không hiểu.

Nét mặt ngơ ngác của nàng rõ ràng lấy lòng Tiêu Mạc, hắn cười nhẹ một tiếng, đi lên hai bước, đi tới trước người Trương Khởi.

Cúi đầu, nhìn chằm chằm tiểu cô tử mới cao bằng vai mình, trong mắt sáng rõ của Tiêu Mạc nhộn nhạo dịu dàng, "Lúc nãy bệ hạ hỏi ta lai lịch của bài hát này, A Khởi, ngươi đoán ta nói như thế nào?"

Trương Khởi ngửa đầu nhìn hắn, nhỏ giọng hỏi: "A Mạc nói như thế nào?"

Tiêu Mạc lộ ra răng trắng như tuyết, cười lịch sự mà dịu dàng, hắn nhẹ giọng nói: "Ta nói với ngài, đây là bạn thân của ta sáng tác. Nhưng không được nàng cho phép, thứ cho thần không thể nói ra tên của nàng. Bệ hạ là người khoan hậu, hắn cười ha ha, nói: có thể phổ ra khúc tiêu dao này, nhất định là người tự tại, hắn cũng không nguyện ý tiếp nhận hư danh trong kiếp này, trẫm lại có thể quấy rầy nhã hứng của hắn?"

Nói tới chỗ này, Tiêu Mạc nhỏ giọng hỏi: "Như vậy, tiểu cô tử hài lòng không?"

Hài lòng, sao lại không hài lòng?

Trương Khởi gật đầu liên tục.

Thấy nàng gật đầu như gà con mổ thóc, dưới ánh trăng, gương mặt bị tóc mái che một nửa, thực là trắng nõn mê người. Tiêu Mạc nhìn một chút đã ngơ ngẩn.

Nhìn thấy hắn si ngốc ngẩn người vì mình, Trương Khởi không khỏi lui ra sau một bước nhỏ.

Động tác của nàng, thức tỉnh Tiêu Mạc. Hắn xấu hổ cười một tiếng, nghiêng gương mặt tuấn tú đi, khiến gió xuân thổi đi sóng gợn dâng lên trong mắt.

Nhìn ngọn lửa phương xa, Tiêu Mạc vừa thầm xấu hổ, vừa không hiểu. Cô tử xinh đẹp hắn đã gặp đếm không hết, dù thông tuệ khác thường, cũng không phải số ít. Nhưng hắn một đấng nam nhi, sao lại luôn có ý tưởng với một tiểu cô tử chưa lớn như nàng? Chẳng lẽ, hắn kiếp trước nợ nàng?

Thu hồi suy nghĩ lung tung, Tiêu Mạc quay đầu nhìn về phía nàng. Nhìn chằm chằm Trương Khởi, hắn ho nhẹ một tiếng, nghiêm túc nói: "A Khởi, ngươi còn chưa nói cho ta biết, tại sao ngươi ba lần bốn lượt cự tuyệt đề nghị của ta, luôn không muốn nổi tiếng?"

Ánh mắt của hắn sáng quắc, kiên trì khác thường, "Nói cho ta biết nguyên nhân chân thật của ngươi."

Trương Khởi cúi đầu.

Nàng cắn môi, ở trong ánh nhìn chăm chú của Tiêu Mạc, chậm rãi lắc đầu một cái. Tiêu Mạc nhướng mày, còn chưa mở lời, liền thấy Trương Khởi đỏ mắt, một giọt hai giọt châu lệ, ném ra một đường cong trong suốt ở trên ánh trăng, rồi tung tóe ở trong bụi cỏ.

Tuyệt đối không ngờ rằng một câu nói liền làm cho nàng khóc. Tiêu Mạc nhất thời luống cuống tay chân, hắn tay vội chân loạn từ trong lòng móc ra khăn tay, vừa muốn giúp nàng lau nước mắt, nhưng tay kia đưa tới khuôn mặt nhỏ nhắn, lại cứng lại.

Trương Khởi làm như bị sự vụng về khó được của hắn ép cười, nàng buột miệng cười, giận trách liếc hắn một cái.

Trăng sáng như nước, gió xuân từ từ, cái nhìn này, giống như nước thu chảy ngược, trời cao chảy sông, đâu chỉ là đẹp không sao tả xiết?

Rõ ràng còn là một thiếu nữ cực kỳ non nớt, nhưng vẻ phong tình quyến rũ, thực thực khó tả khó nói hết!

Lần này, Tiêu Mạc thật ngây dại.

Hai gò má Trương Khởi ửng hồng, nàng nhanh chóng đoạt lấy khăn trong tay hắn, lung tung lau nước mắt, rồi ném khăn về ngực hắn, sau đó xoay người liền trượt. . . . Nàng không phải cố ý muốn hấp dẫn hắn, thật là không cẩn thận. Có chút động tác, đều do bản năng của thân thể này.

Tiêu Mạc ngơ ngác nhận lấy khăn nàng ném tới, ngơ ngác nhìn nàng xoay người, thấy nàng sắp rời đi, hắn không biết từ nơi nào tới hơi sức, vèo vươn tay giữ lại bả vai của nàng.

Khi Tiêu Mạc kéo Trương Khởi vào trong ngực mình thì một tiếng cười trộm đè thấp truyền đến, "Ngươi được đấy Tiêu Lang, cô tử cả sảnh đường đều đang tìm ngươi, ngươi lại dắt một tiểu cô tử chàng chàng thiếp thiếp."

Một bóng người từ trong rừng cây lao ra. Hắn tung người nhào tới sau lưng Tiêu Mạc, thuận tiện vươn tay đến cánh tay Trương Khởi, miệng là hét lên: "Kiến Khang Tiêu Lang bực nào nhân vật, lại bị một tiểu cô tử mê hồn phách, không được, ta phải ngó ngó."

Âm thanh mang theo giọng vịt đực đặc biệt lúc thiếu niên trổ mã, không phải Trần Ấp thì là người nào?

Hắn đột nhiên vừa gọi vừa bổ nhào về phía trước, Tiêu Mạc bị dọa nhảy dựng. Khi Trần Ấp nhào tới trên lưng hắn thì Tiêu Mạc theo phản xạ vung bả vai, đẩy mạnh Trần Ấp ra.

Chính là như vậy, Trần Ấp liền không bắt được tay Trương Khởi. Khi hắn giận đến kêu to thì Trương Khởi xoay eo, bắn ra như con thỏ bị giật mình, đảo mắt liền biến mất ở trong bóng tối.

Mà lúc này, bởi vì tiếng kêu la của Trần Ấp, một nhóm người nhanh chóng xông tới.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Cảnh Xuân Nam Triều

Avatar
mongmo16:03 11/03/2015
Hay qua ban oi, ban rang dich nhanh cho moi nguoi cung thuong thuc nhe. Rat cam on ban va dien dan

BÌNH LUẬN FACEBOOK