Trang Chủ
Ngôn Tình
Cảnh Xuân Nam Triều
Chúng Ta Hòa Ly

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Giọng Tô Uy ôn hòa từ bên ngoài truyền đến: "Biết, ngươi đi đi."

"Vâng."

Tô Uy vừa vào phòng, liền thấy Trương Khởi ngước khuôn mặt nhỏ nhắn, điềm đạm đáng yêu nhìn mình. Tô Uy liền bước nhanh đi tới trước mặt nàng, cầm tay của nàng nói: "Đừng nóng vội."

"Vâng."

Trương Khởi thở ra một hơi, cố gắng nhìn hắn cười một tiếng: "Ta không vội."

Chỉ là ngay cả tên ăn xin, ác bá trong thành đều là người của Lan Lăng Vương.

Hắn từ lúc nào thì biết mình chưa chết? Chẳng lẽ là lộ ở chỗ Tiêu Mạc?

Thấy Trương Khởi lúc nói không vội, nụ cười trên mặt cũng tắt ngấm, Tô Uy dịu dàng đưa mắt nhìn Trương Khởi một cái, xoay người, sải bước đi ra cửa phòng.

Giữa ngã tư đường, mặt đường có một tầng tuyết đọng thật dầy, con đường bên cạnh, thỉnh thoảng có thể thấy tên ăn xin cùng mấy đứa trẻ lang thang xiêm áo đơn bạc lạnh đến run lẩy bẩy .

Mờ mịt liếc mắt nhìn bầu trời, Tô Uy vừa suy nghĩ, vừa đi vào một trong đường tắt.

Hắn vừa đi, chính là cả ngày, đi lúc tuyết bay tán loạn, lúc về, bão tuyết vẫn còn hoành hành khắp nơi.

Tô Uy thở dài một hơi, cất bước bước vào viện.

Hắn một bước vào nhà kề bên, mới vừa run run phất đi một thân đầy tuyết, lại thấy Trương Khởi bưng một chậu nước nóng đi tới. Nàng nhìn lại Tô Uy đang ngây ngô như gà gỗ, nhỏ giọng nói: "Mới vừa đi vào, gột rửa một cái đi."

Ở trong đoàn người của Tô Uy, không có tỳ nữ, hiện tại A Lục lại không có ở đây, Trương Khởi cũng không đành lòng, chỉ có thể tự mình động thủ thôi..

Vì vậy, nàng đi tới phía sau, giúp hắn cởi áo khoác trên người ra, sau đó bảo hắn ngồi xuống, phủi đi những bông tuyết dính đầy trên tóc, vừa phất lung tung mấy cái, vừa nói: "Lo lắng làm gì? Rửa mặt mũi chân tay cho ấm đã." Giọng nói vừa mềm lại vừa ngọt, làm cho người ta chưa uống đã thấy say.

Tô Uy cúi đầu.

Hắn nhìn chậu nước nóng hổi. Nhìn cái bóng của mình, nho nhỏ nói: "A Khởi, ngươi bây giờ, thật giống như một tiểu thê tử."

Trương Khởi đang phủi tóc cho hắn, tay chợt cứng đờ, rồi lạ rũ mắt xuống. Nhẹ giọng nói: "Mau rửa đi."

Thấy nàng thu vạt áo khẽ chào, chuẩn bị lui ra, Tô Uy vội vàng nói: "Tuyết rơi nhiều cũng có chỗ tốt. Ngay cả mạnh như Hắc Giáp Vệ, cũng gánh không được rồi, Chung quanh cửa thành cũng vắng vẻ lắm."

Mặc dù vắng vẻ. Vẫn luôn có người từng thời từng khắc nhìn chằm chằm, hơi có người khác thường ra vào, bọn họ liền lập tức xuất hiện . Điểm này, Tô Uy biết, Trương Khởi cũng biết.

Thấy Trương Khởi không lui về phía sau nữa, mà ngẩng đầu giương mắt nhìn mình, Tô Uy thẳng lưng, tư thái ưu nhã khí phái nhìn nàng mỉm cười nói: "Gia phụ ta là trọng thần của Tây Nguỵ. Khi ta còn bé lại thường mải chơi không nghe lời ông, những thành trấn chung quanh Tấn Dương đều có người quen. Nói thật thì Cao Trường Cung cũng không phải là cường hào ác bá."

Chống lại Trương Khởi, hắn trừng mắt nhìn. Nghịch ngợm nói: "Ta mới vừa rồi đã thỉnh cầu các bằng hữu của ta hỗ trợ. Những ngày kế tiếp, thành trì chung quanh đây , cứ cách chừng mười ngày, sẽ gặp mơ hồ xuất hiện hành tung của một đại mỹ nhân ... ... Nàng sẽ giúp chúng ta thu hút những đứa trẻ lang thang cùng những tên ăn xin kia." Như vậy trong trời đông lạnh giá, những người đó đi đến chỗ đó, có muốn rời khỏi, cũng không dễ dàng như bình thường.

Nghe đến đó, Trương Khởi liền mỉm cười, trong lúc Tô Uy si ngốc đưa mắt nhìn thì sóng mắt nàng liền lưu chuyển: "Này, hắn thưởng những 200 Kim, người trong viện này, sẽ không nói ra chứ?"

"Bọn họ đều là người ở bên cạnh ta nhiều năm, trải qua vô số chuyện, đồng sinh cộng tử, nên trung trinh lắm. A Khởi cứ yên tâm đi."

"Vâng, ta biết."

Tuyết rơi dày liên tục trong nhiều ngày, năm công nguyên 561 liền cứ thế trôi qua.

Theo tiết lập xuân tiết, bầu trời lập tức trong xanh hơn. Tới tháng giêng thì thời tiết đã tốt hơn trước nhiều, giữa ngã tư đường hơn phân nửa tuyết đọng đã tan chảy.

Trong vòng hơn một tháng này, Trương Khởi trôi qua trong bình yên, biệt viện cực kỳ bình thường này mặc dù bị những tên ăn xin cùng kẻ lang thang rình rập nhiều lần, đã từng có hào kiệt xông vào. Nhưng những người này chứng kiến Tô Uy mũ quan cao quý, phong cách lỗi lạc cùng với người hộ vệ vạm vỡ phía sau thì liền vội vàng đánh trống lui đường.

Tiếp đó, Tô Uy cũng đã tìm được mấy người có uy trong thành. Cũng không biết hắn dùng biện pháp gì, từ ngày đó trở đi, viện của bọn họ liền trở nên thanh tịnh khác thường. Mặc dù luôn nghe được một một nhà dân bị đám hào kiệt xông vào, cướp một phụ nhân nào đó đưa đến cho Hắc Giáp Vệ, sau lại được thả ra, nhưng đối với Trương Khởi mà nói, thế giới của nàng vẫn rất thanh tịnh .

Một ngày kia, Tô Uy từ bên ngoài đi vào. Ngẩng đầu nhìn bọn họ bầu trời hồng hồng rực rỡ phía tây, hắn liên tục hạ truyền đạt mấy mệnh lệnh sau đó mới đi vào trong chánh viện.

Một tiếng cọt kẹt, cửa phòng liền được đẩy ra, Trương Khởi vội vàng nhìn hắn , trên gương mặt tuyệt mỹ, cặp mắt sáng lấp lánh đầy chờ đợi.

Loại sáng ngời cùng mong đợi này, làm cho Tô Uy có chút ngây ngẩn. Tiểu phụ nhân trước mắt, Lan Lăng vương nhớ nhung đến cỡ nào, hắn nhất thanh nhị sở, có lúc thật vẫn không nghĩ ra, rõ ràng tương tư khắc cốt, làm sao lại có thể nói đi là đi, dù là đứt ruột, nát tâm, dù là cả đời không còn tươi cười nữa, cũng tuyệt không quay đầu lại.

Loại tính tình quyết tuyệt thà làm ngọc vỡ, hoang đường rung chuyển thế gian, thật đúng là cũng không phải không có người bội phục.

Tô Uy đến gần Trương Khởi, nói: "Căn cứ vào thông tin, Tề chủ đã phản Nghiệp thành, ở nơi này mấy ngày, hắn sẽ đến Nam Giao cúng tế, ở lại thái miếu, lập hậu. Giới văn thần võ tướng, cũng không tiện rời đi. A Khởi, chúng ta có thể nắm chặt mấy ngày này bố trí thật tốt, một khi tìm được cơ hội sẽ lập tức rời đi!"

Hắn nhìn Trương Khởi, nhẹ lời nói: "Lan Lăng Vương dán bố cáo quá sớm, những tên ăn xin, những đứa trẻ lang thang kia tìm ngươi nhiều ngày cũng không có kết quả, hiện tại nhuệ khí đã tiêu. Lại nói, Bắc Hằng Châu là một thành lớn, lại đang là mùa đông rét mướt, không biết có bao nhiêu thương khách, con buôn ở lại ở đây, bọn họ phải đi, cũng liền ở nơi này mấy ngày. Chúng ta cũng ở đây mấy ngày nữa rồi lên đường thôi."

Trương Khởi gật đầu, đáp: "Được."

"Lúc ta mới vừa gặp ngươi lúc đó ngươi đang hóa trang? Ngươi thử hóa trang lần nữa cho ta nhìn xem ."

Nghe được lời này của Tô Uy, con ngươi Trương Khởi trong veo như nước liền liếc nhìn hắn một cái. Hắn biết là nàng đang hỏi, ngươi nhìn một cái liền nhận ra, hóa trang có ý nghĩa sao?

Đón nhận ánh mắt của Trương Khởi, Tô Uy xấu hổ cười cười, nàng nhìn hắn, nhẹ nhàng mà nói: "A Khởi, đến Trường An, ta liền thối lui hôn sự, sau đó liền tiễn ngươi đến phương nam....... Có ta ở đây, ngươi luôn có thể không lo đến áo cơm gạo tiền."

Có ý tứ gì?

Trương Khởi trừng mắt nhìn, hắn đang nói, hắn sẽ vẫn ở bên cạnh nàng sao?

Thấy Trương Khởi ngơ ngẩn, tay phải Tô Uy nhẹ nhàng, cẩn thận phất qua gương mặt của nàng. Không đợi Trương Khởi kịp phản ứng, tay kia lại hạ xuống thật nhanh.

Hắn nhìn nàng, gương mặt tuấn tú hơi hồng, giọng cũng có chút khẩn trương. "A Khởi. Ta sẽ đối tốt với ngươi, sẽ luôn luôn đối tốt với ngươi."

Lời thổ lộ vừa nói ra khỏi miệng, Tô Uy vọt xoay người. Như một thiếu niên mới lớn vừa làm việc gì sai nhanh chóng chạy ra ngoài, cũng không chờ Trương Khởi trả lời.

Nhìn bóng lưng của hắn một hồi, lại thấy A Lục sôi nổi chạy vào. Thấy Trương Khởi, nàng liền cười cong mắt.

Cười cong mắt thì cũng thôi đi, nàng cái gì cũng không nói, chỉ là vây quanh Trương Khởi, vừa chuyển động vừa cười khúc khích.

Trương Khởi bị nàng xoay quanh đầu liền choáng váng, không nhịn được cười hỏi: "Rốt cuộc có chuyện gì vui mừng, nói mau lên."

Mắt hạnh của A Lục liền chuyển một cái, khuôn mặt cũng hơi đỏ lên: "A Trắc nói, hắn sẽ theo ta đến Trần."

Thấy con ngươi Trương Khởi yên lặng như nước nhìn mình, A Lục ngượng ngùng cúi đầu. Lắc lắc vạt áo nói: "Hắn nói, chúng ta vừa đến Trần liền kết hôn...."

Nói tới chỗ này, A Lục ngẩng đầu lên, đỏ mặt, nói tiếp: "A Khởi, đến lúc đó chúng ta xây một đại viện, canh tác chừng trăm mẫu ruộng. Còn nữa, ta cùng A Trắc sẽ ở trồng trước viện đủ loại hoa cúc, đến mùa thu, ngươi ở trên đó chơi xích đu, như vậy nhất định sẽ rất đẹp."

Mùa thu? Mùa thu năm nay sẽ có cảnh đẹp như vậy sao? Trương Khởi cũng quay đầu, nhìn lên trời mà mất hồn.

Qua tháng giêng, Lan Lăng Vương cùng văn võ bá quan liền theo Tân Đế đến Nghiệp thành.

Mấy ngày nữa, bệ hạ lại muốn vội vàng chùa Nam Giao, ở thái miếu, tất cả mọi người không được rời đi.

Theo một câu bãi triều của bệ hạ, tất cả chúng thần nhất lượt giải tán.

Ra khỏi đại điện, chúng thần tụ chung lại một chỗ nghị luận, chứng kiến Lan Lăng Vương cùng với Tiêu Mạc, thì dám người kia bao gồm cả phụ thân của Trịnh Du, Trịnh Văn Thành cũng là Thượng Thư tam phẩm giống với Tiêu mạc, cùng nhau quăng tới những ánh mắt ý vị sâu xa.

Trịnh Văn Thành nhìn bóng dáng cao lớn của Lan Lăng Vương, mấy lần cất bước chuẩn bị tiến lên, nhưng nghĩ tới tính tình của người trước mắt này thì lại chần chừ.

Trong lúc lão đang chần chừ lưỡng thì Lan Lăng Vương đã đi ra khỏi hoàng cung.

Lúc này, ngoài tiếng xe ngựa truyền đến, đồng thời còn có tiếng giễu cợt lịch sự: "Quận Vương thật có nhã hứng, đến Nghiệp thành, mà không trở về nhà lại đến ở tửu lâu?"

Đây chính là giọng nói của Tiêu Mạc.

Lan Lăng Vương lạnh lùng ngoái đầu nhìn lại.

Thấy hắn rét lạnh mà nhìn chằm chằm vào mình, Tiêu Mạc tự nhiên cười một tiếng, đang chuẩn bị nói thêm câu nữa, lại nghiêng mắt nhìn thấy một người, không khỏi giễu cợt nói: "Thời gian sau bão tuyết, chính là thời tiết trốn chạy tốt nhất, Quận Vương nếu như còn muốn lấy được mỹ nhân, lúc này cũng không thể thư giãn."

Nói tới chỗ này, hắn lại cười to nói: "Chúng ta đi."

Dứt lời liền nghênh ngang rời đi.

Lan Lăng Vương quay đầu lại. Đập vào mắt chính là Lan Lăng Vương phi -- Trịnh Du đang ngồi ngay ngắn ở trên xe ngựa, nước mắt ròng ròng nhìn hắn.

Thấy Lan Lăng Vương giục ngựa chuẩn bị rời khỏi, Trịnh Du vội vàng gọi: "Trường Cung." Xe ngựa đến gần Lan Lăng Vương, Trịnh Du nén lệ, si ngốc nhìn hắn thút thít nói: "Trường Cung, trở về phủ thôi.... Đã về đến Nghiệp thành rồi."

Nàng duy trì tư thế cực kỳ ưu nhã, nhưng nước mắt trên mặt, lại khó có thể che giấu vẻ yếu ớt.

Lan Lăng Vương quay đầu lại nhìn về phía nàng.

Thấy hắn rốt cuộc cũng nhìn mình, Trịnh Du tươi tỉnh trở lại, cười lên một tiếng, trên mặt vẫn nén lệ, nhưng nụ cười lại vô cùng rực rỡ, tâm tình kìm nén không nói ra được làm cho người khác thật đau lòng.

Mà ánh mắt của Lan Lăng Vương cũng có chút hoảng hốt.

Hắn nàng, đột nhiên, gọi khẽ: "A Du."

"Vâng, Trường Cung." Âm thanh dịu dàng mà mềm mại, lại lộ ra vẻ hiền thục.

"Lúc A Khởi lừa gạt ta nhưng lại lại luôn thể hiện ra vẻ mặt giống với ngươi bây giờ. Ta nhìn đã nhiều, nên nhìn một cái liền biết ngay là thật hay giả."

Hắn từ từ nói: "Tựa như ngươi giờ phút này, là đang oán hận ta? Nếu oán hận thì không cần cười đến đau thương như thế!"

Nghe thấy thế nụ cười trên mặt Trịnh Du lập tức cứng đờ.

Lan Lăng Vương gật đầu một cái, lại nói: "Chính là như vậy, nét mặt ngươi bây giờ mới đúng." Hắn thở dài một tiếng, nhẹ nhàng mà nói: "A Du, ngươi đã nghe được, A Khởi không có chết, nàng chỉ chạy trốn mà thôi, nên ta lập tức có thể tìm nàng trở lại. Có một số việc, không thể nào bào chữa, ngươi có điều kiện gì cứ nói ra, chúng ta hòa ly thôi..."

Khó khăn lắm mới nói đến hai chữ "Hòa Ly", Trịnh Du đột nhiên phát hiện ra một tiếng rít chói tai, đâm rách bầu trời, khiến mọi người ở giữa ngã tư đường cả kinh đều đồng loạt nhìn về phía này.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Cảnh Xuân Nam Triều

Avatar
mongmo16:03 11/03/2015
Hay qua ban oi, ban rang dich nhanh cho moi nguoi cung thuong thuc nhe. Rat cam on ban va dien dan

BÌNH LUẬN FACEBOOK