Căn Nhi

Chương 10: Hương vị (2)

Tiểu Thanh Điểm

16/08/2020

Hắn dùng cái khăn lông ướt xoa nắn bộ phân sinh dục của cô, theo cánh hoa thịt lau qua lại, lại thử đánh vòng ở trên âm hộ, cuối cùng trở lại gần âm đế, dùng thêm chút sức lực, cọ xát mạnh lên.

Niệm Đệ lay động một chút, bóp cổ tay của hắn: “Ngô...”

Diệu Tổ ôm eo cô, dán ở phía sau cô, dương vật kề sát mông cô, trong tay cầm khăn lông, đè ép bộ phận sinh dục của cô.

Khăn lông thô ráp xẹt qua âm đế non mịn mẫn cảm làm cả người cô run rẩy, hai chân nhũn ra.

Dương vật của hắn kẹp ở kẽ mông cô, cắm nhẹ nhàng giống như chơi đùa, Diệu Tổ thở hổn hển hỏi: “Thoải mái không?”

Niệm Đệ rên rỉ một tiếng, kẹp chặt cái khăn lông ướt kia, nước trong khăn lông bị đùi cô kẹp chặt nhỏ giọt rơi xuống chậu nước, vang lên tiếng tí tách.

Tay cô bắt lấy cánh tay Diệu Tổ đang ôm cô, không nói nên lời: “Ngô...”

Diệu Tổ cười nói: “Kẹp em đều đau."

Nói như vậy, hắn dùng ngón tay cầm lấy khăn lông, cọ xát qua lại một lần lại một lần lên âm đế của cô, đến mức cô ngẩng đầu lên, hoàn toàn ngã vào trong lòng ngực hắn.

Niệm Đệ kẹp cổ tay của hắn cọ xát theo bản năng, hắn đỉnh lên phía trước, dương vật nóng bỏng lại chọc vào phía sau môi âm hộ của cô, hai lần kích thích này tra tấn làm cô phát điên.

Hai chân cô run rẩy, hé miệng thở dốc từng ngụm từng ngụm, thanh âm vô cùng dâm mị, bách chuyển thiên hồi: “Diệu Tổ...”

“Em... Cắm vào đi.”

Trên dương vật Diệu Tổ đều là dâm thủy cô chảy ra, sớm đã ngo ngoe rục rịch, vài lần suýt nữa đã cắm vào trong môi âm hộ mời gọi kia.

Nghe thấy cô mời như vậy, Diệu Tổ không thể nhịn được nữa, ngón tay phía trước không ngừng ấn lên âm đế, phía sau hắn thẳng lưng đâm vào trong âm đạo trơn ướt.

Trong âm đạo đột nhiên co rút lại, gắt gao bao bọc lấy phân thân của hắn, một cỗ chất lỏng trớn ướt vọt tới trên quy đầu. Vòng eo cô đong đưa, đùi run rẩy, hắn mới vừa cắm vào, khiến cho cô leo lên đỉnh khoái cảm.

Niệm Đệ phát hiện chính mình hoàn toàn mất khống chế, kinh hoảng lên, bắt lấy tay của Diệu Tổ, liên tục xin giúp đỡ: “Diệu Tổ, Diệu Tổ...”

Nói là xin giúp đỡ, lại mị hoặc đến phát hỏa, càng giống như rên rỉ cầu hoan.

Diệu Tổ ôm cô lên một chút liền cắm vào, ôm cô ở trong lòng ngực giống như xi tiểu, một tay nâng chân cô, đem người cô bẻ thành một chữ hình, ấn ở trên dương vật lớn nóng bỏng, đâm từ trên xuống dưới, thọc vào rút ra thật sâu.

Tư thế này vô cùng kỳ quái, dương vật của hắn lại vô cùng lớn, khi cô bị ấn xuống, quy đầu lớn vừa tròn vừa cứng phá vỡ tầng tầng thịt mềm, trực tiếp đâm đến chỗ sâu nhất, vừa đau vừa tê dại, làm cô vừa cảm thấy ngứa ngáy lại vô cùng thoải mái.

Đây là đỉnh đến chỗ nào? Đây là đâm hỏng bụng, cắm đến dạ dày sao?

Cảm giác sợ hãi cùng khoái cảm kích thích đủ để cho người ta điên cuồng, Niệm Đệ khóc lên một tiếng bén nhọn, cắn bả vai hắn, nhẹ giọng nói mang theo tiếng cười: “Suỵt, đều nghe thấy được.”

Niệm Đệ cắn môi, nuốt tiếng khóc xuống, bị hắn nhấc lên nhấc xuống, cắm đến chết đi sống lại.

Diệu Tổ kề sát mặt cô, thở hổn hển nói: “Em rót đầy tinh dịch vào tiểu âm hộ của chị nhé, chị gái. Phải ăn cho hết, không được để chảy ra, có biết không?”

Đầu óc Niệm Đệ hôn mê, hỗn loạn gật gật đầu.

Hắn lên lên sườn tai cô mấy cái, không lên tiếng nữa, lại cắm xuống mấy chục cái, thẳng eo, bẻ đùi Niệm Đệ, đứng tại chỗ đong đưa phần hông nhanh chóng, lượng tinh dịch lớn bắn ra từ côn thịt, phun đến tận chỗ sâu bên trong nhục động mềm mại chặt hẹp.

Niệm Đệ bị bắn một hồi, cả kinh suýt thì ngã xuống, lại bị hắn ấn gắt gao phía trên côn thịt, không thể động đậy, chỉ có thể phí công mà đung đưa cẳng chân trắng như tuyết, ngẩng cổ bị hắn hôn lên một ngụm.

Diệu Tổ ôm cô thở dốc, sờ soạng trên mông cô một phen, quả nhiên tinh dịch quá nhiều, bị chảy ra ngoài.

Hắn đem chất dịch dính dính trên ngón tay lau lên trên môi Niệm Đệ một chút, làm trên miệng cô đều là tinh dịch của hắn.

Hắn rút dương vật ra khỏi âm hộ trơn trượt của cô, rút ra lại luyến tiếc, thừa dịp nó còn chưa mềm hẳn xuống lại cắm vào, lặp lại mấy cái, đều kéo tinh dịch bên trong âm hộ cô ra bên ngoài, làm trên mông cô tràn đầy chất dịch.

Niệm Đệ nửa ngủ nửa tỉnh, mơ mơ màng màng liếm liếm môi, đem tinh dịch hắn bôi lên môi cô đều nuốt vào, lộ ra biểu tình “hương vị không tốt lắm”.

Diệu Tổ nhéo lên âm đế dính đầy tinh dịch của cô một chút, viên thịt nhỏ kia đã sưng lên gấp hai lần, phình phình đứng thẳng, vô cùng đáng thương. Bởi vì trơn dính quá mức, hắn thậm chí suýt chút nữa không bắt được nó, cũng phải phí chút công phu.

Hắn nhìn cô kinh hoảng rên rỉ một tiếng mở mắt, liếm liếm môi, nói: “Hương vị tốt không?”

Niệm Đệ không rõ nguyên do.

Diệu Tổ lại sờ soạng mông cô một hồi, đem hai ngón tay dính đầy tinh dịch kia nhét vào trong miệng khẽ nhếch của cô, dư lại đều bôi lên mặt cô.

Niệm Đệ hàm chứa hai ngón tay của hắn, bị ngón tay cong lên khảy đầu lưỡi, mặt mũi nhăn lại, nước miếng cũng chảy ra, căn bản không nuốt kịp.

Diệu Tổ cúi đầu mút nước miếng chảy ra của cô, lẩm bẩm nói: “Cái miệng này nhỏ như vậy... Lần tới phải để chị tới ăn dương vật của em một lần...”

Niệm Đệ trợn tròn mắt.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Căn Nhi

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook