Cách Cách Giá Lâm

Chương 104: Ngoại truyện 2

Lạc Khuynh

22/12/2020

Cố Vân đi một chuyến đến Thâm Quyến. Ngoài làm một ít thủ tục giấy tờ, chuyện còn lại là thu dọn số quần áo cũ. Ngôi nhà vẫn không đổi khóa, bên trong vẫn như trước.

Nằm ở trên tường vẫn là bức ảnh cưới khổ lớn, nhìn thấy nó khiến Cố Vân nhớ lại rất nhiều chuyện xưa. Từ lúc chị còn là một cô gái ngây thơ đến bây giờ đã là một bà mẹ đơn thân, rất nhiều lần đầu tiên dường như chị đều trải qua cùng Lý Tư Phàm, mối tình đầu, nụ hôn đầu, lần đầu quan hệ, lần đầu kết hôn, lần đầu sinh con, lần đầu ly hôn. Những gì nên trải qua chị đều đã trải qua, không nên trải qua chị cũng đã trải qua. Nếu nói không đau buồn thì chỉ là nói dối, bởi vì chị cùng người đàn ông đó trải qua rất nhiều chuyện, nên dù đã ly hôn nửa năm, có người yêu mới, ngẫu nhiên nhớ lại chị vẫn cảm thấy buồn vấn vương.

Tủ quần áo đã trống một nửa, cảm giác có chút trống vắng. Bên trong còn rất nhiều quần áo mới, thậm chí có một số còn chưa từng mặc, tất cả chúng đều do Lý Tư Phàm mua, tuy có đẹp đẽ quý phái nhưng lại không hợp với chị, cũng giống như chị với Lý Tư Phàm, trong mắt mọi người bọn họ rất xứng đôi, nhưng đáng tiếc đến cùng lại không thể hòa hợp.

Rút cuốn album từ trên giá sách xuống, phát hiện ảnh chụp trong đó chỉ còn một nửa. Ngoài những tấm ảnh chị chụp cùng Đa Đa, đã không còn một tấm hình nào có mặt Lý Tư Phàm. Dù không muốn để lại hình cho mình, nhưng tốt xấu gì cũng nên để lại cho Đa Đa ảnh chụp của bố thằng bé chứ? Anh ta đúng là đồ tuyệt tình!

Sau khi thu dọn xong, tất cả chỉ gói ghém trong nửa vali quần áo. Cuộc hôn nhân bảy năm chỉ sót lại chừng này, khiến Cố Vân không khỏi cười khổ.

Trước khi ra khỏi nhà, chị lấy trong túi ra chiếc nhẫn kết hôn, vốn định ném đi nhưng cuối cùng không bỏ được. Nhiều thứ không phải cứ ném đi là có thể quên hết, hơn nữa chị cũng không muốn quên, dù sao cũng từng có với nhau những ký ức đẹp. Mở ngăn kéo bàn trang điểm, lại nhìn thấy chiếc nhẫn của Lý Tư Phàm, bên dưới là một tờ giấy được gập lại cùng tờ chi phiếu. Cầm lấy giấy mở ra, thấy được nét chữ của Lý Tư Phàm:

Vợ yêu quý,

Anh biết anh đã không còn tư cách gọi em như vậy, nhưng anh vẫn muốn gọi, bởi trong lòng anh, em vĩnh viễn là người con gái anh muốn có được cả đời này. Thật ra, anh biết vấn đề của chúng ta là gì? Không phải anh không muốn đối mặt, mà do anh không dám đối mặt, vì ít nhiều tất cả việc đó là do anh gây ra.

Em là một điều tốt đẹp đến mức khiến người ta phải liều lĩnh, còn anh lại là kẻ tự ti không từ thủ đoạn. Năm đó, khi em do dự giữa sự nghiệp và tình yêu, đã làm anh hết sức lo sợ, hơn nữa khi anh bức em kết hôn, em còn cương quyết nói lời chia tay, đối với anh đó chính là tận thế, cho nên anh mới nảy ra ý định tội lỗi muốn đem gạo nấu thành cơm. Bởi vì anh biết, dù sống trong thời đại tình yêu chóng vánh này, em vẫn là người con gái đầy truyền thống, khi đã chọn ở bên một người thì sẽ nhất quyết sống cùng người đó cho đến hết đời, và anh đã thắng. Sau lần đó, em không để ý người nhà phản đối, bỏ cả cơ hội xuất ngoại thăng chức để gả cho một kẻ nghèo vô tích sự với hai bàn tay trắng như anh. Em còn đưa tiền ra sức giúp anh gây dựng sự nghiệp, sau khi công ty ổn định, chỉ vì một câu của anh không muốn em xuất đầu lộ diện mà em buông hết thảy về nhà giúp chồng dạy con. Có câu nói 'tu mười năm mới được ngồi cùng thuyền, tu trăm năm mới được chung chăn gối', nhất định là anh đã tu phúc khí mấy đời, mới có thể đời này gặp được em.

Anh nghĩ cuộc sống của chúng ta sẽ hạnh phúc như mơ ước, nhưng xem ra đó chỉ là giấc mộng Nam Kha. Anh không nghĩ sau lần cưỡng ép đó lại tạo cho em một bóng ma tâm lý khủng khiếp đến vậy. Anh từng cố gắng cứu chữa tổn thương mình đã gây ra, nhưng đáng tiếc lại thất bại, bởi vì không phải em có bóng ma đối với việc ấy, mà là có bóng ma với chính bản thân anh, trong đáy lòng em đang bài xích anh.

Lúc mới bắt đầu, anh chỉ muốn trốn tránh, sau lại phát hiện thế giới bên ngoài thực sự quá hấp dẫn, từ lầm lạc rồi đến mê luyến, cuối cùng anh đã sa chân vào. Anh biết điều đó là không công bằng với em, nhưng anh yêu em, luyến tiếc buông bỏ, chỉ có thể để quan hệ của chúng ta trở thành đồng sàng dị mộng.

Rồi đến khi gặp được Trình Tình, anh rơi vào hoàn cảnh giống em năm đó lựa chọn giữa sự nghiệp và tình yêu, anh mới biết khi em gả cho anh phải chịu rất nhiều hy sinh, hơn nữa vẫn luôn hy sinh cho tới tận giờ. Anh gần như không chút do dự lựa chọn sự nghiệp, bởi vì điều đó đều tốt với em hay anh, số phận của anh là dựa vào phụ nữ để tiến bước, còn em hẳn là càng cần một người đáng giá hơn để yêu và phó thác trọn đời.

Nếu đã chuẩn bị cho ly hôn thì anh cũng lật tung mọi việc, dùng thái độ ác nghiệt đối với em và Đa Đa, nhưng anh không nghĩ đã làm đến vậy mà em vẫn luôn nhẫn nhịn chịu đựng anh. Em còn nhớ lời em nói không? Em nói muốn cho con chúng ta có một gia đình đầy đủ, giờ khắc đó anh thực sự muốn làm lại từ đầu với em, nhưng đáng tiếc đã quá muộn. Trình Tình có xã hội đen bảo vệ, cô ấy uy hiếp anh lựa chọn để lại mạng hay để lại người, không chỉ mạng của anh mà còn cả em và Đa Đa. Anh tưởng mình tìm được một tương lai rộng mở, không ngờ lại chui đầu vào rọ. Có lẽ đây chính là báo ứng, trước kia anh đối với em thế nào, giờ phải nhận lại cả vốn lẫn lời.

Ngày đó nhìn thấy Lộc Minh bảo vệ em, anh thực sự vừa vui mừng vừa đau lòng. Vui vì em đã tìm được một người tốt hơn anh rất nhiều, còn đau lòng vì em là điều tốt đẹp nhất với anh mà giờ phải dâng cho người khác, một gia đình êm ấm đã bị phá hủy trong tay anh. Thật ra anh đã cố ý vứt tờ chi phiếu lên mặt em, chỉ để em có quyết tâm đoạn tuyệt ký tên vào tờ ly hôn đó.

Anh biết Đa Đa là con anh, nhưng đáng tiếc anh không xứng là bố thằng bé, cho nên anh đã lấy hết hình chụp của mình để trong ký ức của Đa Đa hoàn toàn không còn bóng dáng một người bố như anh. Thằng bé có một người mẹ như em đã đủ, cuộc sống của thằng bé sẽ tốt hơn nhiều.

Anh luôn là một người tự ti, và tự ti thường đi kèm với tự phụ, cho nên anh chưa từng một lần xin lỗi em, lại càng không thể nói ra những lời này, nên chỉ có thể viết xuống. Anh không cầu xin em tha thứ, mà chỉ muốn nói ra hết những lời từ đáy lòng. Vợ, anh yêu em, từ đầu đến cuối không hề thay đổi. Đáng tiếc người như anh không thể có hạnh phúc, nên anh không hối hận khi đã ly hôn với em.

Công ty anh đã bán. Ngoài tiền thỏa thuận ly hôn năm mươi triệu, anh đã gửi toàn bộ số tiền còn lại trong ngân hàng, mật mã chính là ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau (Anh vĩnh viễn nhớ rõ ngày hôm đó, em mặc một chiếu áo len đan màu trắng, mái tóc phiêu diêu đứng trước gió, vô cùng thanh thuần và xinh đẹp). Đây là điều duy nhất anh có thể làm, hy vọng em nhận lấy. Còn căn nhà đã từng là tổ ấm của chúng ta cũng đã được chuyển sang tên em, để lại hay bán tùy em quyết định. Còn anh, giờ đã là kẻ đi trên dây thép, từ nay về sau sẽ không xuất hiện trước mặt mẹ con em. Xin em đừng nhớ nhung hay thù hận gì anh.

Luôn yêu em,

Lý Tư Phàm.

Chữ viết cuối thư đã bị nhòe, hiển nhiên là bị nước mắt làm ướt. Cố Vân có thể tưởng tượng được bộ dạng Lý Tư Phàm lúc viết phong thư này, nước mắt càng chảy ra dữ dội. Tuy Lý Tư Phàm có sai, nhưng sao chị lại không sai kia chứ? Nếu hai người họ có thể sớm thẳng thắn với nhau, chắc chắn đã không có ngày hôm nay. Đáng tiếc như lời Lý Tư Phàm nói, hết thảy đều đã quá muộn.

Cố Vân lấy di động, không gọi cho Lý Tư Phàm mà gọi cho Diệp Mạn Điệp, khóc không thành tiếng: "Tôi nhớ chị."

Trong điện thoại, Diệp Mạn Điệp dịu dàng nói: "Tôi chờ em về."

***

Cửa vừa mới mở ra, Cố Vân đã vứt hết hành lý trên tay, ôm lấy Diệp Mạn Điệp, đẩy cô sát vào cửa mà hôn say đắm. May cả hai ở tại khu chung cư cao cấp, mỗi tầng chỉ có một căn hộ, bằng không người khác nhìn thấy hình ảnh tình cảm mãnh liệt như vậy nhất định sẽ chảy máu mũi.

Diệp Mạn Điệp dùng tấm lòng bao dung lớn nhất đón nhận nụ hôn đầy tính chiếm đoạt này. Cô không biết đã xảy ra chuyện gì với Cố Vân, nhưng cô biết, giờ phút này người phụ nữ vô cùng yếu đuối đó đang cần cô.

Một lúc lâu sau Cố Vân mới buông cô ra, đôi môi bị hôn đến sưng đỏ, hai mắt đẫm lệ mơ hồ nhìn Diệp Mạn Điệp: "Tôi đã nghĩ trong lòng không còn anh ấy nữa, thế mà chỉ với một phong thư anh ấy để lại, đã khiến tôi có xúc động muốn quay thời gian trở lại để sửa chữa mọi việc. Trước đó dù tôi đã nói yêu chị, tại sao lòng tôi vẫn trở nên không kiên định như thế?"

Diệp Mạn Điệp cười lắc đầu: "Trước khi em đi, tôi còn chưa dám xác định, nhưng bây giờ tôi đã xác định được em thực sự yêu tôi. Tuy hơi muộn hơn so với kỳ vọng của tôi, nhưng không sao cả, tôi quyết định tha thứ cho em."

Cố Vân bị cô trêu chọc, nín khóc mỉm cười, thương cảm trong lòng cũng vơi bớt không ít, bán tín bán nghi hỏi: "Đoán đại hay sao thế?"

"Nếu trong lòng em không có tôi, hoặc chưa biết nên lựa chọn thế nào thì em đã không trở về đây với thời gian ngắn nhất, hơn nữa cũng sẽ không cưỡng hôn tôi mãnh liệt dù chưa bước chân vào trong nhà." Diệp Mạn Điệp nói xong liếm chút môi, "Ừm, hương vị của nhớ nhung."

"Nhưng trên đường về, thực sự tôi đã nhớ lại rất nhiều chuyện trải qua cùng anh ấy, hơn nữa đều là những kỷ niệm rất tốt đẹp và khi nhớ đến những giờ phút khắc sâu ấn tượng ấy thì thậm chí tôi còn có cảm giác động tâm." Cố Vân không hề giấu giếm.

Diệp Mạn Điệp đem hành lý vào nhà, đóng cửa: "Cả hai đã sống chung với nhau lâu như vậy, làm sao có thể nói quên là quên ngay được? Tôi cũng không quên quá khứ của tôi và Vũ Huân, đó là một phần trí nhớ, những chuyện đã trải qua vì sao phải quên? Chỉ có những kẻ đứng núi này trông núi nọ mới có thể quên hết tất cả."

"Có lẽ chị đúng, thực sự tôi đã mủi lòng khi đọc thư anh ấy viết, nhưng lại không muốn gặp lại anh ấy." Cố Vân thâm tình nhìn cô, "Người tôi muốn thấy nhất là chị."

Diệp Mạn Điệp nắm tay chị đi đến phòng ăn, chỉ lên bàn cơm có món thịt bò nướng nói: "Cho nên không uổng phí công tôi chuẩn bị bữa tối thịnh soạn cho em. Tôi rất ít xuống bếp và em là người thứ hai được thử tay nghề nấu nướng của tôi. Thế nào, có cảm động không?"

Cố Vân gật đầu: "Có, tôi đi tắm rửa trước đã."

***

Đợi Cố Vân vào phòng tắm, Diệp Mạn Điệp mới thở dài nhẹ nhõm. Cô thực sự lo lắng Cố Vân sẽ đổi ý và không quay về bên cô. Lấy ra một cặp nến từ trong tủ, châm lửa, sau đó mở một chai rượu đỏ lâu năm, rót ra hai ly đế dài rồi tắt đi đèn phòng ăn. Ngọn nến sáng ánh vàng tạo thành một không khí vô cùng lãng mạn.

Ánh nến lung linh, rượu đỏ thơm nồng, mỹ nhân động lòng.

Khi Cố Vân đi ra nhìn thấy một cảnh đẹp đẽ như vậy, tim không kìm được đập nhanh hơn.

Diệp Mạn Điệp nhìn Cố Vân mặc bộ áo ngủ gợi cảm, dù chưa uống rượu nhưng lòng cũng đã thấy say.

Cố Vân định ngồi xuống đối diện thì đã bị Diệp Mạn Điệp kéo ngồi lên đùi cô. Cố Vân phải ôm lấy cổ cô mới ngồi yên được, phả hơi thở bên tai nói: "Tôi đói."

Diệp Mạn Điệp săn sóc nói: "Để tôi cắt thịt bò cho em."

Cố Vân lại cự tuyệt: "Không." sau đó điều chỉnh tư thế ngồi, can đảm giang rộng chân trên đùi cô, hai tay ôm lấy cổ Diệp Mạn Điệp, khuôn mặt tiến sát tới, thì thầm nói, "Tôi muốn ăn chị."

Tim Diệp Mạn Điệp lập tức đập loạn, ánh nến chiếu lên càng khiến khuôn mặt cô đỏ tươi, phóng khoáng gật đầu: "Được." sau đó nhắm mắt lại.

Cố Vân vén những sợi tóc trên trán cô sang hai bên, ngón tay vẽ hình khuôn mặt từ mắt cho đến mũi, rồi tới đôi môi đỏ mọng thì dừng lại. Dùng môi thay cho tay hôn lên, cảm giác mềm mại, hương vị ngọt ngào, cảm giác động tâm khiến chị nhanh chóng sa vào.

Tay Diệp Mạn Điệp cũng len qua mép váy dưới, vuốt ve bờ lưng mềm như tơ, hơi tách khoảng cách giữa cả hai, di chuyển bàn tay qua bộ ngực sữa không bị áo ngực che chở, nhẹ nhàng xoa nắn, đỉnh ngọn mềm mại lập tức trở nên căng đầy, Diệp Mạn Điệp thỏa mãn trượt tay xuống.

Cố Vân vội vàng đè lại bàn tay đang trượt xuống phía dưới bụng chị, dời môi thở nhẹ nói: "Đã nói để tôi ăn mà."

Diệp Mạn Điệp cười nhẹ: "Không phải giống nhau sao?" Rõ ràng Cố Vân vừa mới tắm xong nhìn càng ngon miệng.

"Đương nhiên không giống." Cố Vân lôi bàn tay còn nằm trong áo ngủ của chị ra ngoài, để cùng một chỗ với tay kia, nhìn xung quanh một lượt.

Diệp Mạn Điệp khó hiểu hỏi: "Em tìm gì?"

Cố Vân trả lời: "Tôi muốn tìm xem có dây thừng không?"

Diệp Mạn Điệp: "..." Khi nào Cố Vân lại có loại khẩu vị ác liệt đến vậy? Vẻ mặt đen lại nói, "Tôi không động là được."

Vẻ mặt Cố Vân không tin: "Chị chắc chứ?" Lần nào Diệp Mạn Điệp cũng nói như vậy nhưng cuối cùng người bị áp luôn là chị, cho nên Miêu Tư Lý mới cười nhạo nói, "Số họ Cố các chị nhất định là thụ!..."

"Chắc mà." Diệp Mạn Điệp còn giơ một tay lên, "Tôi thề!"

Cố Vân vừa lòng đứng dậy: "Vậy còn được." Hai ba lần đã cởi hết quần áo của cô, thật ra Diệp Mạn Điệp cũng chỉ mặc đồ ngủ, nhưng nhiều hơn một bộ đồ lót bên trong và tạp dề bên ngoài.

Khi trên người Diệp Mạn Điệp chỉ còn lại đồ lót thì rốt cuộc trên mặt cô cũng lộ ra vẻ xấu hổ, không phải vì ăn mặc thiếu vải, mà vì hai người vẫn còn ở bên cạnh bàn ăn, có chút yếu ớt nói: "Hay là về phòng trước đã?"

Cố Vân lại rất hứng thú phẩy tay: "Không cần." Một lần nữa dùng tư thế khêu gợi ngồi lên đùi cô, dùng ánh mắt câu hồn nhìn cô từ trên xuống dưới, sau đó từ từ nói, "Tôi chưa bao giờ mê luyến thân thể của một người nào như vậy, cho nên thường xuyên lo lắng có phải tôi đối với chị chỉ vì dục vọng hay không? Nếu quả thật thế thì tôi không thể tha thứ cho bản thân."

"Em đã nghĩ được như thế thì tất nhiên điều đó là không phải."

"Vậy còn chị? Chị đối với tôi thế nào?" Cố Vân hỏi.

Ánh mắt Diệp Mạn Điệp có chút u oán: "Tôi cứ tưởng em đã sớm cảm nhận được rồi chứ."

Cố Vân đọc được đáp án trong mắt cô, nhưng vẫn không thấy đủ. Chị muốn một đáp án chính thức hơn, đương nhiên, không cần vào lúc này, việc cần làm bây giờ là hưởng dụng mỹ thực ngon miệng trước mắt, bởi vì chị thực sự đói bụng... Cắn lên chiếc cổ thon nhỏ của Diệp Mạn Điệp, thong thả đi xuống dừng trên đỉnh đồi cao, dùng sức mút vào, mỹ vị đến mức khiến chị muốn nuốt trọn. Đồng thời không quên dẫn dụ, dùng chân chị nhẹ nhàng ma xát lên đùi cô, không cần chạm vào cũng cảm giác được giữa hai chân cô đã dấy lên sự nhiệt tình.

Tuy mặt ghế ngồi ăn cơm rất mềm mại nhưng cũng không thể thoải mái bằng trên giường, tư thế ngồi này khiến Diệp Mạn Điệp có chút khó chịu, nhưng nụ hôn của Cố Vân làm thân thể cô khó nhịn như bắt lửa, ngoài việc phát ra tiếng rên rỉ nhẹ nhàng thì không thể làm gì khác, bởi vì đã đồng ý Cố Vân không thể động.

Cố Vân đã trượt xuống khỏi đùi cô, hai tay giữ lấy vòng eo mảnh khảnh, chân quỳ trên tấm thảm dày, môi hôn ẩm ướt lưu luyến trên vùng bụng bằng phẳng khêu gợi. Dường như Cố Vân cố ý dây dưa dày vò làm Diệp Mạn Điệp thở gấp liên tục, nhưng lại không chịu đi xuống an ủi nơi cần làm yên lòng.

"Em..." Cuối cùng Diệp Mạn Điệp không chịu được liền lên tiếng nhắc nhở, rồi lại không biết nên mở miệng ra sao, nên chỉ nói được một tiếng rồi ngừng lại.

Cố Vân ngẩng đầu giúp cô nói nốt lời cuối: "Cầu tôi đi." Đúng là chị có rất nhiều thú vui tà ác.

Nhưng nữ vương rốt cuộc vẫn là nữ vương, trong nháy mắt thu hồi toàn bộ khát vọng, trong mắt cô giờ chỉ còn lại sự bình tĩnh.

Giằng co một lát, cuối cùng Cố Vân bại trận, nghiến răng nghiến lợi nói: "Xem như chị lợi hại!" sau đó không hề báo trước chôn ở giữa hai chân cô, dùng phương thức khác trả thù lại.

Quả nhiên sau khi hét lên một tiếng, cả người Diệp Mạn Điệp tan thành một vũng nước mặc Cố Vân muốn làm gì thì làm.

Hai người đã sớm không còn lý trí như lúc ban đầu, cùng đưa đẩy, hòa tan trong ý loạn tình mê, ngón tay thon dài rất nhỏ của Cố Vân nằm sâu trong thân thể nóng ẩm của Diệp Mạn Điệp, ấn vào sâu bên trong, còn đầu lưỡi vân vê bên ngoài.

Ngay tại thời điểm mấu chốt nhất lại phát sinh một việc ngoài ý muốn. Tiếng chuông cửa vang lên. (Khi viết đoạn này tác giả thật tà ác...)

Việc ngoài ý muốn ấy khiến thân thể Diệp Mạn Điệp lập tức cương cứng, tiếng rên rỉ cũng ngưng lại, dùng ánh mắt bảo Cố Vân rời khỏi cô.

Thế nhưng Cố Vân không rời khỏi thân thể Diệp Mạn Điệp, mà còn dán chặt hơn, nhẹ giọng nói: "Nhất định là bé út và Tiểu Lý, hai đứa biết hôm nay tôi trở về nên đến đây. Chắc chắn là cố ý, mặc kệ hai đứa chờ ở bên ngoài."

"Hai em ấy chờ ên ngoài, thế mà chúng ta ở bên trong lại..." Diệp Mạn Điệp nghĩ đến cảnh đó đã thấy da đầu tê giật, nhưng quả thật lúc này cả hai không thể gặp người. Hơn nữa thân thể nhạy cảm dưới sự ẩn nhẫn càng khiến lửa tình tăng mạnh, không nói thêm gì mà chủ động hôn môi Cố Vân, tiếp tục việc dang dở cho đến khi hoàn toàn phóng thích.

Cố Vân nhìn thân thể mềm mại động lòng dưới thân mà tràn ngập cảm động, cầm lấy tay Diệp Mạn Điệp hôn lên đầu ngón tay cô, xúc động nói: "Bây giờ tôi khẳng định cũng như xác định nói cho chị biết, Diệp Mạn Điệp, tôi yêu chị. Tôi đã yêu một người phụ nữ, cảm giác này thật kỳ diệu, khiến tôi muốn giữ lấy chị, không muốn chia sẻ chị với ai, tôi chỉ hy vọng chị thuộc về một mình tôi. Đến bây giờ tôi mới biết được, thì ra tình yêu chân chính là trong mắt không thể để bất kỳ người nào khác chen vào."

Diệp Mạn Điệp nhìn cô, bá đạo nhưng không kém dịu dàng nói: "Tôi cũng hy vọng người đàn ông kia sẽ hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời em."

"Còn chị?" Đôi mắt Cố Vân ngấn nước đợi chờ, chị hy vọng có được câu trả lời chắc chắn.

Diệp Mạn Điệp ôm lấy cổ cô, đứng dậy: "Đi theo tôi, rồi tôi sẽ cho em biết câu trả lời."

Ngã xuống giường lớn, Diệp Mạn Điệp đè chị dưới thân, lấy tốc độ nhanh nhất tiến vào trong người cô, sau đó nới với giọng vô cùng khêu gợi: "Tôi đối với em chính là vừa gặp đã yêu."

Thì ra là thế!

Cố Vân tan chảy trong sự dịu dàng vô hạn của Diệp Mạn Điệp, cùng cô đan vào nhau trong sự triền miên, cũng đã quên luôn bên ngoài vẫn còn hai người đang chờ, dù tiếng chuông cửa không ngừng vang lên.

* * *

Bên ngoài cửa.

Người đẹp tóc nâu nói: "Tôi đã nói đừng có tới, mà em lại không nghe. Xem đi, bị bơ ngoài cửa rồi này!"

Người đẹp tóc đỏ nói: "Cái này càng chứng tỏ hai người bên trong đang làm vài chuyện không nên làm."

Người đẹp tóc nâu: "Nên em mới cố ý tới quấy rối?" Trên thực tế, người luôn bấm chuông cửa là cô.

Người đẹp tóc đỏ: "Vốn chỉ định tới ăn chùa, ai biết cả hai sớm như vậy đã trình diễn tiết mục hoa đăng."

Người đẹp tóc nâu: "Em thôi đi, đâu phải ai cũng như em đói bụng làm liều, không xem thời gian, chẳng màng địa điểm."

Người đẹp tóc đỏ: "Không được chị đồng ý, thì dù em có mười lá gan cũng không dám làm nha."

"Ý em là đó là lỗi của tôi?"

"Ai nói không phải chứ?"

"Miêu Tư Lý, em chết chắc rồi."

"Không phải chứ? Lại chiêu đó nữa sao?"

"Đối phó với em chỉ cần một chiêu là đủ."

"Đừng mà, lần trước cấm dục một tuần, quả thật sống một ngày dài bằng một năm, chị không thể tàn nhẫn với em thế được."

"Nói cũng phải, một tuần có vẻ tàn nhẫn, vậy một tháng đi, tôi muốn em biết thế nào là tàn khốc!"

"..."

"Bé yêu à, lấy đồng hồ của em ra bắt đầu bấm giờ đếm ngược đi nào."

"..."

Cố Cách Cách đã miêu tả sinh động cho Miêu Tư Lý biết cái gọi là tự tạo nghiệt không thể sống.

~ Hết ~

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Cách Cách Giá Lâm

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook