Cách Cách Giá Lâm

Chương 92

Lạc Khuynh

22/12/2020

Có thể sinh ra một Cố Cách Cách miệng lưỡi sắc bén cùng độc miệng như vậy, có thể thấy bà Đường Ngọc Khê chắc chắn không phải kẻ dễ chơi. Toàn bộ công phu miệng lưỡi của bà hoàn toàn được tu luyện từ ép mua ép bán. Một khi đã bước vào cửa hàng của bà mua quần áo, không đứng nửa giờ cũng đừng mong giảm được một phân tiền, ngay cả khi nói rách cả mép, miệng khô lưỡi đắng mới bớt được mười đồng tám đồng, không cũng chỉ bớt được số lẻ cũng đã cảm động rơi lệ. Trước khi đi còn xúc động đến rơi nước mắt nói: "Cám ơn bà chủ, nhất định lần sau tôi lại đến..."

Một người phụ nữ phát triển từ một sạp quần áo nhỏ thành chuỗi cửa hàng lớn, có thể thấy được năng lực của bà thế nào. Đáng tiếc trong ba cô con gái chỉ có một đứa nhận được chân truyền của bà. Con gái lớn thì trời sinh tính cách dịu dàng, không thích tranh đi đoạt lại, càng đừng nói đến chuyện cãi nhau, cũng may chị ngoài mềm trong cứng, nhiều ít bù lại một phần. Con gái thứ hai thì khỏi phải nói, đúng là cái đồ 'nhị hàng*' như thứ tự, chỉ toàn giành thiệt thòi về phần mình; có điều trong họa có phúc, trong ba con gái chỉ có cô là thuận buồm xuôi gió nhất. Còn con gái út thì tính nết quả thật y như bản sao của bà, từ nhỏ đã tranh cường háo thắng, chỉ có cô đi khinh người, chứ không ai dám trêu chọc cô; con gái thời đại này nên như vậy, đỡ phải lo sau này không cẩn thận lấy phải kẻ gia trưởng bị chồng ăn hiếp. Kết quả con gái cường thế làm bà toại nguyện nhất, nhưng lại khiến bà rớt kính mắt, vì là con gái lại đi thích con gái. Bà dạy dỗ như vậy rốt cuộc là sai hay đúng?

(*: Nhị hàng thường để ám chỉ 'người hay chịu thiệt về phần mình', vì lúc xưa gia sản thường chỉ để cho người con đầu. Ngày nay, còn ám chỉ 'đồ ngốc'.)

Lúc đầu không đồng ý, bởi vì bà và ông Cố đã sống nửa đời người, cũng lần đầu tiên nghe thấy hai người con gái có thể yêu nhau. Sau này nhìn thấy con gái lớn ly hôn, mới biết thời đại đã không còn như trước, bọn họ không thể hiểu được suy nghĩ của người trẻ tuổi. Tục ngữ nói, 'con cháu có con cháu phúc', thôi để kệ chúng đi. Hơn nữa, Miêu Tư Lý cũng là cô gái có gia giáo, lễ phép lại hiểu chuyện, quan trọng nhất là một lòng say mê Cố Cách Cách, ngoài thân phận con gái thì không còn gì đáng chê trách.

Thật vất vả bỏ đi thành kiến, thuyết phục chính mình, thế nhưng ai ngờ lại xảy ra chuyện, nào là nhà giàu có, nào là con gái riêng, rồi tai nạn xe cộ... tất cả những chuyện mà trước giờ chỉ xuất hiện trên phim truyền hình, giờ lại rành rành hiện ra trước mắt, còn là người mà đứa con gái bà sắp sống bên cạnh nửa đời còn lại. Sao diễn biến không sến rện thêm chút nữa đi?

Với những điều kia, người làm mẹ như bà chưa lên tiếng phản đối kịch liệt, mà chỉ mới nói vài câu tích tụ trong lòng đã có người không vui? Hừ, có lẽ ông trời biết mình buồn miệng, có khổ không có chỗ tố, có giận không biết mắng đâu, mới đưa tới một người cho mình xả?

Bà Cố hắng giọng: "Cô chính là quý bà Miêu Nhã, người lẳng lặng làm tình nhân sau lưng một người đàn ông hai mươi năm? Quả là trăm nghe không bằng một thấy."

Tất cả mọi người đều nghe ra được bà Cố đang cố ý châm chọc Miêu Nhã làm tình phụ hai mươi năm, còn cố tình nhấn mạnh chữ lẳng lặng, ý châm chọc càng sâu, không để chút mặt mũi nào cho Miêu Nhã, giống như vừa nãy Miêu Nhã cũng không lưu chút mặt mũi nào cho bà.

Miêu Nhã như phớt lờ ý châm chọc đó, chỉ cười nói: "Có phải còn trẻ đẹp hơn so với tưởng tượng của bà không? Nói thật, nếu bà sớm gặp tôi một chút, có khi tôi đã dạy miễn phí bí quyết dưỡng sắc đẹp cho bà. Nhìn những nếp nhăn trên mặt bà kìa, chắc cũng phải sáu mươi chứ nhỉ?"

Phụ nữ sinh con rất hao tổn cơ thể, năm ấy bà Cố sinh đến tận ba lần nên bị tổn thương khá nhiều. Lúc đó điều kiện trong nhà cũng không dư dả được như bây giờ, tuy đã uống nhiều thuốc bổ, nhưng chỉ bổ máu mà không bổ khí, nên cuối cùng không thể giữ được tuổi xuân lâu hơn, càng không đi làm đẹp bằng phương pháp hiện đại. Nhưng vì mấy năm nay đã bắt đầu chú ý đến việc giữ gìn, với lại sức khỏe bà vô cùng tốt, nên nhìn bộ dáng bên ngoài của bà Cố vẫn rất trẻ trung năng động. Còn về mấy nếp nhăn đang có trên khuôn mặt bà cũng rất bình thường, bằng tuổi này sao lại không có? Đương nhiên bà chẳng thể nào như Miêu Nhã, nhìn thế nào cũng không giống một người có con gái hơn hai mươi tuổi, khỏi nói đến khuôn mặt xinh đẹp kia chắc chắn đã dùng cả đống tiền để đắp lên. Người phụ nữ nào chẳng muốn mình mãi trẻ đẹp, cho nên lúc này tuyệt đối Miêu Nhã đang khoe khoang.

Bà Cố nói: "Ánh mắt cô cũng khá đấy, tôi năm nay nếu tính cả tuổi mụ là sáu mốt."

Miêu Nhã: "..." Vốn nhìn bộ dáng bà Cố chỉ hơn năm mươi, nên đã đặc biệt tăng thêm vài tuổi để làm nhục bà, ai dè lại thành đoán trúng.

Bà Cố nói tiếp: "Đương nhiên, dù tôi có trẻ lại hai mươi tuổi cũng không thể xinh đẹp bằng cô, nhưng tôi chẳng phải người dựa vào khuôn mặt để kiếm tiền, cho nên cũng chẳng buồn hâm mộ. Với lại thêm nhiều nếp nhăn nữa, có khi còn có thể bảo vệ 'mặt mũi'."

Miêu Nhã bị móc họng liền sặc một cái. Lời này chẳng thèm thầm trào phúng mà cái ý đã vô cùng rõ ràng, nói bà vì làm tình nhân mới cần mỹ mạo, đã không biết xấu hổ còn khoe khoang.

Ở một bên, Miêu Tư Lý và Cố Cách Cách thì thầm: "Xem ra mẹ chị lợi hại hơn."

Cố Cách Cách hỏi: "Em không tức giận sao?"

Miêu Tư Lý bất đắc dĩ cười: "Mẹ chị chỉ nói sự thật thôi. Người khác mắng mẹ em còn khó nghe hơn nhiều, em cũng quen rồi."

Cố Cách Cách sờ má phải còn lành lặn của cô, nói: "Mẹ tôi cũng không phải cố ý nói lời cay nghiệt với mẹ em thế đâu, chỉ là tính tình của mẹ luôn thích cùng người tranh cãi, mà nhất định đã cãi phải thắng. Công lực mắng chửi người không nhả chữ thô tục đó tôi luôn theo không kịp."

Miêu Tư Lý thè lưỡi, cảm thấy vô cùng may mắn, nói: "May mà chị chỉ học được một nửa, bằng không nửa đời sau của em chỉ có thể sống trong bi ai."

Cố Cách Cách lườm cô: "Có cần nói quá thế không? Nhiều lúc tôi cũng bị em làm cho cứng họng đó thôi?"

Miêu Tư Lý kề tai cô nói nhỏ: "Chỉ có những lúc chị bị em áp phía dưới mới không nói gì được, vô cùng ngoan. Ừm, dù gì chị cũng bị em áp trên giường, chúng ta coi như huề nhau." Nói xong còn thừa cơ liếm vành tai cô một cái.

Cố Cách Cách hoảng sợ, mặt lập tức đỏ đến tai. Em lớn mật quá đấy, trong phòng còn những người khác nữa mà. Cố Cách Cách có tật giật mình ngẩng đầu liếc xung quanh, sau khi thấy không ai chú ý tới mới nhẹ thở phào, còn đến bên tai Miêu Tư Lý nhỏ giọng nói: "Bé yêu, em đang trách tôi à? Được rồi, chờ em khỏi hẳn, tôi sẽ tận tình bồi thường."

Chỉ một câu đã làm mặt Miêu Tư Lý ửng đỏ, nhìn Cố Cách Cách thẹn thùng: "Cố Cách Cách, chị thật là... Trước mặt bao nhiêu người lại nói lời ái muội như vậy."

Cố Cách Cách: "..." Không phải chính em gợi chủ đề này lên trước sao?

"Hai đứa thì thầm cái gì đấy? Lúc người lớn nói chuyện mà không biết lễ phép lắng nghe à?"

Hai cô cùng ngẩng đầu lên, liền tiếp nhận ánh mắt bất mãn của Miêu Nhã.

Có điều Miêu Tư Lý thật không vừa ý việc mẹ cô cắt ngang dòng cảm xúc hai cô tán tỉnh nhau (...), mất hứng nói: "Mẹ! Mẹ nói không qua dì thì sớm vẫy cờ đầu hàng đi, tức giận với chúng con làm gì?"

Miêu Nhã tức giận: "Hừ, con đúng là đứa bất hiếu cánh tay chỉa hết ra ngoài, không giúp mẹ nói chuyện còn bỏ đá xuống giếng? Con tưởng giúp người ta nói vài lời hay, người ta sẽ gõ trống khua chiêng đón vào nhà à? Còn không nghe ra ý người ta sao? Đó là dặn dò con gái bà ta đừng nên ngồi chung một chiếc xe với con đấy, không lại bị liên lụy. Chả bù với con lúc hôn mê chỉ toàn gọi tên Cố Cách Cách, con để người làm mẹ này chịu được sao?"

Miêu Tư Lý nhìn Cố Cách Cách hỏi: "Thật vậy à?" Chuyện này cô thật không biết.

Cố Cách Cách gật đầu, vẻ mặt xúc động: "Tôi không nghĩ địa vị của tôi trong lòng em lại lớn đến vậy." sau đó quay đầu nói với Miêu Nhã, "Dì, sau khi em ấy tỉnh lại, người đầu tiên em ấy tìm là dì mà."

Miêu Nhã khoanh tay hừ lạnh: "Đó là do nhìn thấy cô rồi mới nghĩ đến tôi. Được rồi, đứa con vô tâm này cũng chẳng phải lần đầu tiên làm việc không lương tâm, tôi cũng đã quen, giờ mà đi tranh cãi, dường như có vẻ tôi quá hẹp hòi. Nhưng đáng tiếc con bé làm bao nhiêu việc như vậy cũng chỉ toi công, người ta chẳng được vô tư như tôi, ngay cả con gái bị mắng cũng không buồn tính, còn người ta thì chỉ muốn tốt cho con gái mình, làm sao nghĩ được tới con?"

Bà Cố lập tức tiếp lời, cười nói: "Lời này của cô sai rồi. Tuy tôi cảm thấy cửa nhà cô hơi cao, Cố Cách Cách nhà chúng tôi dường như trèo không tới, nhưng thật tâm tôi cũng rất thích Tiểu Lý, hoàn toàn vừa lòng với con bé, Cách Cách ở bên con bé, tôi cũng yên tâm."

Miêu Tư Lý còn bồi thêm một câu: "Mẹ, lúc dì đến còn mang canh bổ cho con nữa đó. Con vừa uống xong hai chén, rất ngon."

Miêu Nhã giống như đang nặn ra từ kẽ răng: "Cô đứng một bên cho tôi! Tôi nấu canh bổ suốt hai tuần cho cô cũng chưa nghe thấy cô khen một câu nào."

Bên này bà Cố lại chuyển sang chuyện khác: "Úi chà, lúc trước tôi còn tưởng nhà Tiểu Lý gia giáo tốt, thì ra là tự học thành tài." Bà Cố đúng là xỉa xói người ta đến nghiện.

Miêu Nhã nói: "Lời của bà không khoa học chút nào. Đó gọi là rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con của chuột thì tự biết đào hang. Đằng sau con gái tài giỏi làm sao lại không có một người mẹ có năng lực đây?"

Bà Cố phản bác: "Vậy chỉ có thể nói, gien Tiểu Lý tốt, không phải bố con bé là ông chủ lớn sao?"

Miêu Nhã cười: "Bố của Tiểu Lý quả thật rất có năng lực, đáng tiếc ưu điểm lớn nhất của anh ấy lại chính là lăng nhăng. Chẳng lẽ bà hy vọng Tiểu Lý giống bố con bé ư?"

Bà Cố nói: "Đàn ông trăng hoa chỉ có hai khả năng. Một, người đàn ông ấy rất có bản lĩnh; hai, người phụ nữ của ông ta không có tài. Muốn làm cho đàn ông không trăng hoa có hai phương pháp, hoặc là nắm giữ được tiền của ông ta, hoặc là giữ được lòng. Thật hiển nhiên cả hai cách cô đều không làm được, thật thất bại."

Miêu Nhã không trả lời, chỉ nở nụ cười khinh thường.

Bà Có tiếp tục nói: "Đương nhiên bản chất của phụ nữ và đàn ông rất khác nhau, tôi có thể giới thiệu cho cô cuốn《Đàn ông là động vật hoang dã, phụ nữ là động vật quần cư》." Nói xong nhìn về phía Cố Cách Cách và Miêu Tư Lý, nghĩ một lúc rồi nói, "Thôi quên đi, không cần giới thiệu cho hai đứa, dù sao hai đứa cũng không cần xem."

Cố Cách Cách và Miêu Tư Lý: "..."

Đương nhiên người khó xử nhất ở đây chính là ông Cố. Nghe bà Cố nói, thật hiển nhiên cả tiền và tâm của ông đều là bị quản chặt, thật mất mặt!

Bà Cố nói: "Cho nên tôi không chút lo lắng Tiểu Lý sẽ trăng hoa. Thứ nhất đó là thiên tính của phụ nữ, thứ hai là vì người con bé thích là Cách Cách."

Cố Cách Cách còn tưởng bà Cố sẽ khen cô thế nào, ví dụ như xinh đẹp hay thông minh.

Kết quả bà Cố lại thở dài nói: "Cách Cách giống tôi."

Cố Cách Cách: "..."

Miêu Nhã hừ lạnh: "Bà cũng nghiên cứu chi tiết về quan hệ nam nữ ghê nhỉ? Mà vậy thì sao? Không phải vừa nãy bà còn nói, sợ Cách Cách bị Tiểu Lý làm liên lụy à? Lúc này không còn sợ nữa?"

Cố Cách Cách và Miêu Tư Lý cùng nhau nhìn bà Cố, vừa rồi quả thật bà có nói vậy.

Bà Cố không chút nghĩ ngợi nói: "Lúc Cách Cách nhà chúng tôi mới ra đời, tôi đã xem mệnh cho con bé, mệnh của con bé cứng rắn vô cùng, chỉ có con bé khắc người, chứ người khắc không nổi con bé."

Mọi người: "..."

May mắn Miêu Nhã không hề truy xét kỹ việc liệu Tiểu Lý có phải là bị Cố Cách Cách đang khắc hay không, chỉ nói: "Ngay cả vào lúc này, nhà chúng tôi đang bị dư luận dòm ngó sít sao, bà cũng không để ý?"

Bà Cố nói: "Lời trên báo chí sao có thể tin? Ông Cố nhà chúng tôi cũng chẳng thiếu cơ hội lên báo. Chỉ cần thu hút được người đọc, thứ gì họ cũng dám viết, vậy sao có thể tin mấy tin nhảm đó? Ngay cả tôi nghe cũng thấy giả vô cùng."

Miêu Nhã lại nói: "Nhưng Tiểu Lý quả thật là con riêng, còn có một người mẹ là tình phụ, ngay cả tai nạn xe này cũng có thể do người cố ý gây nên, còn bị cuốn vào việc tranh giành gia sản trong Lục gia, như vậy bà vẫn yên tâm cho Cách Cách ở bên con bé?"

Bà Cố vung cao tay lên, khí phách nói: "Yên tâm!" Nói xong mới chợt nhớ gì đó, nhìn lại thấy tất cả mọi người trong phòng bệnh đều nhìn bà, chỉ chờ bà nói đúng những lời đó... Nghe sao giống như bà bị Miêu Nhã gài hàng sẵn?

Trên mặt Miêu Nhã không hề có ý châm chọc, chỉ nhìn ông Cố hỏi: "Ông có đồng ý cho Cách Cách và Tiểu Lý ở bên nhau không?"

Ông Cố gật gật đầu: "Tiểu Lý đã sớm thuyết phục tôi."

Lúc này Miêu Nhã mới đến trước mặt Miêu Tư Lý, kéo tay cô dịu dàng nói: "Tiểu Lý, tuy mẹ không cho con một thân thế tốt đẹp, nhưng con đã dựa vào chính sức mình để có được sự tôn trọng của mọi người, Cố gia đã hoàn toàn cho phép con. Có thể trong mắt hai đứa, chướng ngại lớn nhất chính là sự phản đối của bố mẹ, nhưng thật ra không có bố mẹ nào lại không hy vọng con gái mình được hạnh phúc. Bây giờ chướng ngại cũng đã mất, con đã không còn áp lực tâm lý nào nữa, nhưng con đường cả hai phải đi sau này lại dựa vào chính cả hai đứa con."

Lần đầu tiên Miêu Tư Lý nghe được mẹ cô dùng giọng nói tình cảm như vậy để nói chuyện, đôi mắt lập tức đỏ lên, không nói được gì ngoài gọi một tiếng "Mẹ."

Miêu Nhã nhìn thoáng qua Cố Cách Cách ngồi bên cạnh, nói thêm: "Trong chuyện tình cảm, mẹ không giúp được gì nhiều cho con, nhưng cái mẹ thiếu của con cũng nên trả lại."

Miêu Tư Lý nghi hoặc hỏi: "Mẹ thiếu con gì cơ?"

Miêu Nhã nói: "Thân phận. Ngày mai bố con sẽ mở họp báo, chính thức công nhận con là cô chủ Lục gia. Toàn bộ tài liệu cũng đã được chuẩn bị, ngay cả chứng minh thân phận mới của con cũng đã xong."

Miêu Tư Lý kinh ngạc: "Đừng nói mẹ định sửa tên con sang họ Lục đấy chứ? Con không muốn!"

Miêu Nhã vỗ nhẹ lên tay cô: "Yên tâm, con vẫn họ Miêu, nhưng qua ngày mai sẽ không còn ai gọi con là đứa con hoang nữa." Nói xong cầm tay Miêu Tư Lý đặt vào tay Cố Cách Cách, "Hôm nay con cứ ở lại với con bé đi."

Cố Cách Cách gật đầu đồng ý.

Miêu Nhã đứng dậy nói với Hình Tứ: "Tứ ca, chúng ta đi thôi."

Từ khi vào cửa, Hình Tứ chưa nói một lời, lúc này mới mở miệng nói câu đầu tiên. Ông hỏi: "Cô chủ, mấy vết thương của cô có khó chịu không?"

Miêu Tư Lý cười nói: "Chú Tứ yên tâm, bác sĩ nói cháu nằm thêm nửa tháng là có thể xuống giường đi lại được. Vết thương trên mặt sau khi cắt chỉ, rồi tiến hành phẫu thuật nhỏ là sẽ ổn thôi. Hơn nữa, mẹ cháu cũng đã liên hệ với một chuyên gia nổi tiếng nước ngoài, ông ấy sẽ đích thân đến đây phẫu thuật, sẽ không để lại vết sẹo nào đâu."

Lúc này Hình Tứ mới như trút được gánh nặng, tươi cười nói: "Vậy thì tốt rồi." rồi cùng Miêu Nhã người trước người sau rời đi.

Ông bà Cố cũng không ở lại lâu, Cố Cách Cách đưa bọn họ đến dưới lầu, vô cùng trịnh trọng nói: "Bố, mẹ, cám ơn bố mẹ rất nhiều."

Bà Cố nhìn cô một lúc rồi nói: "Vào đi, cũng phải chú ý đến sức khỏe của mình."

Cố Cách Cách nhìn theo bóng họ rời đi, ánh chiều tà kéo bóng đổ dài, vạn vật bừng lên sắc đỏ, thật đẹp vô cùng.

Đáng tiếc có câu, 'trời chiều dù có đẹp, cũng là gần hoàng hôn'.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Cách Cách Giá Lâm

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook