Cả Nước Đều Biết Tôi Rất Moe

Chương 53

Hội Phi Đích Tây Qua

18/11/2020

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

Tuy luôn bị cấp dưới hình dung thành kẻ cuồng công việc, bị đối thủ xem như ác quỷ ăn thịt người không nhả xương, hắn có rất nhiều biệt danh khác nhau ở mọi tầng lớp xã hội, nhưng vẫn luôn có một điểm chung duy nhất, chính là đều rất biến thái.

Mặc dù vậy, từ đáy lòng mình, Ngu Uyên vẫn cho rằng mình là một người bình thường.

Mặc kệ xem xét đến khía cạnh nào cũng như vậy cả thôi.

Mãi cho đến ngày hôm nay.

Một người đàn ông ba mươi tuổi chững chạc, công năng cực kỳ bình thường, lại còn là một Hồn thú khỏe mạnh, cũng chẳng có gì lạ khi mơ thấy một vài hình ảnh gây hưng phấn cả.

Ngược lại, điều khiến Ngu Uyên ngạc nhiên chính là khi hắn phát hiện Chử Thư Mặc nắm lấy hạ bộ của hắn, dùng sức leo lên quần hắn. Lại còn dám ngồi tại chỗ nhìn chằm chằm thứ đang đội lên, khuôn mặt nhỏ nhắn nhanh chóng đỏ ửng. Vậy mà hắn lại có phản ứng.

Biểu hiện trực quan nhất là cái lều quần này càng ngày càng trở nên to lớn, cường tráng hơn.

Trong lòng Ngu Uyên hết sức cảm khái, vưu vật phong tình vạn chủng hắn làm thinh, bé con đáng yêu ngồi trong lòng lại khiến hắn hưng phấn không thôi.

Tuy nhiên, điểu này lại chẳng làm hắn có chút xấu hổ nào với hành vi biến thái này của mình, hắn còn ngang nhiên nhìn chằm chằm khuôn mặt ửng đỏ của bé con.

Đối lập với sự bình tĩnh của Ngu Uyên, Chử Thư Mặc lại tỏ ra vừa kinh hãi vừa ngượng ngùng.

Cậu sợ hãi ngồi trên quần Ngu Uyên, đôi mắt tròn tròn trong veo trừng lên nhìn ‘quái vật’ trước mặt, đầu nhỏ choáng váng, trong tâm trí cậu bây giờ chỉ chạy ra một dòng chữ duy nhất.

“Cứu mạng! Phải làm gì khi chồng trước của tui ‘lên’ ngay trước mặt tui, online chờ gấp, cực kỳ cực kỳ gấp !”

“Hơn nữa, hơn nữa, nhìn ‘nó’ còn cao hơn cả tui! Phải làm thế nào đây!”

Chử Thư Mặc bị dọa đơ cả người, trong đầu điên cuồng hò hét, tại sao cái vật chết tiệt này lại phản ứng nhanh như vậy chứ? Cậu lui về sau mấy bước, lòng cảm thấy hết sức uất ức, rảnh tay kéo quần nhìn xuống tiểu jj nhỏ xíu xiu của mình.

Nhìn thấy động tác này của nhóc con, Ngu Uyên nhướn mày đầy thích thú, vươn tay túm lấy Chử Thư Mặc.

Nhưng bé con bị kích thích, chân ngắn một mẩu lại chạy nhanh hơn bao giờ hết, hai ba bước đã chạy ra đến tận đầu gối hắn, vẻ mặt thà chết cũng không chịu thuận theo. Nhìn rất có khí thế, nếu như vẫn còn dám chạm vào cậu, cậu trực tiếp nhảy từ trên này xuống, rất quả quyết!

“Tiểu Mặc.” Ngu Uyên trầm giọng gọi tên nhóc con đang có vẻ đứng ngồi không yên, bất cứ lúc nào cũng có thể nhảy từ trên đầu gối xuống.

Chử Thư Mặc uốn éo người, hai tay bịt chặt tai.

“Em đang nghĩ gì vậy?” Thanh âm Ngu Uyên tựa hồ gần hơn một chút.

“Không muốn để ý đến anh!” Vốn từ thực sự rất thiếu thốn, Chử Thư Mặc vẫn không dám quay đầu lại, đỏ mặt bướng bỉnh, hai mắt nhìn đăm đăm về phía trước, nghẹn mãi mới mắng được một câu: “Không biết xấu hổ!”

“Thật sao?” Nhìn cái đầu nhỏ tròn xoe kia, đáy mắt Ngu Uyên tựa hồ dâng lên chút ý cười.

Như thể bị chọc vào nơi mềm mại nhất, ngay cả sự kiên nhẫn cũng trở nên vô tận.

“Đúng!” Vẫn còn không chịu thừa nhận! Chử Thư Mặc tức giận nghĩ. Cậu rõ ràng còn nhỏ như vậy! Vẫn là một đứa trẻ! Vừa mới ngủ trước mặt hắn! Cái bụng còn vừa tròn vừa to!Vậy mà hắn vẫn có phản ứng! Còn không bằng cầm thú!

Đây là cái kiểu biến thái gì vậy! Quan trọng nhất là hắn còn không chịu thừa nhận! Còn hỏi lại! Anh không thấy như vậy là quá đáng lắm à?!

Hơn nữa, hơn nữa, hơn nữa! Hắn còn to như vậy…..

Lòng tự trọng của Chử Thư Mặc bị tổn thương hết sức nghiêm trọng, tâm nhỏ đau đớn, miệng nhỏ nhắn khẽ mếu, đôi mắt ngập nước.

Ngu Uyên vẫn ngồi ở vị trí ban đầu, yên lặng nhìn bóng lưng Chử Thư Mặc. Hồi lâu sau, hắn cười xấu xa, vươn tay sờ soạng cậu.

“Còn sờ! Còn sờ!” Hành vi này khiến cho Chử Thư Mặc bùng nổ, không chút nghĩ ngợi đẩy Ngu Uyên ra. Nhưng mà cậu vốn đang ngồi trên đầu gối hắn, bộ tây trang của Ngu Uyên lại khá trơn, cơ thể nhỏ bé nháy mắt mất thăng bẳng ngã xuống.

Đôi mắt vẫn còn ghim chặt vào bàn tay Ngu Uyên.

Cũng may lần này Ngu Uyên phản ứng nhanh chóng, một bàn tay mau lẹ đỡ được cái mông Chử Thư Mặc, một tay kéo cậu lên, bất ngờ hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu một cái.

“Ngoan.” Thơm được cái má mềm mại thơm mùi sữa của Chử Thư Mặc, Ngu Uyên sung sướng thốt lên. Hắn đã muốn làm hành động này từ rất lâu, bởi vì nhìn Chử Thư Mặc đáng yêu không chịu được.

Chử Thư Mặc bị tập kích bất ngờ vẫn còn sững sờ, hai mắt mở to, vẻ mặt không thể tin được nhìn Ngu Uyên. Quả thật cậu vẫn không tin được điều Ngu Uyên vừa làm!

Ngu Uyên hôn cậu!

Lại còn trúng ngay miệng!

Cậu nhỏ như vậy! Cái mũi lớn trực

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Cả Nước Đều Biết Tôi Rất Moe

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook