Cả Nước Đều Biết Tôi Rất Moe

Chương 42

Hội Phi Đích Tây Qua

12/10/2020

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

Thanh âm của Đại sư Maca vang vọng khắp đại điện, ngoại trừ tiếng thút thít của Búp Bê ra, phần lớn Noelle vẫn còn đứng tại chỗ mê mang, nghi hoặc hoặc buồn bã cầm đá trên tay, lo lắng nhìn trái nhìn phải.

“Đầu tiên, ta muốn biết có bạn học nào có thể tự tin giơ tay lên, nói cho mọi người ở đây biết rằng tinh thạch mà mình chọn sẽ là tinh thạch có hồn lực mạnh nhất hôm nay hay không?”

Đại sư Maca nói xong, ánh mắt sắc bén quét một vòng quanh đại điện.

Trong lúc ông còn nói chuyện, tất cả các Noelle đều đứng quy củ ngay ngắn đứng xung quanh từng bấy chiếc rương. Sau đó cẩn thận từng li từng tí dùng đuôi mắt liếc những người đứng gần mình.

Cuộc thi lần này rất kỳ quái, bọn họ chưa bao giờ trải qua cuộc thi đặc biệt đến như vậy.

Căn cứ Andrew là một trong bốn căn cứ lớn có nội quy hà khắc nhất, từ trước tới giờ chưa từng có một cuộc thi mà làm giảm sĩ khí ngay từ vòng đầu tiên như thế này cả. Các căn cứ khác tổ chức cuộc thi cũng chưa từng dị đến thế này.

Huống chi tất cả các rương gỗ ở đây…..bọn họ đã tìm rất kỹ rồi mà không tìm được viên nào có năng lượng cả.

Bắt đầu còn có người nghi ngờ năng lực của mình có vấn đề, nhưng qua vài phút sau, đột nhiên phát hiện thì ra tất cả mọi người đều như thế.

Dĩ nhiên, có người không tìm được thì cũng có một số tìm được vài viên còn le lói. Tóm lại, vô luận thế nào, tất cả các Noelle ở đây đều lâm vào tình trạng lo lắng không yên.

Mặc kệ mặt ngoài ra sao, trong lòng mọi người đều như có một đốm lửa. Nên nhớ rằng đây chính là cuộc thi mà người chủ trì chính là Đại sư Maca, khả năng Hoàng thất tham gia lần này là rất lớn.

Trở thành Noelle khế ước của Hoàng thất chính là niềm mơ ước cả đời của vô số Noelle. Bởi vì Hoàng thất có thể mang đến cho họ những đối xử tốt nhất.

Đối với mọi người mà nói, các sự kiện diễn ra tại căn cứ Andrew vô cùng quan trọng. Từng cơ hội phải nắm chặt trong lòng bàn tay, huống chi lại còn là cuộc thi loại này?

Mỗi lần kết thúc thi đều sẽ được ghi chép, vả lại còn có ảnh hưởng rất lớn tới kết quả cuối cùng sau này. Tình huống thế này, có thể nói là chẳng ai muốn cả.

Nhưng mà hết cách rồi, tộc Noelle không có cách nào nhìn thấy đủ màu sắc của tinh thạch, cũng không ai hoài nghi thể lệ cuộc thi lần này là sai. Chỉ có thể âm thầm cầu nguyện , rằng mình sẽ tìm được một viên tinh thạch có ánh sáng, không cần phải quá tốt, chỉ cần không bị loại là được rồi.

Vậy mà rất nhanh, tình trạng yên tĩnh lúc này bị phá vỡ.

“Đại sư Maca! Con….con!” Mập Mạp mặc quần áo màu xanh lục, chen từ trong đám người chạy ra, hưng phấn nhảy lên nói: “Con có lòng tin!”

Cậu ta vừa nói xong, vừa giơ viên đá trên tay mình lên, trên mặt tràn đầy tự tin.

Ánh mắt từ bốn phương tám hướng không hẹn mà cùng tề tựu trên người Mập Mạp.

Chỉ thấy viên tinh thạch được cậu ta giơ lên còn đang phát ra ánh sáng màu xanh. Tia sáng không mạnh không yếu, nhưng ở trong một rừng tử thạch, nó lại là tâm điểm của sự chú ý.

Mà nơi Búp Bê vẫn còn đang dụi mắt, cố gắng ép lại tâm tình của mình, vươn ra lòng bàn tay vẫn còn đỏ một mảng lớn, thậm chí còn rướm máu.

Chử Thư Mặc thu lại ánh mắt, vết thương kia rất mới, không cần nghĩ cũng biết nguyên do.

Nhìn cô một tay nắm thật chặt viên đá nhỏ, đối lập với hình ảnh tên mập cách đó không xa giơ lên viên đá hãy còn le lói ánh sáng hưng phấn hét to. Chử Thư Mặc híp mắt, lại nhìn viên đá trong lòng bàn tay Mập Mạp.

Tinh thạch kia có màu xanh lục, nhưng phía trên thạch bích lại xuất hiện một cái khe nho nhỏ. Chử Thư Mặc hơi nghiêng đầu, sau đó một bên mép nhếch lên ngày càng cao.

Quay đầu lại nhìn những chiếc rương cách đó không xa, bởi vì rất nhiều người đều lục tìm nên những tử thạch đó đã đội thành ngọn núi nhỏ. Ánh mắt Chử Thư Mặc rơi trên một chiếc rương, sau đó lặng yên không một tiếng động hành động cạnh đó.

“Hửm?” Cùng lúc đó, Đại sư Maca trên đài cao cũng đã chuẩn xác tìm được vị trí của Mập Mạp.

Mập Mạp cực kỳ hưng phấn reo to: “Dạ, con tìm được Huyền cấp Khổng Tước!”

Trừ Hồn thạch cực kỳ hiếm thấy ra, tinh thạch được chia thành tứ đẳng. Tuy nhiên Đại sư Maca là thế hệ trước của tộc Carl, có thói quen chia tinh thạch thành bốn cấp Thiên, Địa, Huyền, Hoàng. Cái gọi là Huyền cấp, chính là tinh thạch tam đẳng. Mà đá Khổng Tước là một loại tinh thạch tam đẳng có màu xanh như ngọc bích.

Viên tinh thạch kia tản ra ánh sáng màu xanh lục dịu nhẹ, thi thoảng lại lóe lên một cái. Ánh sáng tản ra theo vòng tròn, càng cách trung tâm càng nhạt, tựa như lông đuôi của chim công, vì vậy mới được lấy tên là đá Khổng Tước.

Cố ý lấy tên gọi của thế hệ trước để gọi tên tinh thạch, trên mặt Mập Mạp rõ ràng có ý lấy lòng.

Mà nghe được tiếng hô lớn của Mập Mạp, tộc Noelle chung quanh lập tức hâm mộ không thôi.

Mập Mạp rất am hiểu cách phân biệt tinh thạch có màu xanh lá, năng lực này không ít lần được khen ngợi. Lần này còn tốt số tìm được tinh thạch Huyền cấp, ngẫm lại đây chính là cơ hội….Nhiều Noelle không nhịn được cắn môi.

Mập Mạp thấy thế

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Cả Nước Đều Biết Tôi Rất Moe

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook