Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Ca âm trầm nhìn Tần Hữu.

Cô dựa vào đâu mà nói như vậy?. Từng từ ngữ của ca giống như nghiến răng nói ra.

Không phải lúc còn nhỏ anh cứu em khỏi bọn bắt nạt sao? Có phải hay không lúc đó anh đã có tình cảm với em rồi đi?. Tần Hữu làm một bộ dáng thâm tình nói.

Lục Hàn Long cũng tức đến mức tay cũng đã nổi cả gân xanh. Nếu Tâm Nhi không có mặt ở đây, hắn sẽ bóp chết người phụ nữ này.

Còn nàng nghe thì cũng chảy hai gạch hắc tuyến...bà cô này..còn như vậy tự sướng? Lúc đó ca ca chỉ đổ một chút lòng thương người mà nàng ta lại suy diễn ra thành như vậy....cũng quá hay rồi đi??

Tôi cho cô hai giây rời khỏi nơi này! Không thì đừng trách tại sao sự nghiệp của ba cô lại sụp đổ!. Ca lúc này đã thực sự tức giận, đáy mắt cũng đã ánh lên sát khí.

Tần Hữu dù ngốc nhưng cũng không ngốc tới nỗi mà không biết Lục Hàn Long đang tức giận. Nàng ta làm một bộ dạng run rẩy, hoa lê dính hạt mưa nhìn vào ca ca.

Nhưng Lục Hàn Long là loại người nào? Hắn ghét nhất là loại phụ nữ tự phụ như thế này! Ngoài Tâm Nhi, đám phụ nữ đi qua đi lại trước mặt hắn đều là rác rưởi.

Một... Lục Hàn Long đã bắt đầu đếm. Tần Hữu thấy Lục Hàn Long vô tình với mình như vậy, nàng ta vặn vẹo một cái liền rời đi.

Ra khỏi nhà hàng, ca ca dẫn nàng lên xe. Nhưng không ai phát hiện, có một ánh mắt đang theo dõi họ.

Không sai, đó chính là Tần Hữu. Nàng ta thấy Lục Hàn Long như vậy dịu dàng, như vậy ôn nhu chiếu cố Thích Tâm Nhi liền nổi lòng ghen tị. Tại sao? Tại sao hắn không đối xử với nàng như vậy?? Tại sao? Muội muội cuối cùng cũng chỉ là muội muội, làm sao mà quan trọng hơn vợ? Nàng nhất định sẽ làm cho nàng ta biến mất! Như vậy hắn sẽ chỉ nhìn nàng thôi! Đúng vậy, chỉ nhìn nàng thôi.

Tần Hữu nhìn chiếc xe đã chạy đi xa, cười âm ngoan rồi biến mất.

---------------

Reng--reng

Âm thanh của đồng hồ báo thức vang lên.

Nàng lơ mơ ngồi dậy...sao mấy ngày nay nàng cứ thấy bất an trong người..hay là..có chuyện gì sắp xảy ra?? Hầy, chắc do nàng suy nghĩ nhiều....

Hôm nay đã cách một tuần từ hôm ca đưa nàng đi ăn. Mấy hôm nay, ca rất bận nên nàng cũng không đi đến công ty làm phiền ca. Nàng biết, nếu nàng đến, ca sẽ lại bỏ dở công việc mà cấp nàng đi chơi.

'Rẹt'

Nàng mở ra màn cửa sổ, hôm nay thời tiết rất đẹp nha. Có lẽ nàng sẽ đi dạo cho thoải mái đầu óc.

Nghĩ liền làm, nàng đi ra khỏi phòng, vệ sinh cá nhân một loáng là xong.

Hôm nay, vì là ngày nghỉ, người hầu trong nhà cũng đã về quê hết nên nàng chỉ đi một mình....nhưng đi được một đoạn, nàng lại có một cái cảm giác có ai theo dõi chính mình...

'Cộp'

Dù rất nhỏ, nhưng nàng biết.. Đó là tiếng bước chân! Thực sự có ai đó đang đi theo nàng!

Nàng liền chạy thật nhanh, khi nàng chạy người đó cũng chạy theo. Nhưng nàng từ nhỏ thể lực đã không tốt, cũng không chạy được bao xa liền bị người đó bắt được.

'Bụp'

Nàng chưa kịp nhìn là ai, thì liền bị đánh ngất.

Ha hả, hay lắm. Không ngờ con nhãi này rất thông minh, hại các người phải chạy theo.. Tần Hữu từ trong góc khuất bước ra cười gian.

Ân, tiền công của chúng tôi đâu? Đây là bảo bối của Lục Hàn Long, nên giá phải cao một chút. Người đàn ông vừa đánh ngất nàng nhìn vào Tần Hữu nói.

Đương nhiên là sẽ có, nhưng có người cứ đưa con nhãi này đến địa điểm trong tờ giấy ta đã đưa. Tần Hữu âm trầm nói.

Chúng ta đi. Một tên đàn ông kéo nàng rời đi.

----------

Ps: Làm sao đây?? Tâm Nhi bị bắt rồi a!! Đăng bởi: admin

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Ca Ca Ngươi... Đừng Như Vậy (Caoh)

BÌNH LUẬN FACEBOOK