Trang Chủ
Truyện Teen
Búp Bê Tóc Đen
Làm Quen

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Hình như người nắm giữ miếng ghép cuối cùng mang tên " yêu thương " của trái tim em...... đã xuất hiện rồi...

* * * * * * *

Tôi lờ mờ nghe được tiếng tim đập của ai đó ...Tôi lờ mờ cảm nhận được hơi ấm từ đâu đó...

Và...tôi lờ mờ nghe được câu : " Đi gì mà ẩu quá ! " ở một chỗ nào đó...

...Dụi mắt ... Mở mắt...

Lập tức hiểu được xung quanh đang xảy ra chuyện gì , mình đang ở trong tình cảnh nào , tôi vùng dậy : " Tệ thật , mình lại ngủ quên trên xe buýt rồi !! "

- Ơ... - Tôi ngẩng đầu lên , mắt đối mắt với người con trai đang ở trước mặt . Ấn tượng đầu tiên đập vào tôi , là người con trai này sở hữu một đôi mắt nâu thông minh rất sáng , một sống mũi cao và một mái tóc rất style .

Tôi vẫn chưa hoàn hồn : " Liệu đây có phải là 'cái ' đã làm mình say sưa trong ba ngày qua không ? "

Dường như anh chàng " mắt nâu " (gọi thế này cho tiện , vì tôi chưa biết tên anh mà ) cũng bất ngờ không kém , chỉ tròn mắt nhìn tôi mà không nói được lời nào :

- Xin lỗi... - Tôi đành mở lời trước - Có phải lúc nãy tôi đã ngủ quên không ?

Tôi nhận được câu trả lời từ anh là một cái gật đầu :

- Và đã dựa vào anh ...?

Một cái gật tiếp theo .

- Cả hôm qua và ... hôm kia nữa ... ?

Một cái gật đầu nữa dù hơi lưỡng lự .

" Trời đất , vậy là cả ba lần ngủ quên , tôi đều dựa cùng vào một người , hơn thế nữa lại là một tên con trai chính hiệu con nai vàng ...? Mẹ ơi , tự trọng và thể diện của tôi - của một người đã - đang - và sẽ là con gái đâu rồi ? "

Tôi gần như muồn ngất xỉu hoặc rú lên nếu đây không phải là chỗ công cộng .

" Thật muốn chết cho xong mà...hix "

- Xin...Xin lỗi , có phải là tôi đã phiền anh lắm không ?

- Àh , không đâu.. .- Anh chàng mắt nâu vội giải thích - Không phiền gì cả...thật đấy...

- Vậy à...xin lỗi...

Tôi cúi gằm mặt xuống : " Ôi trời ! Làm ơn mau tới bến tiếp theo đi mà !! "

Dường như đọc được suy nghĩ của tôi , cánh cửa xe buýt bật mở ra , tôi vội cuống cuồng vơ lấy cái cặp đen :

- Àh... - Tôi ngoắc tay ra ngoài đường - Tôi xuống ở bến này... Chào anh !

Tôi buông lại một câu rồi vọt thẳng xuống cái xe buýt đáng nguyền rủa ấy ...

* * * * * * *

Cả ngày hôm qua và hôm nay , hay tóm lại là từ sau hôm tôi phát hiện ra " cái gì đấy " , tôi không còn đi chuyến xe buýt số 27 nữa : " Ui , gặp lại thì ngượng lắm cơ... " .

Tôi phải " rát cổ bỏng họng " mới nhờ được cái Ni Na đèo đi làm ( nó vừa mới khoe mua xe máy mà , thế là tôi lợi dụng luôn ...hehe). Lúc đầu , con bé cũng phồng mồm trợn má ra chiều không đồng ý , nó bảo nó mua xe là để đi chơi với người yêu . Tôi nức nở , nói nó là đứa " trọng sắc khinh bạn " , nó vẫn không chuyển biến sắc mặt . Phải đến khi tôi khóc thét lên , cầu xin nó như ăn mày xin tiền , nó mới hỏi :

- Thế rốt cuộc là có chuyện gì mà mày không đi làm bằng xe buýt nữa ? Hả ?

Thật ra thì từ lúc chơi thân với nhau đến giờ , tôi chưa bao giờ giấu Ni Na một chuyện gì . Nhưng chẳng lẽ lần này lại nói cái việc " đáng xấu hổ " đó ra , tôi đành " cuội " một câu :

- Tao...Tao hết tiền...

- Nhìn thẳng vào mắt tao mà trả lời ! - Ni Na cao giọng - Mày đang giấu tao chuyện gì có phải không ?

- Ơ... - Tôi lúng túng : " Hix , không ngờ trò của mình bị nó bắt bài nhanh thế..."

- Nếu mày không nói ra bây giờ thì tình bạn năm năm của tụi mình kể như không có !! - Ni Na tuyên bố hùng hồn . Nhìn vào ánh mắt cương quyết của nó , tôi đành ậm ừ kể chuyện trên xe buýt với anh chàng mắt nâu cho nó nghe ...

..." Nếu ông trời cho tôi được quay trở về thời điểm đó một lần nữa , tôi ước chi mình đừng kể chuyện ấy cho cái Na nghe ..."

* * * * * *

Mike ngỡ ngàng nhìn hai cô gái đang đứng trước mặt , giống như bị làm quen bất ngờ ở bus stop ấy :

- Xin chào , tôi là Lê Ni Na , là bạn của Phương Kim My - cô nàng ngủ trên xe buýt mà hay dựa vào người anh ấy...

Ni Na cười duyên với anh chàng đội mũ lưỡi trai đứng đối diện , chỉ tay về phía Kim My đang cố núp bóng sau lưng mình :

" Trời hỡi , đi khắp cùng trời cuối đất Việt Nam , thử kiếm xem được mấy ai zô zuyên cỡ bà nội này..." - Kim My lầm bầm : " Nếu như không phải nó nói là chỉ xem mặt thôi chứ không làm gì , thì còn lâu mình mới theo nó ra chỗ này ...Đúng là không có cái dại nào như cái dại nào ! ".

Dù không muốn nhưng My vẫn phải gục gặc đầu :

- Chào ...

- Chào ...- Anh chàng mắt nâu trả lời lãnh đạm - Có chuyện gì không ?

- Lên xe buýt thôi !! - Ni Na nói một câu chả ăn nhập gì với đoạn trên rồi kéo tay Kim My cùng Mike lên xe buýt : " Trời đất , liệu còn có ai zô zuyên hơn cô nàng này nữa không ? "

Cả bọn chọn chỗ ngồi phía cuối xe , gần cửa kính , vẫn là chỗ Kim My và Mike hay ngồi lúc trước :

- Anh tên là gì ?

" HẢ ?? " - Kim My gần như ngã ngửa : " Rốt cuộc là bà nội này muốn gì chứ ? "

Mike kéo mũ sụp xuống , anh khẽ liếc sang búp bê tóc đen đang ngồi sau Ni Na ...anh đang nhìn Kim My đấy ...:

- Mike ...Mike Kintaru...

- Mike ư ? - Ni Na làm mặt ngạc nhiên - Anh không phải người Việt àh ?

- Tôi là du học sinh Nhật-Việt...

- Ra vậy , thả nào mà vẻ ngoài của anh cũng khang khác...Vậy năm nay anh...?

- 19 tuổi...

- Thế là hơn tụi em một tuổi rồi , tụi em mới có 18 thôi, năm nay phải thi đại học nè...

Kim My gần như muốn ói trước cái kiểu giả nai thái quá của Ni Na , cố nhịn lắm mới không phát ra tiếng gì ...Từ nãy giờ , hầu như My chẳng mấy quan tâm tới vấn đề họ đang nói , chỉ đến khi nghe anh chàng mắt nâu là người Nhật ( đất nước mà cô muốn tới thăm nhất , sùng bái nhất , thích thú nhất...) thì câu chuyện của họ mới phần nào lọt được vào tai cô :

- Thế anh nghiên cứu gì ở Việt Nam ?

- Lịch sử ! - Mike hình như rất kiệm lời , My nghĩ thế , có vẻ anh chàng cũng không thích thú cô nàng tên Ni Na này mấy :

- Trời đất , vậy không phải là quá tốt rồi sao !! - Đang yên lành , bỗng Ni Na hét toáng lên một câu - Anh đang tìm hiểu lịch sử Việt Nam , thì ở đây có một thầy dạy lich sử nè !!

Ni Na kéo tay Kim My về phía Mike :

- Nó đứng nhất trường em môn lịch sử đấy !!

- Ni Na ...- My gằn giọng , mặt lộ rõ vẻ không thích thú .

- Mày cũng lợi chứ sao ? - Ni Na quay sang Kim My - Chẳng phải mày nói rất thích Nhật Bản sao , bây giờ thì tốt rồi , có cả người thật để học hỏi nhá ?!

- Nhưng...- Kim My lưỡng lự : " Quả thật dù đây là một cơ hội tốt để học hỏi , nhưng liệu anh chàng kia có..." .

Cô ngước đôi mắt đen lay láy như hai hòn bi ve lên phía anh . Đúng lúc Mike quay ra , hai người lại chạm mắt với nhau...Mike bỗng thấy tim đập hơi lại ...

- Đúng rồi , hay là anh thuê nó đi ? - Ni Na lại quay sang Mike - Nó cũng đang kiếm việc làm mà , làm gia sư cũng hay đấy chứ ? Anh thấy thế nào ??

Suy nghĩ một hồi ...Cuối cùng Mike nói :

- Vậy từ nay xin chỉ giáo , Kim My...

My giật thót nghe anh chàng mắt nâu gọi tên mình , cô vội gật đầu :

- Vâng , từ nay xin chỉ giáo ...

Ni Na nhéo một cái vào tay My , nói nhỏ :

- Chỉ giáo cái gì ?

-...Mik...Mike... - Kim My vụng về gọi tên anh .

" Đâu biết rằng , rồi mai đây...cái tên này sẽ theo cô suốt cả cuộc đời..."

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Búp Bê Tóc Đen

BÌNH LUẬN FACEBOOK