Trang Chủ
Ngôn Tình
Buông Gian Thần Của Trẫm Ra
Hoàn Hảo Ngươi Vẫn Còn Ở Đây

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Editor: Thơ Thơ

"Con ơi, mẫu thân không phải muốn làm cho con khổ sở. Đậu Nguyên Nguyên như thế nào, thật ra thì vi nương căn bản không thèm để ý chút nào, trọng yếu nhất vẫn là con cháu của chúng ta. Nàng muốn lợi dụng hài tử tới bấu víu ngươi, không sai, vậy thì sao? Mẫu thân của Vương tử, tuyệt đối không thể là một nô lệ, ngươi khiến Tiểu Bảo trưởng thành làm sao làm người? Trước mặt của tất cả hạ thần, sao hắn ngẩng đầu lên được? Vì con nối dòng hoàng gia ta, ngươi nên thưởng nàng cẩm y ngọc thực, cho nàng một danh phận, để cho nàng tấn thân làm hoàng tộc thôi."

"Bốn mươi chín, sao mẫu thân không hiểu trong lòng của ngươi khó chịu...... Đậu Nguyên Nguyên phụ ngươi trước, ngươi có thể nào miễn cưỡng đi tiếp nạp nàng, huống chi ngươi sớm có người khác......" Nói tới chỗ này, Thái phu nhân nghẹn ngào mấy tiếng, cũng không nói được nữa, liền nghẹn ngào nuốt tiếng khóc.

Thân là con của người, có thể nào nhìn thấy mẫu thân của mình bệnh yếu suy nhược nằm ở trên giường, lại là khóc lóc nức nở như vậy?

"Chuyện này như thân mẫu mong muốn, nhi tử chỉ cầu thân mẫu bảo trọng thân thể thật tốt......" tiếng của Lưu Ký nhỏ giọng mà khổ sở.

Đổng Khanh ở sau bức rèm che ngây ngẩn một hồi, sau khi nghe những lời này, liền không một tiếng quay đầu rời đi.

Tuyết Nhạn lập tức đi theo ra ngoài, trầm giọng nói với nàng: "không phải Cô nương còn có lời muốn nói với gia nhà ta sao?"

Đổng Khanh lạnh nhạt nói: "Ta đã nghe rất rõ ràng rồi, còn có lời gì có thể nói?"

Ninh Vương đã từng nói, thà hắn bị người trong thiên hạ phụ, cũng không cho nàng phụ hắn. Thotho_

Hôm nay, nàng lại bị hắn hưu rồi.

Vào vương phủ, ngay cả cái ghế cũng còn ngồi chưa nóng, liền bị hưu. Nàng còn có lời gì có thể nói chứ?

Hắn nhiều lần cứu nàng trong lúc nguy nan, lại vẫn vì nàng không tiếc thân trúng kịch độc, dư độc chưa hết, trong lòng nàng bị thẹn khó an, vốn định chăm sóc hắn thật tốt. Không nghĩ được lại bị hưu.

Tuyết Nhạn cười nói: "Xem ra, cô nương đã nhận rõ sự thật."

Ninh Vương đã nhận nhi tử Đậu cô nương, hai nhà Đổng, đậu là kẻ thù truyền kiếp hiềm khích khá sâu, dĩ nhiên vương phủ không phải đất cho Đổng Uyển dung thân. Vô luận là nữ nhân tươi đẹp đến đâu, đúng là vẫn đánh không lại huyết mạch cùng con nối dòng này.

Tuyết Nhạn nói tiếp: "Như đã hưu rồi, từ đó hai bên không dây mơ rễ má. Cô nương cùng với Phủ Ninh Vương là người không liên quan. Như vậy hãy cứ rời đi thôi."

"Đổng Chiêu đâu?" Đổng Khanh nói: "Nếu phải rời khỏi rồi, từ nay Đổng Khanh ta sẽ không bước vào Phủ Ninh Vương nữa, Đổng Chiêu là người nhà của ta, ta phải dẫn hắn về nhà."

Ban đầu vì an nguy Đổng Chiêu mà suy nghĩ, xin Ninh Vương tạm thời an trí hắn trong vương phủ, vốn là tính toán khiến Đổng Chiêu tiếp tục đợi ở trong vương phủ, hôm nay đã không có cần thiết. Thotho_

"Đây là dĩ nhiên, xin Đổng cô nương chờ một chút ở tại cửa ra vào thôi." Tuyết Nhạn vén áo thi lễ, liền lui xuống.

Thế là Đổng Khanh đi tới đại môn của vương phủ, nơi đó đã dự sẵn một chiếc xe ngựa đang chờ đợi nàng.

Đổng Khanh thấy không nhịn được cười lạnh nói: "Phủ Ninh Vương này quả thật là tình cảm sao? Tại đây lo lắng Đổng Khanh ta sẽ bỏ không được rời đi sao?"

Người gác cổng một bên nghe, lập tức cười theo nói: "Đổng cô nương nói là lời gì đây? Hôm nay không khí trong phủ quá mức trầm muộn. Hiển nhiên không phải dịp tốt để đãi khách, đây là lo lắng đắc tội khách quý!"

Đổng Khanh quay đầu thấy ông là một gã đầu bạc trắng, thế là cười nói: "trái lại lão có thể nói, chỉ làm một cái cửa phòng, không khỏi rất đáng tiếc rồi hả?"

Lão già kia cười nói: "Người gác cổng thà rằng làm công tác thoải mái nhất trong vương phủ, mỗi ngày đến nghênh đón, nhìn mọi người ra ra vào vào trong vương phủ. Cô nương là người để cho lão già cảm thấy ngạc nhiên."

"hả? Xin chỉ giáo cho?" Thotho_

"tên Đại Tư Mã, lão phu sớm đã nghe thấy, cô nương là một thanh niên kiệt xuất tài tuấn, đồng thời vừa là một nữ nhân dung nhan vô cùng xinh đẹp, có thể nói là độc nhất vô nhị, cũng khó trách Ninh Vương sẽ một lòng Ái mộ........., chỉ là, chuyện duyên phận như vậy, cái gọi là trong mệnh có lúc cuối cùng cần có. Trong mệnh không lúc nào cưỡng cầu cũng vô dụng, cô nương là một người hiểu chuyện lại hiểu rõ, mọi việc đều nhìn phải mở, không tranh không cầu. Truyền qua đại nhân ban đầu còn lo lắng lòng cô nương không có cam, nháo một cuộc đâu rồi, dù sao vừa mới vào cửa, liền bị hưu, thể diện là không rất dễ nhìn."

"Nếu là vì mặt mũi mà tranh náo không nghỉ, như vậy càng thêm mất đi thể diện." Đổng Khanh thở dài một hơi nói.

Lão nhân cười nói: "Cô nương quả thật là người hiểu biết."

Lời vừa mới dứt lại thấy Đổng Chiêu từ trong nhà chạy ra, trên mặt giơ lên nụ cười ngây thơ, cười nói với Đổng Khanh: "Tỷ tỷ ngươi tới đón ta sao?"

Triệu di nương đi theo sau hắn, vội vàng dặn dò nói: "hài tử này, chạy chậm một chút, coi chừng té."

Đổng Khanh quay đầu lại nói với lão nhân: "người nhà của ta tới, ông lão bảo trọng đi!"

Dứt lời, liền dẫn Đổng Chiêu lên xe ngựa.

*

Xe ngựa Phủ Ninh Vương đưa bọn họ ra đến bến đò ngang, liền quay đầu trở về vương phủ phục mệnh, Đổng Khanh mang theo Đổng Chiêu và Triệu di nương đi thuyền vượt sông, trở lại Giang Bắc xuống thuyền, đang định mướn một chiếc xe ngựa trở về Nơi ở cũ Đổng gia, lúc này, lại thấy Tiểu An Tử dẫn mấy tên thị vệ giục ngựa vội vã, gấp rút cởi ngựa chạy tới. Thotho_

Nhìn thấy Đổng Khanh đang ở đò ngang, cuối cùng Tiểu An Tử cũng thở ra một hơi, nhanh chóng giục ngựa tới đây.

Đến gần trước, Tiểu An Tử ngay cả thở mạnh cũng không kịp thở gấp xuống, liền nhảy xuống ngựa, vội vội vàng vàng mở miệng nói: "Đổng Khanh, hoàng thượng phái ta tới tìm ngươi đây, hoàn hảo ngươi vẫn còn, ngươi ngàn vạn lần ** không thể đi cùng Ninh Vương! Nếu không, hoàng thượng hắn sẽ vỡ tim mà chết."

Triệu di nương nghe nói thế, liền giương khăn lên, cười hì hì nói: "An công công, ngươi tới thật là đúng lúc."

Đổng Khanh vừa mới tiến vào Phủ Ninh Vương, cái mông cũng còn ngồi chưa nóng, liền bị đuổi ra khỏi cửa.

Chuyện biến thành tình cảnh như thế này, Ninh vương phụ bạc nàng, mà không phải nàng phụ Ninh Vương. Từ rày về sau, nam cưới nữ lấy chồng, đều không tương quan, Ninh Vương coi như ngày sau hối hận rồi, cũng không có dị nghị.

Người của hoàng thượng tới đúng lúc, vừa lúc có thể mang Uyển Nhi nghênh về.

Vốn là, ở giữa hoàng thượng và Ninh Vương, nàng cũng rất rối rắm, rất khó lựa chọn nên đảo hướng bên nào mới phải, bây giờ mới đột nhiên phát giác, căn bản là không tới phiên nàng rối rắm. Thotho_

Đang suy nghĩ miên mang, thấy Tiểu An Tử nói: "Đổng Khanh, ngươi chính là mau theo ta trở về đi thôi, hoàng thượng lòng như lửa đốt, vẫn muốn gặp ngươi đấy."

Đổng Khanh nghe xong, chỉ là nhàn nhạt ngước mắt nhìn hắn nói: "sao ngươi đột nhiên chạy tới bến đò ngang?"

Tiểu An Tử cau mày, không nhịn được tả oán nói: "Ngươi cũng thật là, hoàng thượng mới vừa phục tích, triều đình loạn mấy ngày như thế nào? Một bên hắn vừa vội vàng ổn định triều chánh, vừa vội vàng bình định loạn lần hai, hoàng thượng không thể phân thân sắp đang không thể tách rời ra, ngươi cũng lúc này lặng lẽ rời đi. Hoàng thượng vội lại vội, trong đầu dù sao vẫn là ngươi, vừa bắt đầu không có tính toán đón ngươi vào cung, là lo lắng chính quyền còn không ổn, lúc nào cũng có thể sinh ra biến hóa, sẽ hại ngươi, đợi đoạt lại quyền to, liền để cho ta đi Đổng phủ đón ngươi vào cung, đang định tự mình nói với ngươi, hôn thư ngươi và Ninh Vương, hắn nhất định sẽ nghĩ biện pháp giải quyết. Ta đến Đổng phủ, lúc này mới phát hiện ra ngươi vậy mà đã đi theo Ninh Vương rời đi."

Hôn thư nàng và Ninh Vương, hoàn toàn hợp luật pháp, hoàng thượng dù là thiên tử cao quý, cũng không cách nào tư ý triệt tiêu. Một ngày kia, nàng quả quyết cùng Ninh Vương rời đi, trước khi đi không muốn gặp lại hoàng thượng một lần, hoàn toàn là bởi vì lo lắng giữa hoàng thượng và Ninh Vương, sẽ lần nữa vì nàng dựng lên xung đột, đây là chuyện tình nàng không muốn gặp lại.

Chỉ là, bất ngờ chính là nàng đến Phủ Ninh Vương, tình huống lại xảy ra kịch liệt biến hóa. Thotho_

Tiểu An Tử tiếp tục nói: "Ta không dám nói cho hoàng thượng ngươi đã đi rồi, cho nên không dám hồi cung, thế là liền tự chủ trương đuổi theo ngươi qua đây. Ta ngày đêm đi gấp, liền đuổi theo đã mấy ngày, cũng may, ngươi còn chưa có vượt sông......" Nói tới chỗ này, hắn dò xét về phía sau vài lần, nhỏ giọng hỏi: "Ninh Vương đâu?".

Lúc này, Triệu di nương kề bên cạnh Tiểu An Tử, bên tai hắn nói thầm vài câu.

Tiểu An Tử nghe xong khuôn mặt lập tức mừng rỡ, thì thầm nói: "Xem thế này khá tốt, chuyện khó giải quyết nhất cuối cùng đã giải quyết." Sau đó, vỗ tay cười to, quay đầu lại nói với Đổng Khanh: "Đổng Khanh, ngươi mau cùng Tiểu An Tử trở về đi thôi, hoàng thượng vẫn chờ ta trở về phục mệnh đấy."

Không ngờ, Đổng Khanh cũng lắc đầu một cái, cự tuyệt nói: "Không! Xin công công trở về phục mệnh với hoàng thượng, Đổng Khanh kính xin hoàng thượng chuyên chú với chánh sự, đừng truyền đòi ta nữa. Bởi vì ta sẽ không vào cung, ta chỉ nghĩ trở lại nơi ở cũ, kinh doanh tổ nghiệp thật tốt."

Nàng bị Ninh Vương hưu rồi, có thể nào vào cung làm bạn với hoàng thượng chứ?

Vô luận là đối với người nào mà nói, mặt mũi luôn là......

Tiểu An Tử nhìn nàng, ngượng ngùng nói: "Đổng Khanh, ta hiểu rõ ngươi đang nhớ cái gì? Ngươi bị Ninh Vương hưu rồi, sau đó lại lập tức được hoàng thượng cho vào hoàng cung, làm như vậy sẽ làm danh dự hoàng thượng chịu ảnh hưởng, dĩ nhiên mặt mũi của Ninh Vương tự nhiên cũng không nhịn được........., nhưng sau khi đã trải qua nhiều chuyện như vậy, ngươi cho rằng hoàng thượng còn có thể quan tâm những thứ kia sao?" Thotho_

Đổng Khanh nhỏ giọng nói: "Tóm lại, ta sẽ không vào cung, An công công vẫn là thỉnh trở về đi!"

Thấy thái độ nàng kiên quyết, Tiểu An Tử do dự không quyết mở miệng nói: "Không mời ngươi vào cung, hoàng thượng sẽ trách cứ nô tài."

Lời vừa mới dứt, lúc này lại thấy Phía Bắc cách đó không xa đột nhiên nổi lên một hồi cát bụi, tiếng ngựa hý phá vỡ không khí yên tĩnh, từ một nơi cấp bách truyền tới.

Một trận tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng thật quá mức cấp bách, nghe tiếng liền có thể biết rõ nhất định là đối phương có việc gấp, vì vậy dẫn đến mọi người quay đầu ngắm nhìn. Không bao lâu sau, lại nhìn thấy cát bụi nổi lên đầy trời, một nam tử tuấn mỹ mặc áo trắng, dẫn theo mấy tên thân tín, vẻ mặt gấp rút, vội vội vàng vàng chạy đến.

Tiểu An Tử nhìn thấy hoàng thượng vậy mà tự mình đuổi tới, trong lòng hơi kinh hãi, liền nhanh chóng tiến lên đón, quỳ trên đất, nói: "Nô tài cung nghênh hoàng thượng."

Chốc lát sau, mọi người ở đây đã sột soạt quỳ đầy đất.

Đến gần trước, Lưu Lăng kéo chặt cương ngựa, ngựa cởi dưới người giương vó lên, sau đó ngừng lại. Hắn nhanh chóng nhảy xuống ngựa, sải bước tới trước mặt Đổng Khanh, sau đó cúi người xuống, vươn tay, đang muốn tự mình đỡ lấy nàng giúp đứng lên.

"Hoàng thượng......." Đổng Khanh lại không đứng dậy, ngược lại cắn răng một cái, nhỏ giọng từ chối nói: "Vẫn là thỉnh hoàng thượng hồi cung đi!"

Lời của editor: hồi trước xem truyện xưa, cuối mỗi chương hay có lời bình, nên mình mạn phép nghĩ ra một trò chơi góp vui, mời mọi người tham gia viết thơ về bất kỳ một nhân vật hay tình huống nào trong truyện này mà mình cảm thấy yêu hay ghét, quá dễ đúng không? Một bài thơ ngắn nhất cũng phải có bốn câu, có vần có điệu đàng hoàng nha. Mình cứ nhìn thấy có một bài thơ thì tặng một chương, mười bài tặng luôn mười chương. Bây giờ mình viết một bài trước coi như làm mẫu nha, viết về Lưu Hâm nhé.

Cuộc đời lắm lúc cũng đổi thay

Giang sơn cẩm tú tới trong tay

Giàu thì đổi bạn, sang đổi vợ

Nhân tình thế thái thật lá lay.

Trời xanh lại nổi cuộc phong ba

Dạy kẻ u mê sáng mắt ra

Vinh hoa phú quý như làn khói

Con tạo xoay vần chỉ tại ta.

Vương gia tôn quý nay còn đâu

Tấm thân vương tử chịu dãi dầu

Một bước sa chân, muôn người dẫm

Hổ xuống đồng bằng, cũng như nhau.

Chỉ khi hoạn nạn chợt hiểu ra

Chân tình lay động tim ác ma

Vợ hiền lắm phen ta hắc hủi

Hạnh phúc bây giờ mới đơm hoa.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Buông Gian Thần Của Trẫm Ra

BÌNH LUẬN FACEBOOK