Trang Chủ
Ngôn Tình
Buông Gian Thần Của Trẫm Ra
Chỉ Cấp Cho Năm Lượng

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Nếu như, bà mụ trực tiếp chỉ ra và xác nhận là hoàng thượng, như vậy liền rõ ràng cho thấy là giả rồi.......

Chỉ là đỡ đẻ qua, sau khi lớn lên lại có thể nhìn một cái liền nhận ra, chuyện này, tuyệt đối không thể.

Bà mụ nghe xong, ánh mắt chậm rãi xẹt qua mọi người bên trong đại sảnh, cẩn thận phân biệt, đảo qua đảo lại hai lần, cuối cùng cũng đột nhiên cười lên tiếng, nói: "Đại nhân đang nói đùa sao? Chuyện cách nhiều năm, lão thân có thể nào nhận ra được? Trong cuộc đời Lão Bà Tử đỡ đẻ qua không dưới ngàn người, chỉ có mình nàng dâu sanh ra tiểu tổ tông, chỉ sợ là bị ném ở trên đường, ta cũng có thể nhìn một cái liền nhận ra, tiểu tử kia là Nhi tử nhà ta......."

Nam Vương hỏi tiếp: "Như vậy, chuyện cách 19 năm, chuyện ngày đó, ngươi làm sao nhớ rõ ràng như thế?"

Hắn xưa nay cẩn thận, một bà mụ đem quá trình đỡ đẻ mười mấy năm trước, nhớ quá mức cẩn thận, xem ra không hề sơ hở, lại cảm thấy khả nghi. Thotho_

Bà mụ liền không chút nghĩ ngợi, lập tức trở về nói: "Bởi vì vàng, đó là lần đầu tiên trong đời lão Bà Tử, lần đầu tiên lấy được tiền mừng quý trọng như vậy, ta còn nhớ đến xúc cảm lúc bắt được khối vàng kia, lạnh lẽo như băng lại nặng trịch, nhìn tỏa sáng lấp lánh, sờ trơn trượt, làm người vui mừng không dứt, ở bên trong lòng của Lão Bà Tử nhất thời dâng trào, liền cẩn thận nhớ nữ nhân sanh con đó, còn dẫn ta đi tới trước người nam nhân kia, liên tục năn nỉ với bọn họ, xin bọn họ sinh thêm mấy hài tử, đều khiến Lão Bà Tử tới đón sinh......." Thotho_

"Nói xằng nói bậy!" Lưu Hâm cả giận nói. Ngay sau đó quay đầu lại đối với một bà đỡ đẻ khác, lớn tiếng quát: "Đổi ngươi nói!"

Bà đỡ đẻ này vừa bị hắn lớn tiếng quát, cả người run một hồi.

Lưu Hâm chuyển đôi tròng mắt đen nhìn chằm chằm bà đỡ đẻ, ánh mắt lập tức chuyển thành sắc bén, lạnh lùng nói: "Diễn trò đều đã để cho vị bà tử kia diễn xong rồi, ngươi thu ngân lượng, cũng có phần diễn?"

Bà đỡ đẻ bị hắn dùng ánh mắt giết người nhìn gần, cũng bị sợ đến co rụt lui về phía sau. Mắt lộ ra sợ hãi, co ro rung giọng nói: "Đại nhân tha mạng! Cái gì ta cũng không biết!"

"hả, tha mạng?" thật không ngờ thấy phụ nhân nhát gan e sợ, trong lòng Lưu Hâm âm thầm vui mừng, hắn cười lạnh nói: "Ngươi thu được bao nhiêu ngân lượng? Người cho ngươi ngân lượng chỉ điểm ngươi tới nơi này nói những gì? Còn không mau thành thực khai báo một chút?"

Hắn đồng thời uy hiếp, bà đỡ đẻ này lại có thể bị sợ đến "Oa" một tiếng, khóc lên, hét lên: "Ta không biết, cái gì cũng không biết, đại nhân tha mạng!"

Chư Vương thấy thế. Rối rít châu đầu ghé tai, nghị luận.

Đổng Khanh lập tức tiến lên phía trước nói: "phụ nhân này chưa từng trải qua việc đời, một điểm nhỏ liền bị sợ đến mất hồn. Mạo phạm Chư Vương. Nếu năm đó quá trình Thái hậu sinh sản, bà mụ đã nói rõ, phụ nhân này lưu ở nơi đây đã vô dụng, hãy để cho bà lui ra đi." Thotho_

"Đợi đã nào...!" Lưu Hâm vội vàng ngăn cản nói: "Vội vã đuổi người đi, chẳng lẽ là Đổng Tư Mã chột dạ?"

Hắn một đôi con mắt lanh lợi. Chăm chú nhìn Đổng Khanh.

Nhưng thấy Đổng Khanh không nhanh không chậm nói: "thân phận Chư vị Vương Hầu vô cùng tôn quý, không thể mạo phạm, hạ quan chỉ là lo lắng thôn phụ ngu ngốc, đã quấy rầy hoàng tộc."

Lưu Hâm liếc xéo nàng, cười lạnh nói: "Mạo phạm? Quấy nhiễu? Còn không bằng chuẩn xác nói là chột dạ đấy."

Dứt lời, Lưu Hâm sải bước tới trước mặt bà đỡ đẻ kia. Một đôi mắt sắc bén, hung tợn nhìn nàng chằm chằm, diện mạo dữ tợn cắn răng nghiến lợi nói: "Ngươi nhanh chóng thành thực khai báo cho Bổn vương. Đến tột cùng Đổng Tư Mã cho ngươi bao nhiêu ngân lượng?!"

Bà đỡ đẻ quả nhiên bị uy thế của hắn, sợ tới mức thất kinh, thân thể bà lui về phía sau co lại, run rẩy mở miệng nói: "Năm lượng......., chỉ cho năm lượng........."

"Năm lượng?" Lưu Hâm nghe. Đầu tiên là sững sờ một chút, ngay sau đó cười lên tiếng thật to.

Hắn cười ha ha mấy tiếng nói: "Đại Tư Mã thụ Kim Ấn. Quan cao nhất phẩm, bổng lộc không tệ, Đổng gia đời đời nhận hoàng ân, không phải của cải phong phú sao? Lại có thể chỉ chịu cho năm lượng? Chậc chậc, Đổng Khanh đâu, ngươi thật đúng là hẹp hòi!" Thotho_

Dứt lời, lại quay đầu nhìn chằm chằm bà đỡ đẻ, mau lẹ nói: "Ngươi nhận của nàng năm lượng bạc, nàng khiến ngươi tới nơi này bịa những chuyện gì?"

Bà đỡ đẻ sợ hãi nhìn hắn, bị sợ đến mức run rẩy nói: "Không có, không có gì cả......."

Lưu Hâm thấy bà cực sợ, trong bụng thầm nghĩ, phụ nhân này nhát gan không chịu nổi, thái độ hắn chỉ hung ác một chút, bà liền bị sợ đến hốt hoảng, chỉ cần hắn lại thêm sức lực, liền có thể buộc bà lộ ra dấu vết.

Đổng Khanh ơi Đổng Khanh, ngươi thông minh quá sẽ bị thông minh hại, Lưu Lăng sắp suy sụp, ngươi liền theo hoàng thượng ngươi yêu thương, cùng nhau uống thuốc độc tự vận đi!

Lưu Hâm Nhất Cổ Tác Khí (1), hung tợn nhìn bà đỡ đẻ lạnh lùng quát: "lão bà khốn kiếp kia! Ngươi còn không mau trước mặt chúng vương, thành thực khai báo!"

Nhất Cổ Tác Khí (1): một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm

Bà đỡ đẻ bị hắn cưỡng bức, bị sợ đến bật thốt lên: "Có một người trẻ tuổi cho ta năm lượng tiền đi lại, muốn ta tới phủ nha, tường thuật chuyện giúp một tay đở đẻ hồi mười chín năm trước!" Thotho_

Nghe vậy, thần sắc Lưu Hâm biến đổi.

Khóe miệng của hắn rút lại: "Cứ như vậy?"

Bà đỡ đẻ dùng ánh mắt tràn đầy sợ hãi, nhìn hắn, khiếp sợ mở miệng nói: "Lão thân không dám giấu đại nhân!"

Lúc này Ngụy Vương mở miệng hỏi: "Nói một chút coi, tình huống năm đó."

Bà đỡ đẻ hèn nhát mở miệng đáp lời: "Chuyện đã xảy ra, bà mụ kia đều nói rõ ràng........"Ngụy Vương hỏi tiếp: "Như vậy, hài tử năm đó ngươi giúp một tay đở đẻ đâu rồi, ngươi có ấn tượng gì đối với hắn không?"

Bà đỡ đẻ nhỏ giọng nói: "dáng dấp trẻ sơ sinh không phải là giống nhau sao? Nữ nhân trừ hài tử của mình ra, nhìn hài tử nhà người ta, diện mạo đều giống nhau. Phải nói hài tử kia có cái gì bất đồng, chính là lúc ta giúp hắn tắm rửa thì phát hiện sau lưng hắn có cái bớt nửa vòng tròn màu đỏ, nên từ trong bụng thân mẫu mang tới......."

Năm đó hài tử do Vệ Thái hậu sinh ra cũng không chết non, vả lại trên người mang theo cái bớt nửa vòng tròn màu đỏ. Thotho_

Hai bà mụ chỉ chứng rõ ràng, hoàng thượng Lưu Lăng rõ ràng là Vệ Thái hậu sinh ra không có lầm.

Lúc này, ngược lại Lưu Hâm luống cuống, nhưng thấy hắn nào dễ nhường: "Ngươi nói bậy! Là thông đồng, tất cả đều là qua lại giao hảo đấy!"

"Khốn kiếp!" Ngụy Vương ngước mắt nhìn hắn chằm chằm, tay chỉ hắn, lớn tiếng mắng: "Đồ khốn kiếp! Trong hoàng tộc ta sao ra cái thằng khốn này?"

Dù sao hai bà mụ kia không giống như là thông đồng tới diễn trò.

Nếu thật là diễn trò, việc này không khỏi quá cao minh!

Lời nói cơ hồ không hề sơ hở, do hắn uy hiếp, ngược lại càng lộ vẻ giống như thật.

Chư vị Vương Hầu xem thế này nhất định đã tin.

Lúc này, Lưu Hâm đã bị hù dọa chảy mồ hôi lạnh ướt sũng cả người.

Đổng Khanh tiến lên, thở dài nói với Chư Vương: "Chuyện đã rõ ràng, hoàng thượng là do Vệ Thái hậu thân sinh, là con thân sinh của tiên đế, chuyện Kim thị, đúng là người cố tình, đây rõ ràng là mưu nghịch!" Thotho_

Trong bụng Lưu Hâm hiểu, đại thế của mình đã mất, hắn "Phù phù" Một tiếng, vội vàng quỳ xuống ở trước mặt Chư Vương, thái độ khiêm nhường mở miệng nói: "sau lưng Kim phụ có một cái bớt cùng với của hoàng thượng giống nhau như đúc, Lưu Hâm cũng là bị lừa gạt, vì vậy mà làm ra chuyện sai lầm. Chẳng lẽ chư vị thúc bá không cảm thấy kỳ quái sao? Nếu không phải thân mẫu tử, tại sao có thể có cái bớt giống nhau như đúc? Cái bớt trên người Kim thị cũng không giống như là người làm ra!"

Nhắc tới chuyện này, Chư Vương nhìn nhau vài lần.........

Hoàng thượng nếu là Vệ Thái hậu thân sinh, như vậy tại sao sau lưng Kim thị có thể có một cái bớt dáng dấp cùng với hoàng thượng giống nhau như đúc?

Nhưng vừa vặn hai bà đỡ làm chứng nói như vậy, rõ ràng Hoàng đế là Vệ Thái hậu thân sinh không thể nghi ngờ?

Đổng Khanh lạnh lùng nói: "Vô luận ra sao, mưu nghịch chính là mưu nghịch. Anh vương đối với thân thế hoàng thượng còn có nghi ngờ, lại cố ý không đưa ra, khiến hoàng thượng và Thái hậu có cơ hội giải thích chuyện này ngay trước mặt của Chư Vương, ngược lại lén lút lợi dụng chuyện này, kích động Ninh Vương cùng Triệu vương, trợ giúp hắn hưng binh làm loạn, dẫn tới quốc gia rung chuyển, kỳ tâm khả dị........ Hành động lần này của Anh vương chẳng lẽ không phải mong muốn ngôi vị hoàng đế sao? Vi quan vào triều vì sĩ, đối với luật pháp triều ta mưu phản, hết sức sáng tỏ, từ Quốc Công hoàng thân, cho tới Lê Dân Bách Tính, người mưu đồ đại vị, tội này phải tru di!"

Lưu Hâm giận đến cắn răng nghiến lợi, gào thét một tiếng nói: "Đổng Khanh, ngươi bớt ngậm máu phun người đi!" Thotho_

Hắn quỳ trên mặt đất, quỳ gối tới trước mặt Hoàng Thái Thúc, ôm bắp đùi của ông, làm bộ đáng thương mở miệng nói: "Hoàng Thái Thúc, các vị thúc bá minh giám, Lưu Hâm vô tâm mưu nghịch, hoàn toàn là bị tiểu nhân che mờ."

Đổng Khanh lạnh lùng nói: "Anh vương có phải bị che mờ hay không, trong lòng của ngươi rất rõ ràng."

Lưu Hâm quay đầu nhìn nàng chằm chằm, cả giận nói: "Đổng Khanh, Bổn vương đến tột cùng có oán gì thù gì với ngươi, ngươi nhất định đưa Bổn vương vào chỗ chết mới được?"

Lúc này, chỉ thấy Tri Phủ vội vội vàng vàng chạy vào, chắp tay thở dài nói với Lưu Lăng: "Khởi bẩm hoàng thượng, Hoàng thái hậu cùng Đại Tư Không đến rồi!"

Nghe nói Hoàng thái hậu giá lâm, Lưu Lăng lập tức đứng dậy, cùng tất cả Chúng Hoàng tộc ra cửa tiếp giá.

*

Ở đại môn phủ nha, Thái hậu đã xuống xa giá, do A Tú thị nữ thiếp thân của bà dìu đỡ, ở phía sau, trong một chiếc xe ngựa khác, Vũ Thái phi đang chậm rãi bước xuống xe ngựa.

Đổng Khanh nhìn thấy Vũ Thái phi quả nhiên đi theo, sắc mặt nhất thời trầm xuống. Thotho_

Nhi tử xảy ra chuyện lớn như vậy, cử binh công kích hoàng thượng, hôm nay binh bại bị bắt, mắt thấy sắp mất mạng, Vũ Thái phi tuyệt đối còn phải nóng lòng hơn so với bất luận kẻ nào. Trái lại bà rất bảo trì bình thản, không có giành ở sau đi tới trước.

ở đại môn phủ nha dừng ba chiếc xe ngựa, trừ xe Hoàng thái hậu và Vũ Thái phi, chính là Đại Tư Không Hoàng Thái Thúc bối phận cao nhất Hoàng tộc Lưu thị, sắc mặt hắn nặng nề tiến lên kiến giá.

Lưu Lăng nhỏ giọng nói: "Ngoài phòng lạnh, vào trong đại sảnh rồi hãy nói."

*

Rất nhanh, đoàn người lại trở về bên trong đại sảnh.

Lưu Hâm đang quỳ trên mặt đất chịu tội nhìn thấy Vũ Thái phi tới, lập tức quỳ gối qua, ôm lấy bắp đùi bà, năn nỉ nói: "Thân mẫu! Ngài mau cứu nhi tử, hoàng huynh hắn muốn giết ta nữa!"

"bốp" Một tiếng, Vũ Thái phi hung hăng tát Nhi tử của mình một cái tát, mắng: "rốt cuộc ngươi đã làm cái gì, khiến Hoàng đế cần phải giết chết ngươi đây?"

Lưu Hâm vuốt gương mặt, ủy khuất mở miệng nói: "Nhi tử là bị Giang Thái Phó đầu độc, hắn mang đến một nông phụ, nghiêm chỉnh nói với ta, hoàng huynh không phải là hoàng tộc ta, là Vệ Thái hậu từ bên ngoài ôm trở về trong cung thay thế hoàng tử của bà bị chết yểu kia mà, vì vậy ta liền tin tưởng hắn rồi. Ta hưng binh hoàn toàn là vì duy trì huyết thống Hoàng tộc Lưu thị ta, cái này không đúng sao? Triệu vương và Ninh Vương cũng liên hiệp dẫn binh rồi......., nếu không phải thân thế hoàng huynh thật quá khả nghi, bọn ta sao dám làm xuống chuyện mưu nghịch bực này?"

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Buông Gian Thần Của Trẫm Ra

BÌNH LUẬN FACEBOOK