Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Trúc Diệp đứng lặng người hồi lâu. Cô cũng đang tự hỏi mình sang đây để làm gì? Chẳng phải anh ấy đã có bạn gái rồi hay sao? Cô yêu anh thì còn cứu vãn được gì nữa chứ?

Nhưng hành động của Trúc Diệp giờ đây hoàn toàn mâu thuẫn với những ý nghĩ. Cô đưa tay đóng nhẹ cửa rồi khẽ dựa người vào đó. Ánh mắt long lanh một thứ cảm xúc dâng trào và mãnh liệt. Như một ngọn sóng ngầm âm ỉ và luôn lách sang tận cả tâm hồn của Nam Lâm

Cô cứ đứng như thế nhìn anh và im lặng không nói một lời nào.

Nam Lâm dần dần lấy lại bình tĩnh. Sống mũi thẳng và cao được khuôn mặt khẽ đưa lên đôi chút tạo thành một vẻ vênh vang và bất cần. Ánh mắt tinh nhạy không ngừng lướt từ khuôn mặt cho xuống đến ngón chân của Trúc Diệp khiến cô thấp thỏm. Khóe môi cong lên thành một nụ cười giễu cợt và anh nói:

- Sao thế em gái? Còn chuyện gì nữa mà anh em ta còn nợ nhau sao?

Trúc Diệp khẽ rùng mình. Cô phải bình tĩnh, bình tĩnh như anh ấy lúc này thì mới có thể thoát được móng vuốt đang nhăm nhe muốn dìm cô xuống. Cô biết anh đang cố tình trả thù cô, cố tình dùng những lời nói cay độc và không đáng thốt ra để trừng trị cho cái tình cảm không như anh mong muốn của cô. Cho nên cô không thể tỏ ra lúng túng và sợ hãi lúc này.

Nghĩ thế, Trúc Diệp liền đứng thẳng người lên. Khoanh tay lại rồi nói:

- Còn! Còn rất nhiều chuyện mà em và anh cần phải đền bù cho nhau.

Nam Lâm dựa người vào thành giường. Tư thế của anh như muốn khiêu khích đối phương, cộng thêm đó là đôi lông mày cũng nhếch lên. Một vẻ cao ngạo rất đặc trưng của anh. Anh vừa cười nhạt vừa nói mỉa mai:

- Còn sao? Tưởng đã trả hết rồi chứ nhỉ! - Rồi anh làm vẻ nghĩ ngợi, sau đó lại à lên như đã nhớ ra - Hay là muốn đòi lại cái đã mất với anh? Em gái à! Cái đấy có thể đòi lại được sao? Em ấu trĩ quá rồi đấy.

Bị Nam Lâm dùng những lời lẽ sỗ sàng và đay nghiến đã nhiều lần. Trúc Diệp cũng dần tạo dựng được cho mình lớp phòng bị yếu ớt. Tuy là cố tỏ vể bình tĩnh bằng một nụ cười nhạt trả lại thì giọng nói cô vẫn run không ngờ:

- Em không đòi lại cái đấy.

- Vậy thì là?

- Trái tim của anh!

Nam Lâm hơi đờ người ra. Trong giây phút ấy anh hiểu mình đã từ thế chủ động sang bị động mất rồi. Cô thông minh hơn anh tưởng, cô hiểu điểm yếu của anh nằm ở đâu. Cô chỉ cần ra một đòn quyết định là có thể xoay chuyển tất cả. Còn anh thì chỉ biết vờn cô nãy giờ, anh quá chú tâm vào cái ghen tuông mù quáng của mình rồi.

- Em nói nhảm nhiều quá đấy. Về phòng ngủ đi, để mẹ biết em sang đây là không tốt đâu.

Trúc Diệp biết anh đang cố che giấu cảm xúc nên mới đuổi mình về. Cô lại nhếch khóe môi lên thành một nụ cười đắc ý:

- Sao thế? Chúng ta là anh em cơ mà! Việc em sang đây là chuyện bình thường chứ nhỉ? Theo như cái mà anh đang sợ thì chắc hẳn anh có tình ý với em rồi.

Nam Lâm bỗng nhiên cười vang lên, tiếng cười rất to và vọng. Điều đó khiến cho Trúc Diệp vừa khó hiểu mà lại vừa sợ hãi. Cái chủ động và đắc thắng cô mới tạo dựng lên đã bị anh phá bỏ dễ dàng bằng một tiếng cười. Trúc Diệp hạ thấp giọng thì thầm:

- Anh Nam Lâm! Đừng đùa nữa. Mẹ lên thật đấy.

Nam Lâm ngừng cười, anh chống khuỷu tay lên chiếc gối rồi dùng ngón tay gõ gõ nhẹ vào trán. Ánh mắt khẽ dướn lên thành một đường vòng cung. Rồi anh nói:

- Em sợ sao? Vừa nãy còn hùng hổ lắm mà.

Trúc Diệp nghiêm mặt lại:

- Em đã nói rồi. Việc em sang đây không phải là đùa đâu. Hãy tin em!

- Lấy gì để tin em? Em đã lừa anh mấy lần rồi?

Trúc Diệp chợt cứng họng không nói được nữa. Đúng! Lấy gì để cho anh phải tin những lời cô nói là thật? Rằng là ngoắc tay như mấy đứa trẻ con nữa hay sao? Cô biết mình không có đủ độ tin cậy để anh đặt niềm hi vọng và tin yêu vào. Nhưng chỉ lần này thôi, một lần và mãi mãi. Cô đã thành thật nhất có thể rồi.

Thấy Trúc Diệp yên lặng không nói làm cho Nam Lâm lại nổi lên một niềm bực tức. Cô ấy thậm chí chẳng thèm cầu xin anh lại một lần nữa. Chỉ cần cô nói ra một lí do để anh tin thôi, dù là lố bịch cũng được...anh sẽ tin cô không điều kiện. Nhưng cô ấy lại không nói.

Trong sự bực tức ấy Nam Lâm đã nói:

- Vậy thì dùng hành động đi.

- Hành động? Hành động gì? - Trúc Diệp không thể đoán trước được tâm tư của anh. Sao lúc nào nó cũng sâu không thấy đáy vậy?

- Nhảy sexy!

Nghe thấy từ đó Trúc Diệp không cần biết là mình hiểu điệu nhảy đó văn minh hay tục tĩu đến đâu thì cô cũng nhíu mày phản đối:

- Đừng có đùa quá trớn. Em không thể làm được.

Nam Lâm nhếch môi cười nhạt rồi ngả người xuống thấp hơn. Anh nói trước khi đắp chăn lên người:

- Đúng! Anh đùa đấy. Đừng có làm theo. Về phòng em ngủ đi. - Rồi anh lại nhổm người dậy nói nốt - À quên, nhớ tắt điện hộ anh.

Trúc Diệp thấy vẻ lạnh lùng của anh lúc đó đã thất vọng biết bao. Mọi tâm tư cô sắp bày tỏ đã trôi tuột đi đâu hết và không thể tìm thấy nữa. Cô muốn nói nhiều lắm, muốn thổ lộ nhiều lắm mà sao đứng trước mặt anh rồi cô lại như bị hồn anh ăn mất lưỡi? Cả con tim cũng thế, tưởng chừng như nó có thể cào rách làn da ở ngực cô để nhảy ra ngoài mất. Nhưng anh ấy có biết đâu, có hiểu đâu!

Khi Trúc Diệp toan quay người bước đi thì câu nói của An Lâm lại vang vọng lên "Đừng vì chút chuyện không đáng có mà để lỡ những gì ta đang thích. Để lỡ rồi ắt sẽ hối hận". Cô sẽ hối hận chứ? Nếu cô quay bước đi vào lúc này thì mọi yêu thương giữa hai người sẽ nằm im lìm tại nơi đó và hai người sẽ không bao giờ bắt được con tim nhau nữa. Còn nếu cô chấp nhận đứng lại nhìn anh thì cô sẽ có được trái tim anh và anh cũng vậy.

Cái nào hơn?

Nam Lâm nằm im trong chăn. Hơi thở của anh phả ra khiến toàn thân anh nóng nực. Anh muốn rũ bỏ cái chăn đang phủ trên người mình ra và chạy đến ôm cô ấy. Nhưng anh lại cố kìm nén. Trong thâm tâm đang không ngừng gào thét lên những ý muốn của bản thân. Muốn ôm cô, muốn níu tay cô và muốn nói yêu cô. Chỉ thế thôi. Chỉ cần anh gạt bỏ được cái lòng tự ái, chỉ cần gạt bỏ được những ý nghĩ như là: Trúc Diệp không yêu anh thì anh nhất định sẽ làm được. Nhưng hình như anh không thể.

Nam Lâm chỉ ước Trúc Diệp sẽ chạy thật nhanh đi lúc này. Vì anh sắp không kìm nén được cảm xúc nữa rồi.

Hương thơm của Trúc Diệp đang lan tỏa khắp phòng. Cô ấy có biết không?

- Anh Nam Lâm!

Tiếng gọi nhẹ nhàng và ngọt lịm đến tận tâm can. Chỉ một câu nói ấy thôi đã kéo được trái tim anh ra khỏi cái chăn nặng nề này rồi. Nam Lâm choàng người dậy và phát hiện ra Trúc Diệp...

Cô ấy...

Cô ấy đang làm theo yêu cầu của anh.

Nhảy sexy sao? Cô ấy có thể à?

Cơ thể Trúc Diệp như những cây rong biển dưới đại dương. Cứ lắc lư và uốn éo, quyến rũ và mê ly lòng người. Đôi mắt khép hờ như mời gọi, hàng mi cong và đen tuyền phủ lên như mập mờ che giấu cho đôi mắt. Gợi sự tò mò và hiếu kì cho ai kia đang ngắm nhìn.

Cứ thế, đôi chân dài và thẳng của cô thấp thoáng sau lớp áo choàng tắm, rồi cánh tay luồn lách trên mọi đồ vật gần đấy. Trông cô ma mị và quyến rũ đến không thể tưởng tượng được nổi. Trúc Diệp giờ đây như đang lột xác, như đang rũ bỏ lớp rào cản mà mình đã che giấu bấy lâu nay với Nam Lâm vậy.

Dần già, lớp áo trên người được cô trút bỏ. Thân hình lồ lộ dưới ánh trăng hắt vào. Bởi thế mà Nam Lâm mới phát hiện ra cô đã tắt điện tự bao giờ. Những đường cong quyến rũ trông mượt mà và mềm mại đến diệu kì. Bầu ngực đầy đặn nhấp nhô, căng tràn như giấu hộ cho trái tim những sự nhớ thương, và tình yêu mãnh liệt. Cô bước dần về phía Nam Lâm, ánh mắt anh đang nhìn cô đầy ngỡ ngàng và khó tin. Cô vờ như không để ý, nếu cô để ý thì bước nhảy của cô có thể sẽ lỗi ngay tắp lự. Cô không muốn, cô muốn vũ điệu yêu thương của mình phải thật hoàn chỉnh. Như vậy thì Nam Lâm mới tin cô.

Ngay cho đến lúc đôi tay Trúc Diệp chạm vào má Nam Lâm anh mới nhận ra những thứ mình đang nhìn không phải là ảo ảnh. Anh không tin, phải, anh không tin những gì mình chứng kiến lại là thật. Trúc Diệp trước kia luôn rất coi trọng thể diện và khuôn phép, cô ấy có thể thực hiện những điệu nhảy này sao? Điều đó khiến anh không dám tin.

Trúc Diệp đẩy nhẹ người Nam Lâm xuống giường, đồng thời cơ thể cô cũng đổ xuống theo. Đôi tay cô trườn nhẹ trên ngực anh, mài miết lấy cả lớp áo lần da thịt bên trong khiến nó theo đó mà nóng hừng hực lên. Tưởng chừng như nếu ai đó vứt một que diêm vào khoảng cách giữa hai người lúc này thì nó sẽ bén lửa ngay lập tức!

Cơ thể trần trụi mà mãnh liệt phía trên Nam Lâm như muốn truyền cho anh mọi sự cuồng nhiệt. Khiến anh cũng trở lên gấp gáp và vội vàng hơn.

Mùi sữa tắm từ cơ thể Trúc Diệp lan tỏa vào tâm hồn Nam Lâm khiến anh như càng ngày càng lâm vào trạng thái đê mê và ảo mộng hơn. Giọng nói anh khản đặc giữa không trung:

- Trúc Diệp! Dừng lại đi. Em mà còn...nữa là em sẽ hối hận đấy.

Trúc Diệp dừng mọi hành động. Cô ngẩng đôi mắt trong veo của mình lên nhìn anh. Ánh trăng chiếu từ cửa sổ vào như dát lên khuôn mặt cô một lớp màu óng ánh và huyền ảo. Đôi môi nhỏ nhắn khẽ mím lại rồi thả lỏng ra để mấp máy một câu nói khẽ:

- Em...sẽ không hối hận đâu!

Nam Lâm cảm tưởng như sức nặng của cô đang làm anh nghẹt thở. Tâm trạng anh cũng theo đó mà bị đề nén nặng nề. Anh khó nhọc gằn ra một câu nói, anh chỉ mong câu nói mà mình cố nói ra là một câu nói độc ác xuyên trúng tim cô. Anh không mong cô chỉ vì một chút tình cảm nhất thời mà lại để anh nuôi hi vọng nữa:

- Vậy còn An Lâm? Em muốn yêu cả hai người à? Em đang tham lam quá đấy.

- Xin lỗi anh!

Thốt nhiên câu nói này lại làm Nam Lâm không đáp lại cô được một lời nào nữa. Tại sao cô ấy lại nói xin lỗi? Đáng nhẽ ra cô ấy phải bỏ chạy mới đúng. Hãy bỏ chạy đi! Để cho anh được buông tay khỏi cái tình yêu xa vời này.

Nhưng cô ấy lại áp đôi môi mình vào môi anh. Hơi nóng phả ra từ làn môi luồn lách vào trái tim khiến nó trở lên ấm áp. Đôi tay cô trườn dần lên cổ anh rồi cuốn lấy nó như những dây lụa mềm mại, nhẹ nhàng mà quyến rũ.

Nam Lâm không kìm được lòng mình nữa, anh cũng thô bạo đáp lại cô bằng cái lật người xuống. Cả thân hình rắn chắc của anh đè lên người cô khiến cho giường nệm lún xuống mạnh mẽ. Cơ thể nằm dưới anh đang cố điều chỉnh hơi thở nhưng nó vẫn gấp gáp. Điều đó khiến ham muốn trong anh càng dâng lên mạnh mẽ.

Nam Lâm hôn nhẹ vào vầng trán Trúc Diệp, rồi lại lướt xuống đôi mắt, cái mũi và ...dừng lại ở đó để nhìn cô kĩ hơn. Ánh mắt anh như những xúc tu cứ bám chặt lấy tâm hồn cô mong muốn moi lấy từng ý nghĩ của cô. Anh hạ thấp giọng:

- Tại sao lại xin lỗi anh? Đáng ra em phải bỏ chạy mới đúng.

Trúc Diệp im lặng trong vài giây rồi cô mỉm cười nói đầy vẻ mãn nguyện:

- Xin lỗi vì đã không yêu anh sớm hơn!

Chỉ một câu nói đó thôi đã đốt cháy mọi gai đoạn rườm rà. Nam Lâm sẽ không hỏi cô như một cuộc vấn đáp thô kệch nữa. Hành động cơ thể cúng đủ nói lên tất cả rồi. Anh lao vào cô như một người thấy ánh dương sau những ngày bị dìm trong bóng tối. Như người tìm được sự sống và tình yêu sau những ngày bị đau khổ hành hạ đến thê thảm. Cả hai người đều cuốn chặt lấy nhau. Tưởng chừng như mọi gian nan, khó khăn và buồn khổ không thể chia cắt nổi họ.

Thế rồi anh lặng lẽ đi vào cơ thể cô như đáp xuống cho cô một thứ cảm xúc thăng hoa. Đây là lần thứ hai...là lần thứ hai cả cô và anh cùng nhau trải qua mặn nồng, ngọt ngào và cả đau khổ. Các cơ quan và tế bào trong cơ thể cũng theo đó mà trỗi dậy và hoạt động mạnh mẽ.

Trúc Diệp lần đôi bàn tay xuống ga trải giường và bấu chặt nó cho cơn đau dịu lại. Cảm giác bị xuyên qua quả thật không dễ chịu gì! Nhưng khi nó qua đi rồi thì nó lại mang cho cô một thứ gì đó ngọt ngào và say đắm.

Không phải là đau khổ có đúng không?

Đó là tình yêu!!!

Có phải không?

* * *

Mặt trời nhô lên như kéo cả vạn vật hòa vào ánh hào quang của mình. Các tia sáng ti hin kết tinh lại tạo thành "ban ngày". Tiếng chim cúc cu đâu đó ríu rít, làn gió sớm mai tươi mới và tinh khôi đến lạ kì. Tất cả đều lùa qua ô cửa sổ của phòng Nam Lâm. Cánh cửa sổ đã bị từng bị trăng đột nhập tối qua...

Là do anh đã quên không đóng.

Ánh sàng làn tràn trên da thịt, khiến cho đồng tử cũng bị ảnh hưởng theo. Nam Lâm khẽ nheo mắt lại trước khi mở ra. Anh đưa tay che lấy thứ ánh sáng kì dị kia. Sáng quá khiến đồng tử vốn bị ngập tối của anh vào đêm qua không quen. Nam Lâm cảm thấy lưng mình ê ẩm hẳn đi. Anh ngồi dậy rồi chửi thề vài tiếng. Rồi anh nhìn sang Trúc Diệp đang ngồi tấm nệm bên cạnh, anh đưa tay vuốt tóc cô, ánh mắt anh tràn đầy yêu thương và bình yên.

- Trúc Diệp! Anh biết...anh biết em nhất định sẽ hối hận.

Trúc Diệp dường như không nghe thấy gì câu nói của Nam Lâm. Cô vẫn dụi dụi đầu vào chiếc gối dưới đầu và ngủ tiếp. Vẻ đáng yêu và ngốc nghếch của cô khiến Nam Lâm không kìm được mà đành nở một nụ cười bất lực. Anh đưa tay vén lọn tóc lòa xòa cho Trúc Diệp. Nhưng khi bàn tay anh vừa chạm được vào tóc cô thì đã bị bàn tay cô nắm chặt vào. Nam Lâm theo phản xạ giật nảy mình lên. Rồi như biết mình bị lừa anh mới quát yêu:

- A! Em giỏi quá nhỉ? Dám lừa cả anh cơ à?

Trúc Diệp vừa cười vừa nắm lấy tay anh nói:

- Ai bảo anh nói linh tinh?

- Anh nói cái gì?

Trúc Diệp ngẩng mắt lên trần nhà rồi làm vẻ nghĩ ngợi. Sau đó cô mới nói:

- Cái gì mà hối hận? Cái gì mà em sẽ hối hận hả?

Nam Lâm làm bộ không nghe thấy. Anh toan đứng dậy thì đã bị tay cô kéo lại:

- Này! Chạy làng à? Anh không thoát được đâu.

Nam Lâm vừa định quay lại cho cô một trận thì cánh cửa phòng anh chợt bật mở.

Cả hai người thoáng chút giật mình rồi quay ra nhìn người phụ nữ cũng đang bàng hoàng ở phía cửa.

Bà Hoa mặt mày trắng bệch nhìn hai đứa con thân yêu của mình trần trụi không một mảnh vải che thân. Phút giây đó bà tưởng chừng như mình không còn đứng vững nữa. Trái tim như cũng bị những gì cứng và nhọn nhất xuyên qua. Có thật như gì bà vừa nhìn thất là thật không?

Ai đó hãy trả lời giúp bà...

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Bước Qua Yêu Thương

BÌNH LUẬN FACEBOOK