Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Buổi tối Nam Lâm lái xe đến khu chung cư Hoa Lệ.

Cũng may là hôm nay không tắc đường. Anh đến được chỗ của Trúc Diệp một cách nhanh chóng.

Nam Lâm bật nhạc lên nghe cho vơi đi cảm giác đang trống vắng. Thế đấy, trống vắng vì những gì anh đang ước lại hóa ra ảo tưởng. Trúc Diệp chưa bao giờ thay đổi cách nghĩ về anh. Với cô ấy, anh vẫn chỉ là một thằng tồi mà thôi.

Trúc Diệp sắp phát điên lên vì không liên lạc được với An Lâm. Anh ấy đang làm cái quái gì mà không nghe điện thoại, không trả lời tin nhắn của cô? Trước kia cô gọi điện chưa bao giờ An Lâm để đến tiếng tút thứ 4 mới nhấc máy. Hay là anh ấy đã có bạn gái rồi? Ý nghĩ này khiến Trúc Diệp cảm thấy như chán nản toàn phần. Thân thể bỗng chốc uể oải hẳn đi.

- Trúc Diệp. Con dọn bàn ăn đi. Nam Lâm đang đến đấy.

Trúc Diệp đang chán chường nghe thấy Nam Lâm bỗng chốc thấy bực bội:

- Anh An Lâm đã đến đâu mẹ!

Bà Hoa nói:

- Chắc nó bận làm rồi. Thôi chúng ta để phần đồ ăn cho nó cũng được.

Thế là Trúc Diệp hậm hực bước đến trạn lấy bát và sắp thức ăn lên bàn giúp mẹ. Cô dám chắc rằng đây là lần sinh nhật mà cô không chờ đợi nhất.

Nam Lâm ấn chuông cửa. Đợi một lúc thì dì Hoa ra mở.

Vừa nhìn thấy anh, dì Hoa đã nắm lấy tay anh xúc động nói:

- Nam Lâm. Con đây rồi.

Nam Lâm không để ý gì đến thái độ của bà, anh chỉ bước vào nhà với vẻ hờ hững rồi nói vọng ra:

- Dì Hoa. Anh con đâu?

- Nó còn bận làm việc ở bệnh viện.

Nam Lâm thở dài không nói. Xem ra anh là người thừa mất rồi. Đơn giản là khi có An Lâm thì anh coi như được ban cho chút ít sự chú ý. Giờ không có An Lâm thì chắc Trúc Diệp chỉ muốn đá anh ra khỏi nhà cô ấy mà thôi.

Dì Hoa bước đến kéo tay Nam Lâm ngồi vào bàn rồi gọi Trúc Diệp đang ở trong phòng ngủ:

- Trúc Diệp. Ra ăn cơm đi con.

Trúc Diệp mặt mày bí xị từ trong phòng bước ra. Vẻ mặt của cô giờ đây trông thật khó khăn. Nam Lâm nhíu mày hỏi:

- Sao thế?

Trúc Diệp ngồi vào bàn ăn rồi nói qua quýt:

- Không có gì!

Bống nhiên dì Hoa nói to:

- Khoan đã. Hôm nay là sinh nhật con, chúng ta mỗi người phải có một món quà chứ? - Bà quay sang phía Nam Lâm nhướn mày hỏi - Đúng không Nam Lâm?

Nam Lâm đang ăn bỗng tắc nghẹn. Quà anh chuẩn bị đã vứt vào nhăn kéo từ lâu rồi. Còn tặng cái gì nữa chứ? Nghĩ thế Nam Lâm nói vẻ khó khăn:

- Con không có quà đâu. Chúc mừng thôi.

Dì Hoa như bị dội một gáo nước lạnh. Chỉ cần Nam Lâm nói quên mất không chuẩn bị cũng được mà. Đâu cần phải nói thẳng thừng ra là không có như thế chứ. Cuối cùng bà cũng đành cười trừ:

- Vậy cũng được. Chúc mừng nhé!

Nam Lâm vừa há được miệng ra thì Trúc Diệp đã nói chen vào:

- Đi sinh nhật mà không có quà sao?

Nam Lâm vội vàng ngậm miệng lại. Anh nhấp một ngụm rượu vang rồi nheo ánh mắt thành hình trăng khuyết. Dưới ánh đèn vàng, đôi hàng mi anh như lấp lánh, như rung động, như mờ ảo khiến Trúc Diệp bị thu hút trong giây lát. Hai chiếc khuyên tai bạc sáng loáng vẫn được anh đeo bên tai, nhìn anh ai bảo anh đã 26 cơ chứ? Anh chẳng có tí chín chắn nào, chẳng có tí già dặn của tuổi 26 một chút nào. Nhìn anh thật ngỗ ngược và bất cần. Và rồi Trúc Diệp lại để chính tiếng nói của Nam Lâm đánh thức:

- Thế em thích quà à?

Trúc Diệp chưa thoát khỏi vẻ huyền ảo vừa nãy. Cô chỉ nhún vai nói bâng quơ:

- Đương nhiên.

Nam Lâm không nói gì ăn nốt bữa ăn của mình. Trong đầu anh bây giờ là một kế hoạch đang được hình thành. Trúc Diệp đã nói là thích quà rồi vậy thì anh cũng nên tặng cô ấy.

Nam Lâm từ bé đã bị coi là một người không có chiều sâu về tâm hồn. Trước mọi thứ anh đều rất hời hợt khiến người ta cảm thấy không được ấm áp khi ở bên anh. Hơn nữa. Nam Lâm là người rất thực tế lại hay nói thẳng thừng, tính bá đạo của anh cũng khiến người ta phải khó chịu. Sức hút duy nhất của anh chính là vẻ điển trai và sự bất cần đời.

Con gái thế kỉ 21 mà. Họ đã thôi hết cái kiểu "sến táu" rồi. Những thứ lãng mạn hay ngọt ngào đến rùng mình chỉ dành cho những cô nàng tuổi dậy thì mà thôi. Cái họ cần khi đã lớn chính là một người đàn ông thực tế. Pha chút huyền bí và hơi lạnh nhạt. Tuy nhiên, lạnh nhạt theo cái kiểu ấm áp bên trong thì lại rất được. Để họ có thể thấy mình vừa quan tâm và vừa được quan tâm.

Cũng không biết Nam Lâm có thuộc dạng này hay không? Anh là loại người rắn lỏng khí khó phân biệt. Một đôi mắt tầm thường không thể hiểu nổi anh.

Ăn cơm xong. Nam Lâm quay ra nói với Trúc diệp mặt mày vẫn bí xị nãy giờ:

- Ngồi đây đợi anh!.

Trúc Diệp nói với vẻ miễn cưỡng:

- Sao nữa?

- Anh sẽ tặng quà em.

Khi bóng dáng Nam Lâm mất hút sau cánh cửa thì lúc đó Trúc Diệp cũng lâm vào trạng thái dở khóc dở cười. Cô đâu có bắt anh ấy phải tặng quà. Chỉ là vừa nãy muốn kiếm chuyện nói với anh ấy một chút thôi. Không ngờ Nam Lâm cũng có lúc ngốc nghếch đến như vậy.

Từ năm 17 tuổi đến giờ. Nam Lâm đã thôi không còn tặng quà cô nữa. Có thể là sau lần đó, Nam Lâm không muốn có bất cứ cái gì dây dưa đến cô. MÀ cũng phải thôi, trước đây anh ấy vẫn như vậy mà.

Nhớ năm sinh nhật cô 15 tuổi. Anh ấy đã làm cô tức muốn chết khi tặng cô món quà đó. Thật là quá quắt. Sao anh ấy lại biết được? Và nếu biết lại không thể coi như không không được sao? Vả lại nếu không muốn tặng thì đừng tặng. Đằng này anh ấy lại lấy cô ra làm trò cười rồi tặng món quà đó. Nam Lâm đúng là luôn khiến người ta không ghét không được.

Còn An Lâm thì sao? Năm nay anh ấy đã quên cô thật rồi. Cứ nghĩ đến vấn đề này là cô lại thấy tủi thân. Hầu như năm nào anh ấy cũng là người nhớ sinh nhật của cô đầu tiên. Là người tặng quà cô đầu tiên, thế mà năm nay...Có lẽ ngay cả việc làm người sau cùng anh ấy cũng không muốn nữa rồi. Có phải khi có bạn gái người ta sẽ quên hết mọi thứ xung quanh không? Mặc dù cô còn chưa chắc chắn là có phải An Lâm có bạn gái hay không nữa.

Khánh Lâm mỉm cười khi thấy An Lâm ăn rất ngon lành. Đây là một nhà hàng truyền thống. Nó đã mở ra rừ thời ông nội cô, và bây giờ là do cô đảm nhiệm. Bố cô giờ sức khỏe đã có dấu hiệu suy yếu, ông không còn minh mẫn mà quản lí nhà hàng được nữa. Gia đình cô lại không có con trai, chỉ có hai người con gái. Cô lại là chị cả cho nên phải đưa lưng ra gánh lấy trọng trách này.

- Anh An Lâm cảm thấy thức ăn ở đây thế nào?

An Lâm làm ra vẻ nghĩ ngợi rồi trả lời:

- Rất đậm đà bản sắc dân tộc. Em nhìn xem, hiếm có nhà hàng nào có cách bài trí thức ăn và phong cảnh được như thế này.

- Nó độc đáo ở điểm nào?

An Lâm mỉm cười rồi chỉ ra phía góc nhà hàng:

- Cây chuối kia là thật phải không?

Khánh Lâm cũng nhìn ra theo rồi bật cười:

- Ở sau lưng anh còn là một bụi tre nữa đấy.

An Lâm quay lại rồi nói với vẻ khâm phục:

- Sao em lại làm được?

Khánh Lâm tì cằm vào tay mình, chớp đôi mắt và nói:

- Không phải em làm. Mà là ông nội em. Đây là một không gian mở, trời và đất đều có thể thấy được qua đồng tử con người. Ông em nói là phải tạo cho khách hàng một cảm giác thân thuộc và để họ cảm thấy yêu quê hương đất nước này hơn.

- Bằng những sự vật của người Việt Nam?

- Vâng.

An Lâm rút tờ khăn giấy bên cạnh rồi lau miệng. Đây là nhà hàng dân gian nên khi ngồi ăn cũng là ngồi trên một cái phản gỗ. An Lâm ngả người chống tay ra phía sau rồi mỉm cười:

- Ông em chắc phải là một vị lão thành ái quốc.

Khánh Lâm cũng lau miệng rồi nhấp một ngụm rượu gạo nói:

- Có lẽ là thế. Anh đã thấy no chưa?

An Lâm gật đầu:

- Bụng anh đang trương phồng nên đây này.

Khánh Lâm bật cười khanh khách. Nói chuyện với An Lâm giờ đây cô đã thấy có chút thân mật hơn. Cũng không còn cảm thấy ngại ngùng nữa. Như vậy cô bắt đầu thấy tự tin khi nghĩ đến vấn đề tấn công anh. An Lâm không phải người khô khốc, ngược lại rất uyển chuyển. Đó là lợi thế cho cô thể hiện tình cảm.

An Lâm đưa tay sờ túi áo của mình thì phát hiện ra mình đã để điện thoại trong xe. Anh nhanh chóng đứng dậy rồi nói:

- Cám ơn em về bữa ăn hôm nay. Bây giờ anh phải về rồi.

Khánh Lâm sao có thể để anh đi dễ dàng như vậy được. Cô lập tức kéo tay anh lại rồi nói vội vàng:

- Đừng. Chúng mình đi dạo một lúc nữa nhé?

An Lâm đã nhớ ra hôm nay là sinh nhật Trúc Diệp. Hiện giờ anh đang trong tình trạng tự dằn vặt bản thân mình. Anh đã quên cái tối thiểu nhất mà bản thân cần phải nhớ. Chắc chắn Trúc Diệp đã đợi anh cả buổi tối rồi. Những năm trước, anh không bao giờ để cô ấy thất vọng khi chào đón một nấc thang mới của cuộc đời. Nhưng năm nay thì ...

An Lâm mỉm cười khách sáo:

- Xin lỗi!

Rồi anh bước thẳng ra ngoài cửa nhà hàng. Cái anh cần làm bây giờ là đì tìm một món đồ sinh nhật nào đấy.

Nam Lâm chán nản đứng trước cửa phòng làm việc của mình. Mấy người trực ban đi đâu mà khóa cửa kín mít thế này cơ chứ? Cái anh cần đang ở trong đó. Chết tiệt. Anh thề sẽ đánh chết tên nào bỏ làm đi chơi vào tối hôm nay.

Cuối cùng Nam Lâm cũng đành thất vọng bước đi mà không lấy được cái mình cần.

Nam Lâm khởi động xe. Bàn tay nắm chặt vào vô lăng nghĩ ngợi. Bây giờ phải nghĩ ra giải pháp hữu hiệu cho việc tặng quà Trúc Diệp. Khiến cô ấy phải khắc cốt ghi tâm và tiếp tục chờ đợi món quà của anh vào năm sau.

Nam Lâm phóng vụt xe đi. Từng dòng xe chen chúc lách qua nhau để tới mục đích riêng của mình. Nam Lâm vẫn chưa biết là mình sẽ đi đâu, đến đâu để mua một món quà. Bây giờ cừa hàng bán đồ trang sức mà anh thích cũng đóng cửa. Cho nên muốn mua một chiếc dây chuyền như cái trong hộp quà là không thể. Đó là cái anh đã đặt riêng. Bản vẽ tay thì cửa hiệu đó đang cầm, nếu muốn đến hiệu khác, việc làm một cái mới cũng phải mất 3 , 4 ngày.

Nam Lâm thở dài. Mọi suy nghĩ của anh cứ đua nhau hiện ra. Những giả thiết rồi lại kết luận. Những vế so sánh đối lập nhau... Cuối cùng. Vì quá khó chịu, Nam Lâm, đập mạnh tay vào vô lăng. Sao anh lại phải khổ sở vì một món quà cơ chứ? Trước kia kể cả cô ấy có muốn anh cũng không bao giờ quan tâm cơ mà. Chẳng nhẽ khi lớn lên, mọi suy nghĩ trong con người cũng không còn bé nữa? Nó cũng thay đổi theo thời gian rồi ư?

Khi Nam Lâm đi qua siêu thị bán đồ điện tử. Chiếc tivi có chiếu hình chữ Happy new year rất đẹp. Nghĩ thì cũng buồn cười. Bây giờ mới đang là tháng 7, còn lâu mới đến năm mới cơ mà. Có lẽ anh nên bảo chủ siêu thị kiểm tra lại thôi.

An Lâm lái xe qua các dãy phố để tìm đồ sinh nhật. Thứ mà Trúc Diệp thích không phải ở đâu cũng bán. Cô ấy có sở thích đặc biệt, đó là sưu tầm sách. Hồi nhỏ, cô và anh vẫn thường đến những chỗ thu mua giấy vụn để tìm sách. Có thể tìm được những loại sách mà ta ưng ý với giá rẻ. Nhưng bây giờ, sách hay là sách quý, sách rẻ là sách hiếm. Muốn tìm sách có cả hai chỉ tiêu rẻ và hay thì quả là khó khăn. Chuyện rẻ hay đắt không thành vấn đề, nhưng cái khó là một quyển sách ý nghĩa để cô ấy vui và cười tươi nói với anh "em rất thích".

An Lâm nhìn đồng hồ. Đã là 8h30 hơn rồi. Cô ấy không biết có còn chờ anh nữa không.

Bất giác, An Lâm nhìn thấy một tiệm đồ cổ ở phía trước. Xem ra đồ cổ cũng là một ý kiến không tồi. An Lâm thở phào khi ông trời không tuyệt đường sống của anh.

Trúc Diệp ngồi ở nhà xem tivi. Hôm nay mẹ cô sẽ ngủ ở đây, ngày mai bà mới về thành phố J. Cô ngán ngẩm nhìn đồng hồ. Cô đang đợi cái gì cơ chứ? Nam Lâm có lẽ chỉ lại muốn chơi đùa với cô thôi. Đúng lúc ấy thì điện thoại của cô rung lên. Là An Lâm.

Trúc Diệp xúc động ngay cả điện thoại cũng cầm không chắc.

- Anh An Lâm.

Tiếng An Lâm trầm ấm vang lên khiến trái tim của Trúc Diệp như mềm nhũn ra:

- Anh xin lỗi! Anh quên mất. Hôm nay anh có chút việc với một người bạn.

Trúc Diệp không cần biết đó là người bạn nào. Chỉ cần cuối cùng anh ấy vẫn nhớ ra cô là đã cô đã vui lắm rồi. Tâm trạng của cô suốt cả buổi tối hôm nay như có hàng tấn chì đè lên khiến cô ức chế vô cùng. Rồi cả sự mong ngóng và chờ đợi nữa chứ.

- Không sao đâu. Em còn tưởng là anh quên rồi chứ?

- Anh không quên. Nửa tiếng nữa anh sẽ đến nhà em. Em đợi anh nhé? Anh có quà cho em.

Trúc Diệp cười tươi trong niềm hạnh phúc. Anh ấy đã mua quà cho cô rồi. Xem ra, việc cô chờ đợi cũng không phải là uổng công.

- Vâng! em sẽ đợi.

Nam Lâm đã chuẩn bị xong. Cái anh cần bây giờ là một không gian lãng mạn nữa thôi. Chỉ cần như thế, chắc chắn Trúc Diệp sẽ xúc động đến phát khóc cho mà xem.

Nghĩ vậy, Nam Lâm chợt mỉm cười vô thức. Tuy nhiên quá trình chuẩn bị này hơi lâu một chút. Anh cần phải có thời gian. Nhanh nhất cũng phải đến 40 phút. Vì món quà của anh nó kì công quá mà.

Nam Lâm gọi điện cho Trịnh thắng.

- Alo! Trịnh Thắng. Những lúc tôi cần cậu thì cậu ở đâu?

Giọng Trịnh Thắng vẫn thản nhiên. Đây chính là câu nói quen thuộc khi hai người muốn nhờ vả nhau cái gì đấy.

- Sao?

- Mang cái loa nhà cậu đến đây. Nhanh lên.

- Có "nếu" không?

Nam Lâm nở một nụ cười ranh mãnh. Ánh mắt anh sáng rực trong đêm tối:

- Ok! Có đấy. Nhưng tôi vẫn còn số điện thoại của Lê Linh.

Ngay lập tức Trịnh Thắng như bị ai đó giật dây:

- Cậu đang ở đâu?

An Lâm nhấn chuông cửa.

Khi anh định nhấn đến hồi chuông thứ hai thì Trúc Diệp đã mở. Khuôn mặt cô ửng hồng khi nhìn thấy anh. Hình như vừa nãy cô đã chạy.

An Lâm vẫn đứng ở cửa không vào nhà. Anh làm bộ mặt nghiêm trịnh trọng nói:

- Xin lỗi cô! Tôi là bác sĩ khoa tim mạch. Tôi biết hôm nay cô đã già đi một tuổi. Nhưng tôi muốn hỏi trước khi khám cho cô là tại sao trông cô vẫn xinh đẹp như vậy?

Trúc Diệp biết An Lâm luôn biết cách làm cô vui, làm cô cười. Và bây giờ cũng vậy. Anh thật tâm lí. Bảo sao cô không dành tình cảm cho anh một cách cuồng nhiệt như vậy được?

Trúc Diệp nói:

- Bác sĩ An Lâm. Cái em muốn khám chính là tim. Hiện nay nó đang đập nhanh hơn mức của một người bình thường.

An Lâm cũng bật cười sau câu nói này. Anh đưa ngón tay cái ra ý vẻ khâm phục:

- Xem ra em lăn lộn trong xã hội cũng khá đấy. Đối đáp không tồi đâu.

Trúc Diệp nhún vai:

- Tất nhiên. Làm nghề này lưỡi mà có xương là húp cháo sống qua ngày.

- Ý em là phải lấy lòng sếp? - giọng của An Lâm hơi khó chịu khi nói ra câu này.

Trúc Diệp liền thanh minh:

- À không! Ý em nói là phải biết đối nhân xử thế. Các sếp ấy như cọp đội lốt người. Nếu mình không cẩn thận là coi như xong.

An Lâm gật gù vẻ hiểu ý. Rồi anh chuyển chủ đề:

- Anh có quà cho em đây.

An Lâm với lấy hộp quà rồi nháy mắt với Trúc Diệp. Cô giờ đây đứng trước mặt anh như một chú chim nhỏ. Đáng yêu. Rồi thoắt cái lại như một đứa trẻ đòi quà. Vẫn đáng yêu.

Trúc Diệp vui sướng. Các cơ quan cảm xúc như hoạt động hết công suất. Cô xúc động. Cô vui mừng và cô hồi hộp. Trúc diệp đón lấy hộp quà từ phía An Lâm. Trịnh trọng như đang cầm một vật báu của quốc gia.

Đó là một chiếc trâm tóc bằng ngọc thạch. Cô nhíu mày nhìn nó. Cô không bao giờ búi tóc, vì cô sợ già. Món quà của An Lâm thế này...Dù sao cũng là tấm lòng của anh ấy. Vả lại, chỉ cần là của An Lâm tặng, thì nhất định cô sẽ thích vô điều kiện.

- Em thích chứ?

Trúc Diệp mỉm cười:

- Rất đẹp!. - Cô không nói là thích mà chỉ tấm tắc khen.

An Lâm hài lòng vì câu trả lời này. Chỉ cần cô vui là được rồi. Món quà này không phải là rẻ. Anh đã bỏ 2 tháng lương để mua cho cô. Xem ra cũng không phải là uổng. Cô ấy đang cười rất mãn nguyện.

Thiếu chút nữa là anh đã không nhìn thấy nụ cười này rồi.

Nam Lâm đã chuẩn bị xong tất cả. Anh đưa điện thoại lên tai và chờ cho Trúc Diệp bắt máy.

Tiếng tút dài vang lên rồi lại ngưng. Cứ như thế. Không có ai nghe máy. Nam Lâm bắt đầu suốt ruột. Anh lẩm bẩm:

- Em lại vứt máy ở đâu rồi?

Một lúc sau, giọng nói của Trúc Diệp cũng vang lên. Tuy nhiên, nó có phần hơi ngượng và bé:

- Anh gọi cái gì đấy?

- Em đến đây đi. Anh muốn tặng em một món quà.

Trúc Diệp lại thì thào:

- Để ngày mai nhé? Bây giờ em đang bận.

Nói rồi cô cúp máy và đi ra chỗ An Lâm.

Nam Lâm tức tối nhìn chiếc điện thoại rồi không ngần ngại đáp thẳng xuống mặt hồ trước mặt. Anh thở hổn hển vì lần vận động bất ngờ và quá sức vừa rồi. Anh hét toáng lên khiến mấy đôi tình nhân cạnh đó sợ hãi mà bỏ đi:

- Mẹ kiếp. Tôi là gì? tôi là cái quái gì trong mắt em?

Rồi anh ngồi thụp xuống bãi cỏ gần đó. Ánh mắt lạnh băng nhìn bóng trăng in dưới nước. Có cành cây vươn rủ xuống mặt hồ, cảnh đẹp như một bức tranh thủy mặc. Nhưng khi lòng buồn thì cảnh đẹp bao nhiêu cũng chỉ là thừa thãi. Có đôi khi còn khiến lòng người ta càng buồn và não nề hơn.

Nam Lâm giờ đây cũng vậy Anh vừa tức, lại vừa buồn. Anh muốn lao ra xé tan bức tranh hiện thực này ngay lập tức. Anh muốn chêm, muốn vẽ thêm lên nó nữa. Tâm trạng anh bơ vơ, chơ chọi và đầy hiu quạnh.

Đợi khi bình tâm được một lúc. Nam Lâm đứng dậy đi về phía đôi tình nhân đang ngồi cách đó không xa. anh nói hằn học:

- Đưa điện thoại đây.

Nam Lâm bình thường nhìn khuôn mặt đã lấc cấc, ngạo nghễ rồi. Giờ đây, khi anh nói như vậy trông anh thật giống một tên du côn làm sao. Đôi bạn trẻ sợ hãi nói câu được câu mất:

- Anh...Anh...m...muốn gì?

Nam Lâm cảm thấy mình hơi quá đáng nên dịu giọng đi một chút.

- Xin lỗi! Các bạn cho tôi một tin nhắn.

Thực ra họ cũng chẳng muốn cho anh một tin đâu. Nhưng vì ánh mắt của anh quá sắc. Hơn nữa họ cũng đang trong tình trạng sợ hãi nên đành phải đưa điện thoại cho anh.

Nam Lâm lướt tay trên bàn phím điện thoại ấn ra những kía tự. Một tin nhắn dài hai trang:

- Anh Nam Lâm đấy. Anh nói cho em biết. Trên đời này, người đối xử tốt với em không phải chỉ có một mình An Lâm. Nếu hôm nay em không đến, anh nhất định sẽ không về. Anh đợi em ở hồ Hương Lan.

Rồi Nam Lâm ấn send. Anh trả điện thoại và quay về chỗ ngồi của mình. anh nhất định sẽ đợi. Nhất định sẽ để cho cô ấy biết anh đã chuẩn bị cho cô ấy như thế nào. Cho cô ấy biết anh là một thằng tồi hay là một người mà cô ấy phải ngưỡng mộ và yêu thương.

Khi An Lâm ra về cũng đã là 11 rưỡi đêm. Cô và anh xem hết bộ phim Nhất Chi Mai. Xem xong thì đã là quá muộn. Trúc Diệp chào anh rồi đóng cửa. Cô buồn ngủ đến nỗi chẳng còn sức lực để mà tiễn anh nữa.

Khi vừa ngả người xuống giường. Trúc Diệp tưởng mình chìm vào giấc ngủ ngay. Nhưng cô lại thấy bồn chồn nên mở điện thoại ra. Định nghịch cho mỏi mắt rồi đi ngủ.

Màn hình vừa mở. Một tin nhắn hiện lên, Trúc diệp có mở ra đọc. LÀ Nam Lâm. Cô ngồi bật dậy. Anh ấy hôm nay làm sao thế? Cô đang nghĩ có nên đi hay không. Bây giờ cũng đã muộn rồi. Nam Lâm là một người không có tính kiên nhẫn. Chắc gì anh ấy đã đợi cô. Vả lại biết đâu anh lại tặng cô món quà như món quà năm 15 tuổi thì sao?

Nghĩ thế rồi Trúc Diệp lại nằm xuống. Nhưng vừa nằm xuống chưa được bao lâu thì cô lại bật dậy. Nam Lâm thiếu kiên nhẫn nhưng lại là người cố chấp. Chưa đạt được mục đích chắc chắn sẽ không từ bỏ. Cái kiểu rắn lỏng khi lẫn lộn của anh khiến cô quay như chong chóng suốt bao nhiêu năm qua. Giờ đây cô mới thấy mình tại sao lại hiểu Nam Lâm đến như vậy?

Rồi cuối cùng Trúc Diệp dậy thay quần áo và nhẹ nhàng ra khỏi nhà. Mẹ cô là một người rất dễ tỉnh ngủ. Nếu làm ồn, e là bà sẽ mất ngủ cả đêm.

Khi đóng xong cửa cô mới chạy vội xuống.

Vì đã là đêm nên kiếm taxi là một việc khó. Cô quyết định chạy bộ ra hồ, còn hơn là đón taxi trong vô vọng thế này.

Trong màn đêm, những bước chạy của Trúc Diệp không nhanh cũng không chậm. Nhịp nhàng, uyển chuyển nhưng lại khiến có người phải sốt ruột, có người phải chờ đợi và có người phải đuổi theo.

Nam Lâm ngồi đã lâu. Màn đêm cũng đã giăng. Không thấy bóng dáng Trúc Diệp đâu, anh chán nản vô cùng. Cô ấy không đến thật sao? Nam Lâm nhếch môi cười nhạt. Đã biết là như vậy mà anh vẫn cố chấp tự lừa dối và làm khổ bản thân mình. Cuối cùng Nam Lâm đứng dậy và bước đi.

Không đợi nữa. từ bây giờ anh sẽ không đợi nữa.

Trúc Diệp đã gần đến hồ Hương Lan. Hồ rộng lớn, biết Nam Lâm đang đứng ở đâu? Cô liền lấy điện thoại ra, tuy nhiên, số điện thoại của Nam Lâm lại đang thuê bao. Hay là anh đã giận cô rồi? Hay là anh không đợi cô nữa?

Trúc Diệp quyết định cứ chạy vòng quanh hồ xem như thế nào. Bây giờ đang là đêm, quanh đây cũng vắng lặng. Cô gọi lớn tên anh. Không gian vắng lặng khiến tiếng gọi của cô vang xa hơn.

Tuy nhiên cũng chẳng thấy động tĩnh gì.

Cuối cùng quá mệt mỏi. Trúc Diệp ngồi tạm xuống bãi cỏ nghỉ ngơi. Có lẽ anh ấy đã về.

Cũng phải, nếu là cô thì cô cũng sẽ về.

...

"Bùm"

Một tia sáng ánh lên trên bầu trời. Những tia pháo hoa bung ra như niềm vui của ai đó đang vỡ òa. Ánh sáng kì diệu, cảnh tượng lung linh, không gian huyền ảo...tất cả, đều làm cho Trúc Diệp vừa bất ngờ vừa ngây ngất.

Tiếp theo đó là bài hát chúc mừng sinh nhật. Bài hát đơn ca phát ra từ một chiếc loa dân dụng nào đó. Không nhạc, giọng hát cũng không hay, đôi khi con hơi the thé và lạc giọng. Nhưng sao nó lại làm cô thấy ấm áp và xúc động đến vậy?

Những Tràng pháo hoa vẫn không ngừng lấp lánh trên bầu trời đêm huyền ảo, hàng trăm vì sao như càng sáng hơn khi chứng kiến cảnh tượng này. Chúng như trầm trồ, chúng như ngưỡng mộ rồi lại vui mừng hò reo nhau tỏa sáng để giúp người mà cả tối hôm nay đã dành sự chờ đợi cho cô.

Nam Lâm đã định bỏ về, nhưng tiếng gọi và bóng dáng của Trúc Diệp thấp thoáng đằng xa níu lấy bước chân anh. Như buộc một dải lụa vào trái tim anh, không cho anh chạy thoát. Cuối cùng thì cô ấy cũng đến.

Nhìn khuôn mặt tràn đầy xúc động và bất ngờ của Trúc Diệp là anh biết mình hình như đã để liều thuốc hơi cao. Ít nhất thì anh cũng nên để cho cô ấy tinh thần chuẩn bị. Nhưng nếu không làm thế này thì cô ấy có xúc động đến chảy nước mắt như thế kia không?

Nam Lâm bước đến dùng đôi tay mình lau giọt nước mắt đang trực trào ra của cô. Anh cười với cô rồi nói đùa:

- Sao phải khóc? Có ai chết à?

Trúc Diệp phụng phịu lắc đầu. Đây là lần đầu tiên cô nghĩ khác về Nam Lâm, anh không phải không có chiều sâu về mặt tâm hồn. Chỉ là nó quá sâu, sâu đến nỗi không nhìn thấy đáy, đen hun hút, sâu thẳm, khiến ta cứ ngỡ sự giới hạn của nó ngay trước mắt ta. Cũng như một đường chân trời. Những tưởng đi một lúc sẽ đến, nhưng càng đi thì mới càng biết, có đi đến hết cuộc đời ta vẫn chỉ nhìn thấy nó bằng khoảng cách khi ta bắt đầu.

Nam Lâm chưa bao giờ đối xử với cô như thế này, và cô cũng không dám tưởng tượng là anh lại làm như vậy. Một sự ngọt ngào và lãng mạn đến tê dại. Một Nam Lâm mới đang xuất hiện trước mắt cô, đang dần dần thay thế Nam Lâm của quá khứ.

Vẻ làm nũng của Trúc Diệp khiến Nam Lâm rất hài lòng. Anh cười để lộ hàm răng đều và trắng. Ánh mắt như những vì sao xa xăm, lấp lánh muôn màu. Pháo hoa đã hết nhưng trong lòng hai người vẫn tưởng nó đang lan tỏa. Lan tỏa và chiếu thẳng vào tâm hồn. Thứ ánh sáng rực rỡ này không phải là một thứ pháo hoa bình thường. Nó là một cái gì đó trìu tượng hơn.

- Em chơi giờ cao su được đấy.

Trúc Diệp lau khô nước mắt rồi đánh vào vai Nam Lâm nói:

- Anh là đồ đáng ghét. Rốt cuộc thì anh có phải Nam Lâm không?

Nam Lâm dang tay ra hỏi ngược lại:

- Sao lại không?

Trúc Diệp ngồi xuống bãi cỏ nhìn dòng nước trôi mà như đứng im:

- Anh trong em là một người khác.

Nam Lâm cũng ngồi xuống nói:

- Anh biết.

Trúc diệp không nói nhiều về vấn đề này nữa. Cô bỗng đổi giọng tươi vui:

- Có phải anh lại âm mưu tặng cái đó cho em không?

Nam Lâm nhíu mày:

- Cái đó là cái gì?

Câu hỏi này khiến Trúc Diệp ngượng đến chín mặt:

- Năm 15 tuổi. Anh nhớ chư?

Nam Lâm suy nghĩ hồi lâu rồi cũng ồ lên.

Cái đó chính là bịch băng vệ sinh!. Quả thực hôm đó anh không cố ý. Là thằng bạn đã gói nhầm quà. Anh không hề để ý, nó đưa quà anh lấy luôn rồi trả tiền. Ai biết là Trúc Diệp hôm đó cũng là ngày đèn đỏ của cô ấy, khiến cô ấy hiểu nhầm anh...đã nhìn trộm cô. Thật là oan uổng.

Nam Lâm cười nhẹ rồi trả lời rất thản nhiên:

- Hôm nay anh không tặng quà. Mà nếu có tặng thì chắc vẫn sẽ tặng cái đó.

Trúc Diệp trợn mắt nghiến răng:

- Anh dám?

Nam Lâm liền bật cười. Buổi tối hôm nay là một ngày đáng để anh phải ghi nhớ. Còn cả ánh mắt và sự xúc động kia nữa. Anh cũng phải nhớ thật rõ. Nó như những ánh sáng rực rỡ, thắp sáng cả một vùng trời, cả một trái tim.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Bước Qua Yêu Thương

BÌNH LUẬN FACEBOOK