Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Bác sĩ Vương đến kiểm tra cho Lâm Nguyệt Y và cuộc nói chuyện giữa bố mẹ vợ và con rễ kết thúc, họ im lặng chờ đợi kết quả từ bác sĩ.

- " bác sĩ Vương, cô ấy tỉnh rồi ". Cố Thiên Vũ vui mừng nói.

Lâm Nguyệt Y tỉnh lại sau một giấc hôn mê dài. Nàng nhẹ nhàng mở mắt ra nhìn thế giới bên ngoài, đột nhiên nàng cảm thấy xa lạ.

- " bác sĩ Lâm. Cô có nghe tôi nói không? ". Bác sĩ Vương hỏi.

Lâm Nguyệt Y tử từ mở mắt, đôi mắt nàng vô hồn nhìn xung quanh căn phòng, sau đó quay sang cha mẹ nàng.

- " cha, mẹ, sao con lại ở đây, đầu con đau quá ". Nàng nói một cách chậm rãi, hơi thở và giọng nói yếu ớt.

Cố Thiên Vũ vui mừng không kìm được mà nắm lấy tay nàng.

- " vợ là anh đây, em cuối cùng cũng tỉnh lại rồi ".

Lâm Nguyệt Y nhìn chằm chằm Cố Thiên Vũ, ánh mắt xa lạ và vô hồn, mãi lúc sau nàng thắc mắc hỏi.

- " anh là ai, tại sao gọi tôi là vợ ".

Trước câu nói của nàng. Mọi người đều ngạc nhiên ngạc nhiên, lo sợ.

Tiếng cửa phòng mở ra. Lưu Vy bước vào thấy Lâm Nguyệt Y tỉnh lại nên mừng rỡ nói.

- " cậu tỉnh rồi à, làm tớ lo muốn sót ruột ".

Lâm Nguyệt Y nhìn thấy Lưu Vy, đôi mắt nàng lộ vẻ vui mừng.

- " cậu lo gì, tớ bị bệnh gì à? ".

- " cậu.... ".

Lưu Vy đang định nói nàng xảy ra tai nạn, nhưng mẹ của nàng lại xen vào.

- " con bị sốt ngày hôm qua, rất nặng ".

Thấy được cách nói vội vàng của mẹ Lâm Nguyệt Y, Lưu Vy cũng chưa hiểu ra mọi chuyện nhưng cũng hùa theo.

- " ừ đúng rồi, cậu bị sốt nặng ".

Lâm Nguyệt Y khó khăn ngồi dậy, mẹ nàng đỡ nàng dựa vào chiếc gói.

- " tớ bị sốt? Chỉ có cậu đến thăm à? Tử Thiên với Giang Phong đâu? ".

Suốt cuộc hội thoại của Lưu Vy và Lâm Nguyệt Y. Mọi người đều lắng nghe cho đến nàng nhắc đến Tử Thiên và Giang Phong, mọi ánh mắt đểu tập trung vào nàng.

Cố Thiên Vũ đột nhiên lo sợ, hắn quay sang hỏi bác sĩ Vương.

- " cô ấy bị sao vậy, tại sao cô ấy không nhớ ra tôi ".

Bác sĩ Vương quay sang nhìn Lâm Nguyệt Y rồi nói một câu.

- " cô ấy, bị mất trí nhớ ".

Sau đó Lưu Vy ưu sầu nói tiếp.

- " phải nói là trí nhớ của cậu ấy dừng lại ở năm 18 tuổi ".

Cha mẹ và Cố Thiên Vũ như sụp đổ, mất trí nhớ, trí nhớ dừng lại năm 18 tuổi, đồng nghĩa với việc Lâm Nguyệt Y sẽ quên Cố Thiên Vũ đi, bởi kí ức của nàng năm 18 tuổi không có hắn.

- " làm sao, làm sao để cô ấy có thể hồi phục ". Cố Thiên Vũ sợ hãi, giọng nói hắn có chút run mà hỏi bác sĩ Vương.

- " hiện tại thì chưa có cách, bây giờ, điều mọi người có thể làm là quan tâm cô ấy, gợi cho cô ấy những thứ trong ký ức, cầu may cô ấy có thể nhớ lại ". Nói rồi, bác sĩ như hiểu ra cảm xúc bây giờ của mọi người, bác sĩ lặng lẽ bước ra cửa, đi mất.

- " Nguyệt Y, là anh, anh là chồng em, em có nhớ ra anh không? ". Cố Thiên Vũ kiềm nén sự đau khổ, nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng.

Lâm Nguyệt Y đã quên đi Cố Thiên Vũ, tức là bây giờ Cố Thiên Vũ là người xa lạ, đương nhiên nàng sẽ sinh ra cảm giác sợ hãi. Nàng giật bàn tay mình lại, sợ hãi nói.

- " tôi không biết anh? Anh nói gì vậy, cha mẹ tôi chưa gả tôi mà, làm sao tôi có chồng được? ".

Không khí trong phòng tĩnh lặng đến lạ. Trong lòng mỗi người ai cũng ưu tư sâu lắng.

Cố Thiên Vũ hắn giờ tim nhói đâu, lòng quoặn thắt, gào thét trong lòng sự cầu xin, cầu khẩn. " làm ơn, đừng quên anh, anh xin em, em là người anh yêu, em không thể quên anh được. Thượng đế, xin hãy trừng phạt con, đừng đem sự trừng phạt ấy váng xuống người phụ nữ con yêu. Con xin người ".

- " con nghĩ ngơi khỏe đi, có gì mai nói, con còn yếu lắm ". Nghe lời cha mẹ, Lâm Nguyệt Y từ từ nhắm mắt ngủ.

Ông bà Lâm bảo mọi người ra ngoài.

- " ta sẽ tìm cách nói chuyện với con bé, các con đừng sốt ruột ". Ông bà Lâm quay sang nói với Cố Thiên Vũ -" con đừng lo lắng, mọi chuyện sẽ ổn thôi! ".

- -------

Hai ngày kế tiếp, ông bà Lâm đến kể cho Lâm Nguyệt Y nghe về con người hiện giờ của nàng, như thế nào, như thế kia, đều kể tận tình.

Còn chuyện của Tử Thiên, Lưu Vy là người rõ nhất, cô ngày ngày đến kể lạm cho Lâm Nguyệt Y nghe, đương nhiên Lâm Nguyệt Y rất shock, nàng lúc đầu còn không muốn tin nhưng từ từ, kí ức như có phần hiện về, nàng hồi phục kí ức thêm hai năm nữa. Tất là kí ức của nàng bây giờ đang ở 20 tuổi. Bác sĩ Vương nói " nếu cứ tiếp tục như thế này, việc hồi phúc sẽ nhanh chóng đạt kết quả tốt ".

Lâm Nguyệt Y hiện giờ đang ở cùng cha mẹ ở Bắc Kinh, nàng vẫn chưa nhớ ra Cố Thiên Vũ, nàng không chịu về ở cùng hắn.

Ban đầu, Cố Thiên Vũ đương nhiên sẽ rất đau lòng, nhưng lần này, hắn quyết tâm không buông nàng ra nữa đâu. Mất trí nhớ thì sao? Quên hắn thì sao? Vậy thì bắt đầu lại. Hắn sẽ là một chàng trai theo đuổi một đứa con gái. Chứ không phải vì trả ơn mà yêu nàng, dùng thủ đoạn để có nàng.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Boss À! Tha Cho Em

BÌNH LUẬN FACEBOOK