Trang Chủ
Truyện Teen
Bông Hoa Bên Hẻm Vắng
Chương 5

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Ty Ty ngẩn tò te nhìn mình qua tấm gương ở chiếc tủ mới mua hôm tuần rồi .

Nhờ ơn trời, lẫn tấm lòng các chư vị chức sắc, lẫn khu vực chợ đâm hông Tăng Bạt Hổ, căn nhà bà Bốn Khoai che ... tường xây, lợp ngó, gác lững hẳn hòi, có tủ bàn mới, thêm cái tivi JVC chễm chệ . Ty Ty có xe đạp mới, thêm hai "bộ cánh" dài tha thướt, ẻo lả dễ sợ .

Chừ đứng trước gương, Ty Ty thấy mình đến phát lạ ra . Ôi ! Bà ngoại ơi ! Lượt thượt thức ni, làm sao quậy nổi .

- Ty Ty ơi ! Đi kẻo trễ .

Giọng Hồng Diệp ngọt trong êm dịu, khiến Ty Ty bừng tỉnh . Cô nhỏ chụp nhanh chiếc cặp, dắt xe ra ngõ . Diệp nhìn nhỏ, che miệng cười khúc khích .

- Cười chi ? -- Ty Ty xụ mặt .

Hồng Diệp lắc đầu :

- Đừng quạu mà . Ty Ty chừ xinh lắm . Đến cuối năm tóc dài, ra dáng thiếu nữ rồi .

À ! Thì ra cười mái tóc cụt lởm chởm của Ty Ty . Cô nhỏ lúng túng kéo vạt áo để lên yên xe . Diệp chìa chiếc cặp nơ màu hồng phấn xinh xắn .

- Tặng Ty Ty . Bạn kẹp lên rồi đi .

Ty Ty vùng vằng nhưng rồi cũng để Minh kẹp giùm . Giờ trông nhỏ diệu dàng hơn .

Cả ba đạp xe đến trường khi trời chiếu từng tia nắng lấp lánh buổi ban mai . Hồng Diệp ra thông báo :

- Nhỏ Hồng xóm Chuối học lớp mình .

- Răng Nu biết ? -- Mi thất thanh .

- Mi sợ chi ? -- Ty Ty gắt .

Mi làm thinh . Đúng là cô nhỏ sợ Hồng đến chết khiếp từ thuở thơ ấu tới giờ . Hồng vừa to lớn, vừa hung dữ, điêu ngoa . Lớp choai choai xóm Chuối, xóm Hồ rét con nhỏ vì tính tọc mạch, xoi mói, ai làm chuyện chi, hắn cũng biết đểu rêu rao . Từ thuở nhỏ, vì Mi, Ty Ty với Hồng thành kẻ thù không đội trời chung ở vòm trời xóm Chuối . Hồng luôn khốn đốn với Ty Ty, ngược lại Ty Ty bị bôi đen khắp phương Hai Châu hai qua miệng lưỡi Hồng .

- Đừng sợ . Có Ty Ty đây .

Buỗi lễ khai giảng ngang thời gian một tiết học . Lớp 10A2 của Ty Ty đón thầy chủ nhiệm bằng vẻ hồi hộp buổi đầu tiên . Lớp được thầy xếp ngồi theo thứ tự ABC, nên Hồng Diệp ngồi trên Hồng một dãy, Mi ngồi bên Ty một dãy phải .

Thầy điểm danh, từng trò đứng lên . Tới tên Nguyễn Thị Ty Ty, cả lớp rúc rích . Cái tên khai sanh ngộ quá mà . Quên phắt, tưởng đang ở chợ, Ty Ty nổ liền :

- Chi mà cười ? Tên tui xấu lắm na ?

Giọng cô bé ong óng khiến thầy chủ nhiệm giật mình . Cả lớp ngỡ ngàng nhìn Ty Ty, im phăng phắc .

Bàn trên, Hồng Diệp ngoái lại nhăn mặt . Minh suỵt . Hồng nguýt dài nanh nọc, giọng kéo dài :

- Bạn Ty nè ! Đây là lớp học, không phải chợ trời mô, cần nhỏ nhẹ, có văn hóa một chút .

Ty Ty ngồi xuống, môi run run . Ông thầy lẫn cả lớp nhìn Ty Ty chăm chú . Buổi học đầu năm cấp ba trôi qua với Ty Ty thật nặng nề .

Đến gần cuối học kỳ I, Ty Ty trở thành "nữ quái siêu quậy", qua lời khuyên miệng của Hồng về mọi thành tích Ty Ty ở xóm Chuối, xóm Hồ lẫn khu chợ trời đâm hông Tăng Bạt Hố và Ty Ty "tô đậm" truyền thuyết mình vào một buổi chiều trong giờ thể dục .

Thầy thể dục lớp lớp 10A2 tuổi hơi cứng, tính nghiêm khắc . Với thầy, châm ngôn đi đầu là "Một trí tuệ minh mẫn trong một thể xác tráng kiện". Vì vậy, giờ thể dục của thầy, học sinh thở luôn miệng và lỗ tai .

Chạy đến vòng thứ ba, Mi muốn xỉu, cô nhỏ đưa tay xin phép thầy không thấy, cứ chạy tiếp . Ty Ty rời vòng đỡ bạn tách ra rồi nói :

- Ráng lên Mi . Hít thở thật mạnh, hít vào bằng mũi, thở ra bằng miệng . Rứa . Đi quanh, đừng đứng lại sẽ dễ xỉu .

Hồng gia mắt, con bé vốn là trường ...

(thiếu trang 108-109)

... Ty Ty chạy, mặt im lìm . Hồng châm lửa vào thùng thuốc súng, lúc chạy kề bên .

- Tao sẽ trị mi tới cửa, coi còn giở thói lưu manh, chợ trời không ?

Ty Ty đứng lại, đưa ngang chân, Hồng bất ngờ té xấp . Ty Ty túm mái tóc đuôi ngựa giật mạnh, chận đạp vào ngực Hồng nói qua hàm răng nghiến chặt :

- Nếu mi dám giở trò, tao không ngại "chơi tới bến" .

Đám nam sinh, nữ sinh vây kín vòng tròn, thộn mặt nhìn . Thầy quát lớn, len vào, chết lặng khi thấy Ty ngồi trên bụng Hồng, túm tóc, tát lia lịa vào mặt .

Bấy giờ, đám học sinh bừng tỉnh, nhào tới gỡ ra . Hồng Diệp kéo Ty Ty, cô bé chỉ tay vào Hồng :

- Tao lớn lên từ lề đường, chợ trời, phải dành ăn kiếm sống với bọn lưu manh trộm cắp . Nhưng tao hãnh diện vì không bỉ ổi, đê tiện nói xấu, dám thọc sau lưng người khác như mi . Liệu hồn, đừng đụng tới Diệp và Minh . Cái nhà của mi chỉ một mồi lửa, còn cái mặt mi, chỉ nửa miếng lưỡi lam . Nhớ đó .

Ty Ty đi theo thầy thể dục lên phòng giám thị ...

Cả lớp kéo theo, nháo nhác dậy trời . Mỗi Minh khóc nức.

Hội đồng kỷ luật nhóm họp, đòi đuổi học Ty Ty . Thầy chủ nhiệm phản đối , cô giáo văn phản đối , đòi phải điều tra làm rõ vụ việc . Cả hai nói một ý :

- Ty Ty không thuộc diện học sinh khá nhưng chăm , tính cộc , nhưng luôn bảo vệ bạn . Ở lớp , không hòa đồng vì lời đồn đãi về Ty Ty khiến con bé sống cô lập . Trẻ nhỏ nông nổi vì mặc cảm , cần nâng đỡ giáo dục , không nên theo lý bỏ tình .

Lần lượt học sinh lớp 10A2 bị gọi lên hỏi về Ty Ty . Lớp trưởng là Việt , chắc chắn, thận trọng nói :

- Bạn Ty tính nóng , nói rất to , trừ bạn Minh và bạn Diệp, Ty Ty không chơi với ai, nhưng luôn giúp đỡ mọi người . Về lời đồn đãi là do bạn Hồng .

Bí thư lớp là Hạnh , đoàn viên nòng cốt , nói :

- Bạn Ty chưa phải đoàn viên , mọi công tác lớp giao đều hoàn thành tốt . Đời sống bạn ấy lúc trước nghèo khổ, hiện tại đủ sống . Sau giờ học , bán ở chợ trời, không có mẹ, ở với ngoại . Bạn Hồng kể với lớp, mẹ bạn Ty làm ... làm ... Thưa thầy, lớp sợ bạn Ty qua lời bạn Hồng kể .

Tâm Minh vừa khóc , vừa nói :

- Ty Ty tốt lắm . Tại bạn Hồng luôn "làm nhục" Ty Ty .

Hồng Diệp dịu dàng thong thả nói :

- Thưa thầy . Nghèo , kiếm sống ở lề đường, chợ trời không có tội , nhưng Ty Ty hay mặc cảm . Lăn lộn chợ , Ty Ty quen ... nhiễm thói xấu là lẽ dĩ nhiên, nhưng điểm tốt ở Ty Ty , ta phải thừa nhận . Em làm bạn với Ty Ty vì muốn bạn ấy tốt hơn , vì mong bạn ấy thành một thanh niên có giáo dục . Còn Hồng luôn muốn đẩy Ty Ty xuống bùn nhơ .

Cả Ty Ty , Hồng bị cảnh cáo trước toàn trường , nếu một học kỳ sau không sửa đổi, sẽ bị hạ bực hạnh kiểm , ghi vào học bạ .

Cô giáo văn tới nhà Ty Ty thăm hỏi , trò chuyện một tối . Cô nói gì ,Ty Ty không hé môi với Mi , Nu, nhưng từ đấy Ty Ty dần thay đổi .

o O o

Năm tháng dần trôi, Chín Mập mỗi năm hai lần về nhà nghỉ hè ăn tết . Ba cô bạn nhỏ , học lớp mười , qua mười một , đến mười hai . Thế nhưng Chín Mập chưa một lần thấy ai mặc áo dài cả . Hè về , ba cô nghỉ hè trước , tết về , ba cô nghỉ tết trước . Đi chơi chung thì Mi mặc đầm ngắn, Diệp đầm dài , Ty Ty jean bụi muôn thuở . Chín Mập kêu lên :

- Mặc áo dài anh xem thử .

Cả ba chúm chím , lắc đầu quầy quậy .

Hôm hai lăm tháng chạp ,Chín Mập xuống ga . Bà Hai Gấm đã đón ở cửa , bên bà là Hồng Diệp . Ty Ty , Minh vắng bóng . Chín Mập bồn chồn . Gần bốn năm đi học xa nhà , liên lạc đều đặn bằng thư , điện thoại , hình bóng là Hồng Diệp , Tâm Minh, thỉnh thoảng mỗi Ty Ty là bặt âm, không một lá thư , không một lần trò chuyện , dù bao lần Chín Mập hẹn trước, sẽ gọi ở máy nhà vào lúc nào , mấy giờ .

Mỗi lần Chín về nhăn , Ty Ty tưng tửng :

- Hồng Diệp đại diện được rồi . Em dốt như bò phải ráng cày kẻo rớt , anh gõ đầu .

Ty Ty khác nhiều lắm . Vẫn tưng tửng đùa vui nhưng không còn quậy phá . Ánh mắt dấu kín mọi điều , khiến Chín nhói lòng . Ty Ty , cô em gái nhỏ ngày xưa đâu rồi .

Ôm mẹ, Chín hỏi Diệp :

- Mi với Ty Ty đâu ?

- Ngoại bị té hôn mê mới đưa vào bệnh viện .

Chín Mập tái măt :

- Ngoại có sao không ?

- Em chưa biết . Mới cách đây nửa giờ .

Chín Mập chạy ra bãi xe, giao , dắt xe ra hè :

- Diệp chở mẹ về , con ra bệnh viện .

Mắt Diệp tối lại . Bà Hai Gấm than :

- Cái thằng , thấy mẹ chưa kịp mừng đã chạy .

Diệp mỉm cười :

- Hoàn cảnh bà cháu Ty Ty đơn chiếc , anh Thiên giống bác , tính nhân hậu , lẽ nào làm khác .

Cha trời ! Con nhỏ vừa hiểu biết , vừa khôn ngoan .

- Con đưa bác về, rồi ra luôn, xem giúp Ty Ty được gì .

Lúc ấy Ty Ty đang đi sau xe đẩy đến khu hồi sức nội . Bà Bốn nằm mê man như ngủ . Chai dịch truyền nhỏ giọt , lủng lẳng . Phía sau , Tâm Minh khóc bệu bạo .

Bà Bốn được chuyển qua giường, y tá đuổi Tâm Minh ra . Ty Ty mặc áo choàng hồi hộp hỏi mấy viên bác sĩ đang khám :

- Ngoại con có răng không ?

Viên bác sĩ trẻ nhất hơi cười khi nghe Ty Ty xưng "con" . Nàng cao ngang tai anh, "nhon" không chịu được, lại xưng con ngọt xớt .

- Ngoại em bị tai biến , khá nguy hiểm , chúng tôi sẽ cố gắng . Em ra đây, cần mua thêm ít thuốc .

- Thưa bác sĩ , có nhiều tiền không ?

- Kha khá .

- Con phải chạy về nhà mượn tiền, được không ?

Viên bác sĩ trẻ bất giác sờ túi , vừa lúc Chín Mập đâm bổ vào , ngay khi cô y tá mở khóa cửa .

- Ty Ty !

- Anh Mập !

Thiên như mơ khi thấy Ty Ty ôm chầm anh . Giờ cô khóc được rồi và khóc ngất .

- Mập ơi ! Gọi ngoại dậy cho Ty Ty , ngoại ngủ vậy Ty Ty sợ lắm .

Thiên choáng váng vì lo, vì mùi hương tóc Ty Ty đem lại cho anh cảm giác lạ kỳ . Theo quán tính tự nhiên , anh ôm cô dỗ dành :

- Ty Ty ngoan , đừng khóc . Có anh , ngoại không sao đâu . Anh thề đó .

Cô gạt nước mắt , chìa tay .

- Gì ? - Thiên ngạc nhiên .

- Tiền cho Ty Ty mượn mua thuốc .

Màn trình diễn làm vị bác sĩ trẻ xốn mắt chấm dứt . Ty Ty ngồi với ngoại , Thiêm đâm bổ đi mua thuốc . Hối Minh chạy về nhà , chở ghế bố , bình thủy , quạt máy , mùng mền ... Minh quay ra, có Hồng Diệp đi theo , cả hai nhìn qua cửa kính thấy Thiên bên Ty Ty, vuốt tóc cô , nói gì đó với viên bác sĩ . Hồng Diệp tái mặt . Minh vô tư :

- Hết hồn. May mà có anh Chín . Lạy trời cho bà ngoại tai qua nạn khỏi .

Chín Mập ra , nói nhanh :

- Tết nhứt việc nhà bề bộn phải không ? Hai đứa cứ về , để anh ở đây với Ty Ty được rồi .

Hồng Diệp cắn môi , dịu dàng :

- Anh nên về tắm rửa, ăn tối với nhà . Mai ra không muộn . Đừng để bác buồn .

Tâm Minh khuyên :

- Phải đó anh Chín . Em xin phép mẹ rồi , tối nay ở đây với Ty .

Thiên dặn dò Minh, vù về nhà . Hồng Diệp theo về . Trên đường , Thiên hỏi :

- Chuẩn bị thi đâu chưa Nu ?

Thiên đâu biết từ khi lớn, Diệp ghét tên Nu , nhưng Thiên gọi thì không sao .

- Sang năm anh ra trường , định làm đâu ?

Thiên thờ ra . Anh muốn về đây , nhưng biết khó . Đà Nẵng chưa phát triển, tìm việc phải tốn kém , tiền lương không bao nhiêu .

- Anh chưa biết . Trước mắt thành phố sẵn công việc ăn việc làm ngành điện tử đang hút người .

Hồng Diệp ghìm niềm vui :

- Em thi Sài Gòn , nếu đậu , anh phải chăm sóc cho em à nghen .

Thiên vô tư :

- Dĩ nhiên . Chỉ tội cho Ty Ty mất người bạn .

Thiên đứng trước nhà . Diệp vẫy tay chạy thẳng vô Tăng Bạt Hồ . Thiên tắm rửa , ăn cơm xong , Diệp chạy qua . Bà Gấm thấy Diệp hồn hậu nói cười , khen với con trai :

- Hồng Diệp đẹp nết, đẹp người , ai cưới được nó có phước .

Thiên tròng aó vào người, " đóng thùng " tề chỉnh rồi nói :

- Chuyện em gái con , đứa nào không đẹp người , đẹp nết .

- Ậy ! Sao là em gái . Bạn gái chứ . Con Diệp với con đâu máu mủ gì .

Thiên ngờ ngợ nhìn mẹ . Xưa nay , bà Hai Gấm đâu biết nói lời bóng gió. Gì đây , mẹ Việt Nam ? Đừng có vơ vào , thiệt thân nghe .

- Mẹ đừng quên con ẵm bé Nu hồi nó còn ở truồng nghe . Không anh em là gì ? Con sẽ tìm thằng bạn nào bá chấy gả cho nó .

Mặt Diệp đỏ lên rồi tái nhợt , cô lí nhí :

- Anh hư thiệt . Ăn với nói .

Thiên cười to, cốc đầu Diệp một cái :

- Ngồi chơi với mẹ anh đi . Anh ra bệnh viện đây .

- Mai ra cũng được mà con . Mới về, cần nghỉ ngơi .

- Con khỏe mà . Để mình ngoại Bốn với Ty Ty ngoài đó không được đâu .

Bà Hai Gấm thở ra . Thằng nhỏ nói cũng phải , tội nghiệp nhà dì Bốn đơn chiếc . Có điều ....

- Dọn dẹp nhà cửa ,bàn thờ phần con à nghe .

- Mẹ yên chí .

Thiên vọt lẹ, không kịp chào ai, một mạch ra bệnh viện . Mi về rồi , còn Ty Ty ngồi bên ngoại . Thiên choàng áo đi vào , đặt tay lên vai Ty , hỏi nhỏ :

- Bác sĩ nói sao em ?

Ty Ty buồn rầu nhìn Thiên :

- Bác sĩ nói đang theo dõi , rứa thôi .

- Em ăn gì chưa ?

Ty Ty lắc đầu :

- Em không đói .

Thiên nắm tay cô bé , lòng bồi hồi :

- Ngoan , Ty Ty phải ăn chút gì mới có sức chăm sóc ngoại .

Ty Ty ứa nước mắt , chúi mặt vào Thiên :

- Em sợ lắm . Sợ không có em , ngoại sẽ bỏ đi .

Thiên đứng , Ty Ty ngồi trán cô gục vào ngực Thiên tin cậy . Thiên muốn ôm cô an ủi như hồi bé dại , nhưng anh không dám . Viên bác sĩ trẻ qua hai làn kính cửa nhìn anh đăm đăm .

- Không đâu . Ngoại ngủ thôi . Mình nhờ bác sĩ ngó chừng , anh đưa em đi ăn xong vô liền .

Thói xấu Ty Ty là háu ăn , chẳng hiểu phải vì tháng ngày đói khổ xưa, nhưng Ty Ty có thể rỉ rả ăn suốt ngày , vậy mà trưa tới giờ chưa hột cơm bỏ bụng - Nghe Thiên nhắc, bụng Ty Ty bừng sôi cơn đói . Cô ngoan ngoãn đứng lên rồi ngoại , gặp viên bác sĩ trẻ:

- Thưa bác sĩ . Chú có thể coi chừng ngoại giùm , để con đi ăn không ạ ?

Viên bác sĩ liếc Thiên , đủng đỉnh :

- Một người đi , một người ở .

Thiên năn nỉ :

- Dạ , bác sĩ vui lòng , Ty Ty bướng lắm , không có tôi , cổ không ăn .

- Hai người là anh em à ?

Ty Ty gật đầu . Thiên lắc đầu , chàng bác sĩ chào thua :

- Đi đi . Anh ngó cho .

Họ đi . Chàng ta gọi giật :

- Ty Ty , anh tên Đáng . Gọi anh là Đáng , đừng xưng con nghe ghê quá .

Ty Ty ngẩn ra , vụt bật cười . Phải, anh cỡ anh Mập, lại bảnh trai . Cô nhăn mặt , rụt cổ , lè lưỡi , nói với Thiên lúc ra ngoài :

- Ty Ty tưởng bác sĩ ngầu xí lắm , té ra vừa tốt bụng , vừa hào hoa .

Thiên cười , nheo mắt :

- Bằng anh Mập của em không ?

- Xờ ...i ! Răng bằng được ? Chúng ta sinh tử chi giao mà .

- Vậy hứa với anh, học xong đại học mới có bồ nghe .

Ty Ty ngẩn ra . Có bồ ? Đúng là rỗi mà . Hình như anh Mập không bình thường .

- Bồ lúa thì có . Em ở với ngoại thôi .

Cả hai vào căng tin . Thiên ép lắm , .... Ty Ty mới ăn hết tô bún, ly sữa chỉ uống một nữa, nằng nặc đòi về .

Đến nửa đêm , Thiên mua lần thuốc nữa, chích cho bà Bốn . Bác sĩ khám lại rồi nói :

- Đỡ khá nhiều , hy vọng tiến triển tốt .

Thiên thở phào . Nhìn lại Ty Ty đã ngủ say ở ghế, đầu gối vào nệm giường . Anh lẳng lặng bồng xốc cô ra ngoài , đặt vào ghế bố , cột mùng xong trở vào . Đáng đứng ở hành lang hút thuốc , thấy anh , hỏi :

- Ty Ty ngủ rồi à ?

Lối gọi Ty Ty thân thiết , khiến Thiên khó chịu . Anh lẳng lặng gật đầu, một lúc nói :

- Từ bé Ty Ty đã thế , ham ngủ , ham ăn , ham quậy , suốt ngày chọc lối xóm mắng vốn, thế nhưng chơi với nhau bốn người , tôi chỉ quý Ty Ty .

- Anh thích Ty Ty à ?

Thiên nhìn xoáy vào Đáng , nhún vai :

- Còn anh ?

Đáng không trả lời , hỏi tiếp :

- Anh nói với Ty Ty chưa ?

- Tôi còn đi học .

- Vậy không chừng anh sẽ chúc mừng tôi đó .

Lời Đáng cao ngạo , Thiên cười khẩy :

- Yêu Ty Ty là một lẽ ,chấp nhận được Ty Ty là lẽ khác. Tôi chờ xem .

Thiên vào phòng bệnh , cho tới sáng anh ra vô giữa bà Bốn và Ty Ty . Gần sáng nghe Ty Ty nằm mớ gọi bà ngoại rồi gọi anh Mập , Thiên khẽ lắc đầu , nhưng lòng rộn ràng hơn . Từ bé Ty Ty chưa gọi tên con trai nào ngoài anh . Chín Mập là duy nhất , kể cả trong giấc mơ Ty Ty . Có phải ...

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Bông Hoa Bên Hẻm Vắng

Avatar
Vũ Minh Phương07:05 16/05/2015
truyện hay, lối viết giản dị và gần gũi. Chỉ duy nhất một điểm thấy ko phù hợp là đoạn Ty Ty bỏ nhà đi bụi được Chín mập đưa về, hai đứa chỉ hơn nhau khoảng 4 tuổi nghĩa là Chín mập khoảng 5 tuổi không có khả năng cho Ty Ty ngồi trên vai để đưa về. ^_^ . (mình hơi soi một tý tác giả thông cảm nhé)

BÌNH LUẬN FACEBOOK