Trang Chủ
Truyện Teen
Bọn Học Trò Lớp Tôi
Một Vụ Trả Thù

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tấm rèm in hình hoa lá sặc sỡ treo nơi cửa sổ bị gió thổi tung bay, lộ ra khoảng trời trong xanh không gợn mây ngoài kia. Đứa điên nào có mắt như mù, lựa tấm rèm xấu hết chỗ chê. Đáng lẽ phòng học phải chọn màu sắc hòa nhã một chút, chứ có đâu nhìn qua nhìn lại nơi nào cũng đau cả mắt. Đồng hồ treo tường màu hồng phấn, lại còn hình Hello Kitty nữa mới ghê. Khăn trải bàn màu vàng, cũng hoa lá cỏ cây chằng chịt không kém gì rèm cửa. Trên tường thì dán hình trái tim màu đỏ, xung quanh là mấy cái cây lá xanh cách điệu hình thù quái lạ, Khiếp! Mua đâu mớ sticker nhìn kinh dị thế này. Phía trên bảng thì giăng dây kim tuyến một hàng ngang. Ở bậu cửa thì có vài chậu cây cảnh nhỏ, nếu trồng dây leo thì bọn nó trồng lá trầu không. Cái lớp so với gánh hát cũng không sai biệt là mấy. Hay nói đúng hơn là lớp mẫu giáo của mấy em nhỏ ngây thơ. Giá như đặt vài con thú nhún vào trong này thì lại càng thêm tuyệt diệu.

Lớp tôi vừa kiểm tra toán một tiết xong. Trong khi ai ai cũng hì hụi làm bài thì Khánh Thiên đã đứng dậy nộp bài trước 10 phút, có nghĩa là Thiên chỉ làm 4 bài tập trong vòng 35 phút. Tốc độ nhanh hơn cả Thịnh giáo sư. Hầu hết mọi thành viên trong lớp đều dùng ánh mắt long lanh ngưỡng mộ nhìn hắn ta, có vài đứa cảm thán sao mà Thiên lại học hành cao siêu đến thế! Tôi cũng không ngoại lệ, tôi phải đưa tay che mắt lại trước hào quang chói lóa rạng ngời đang phát ra từ Thiên, hắn đúng là thánh sống! Trước quang cảnh được quần chúng nhân dân bày tỏ sự kính nể bội phục, Thiên vênh mặt mỉm cười và phất tay như hàm ý rằng: “Chuyện nhỏ thôi, mấy chú đừng quá xúc động! Anh tài giỏi đó giờ rồi!”. Nhìn mà tôi muốn tháo giày phang vào mặt hắn hết sức!

Thời tiết vào tháng 9 cũng khá mát mẻ, nói chung dễ gây ngủ với những đứa lười nhác như tôi. Đang giờ ra chơi, tôi cũng xuống căn tin tìm đồ ăn sáng lót dạ. Cũng mừng là hắn bị mấy đứa trong lớp rủ rê chơi bóng chuyền dưới sân nên tôi cũng an tâm phần nào, đỡ mất công nghĩ kế sách đối phó với hắn. Tôi có rủ Hà theo cùng, nhưng bạn ấy đã ăn sáng rồi nên từ chối. Cùng lúc đó thì Trạng Nguyên từ xa chạy lại cặp vai tôi, bảo là đi chung cho vui. Thêm bạn bớt thù, có gì phải ngại chứ? Tôi gật đầu ngay, khuyến mãi thêm nụ cười bẽn lẽn. Trạng Nguyên nhìn tôi rồi nói:

- Bạn là người có cái tên rất ngộ nghĩnh đó!

Ngộ nghĩnh? Đây có thể xem là lời khen không? Dù sao thì ngộ nghĩnh nghe xuôi tai hơn là quái dị, tạm chấp nhận vậy. Mà tên bạn ấy cũng kém cạnh gì tôi? Trạng Nguyên? Nói chung kẻ tám lạng thì người cũng nữa cân, lớp này tụ hợp toàn những con người đặc biệt, từ cái tên đến tính cách. Trời ơi, tôi thích được làm người bình thường và tôi muốn được làm người bình thường.

Tôi còn chưa trả lời “ừ cám ơn” thì đã nghe một tiếng

“Bốp”

Trước khi mất thăng bằng rồi ngã nhào xuống đất, tôi còn kịp nghe thấy tiếng âm thanh va chạm vang lên và cảm giác choáng váng đầu óc, máu nóng đang rần rần trên mặt tôi. Tôi nhìn thấy một mảng tối đen, không gian xoay vòng vòng và dường như lấp lánh đâu đây là những ánh sao. Trạng Nguyên rú lên:

- Ôi Kim Cương!!!

Tôi nhíu mày, cố gắng căng mắt ra xem cái thứ chết tiệt gì vừa đáp thẳng vào mặt tôi, thì ra là quả bóng chuyền. Là ai? Là ai? Thủ phạm của việc làm ác nhân thất đức này là đứa khốn kiếp nào? Nghiến răng tự vấn, tôi mà tóm được nó thì tôi cho nó lên bờ xuống ruộng ngay!

Bỗng nhiên từ xa xa, tôi nhìn thấy bạn Đoàn Khánh Thiên đáng yêu tung tăng chạy lại và hiệu ứng kèm theo là khuôn mặt cực kỳ ngây thơ. Hai mắt chớp chớp ra vẻ không biết vừa rồi mình đã làm ra chuyện gì. Ôi quỷ tha ma bắt! Quân giết người! Ôi trời ơi, sao lại là Khánh Thiên chứ?!

- Xin lỗi mình đã vụng về! – Khánh Thiên cười híp mắt, lời nói có phần châm chọc tôi. Vụng về cái quái gì chứ? Rõ ràng hắn cố ý trả đũa tôi mà. Giờ tôi chỉ muốn đưa tay cào cho tan nát cái mặt cười không thấy tổ quốc kia.

- Có cần kêu xe cấp cứu hông? – Trạng Nguyên lo lắng hỏi. Tôi nhìn thấy sự lo lắng trên nét mặt căng thẳng của bạn ấy, nhưng mà với tình trạng này đòi đi xe cấp cứu thì có lẽ là vấn đề hơi nan giải.

Tôi chống tay định ngồi dậy thì Thiên vội vàng đỡ đầu tôi lên, nụ cười của hắn ngày càng đáng sợ, toàn tập chứa đao chứa kiếm.

- Có đau lắm không Cương?

- Đau chứ sao không! – Tôi gằn giọng đáp trả. Hắn mà cũng biết hối lỗi à? Trời ơi mèo khóc chuột. Đừng có mà giả mù sa mưa trước mặt tôi, thù này tôi không trả thì tôi không phải là Kim Cương nữa.

- Đau ráng chịu! Ai bảo mắt để trên chân mày, đi đứng không nhìn đường xá! – Hắn ngả ngớn nói, khóe môi lại vẽ nên một đường cong hờ hững.

Vừa nghe qua như sét đánh ngang tai, máu nóng trong huyết quản tôi dâng cao như nham thạch trong lòng núi lửa sôi sùng sục. Tôi gắt hắn:

- Đủ rồi, bỏ tui xuống!!!

“Cốp”

Đầu tôi đập một cú xuống đất, đau điếng luôn! Tôi thấy nóc nhà đang quay vòng vòng. Một vòng, hai vòng, ba vòng, càng lúc càng quay nhanh. Cảm giác thật yomost! Tên khốn, sao hắn dám ra tay với cô gái chân yếu tay mềm như tôi chứ? Bảo buông là buông thật à?

Khánh Thiên đứng dậy, đút hai tay vào túi quần, khom người nhìn tôi cười đểu một cái rồi quay bước bỏ đi, thong dong bước ra ngoài kia để tiếp tục cuộc chơi. Trạng Nguyên lôi tôi đứng lên. Tôi muốn mắng hắn lắm, nhưng không hiểu sao cổ họng lại nghẹn ứ không thể thốt nên lời. Cảm giác bây giờ thật tệ hại, tôi ức hắn mà không trả thù hắn được. Vài giọt nước nóng nổi trào ra từ hốc mắt, thì ra tôi đã khóc. Khóc vì cái chuyện không đáng! Trạng Nguyên nhíu mày nhìn tôi, rồi bạn nhỏ giọng hỏi:

- Kim Cương à, bạn không sao chứ? Bạn nín đi, đừng có khóc mà!

Tôi vội vã đưa tay lau nước mắt, lắc lắc đầu rồi trả lời:

- Tui đâu có gì, tại đau đầu quá nên tự nhiên nước mắt chảy ra à! Bạn đừng có lo, tui hổng sao hết.

Nói thì nói như thế nhưng sự thật là đầu tôi có phần ê ẩm, hắn hạ thủ không lưu tình chút nào. Sau này ai mà cưới phải hắn thì cứ tự hiểu rằng sẽ bị hắn hành hạ cho đến chết luôn!

Đó cũng là bữa sáng tệ hại nhất của tôi ở căn tin trường. Tôi ăn bún riêu mà cứ như ăn bún chan nước lọc. Nó hoàn toàn vô vị, vì đầu óc tôi mãi rong ruổi theo những suy nghĩ vu vơ, có liên quan tới Khánh Thiên.

Nắng giờ đã lên cao, không khí có phần oi bức hơn. Trong lớp học tiếng quạt máy vẫn quay vù vù, gió ngoài cửa sổ lùa vào làm tóc đứa nào đứa nấy bay ngược lên như thể mấy vị cao nhân trong phim kiếm hiệp ngồi tu luyện võ công bị tẩu hỏa nhập ma vậy.

Tiết này là môn công nghệ. Thầy dạy công nghệ tên Sang, tương đối dễ tính và là một cây hài hước kiêm luôn hoạt náo viên khuấy động bầu không khí của lớp. Thầy Sang có dáng người mập mạp, chiều cao vừa phải, khuôn mặt nhìn rất hiền với mái tóc rẽ 5 - 5. Thầy bảo vì đây là môn phụ, mỗi tuần lại chỉ có một tiết nên thầy dễ dãi cho bọn tôi dễ thở, có thời gian xả stress nhiều hơn. Do đó mà các bạn nhện đáng yêu cứ tự nhiên như ở nhà, đứa nằm úp mặt xuống bàn ngủ, trên đầu còn đội quyển tập cho thêm phần đặc sắc, đứa thì ngồi buôn dưa lê, trai gái gì cũng chụm lại một đám mà tám chuyện. Nhưng đó chỉ là quá khứ của mấy ngày trước, còn bây giờ do bài ngày càng dài nên thời gian giải lao giữa tiết hầu như không có, dù vậy nhưng bọn nó vẫn đùa giỡn được như thường, mà kẻ đáng kể đến là Đoàn Khánh Thiên.

Thầy đứng phía trên ghi bài thì Thiên lại phi thân qua bàn trống tổ 4 ngồi cạnh lớp trưởng Đặng Mạnh Hải. Hắn ngồi đó xếp máy bay để phóng qua các tổ khác, vì bàn của Mạnh Hải ngay cửa sổ, gió thổi thì tuyệt thật là vời. Lúc thầy quay xuống nhìn thì thấy hắn đã chễm chệ làm thành viên tổ 4 tự bao giờ. Nhìn nét mặt “hoang mang” của thầy là tôi biết thầy đang có điều nghi hoặc với hắn.

Và không ngoài dự đoán, thầy ho khan vài tiếng rồi nghiêm mặt nói:

- Ai vừa đổi chỗ thì tự giác đứng lên.

Tôi mừng thầm trong bụng, vậy là có chuyện vui để xem. Thiên đợt này như cá nằm trên thớt, tôi xem hắn xoay sở ra làm sao. Ha ha ha!

Hắn nhanh tay cất máy bay vào hộc bàn, ngồi ngay ngắn viết bài, nét mặt ngây thơ ra chiều rất chăm chú vào bài học trên bảng. Thầy Sang phì cười, lại tiếp tục truy vấn:

- Khánh Thiên, con vừa đổi chỗ phải không?

Hắn buông bút đứng dậy, xoa xoa thái dương rồi khổ sở nói:

- Đầu con đau quá thầy ơi, con không nhớ gì hết!

- Đau đầu thì xuống phòng y tế xin thuốc uống đi!

- Dạ con học tiếp được mà thầy! – Thiên trả lời, sau đó chăm chỉ viết bài. Hắn rõ ràng đang giỡn mặt với cán bộ. Tôi mà là thầy Sang thì tôi đã phạt hắn te tua luôn rồi!

Thầy cười hiền, lại quay lên bảng tiếp tục công việc dang dở. Lúc này Thiên mới gom mớ máy bay giấy trở về chỗ cũ, động tác nhanh như cắt. Thầy nghe thấy tiếng động lạ vang lên dưới lớp, thì xoay người hướng ánh mắt đến chỗ Mạnh Hải, mới thấy hắn đã chuồn đi mất tiêu.

- Khánh Thiên, sao con chạy qua kia rồi? – Thầy đặt viên phấn xuống bàn, nhíu mày hỏi.

- Con đau đầu quá thầy ơi, con không nhớ gì hết thầy ơi! – Thiên lại bình cũ rượu mới, diễn trò như lúc nãy. Vài tràng cười thích thú vang lên, mặt đứa nào đứa nấy cũng hồ hởi xem hắn ứng phó thế nào. Nhã Lan là cô bạn kính cận, tóc tết thành bím, ngồi cạnh tôi bình luận:

- Khánh Thiên đó giờ vẫn nhí nhố như thế, toàn là quậy phá thầy cô thôi! Nhưng khó ai ghét Khánh Thiên được.

Tôi nhếch mép cười khinh bỉ. Đừng mơ! Hắn là kẻ đáng ghét nhất thế gian này, tôi ghét cay ghét đắng hắn ấy chứ mà ở đó “khó có ai”. Nhầm to rồi Nhã Lan ơi, hắn là quỷ đội lốt người giả nai thánh thiện đó!

- À à con đau đầu? Vậy thầy kêu con xuống phòng y tế thì con không đi là sao? Con chống đối thầy hả? – Thầy Sang hỏi rồi chốt hạ câu cuối– Cái này là một tội nè. Nếu thế thì thầy sẽ liên lạc với ba má con, để nhà trường kết hợp với gia đình giáo dục học sinh cho tốt. Sẵn tiện thông báo tình trạng bệnh của con cho nhà con hay để biết cách chữa trị kịp thời! Tuổi trẻ mà mau quên là không xong đó con!

Cả lớp cười rộ lên, ngay cả Phạm Gia Hưng thường ngày trầm tính cũng phải bật cười vui vẻ. Khánh Thiên đúng là có sức lan tỏa lớn thật!

- Thầy ơi con nhớ hết rồi, con đâu có quên gì đâu thầy! – Hắn chớp chớp mắt với thầy Sang, chu mỏ phụng phịu như đang làm nũng.

- Vậy là con thêm một tội lừa gạt giáo viên, thầy phải liên lạc với cô chủ nhiệm con để nhà trường kết hợp với gia đình giáo dục học sinh cho tốt! – Thầy chậm rãi nói, mắt thì chăm chú nhìn sổ đầu bài của lớp càng làm Thiên nhốn nháo hơn. Bị ghi lên này mà trực lớp chết luôn, trong khi hắn là một con nhện lười biếng chỉ thích rong chơi đó đây, làm sao phí đời trai bên cây chổi cùng cái ki hốt rác được?

Tài Nguyên đang nhai kẹo cao su thấy vậy lên tiếng:

- Thầy ơi tha cho nó đi, lần này thôi mà thầy!

Thầy Sang ngẩng mặt nhìn về phía cuối lớp, đột nhiên “ờ ha” rồi đưa tay vỗ bàn:

- Tài Nguyên, con nhai chewing gum trong lớp hả? Ăn vụng mà sao còn nói nhiều quá vậy? Thầy phải liên lạc với cô chủ nhiệm để nhà trường…

Thầy chưa nói hết câu thì lớp tôi đã đồng thanh cắt ngang:

- Kết hợp với gia đình giáo dục học sinh cho tốt!

Nói xong cả đám lại bật cười. Trước lời đe dọa của thầy Sang, Tài Nguyên vội vàng xỏ dép lê nhanh chân đi đến chỗ thùng rác để nhổ bỏ nhưng thầy cầm cây thước nhịp nhịp bàn, hắng giọng:

- Con mà nhổ ra thì con lại phải tội à nha! Chewing gum bám vào thùng rác làm mất vẻ mĩ quan vốn có của thùng rác, thầy phạt con đó! Tốt nhất là con nuốt luôn vào bụng thì may ra tránh tội được!

- Thầy!!! – Tài Nguyên kêu thảm thiết, mặt hắn chuyển từ hồng hào sang trắng xanh – Sao thầy nỡ dồn con vào hẻm cụt?

- Thì thầy chỉ muốn nhà trường kết hợp với gia đình giáo dục học sinh cho tốt thôi. Hay con muốn lên sổ đầu bài ngồi cùng thằng Thiên?

Không khí trong lớp thật vui vẻ và sôi động, làm tôi cũng vui theo. Vậy là bọn học trò lớp tôi nháo nhào cầu xin thầy hạ thủ lưu tình cho hai đứa con nít sống lâu năm kia, cuối cùng thầy cũng đồng ý. Thật ra tôi biết thầy chỉ hù dọa thôi, chứ thầy thương nhất là lớp tôi dù cho bọn nó có nghịch ngợm thế nào. Mà nhờ vậy tôi mới thấy được gan thỏ đế của nhện đại vương chứ! Uy phong của nhện đại vương giờ đã bị hủy hoại bởi bàn tay ma thuật của thầy rồi! Ôi vui quá đi!!!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Bọn Học Trò Lớp Tôi

BÌNH LUẬN FACEBOOK