Trang Chủ
Truyện Teen
Bọn Học Trò Lớp Tôi
Động Bàn Tơ

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Sáng nay là ngày nhận lớp đầu tiên mà tôi lại đi trễ, cái đường lối – chủ trương – chính sách này hầu như năm nào cũng được, bị, đã và đang lặp lại như một thói quen không bỏ được.

- Có phải không vậy? Sáng hôm nay lại ngủ quên! – Tôi nhăn mặt rên rỉ. Sau khi “cung oán ngâm khúc” xong, tôi lại ba chân bốn cẳng chạy vụt lên cầu thang. Cầu trời giáo viên chủ nhiệm hãy chậm trễ hơn tôi vài bước!

Hối hả lao đi bằng vận tốc ánh sáng, cuối cùng tôi cũng đặt chân tới lớp 11B4. Thật là xấu hổ khi tất cả mọi người đều có mặt đầy đủ trong phòng học và ai ai cũng ngoan ngoãn chăm chú lắng nghe những gì cô giáo trẻ đang đứng trên bục giảng truyền đạt. Tôi thì cứ như thành phần lạc loài, sống cẩu thả bê tha đến nỗi ngày nhận lớp đầu tiên mà không thèm chấp hành đúng giờ giấc. Rụt rè bước vào, tôi cảm nhận được khoảng chừng 39 cặp mắt đang đổ dồn về phía tôi càng làm tôi thêm ngập ngượng. Ngước mặt nhìn giáo viên, tôi lí nhí nói:

- Thưa cô em đến muộn!

- A không sao đâu, em vào lớp đi. Bàn thứ 3 trống kìa, chịu khó đứng một lát nhé! Sai quy củ là không được đâu em! – Cô giáo tôi cười hiền hiền, giọng nói cũng rất nhẹ nhàng thanh thoát như ngọc rớt mâm vàng nhưng bù lại những gì vừa phát ra từ miệng cô đều tựa như dội một thau nước lạnh lên đầu tôi.

Và tôi nghe phía dưới có vài tiếng cười khúc khích vang lên, bọn nó đang nhạo tôi là cái chắc. Tuy vậy nhưng không khí lớp vẫn rất trang nghiêm, tôi cũng thấy bất ngờ khi lớp B lại ngoan ngoãn như thế. Vậy mà mấy đứa bên lớp A cứ bảo rằng bọn học sinh lớp B quậy thành ma thành quỷ, lời đồn chỉ là lời đồn, sai bét nhè hết rồi mấy cô cậu ơi!

Cô giáo tôi ngồi vào bàn giáo viên, giở danh sách điểm danh ra rồi ôn hòa hỏi:

- Em là Viên Kim Cương?

Nhắc tới vấn đề tên tuổi, mồ hôi tôi tự dưng túa ra, tôi rất muốn rất muốn lắc đầu và vênh mặt bảo rằng mình không phải tên ấy, nhưng tiếc thay lực bất tòng tâm, hiện thực quá đỗi tàn khốc!

Tôi lại nghe thấy tiếng cười của bọn nó, lần này tần số cao hơn, vài ba tiếng xì xào nho nhỏ cũng bắt đầu nổi lên. Tự hiểu đi, bi kịch vẫn lặp lại như thông lệ hằng năm thôi! Tôi thật đáng thương mà, có cái tên thôi bọn nó có cần phản ứng như thế không cơ chứ? Dù nhiều lần tự an ủi rằng tên của tôi là độc nhất vô nhị, có một không hai đặc biệt trên cả đặc biệt và tôi nên lấy làm tự hào vì điều đó nhưng tôi vẫn không thể không chạnh lòng được.

Tôi gật đầu xác nhận:

- Vâng, em là Viên Kim Cương!

Một trận cuồng tiếu nổi lên như Bạch Đằng dậy sóng. Tôi không biết nói gì thêm.

Lẫn trong tiếng cười như tiếng...bò rống, bỗng nhiên từ phía đằng sau tôi vang lên giọng nói khàn khàn đầy nam tính:

- Kim Cương ơi Kim Cương, cơn gió nào đã đưa bạn lạc đến động bàn tơ của tụi này vậy nhỉ? Chỗ của bạn phải là tiệm vàng mới đúng nha!

Nhưng đừng vì thế mà hiểu lầm, giọng điệu kia rất là châm chọc. Tôi nhíu mày một cái, rồi phớt lờ đi lời chào đón không mấy thiện cảm của một thành viên trong lớp này. Chưa gì đã thấy móc méo nhau rồi thì sau này làm quái gì kết được tình hòa hảo chứ?!

- Kim Cương à, sao không nói gì hết vậy? Là nhện mới của lớp mà thái độ như vậy là không được nghe chưa! Bạn đúng là không có phép tắc, ngày đầu tiên nhận lớp cũng đến trễ là sao, bộ định gây scandal hả Kim Cương? – Nói tới đây cái tên ngồi sau lưng tôi cười nhẹ một tiếng rồi tiếp tục độc thoại – Nếu vậy thì bạn thành công rồi nha, động tụi này rất chú ý tới bạn đó! À nãy giờ quên hỏi, đứng có mỏi chân không nè?

Quân khố-n nạn! Đây là lần đầu tiên tôi phát hỏa đến nỗi rủa thầm trong bụng về cái đứa nghe giọng mà chưa thấy mặt kia. Scandal cái đầu nó ấy chứ, đây là sự cố ngoài ý muốn mà, tôi có cố ý đến muộn đâu chứ?! Lại còn Kim cương ơi, Kim Cương à, nghe mà nổi da gà luôn! Thằng khốn đó, nó còn dám ví tôi là nhền nhện nữa, thật là tức muốn trào máu. Còn hỏi tôi đứng có mỏi chân không, rõ ràng là móc méo chứ quan tâm nỗi gì, tôi đã làm cái gì gây thù chuốc oán với nó đâu mà nó cứ công kích tôi như vậy?! Bỗng dưng sự chạnh lòng được thay thế bằng một ước muốn mãnh liệt rằng ở đây có vài viên gạch ống là nó cứ xác định sẽ được tôi đáp gạch vào mặt nó ngay tức khắc!

- Chọc người ta hoài Thiên ơi, người ta mới vào lớp còn nhiều bỡ ngỡ mà!

Tiếp theo sau đó, một giọng nói mềm mại vang lên, tuy không âm lượng không lớn nhưng vẫn đủ để tôi nghe thấy. Tôi ngửi được mùi châm chọc trong câu nói tưởng chừng như bênh vực kia, lại một kẻ thù không đáng có xuất hiện! Ôi các bạn học trò dễ mến ở lớp A ơi, tôi tin các bạn rồi, tôi tin sự dữ dội mà các bạn hay tua đi tua lại trước khi tôi bị đẩy vào lớp B rồi! Đầu tôi bây giờ chỉ chập chờn 4 chữ “Lạc vào động quỷ”, và ở đây có hai con quỷ hung ác đang nhe nanh múa vuốt chờ chực nuốt tôi vào bụng. À nhầm, nhền nhện tinh! Hai con yêu nhền nhện hung ác đang quấy rối loài người, tôi không biết ngày tháng sau này bọn nhện quỷ này sẽ làm trò gì với tôi nữa đây! Khởi đầu thuận buồm xuôi gió đâu không thấy chỉ thấy kết cục bi thảm trước mắt. Ấn tượng về lớp học thân thiện, học sinh tích cực nháy mắt đã tiêu tan. Nhiệt huyết của tôi hoàn toàn bị hai đứa chết tiệt ngồi đằng sau dập tắt.

- Kim Cương, em ngồi xuống đi! Lần tới phải đến đúng giờ nhé! – Cô giáo lại cười hiền hiền, rồi hướng đến bọn học trò bọn tôi mà thông báo – Hai ngày nữa khảo sát đầu năm 5 môn toán, văn, anh, lý, hóa. Các em về nhớ xem lại bài vở. Sau khi khảo sát xong bắt đầu học chính thức, đến thứ hai tuần sau thì khai giảng năm học mới. Nữ quần tây xanh, áo sơ mi trắng, nam cũng vậy. Các em phải có mặt đầy đủ, không được vắng ai hết nhé! Thứ tư khảo sát ba môn toán, lý, anh vào lúc 7h sáng, thứ năm là hai môn còn lại.

Cô nói một tràng thật là dài, rồi liếc mắt nhìn đồng hồ. Đứng dậy giũ tà áo dài cho ngay nếp, cô phất tay và bảo:

- Chúng ta đã có thể ra về rồi!

Ra về, ra về. Môi tôi bất giác vẽ một đường cong, chỉ thiếu chút nữa là nhảy cẫng lên. Ra về đồng nghĩa với việc chuồn khỏi động bàn tơ, khỏi mất công đau đầu khi nghe bọn nó lải nhải nữa. Đợi cô bước ra ngoài, tôi cũng nhanh chân lao ra theo. Nhưng ý định chưa kịp thực hiện thì cổ tay tôi đã bị một ai đó giữ lại. Tôi nhăn mặt, thở dài một tiếng. Lại chuyện gì nữa đây?!

- Động này là động có chủ, đâu phải muốn đến là đến, muốn đi là đi? Làm vậy coi sao được hả nhện mới?

Ôi trời ơi, đúng là cái chất giọng khàn khàn ban nãy rồi, đến giờ phút này vẫn còn gây sự nữa là sao? Tôi đã làm gì nên tội để gánh chịu sự tra tấn của bọn yêu nghiệt này cơ chứ? Quay đầu sang nhìn, tôi bực mình hỏi lại:

- Chứ không lẽ ra về tôi phải xin phép bạn nữa hả?

- Bingo! Xem ra bạn cũng khá thông minh, bạn nói đúng trọng tâm rồi đấy.

Hắn là tên con trai có khuôn mặt ưa nhìn, dáng người dong dỏng cao và trên môi là nụ cười thật tươi tắn. Hai mắt hắn híp lại thành vòng cung, không sai, đây chính là mắt hí trong truyền thuyết! Chỉ cần cười một cái là không thấy tổ quốc ở đâu luôn! Đôi má lúm đồng tiền sâu thật sâu, cái răng khểnh nhọn nhọn của hắn trông cứ như răng nanh vậy, hắn mà cắn người ta chảy máu chắc có lẽ cũng là điều dễ hiểu

Quái vật! Đó là hai từ mà tôi có thể hình dung ngay tức khắc khi vừa chạm mặt hắn.

Biến thái! Đó là hai từ tiếp theo tôi dành riêng cho hắn!

- Tôi muốn đi về, bạn đừng có mà giở trò với tôi! – Tôi vung tay, can đảm quát hắn.

- Kim Cương à Kim Cương, bạn nhìn bạn mà xem! Ti vi màn hình phẳng, trước sau như một, người hai lưng, đã vậy còn ốm nhom ốm nhách, mặt mũi bình thường nếu không muốn nói là đẹp tựa Thị Nở, đầu lại búi củ tỏi nhìn như mấy bác gái đi gom hội, thử nghĩ xem tôi ba đầu sáu tay ở đâu mà giở trò với bạn? – Hắn ngả ngớn trả lời, điệu bộ dửng dưng. Mấy đứa bạn cùng lớp cũng nán lại nhìn hắn vờn tôi, lấy đó làm trò tiêu khiển và mặt đứa nào cũng có vẻ rất thích thú. Thật khốn kiếp, hắn đang sỉ nhục tôi, biến tôi thành trò cười cho tụi nó! Tôi mím môi, giận run cả người. Tôi muốn giết hắn, muốn chôn sống hắn, muốn băm vằm hắn, muốn cào cấu cho tiêu tùng luôn khuôn mặt xấu xa kia!

- Mày thôi đi Thiên, thời gian này để vài bàn bi- da hay hơn đó!

Một giọng nói trầm ổn vang lên, tôi quay đầu sang nhìn, là một tên con trai khác. Nhưng tên này có vẻ rất trầm tính, không hề có phong thái cợt giỡn như hắn ta. Khuôn mặt góc cạnh, có vẻ gì đó rất bí ẩn, ngay cả khí chất cũng lạnh lùng hơn người bình thường. Nhưng tiếc thay, người ấy không hề đếm xỉa gì đến tôi. Trước mắt thì tôi đã được gã này cứu một bàn thua trông thấy. Cảm tạ trời phật.

- À suýt quên, vậy đi thôi mày! - Hắn gật đầu cái rụp, rồi nhìn tôi nháy mắt một cái, hạ thấp giọng xuống - Đi nghen nhện mới, hẹn gặp lại vào ngày mai!

Nói xong hắn ung dung lướt qua tôi nhẹ tựa cơn gió. Thiên, Thiên, đường lên tây thiên thì đúng hơn! Tôi chử-i xiên chử-i xéo hắn trong bụng, rồi ủ rũ lê bước xuống cầu thang. Đang bước đi ngon lành thì bỗng nhiên có ai đưa tay dạt tôi sang một bên làm tôi suýt mất thăng bằng. Ôi trời ạ, trước mắt tôi là một cậu trai có dáng người mảnh khảnh, rất biết cách ăn mặc chải chuốt nếu không muốn nói là khá giống con gái. Cậu ta lườm tôi, rồi buông lời đe dọa:

- Đừng có nghĩ Gia Hưng thích bạn, không có đâu! Tui cảnh cáo bạn không được bám lấy Gia Hưng nữa!

Tôi ngẩn người nhìn cậu ta và cũng xác định được một điều rằng đa số thành viên trong lớp này đều quái dị. Gia Hưng là ai tôi còn chưa biết mặt, thế quái nào lại bám lấy theo như lời cậu ta nói? Tôi thề, tôi thề là không dám phỗng tay trên của cậu ta về bất kì thứ gì, khéo thì tôi bị vùi dập như Hoạn Thư vùi dập Thúy Kiều mất thôi!

Dứt lời cậu ta ngúng nguẩy bỏ đi, không thèm nhìn lại xem gương mặt của tôi đang hóa đá ở cấp độ nào. Chất giọng này rất giống chất giọng mềm mại ban nãy, tôi có thể khẳng định đó chính là một người và chắc rằng cậu ta đã có cảm tình với cái gã tên Gia Hưng trong lớp này nên mới tìm đến tôi cảnh cáo trước như thế. Lắc đầu bất lực, xem như tôi quá xúi quẩy đi. Qua đây tôi chợt nhận ra một điều, đó là : Đâu phải có thù mới gây chuyện với nhau.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Bọn Học Trò Lớp Tôi

BÌNH LUẬN FACEBOOK