Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Suốt đêm Vân Lối trằn trọc không ngon giấc, Châu Sơn Dân lọt vào tay kẻ địch khiến nàng rất lo lắng, nàng thầm nhủ: “Ngày mai dù mình có liều mạng cũng cứu y”. Trong đầu chợt hiện ra vẻ mặt lúng túng của Châu Sơn Dân khi phải kêu huynh gọi đệ với nàng, nhớ lại tấm chân tình của chàng, lòng không khỏi bất an, thầm nhủ: “Muốn mình liều mạng cứu y thì còn dễ; muốn mình chấp nhận tình ý của y thì muôn lần không thể!” phòng bên kia vọng lại tiếng ho của Thạch Thúy Phượng, chắc là nàng cũng tâm sự trùng trùng, không thể nào ngủ được. Vân Lối nghĩ lại tấm tình si của Thạch Thúy Phượng đối với mình, không khỏi cảm thấy lúng túng, trong đầu lại hiện ra hình bóng Châu Sơn Dân và Thạch Thúy Phượng, thầm nhủ: “Được, cứ như thế, cứ kéo họ lại với nhau, mình chẳng còn phiền phức gì nữa!” nhưng có phải thật sự chẳng còn phiền phức gì không? Hình bóng Thạch Thúy Phượng và Châu Sơn Dân vừa biến mất, hình bóng Trương Đan Phong lại len lén trở về, đó không chỉ là một nỗi phiền phức mà còn là một nỗi oan nghiệt khó giải, Vân Lối đột nhiên hoang mang không thể tiếp tục suy nghĩ, cũng không dám nghĩ tiếp.

Sáng sớm hôm sau thức dậy, Tất Đạo Phàm đã sắp xếp ổn thỏa trước. Vân Lối ra khách sảnh, thấy trong sân rất đông người, Tất Đạo Phàm nói: “Chúng tôi đã dò hỏi rõ ràng, Trương Phong Phủ và Phàn Trung chỉ dắt theo năm mươi tên Ngự lâm quân áp giải sáu xe tù, trong đó có một xe rất lớn, Trương Phong Phủ không rời khỏi xe này, xem ra rất căng thẳng, chắc chắn Sơn Dân hiền điệt trong chiếc xe này. Chúng ta tuy không kịp truyền Lục Lâm tiễn, trang đinh của Lam huynh đệ và các huynh đệ gần đầy cộng lại cũng hơn bốn mươi người, có lẽ sẽ đủ đối phó với bọn chúng. Trương Phong Phủ tuy lợi hại, nhưng đã có tôi và Vân công tử đối phó với y, chúng ta có thể bắt chước quái khách che mặt đẩy đá đè bọn chúng”. Lam Thiên Thạch nói: “Nếu đá đè trúng xe tù thì sao?” Tất Đạo Phàm nói: “Không cần lăn đá lớn, chỉ cần đẩy đá trứng ngỗng làm rối loạn quan quân để chúng ta tiện bề hành động. Hắc trang chủ, Thạch cô nương, hai người hãy dắt mười huynh đệ lên đỉnh núi cứ làm như thế. Trưa nay quan quân sẽ đến Thanh Long Hiệp, chúng ta lên đường thôi!”

Mọi người kéo ra khỏi sân cùng nhau lên ngựa. Vân Lối cùng Tất Đạo Phàm vỗ ngựa đi song song, nàng chợt hỏi: “Tất lão tiền bối, con ngựa trắng kia đâu?” Tất Đạo Phàm cười nói: “Đã trả về cho chủ của nó”.

Vân Lối nói: “Cái gì? Trương Đan Phong đã quay lại từ lúc nào?” Tất Đạo Phàm nói: “Con Chiếu dạ sư tử mã quả thực là loại ngựa quý hiếm có trên trời, rất có linh tính, hôm đó nó được chủ nhân sai bảo cõng ta thoát hiểm, sau khi thoát hiểm thì nó cứ hí liên hồi không cho ta cỡi nữa. Nên ta đã thả nó về cho chủ cũ”. Vân Lối nói: “Sao ông biết nó nhất định tìm được chủ, nếu bị người xấu bắt thì sao?” Tất Đạo Phàm mỉm cười nói: “Loại chiến mã thông thường cũng biết tìm được chủ, huống chi đây là con Chiếu dạ sư tử mã? Hơn nữa ai có thể bắt được nó?” Vân Lối vốn biết con ngựa trắng ấy rất khôn, nhưng vì đang nhớ nhung Trương Đan Phong cho nên không khỏi lo lắng. Tất Đạo Phàm nói xong thì đột nhiên mỉm cười: “Vân công tử, nếu Thạch cô nương không nói, tôi không thể nào biết công tử và Trương Đan Phong có mối thù không đội trời chung!”

Vân Lối đỏ mặt, vội vàng vỗ ngựa phóng về phía trước mà không đáp câu này. Tất Đạo Phàm rất ngạc nhiên, liệu rằng trong đó tất có lý do khác nhưng cũng không hỏi thêm.

Chỉ trong chốc lát mà người đã vào thung lũng, Tất Đạo Phàm theo kế hoạch đã định, chỉ huy mọi người mai phục. Khi mặt trời dần dần dời về tây, chỉ nghe ở phía trước có người báo rằng: “Đến rồi, đến rồi!” mọi người đều nắm chặt binh khí, chỉ thấy một đội quan quân áp giải sáu chiếc xe tù chậm rãi đi vào trong thung lũng, Tất Đạo Phàm nói với Vân Lối: “Chính là cái xe ở giữa”. Chỉ nghe Trương Phong Phủ cười lớn, nói: “Có lẽ đây là lúc cướp xe tù!”

Tất Đạo Phàm, Vân Lối đều thất kinh, Trương Phong Phủ hình như đã phòng thủ trước! Tên đã lắp vào cung, không thể không bắn, chỉ trong chớp mắt phục binh túa ra, chỉ thấy Trương Phong Phủ bày Ngự lâm quân thành một viên trận, bảo vệ chiếc xe tù ở giữa. Tất Đạo Phàm dắt một đội người dẫn ngựa xông tới trước, năm mươi Ngự lâm quân đều là những kẻ tinh nhuệ, trang binh của Lam gia tuy kiêu dũng nhưng không thể nào xông tới được.

Chỉ nghe Trương Phong Phủ cười ha hả, lớn giọng nói: “Lão già Chấn Tam Giới kia, ngày trước ngươi may mắn thoát được, sao nay lại tự chui đầu vào lưới?” Tất Đạo Phàm hừ một tiếng, lạnh lùng nói: “Xem ai tự chui đầu vào lưới?” Rồi đột nhiên hú dài một tiếng, lập tức trên núi có tiếng hô trả lời!

Đó là tín hiệu kêu mọi người trên đỉnh núi ra tay, Hắc Bảo Xuân đang trên núi quát lớn một tiếng, vừa mới đứng dậy thì đột nhiên nghe tiếng ám khí xé gió bay tới, thì ra ba chiếc phi chùy đang bay tới, Hắc Bảo Xuân kêu lên: “Không xong!”, buộc phải ném đá lên đánh rơi phi chùy. Chỉ thấy ở núi đối diện có một đội quan quân đang ào ào ném đá sang, trong đó còn có cả những loại ám khí như phi tiêu, phi chùy, đạn hoàn, kẻ cầm đầu là ngự tiền thị về, Phàn Trung thủ pháp phóng phi chùy của y rất mạnh mẽ, Hỏa Thần Đạn Hắc Bảo Xuân tuy là một danh gia ám khí nhưng cũng không thể nào ứng phó nổi, những người khác thì luống cuống tay chân, hai bên ném đá vào nhau, làm sao có thể rảnh tay ném xuống quan quân ở bên dưới!

Trương Phong Phủ rất đắc ý, lại cười ha hả, vung đao nói: “Đạo làm tướng là phải quan sát địa hình, Chấn Tam Giới nhà ngươi tuy võ công cao cường, nhưng ít đọc binh thư!” Tất Đạo Phàm cả giận, múa tít cây giáng long bản, gạt tất cả những món binh khí ra, rồi tóm một tên quan quân ném tới. Vân Lối chém soạt soạt hai kiếm, cắt đứt áo giáp của tên Ngự lâm quân ấy, uy lực của bảo kiếm thật kinh người, Ngự lâm quân tuy mặc áo giáp nhưng cũng phải tản sang hai bên. Tất Đạo Phàm và Vân Lối một người dùng chưởng, một người dùng kiếm đã thoát ra khỏi vòng vây.

Trương Phong Phủ phất tay, viên trận chợt thay đổi, nhốt hai người vào ở giữa, chặn những người khác ở bên ngoài trận, Trương Phong Phủ dựa vào xe tù, vung đao cười: “Chấn Tam Giới, chúng ta lại đấu thêm ba trăm hiệp nữa!” rồi liếc mắt nhìn Vân Lối, cười rằng: “Hay lắm hay lắm, ngươi cũng đến! Hai người hãy xông lên, ta không cần không khác giúp đỡ”. Tất Đạo Phàm nóng ran mặt, vung cây gậy nói: “Hôm nay bọn ta liều mạng là vì bằng hữu, dù ngươi có bao nhiêu người ta cũng liều với ngươi!” Thế rồi đánh ra một chiêu Phong Hổ Vân Long, bổ xuống đầu Trương Phong Phủ.

Trương Phong Phủ chẳng hề nhúc nhích, múa ra chiêu Dạ Chiến Bắc Phương gạt cây giáng long bảm, rồi đâm soạt soạt trở trở lại ba đao. Tất Đạo Phàm thầm kêu một tiếng “Hổ thẹn”, thay đổi một chiêu thức, dùng loại côn pháp Miên Thân thập bát đả, Vân Lối cũng vung kiếm lên tấn công. Nếu lấy một chọi một Trương Phong Phủ thắng ở khí lực, so với Tất Đạo Phàm thì hơi nhỉnh hơn, đấu được hơn ba mươi chiêu thì Trương Phong Phủ buộc phải thối lui từng bước, thế là Vân Lối nhân lúc đó lướt người nhảy lên chiếc xe tù.

Tuy nàng đập mạnh, không ngờ lại dễ dàng đắc thủ đến thế nhưng nghĩ lại Trương Phong Phủ không phải là hạng vừa, tại sao lại một mình cự địch mà không để cho quan quân canh giữ xe tù? Nếu tự phụ thùi cũng không đến nỗi khinh địch đến thế. Song nàng tuy nghi ngờ nhưng trong lúc này cũng không có thời gian suy nghĩ nhiều, nàng nhảy vọt lên xe, lập tức vén rèm, chỉ thấy có một người nằm cuộn trong xe, ánh sáng lọt vào rất yếu ớt, nàng không thể nào nhìn rõ được, Vân Lối mừng rỡ run rẩy kêu: “Châu đại ca!”

Chợt nghe hai tiếng cười lạnh hì hì, người trong xe ngồi bật dậy, tóm lấy mạch môn của Vân Lối, Vân Lối kinh hoảng.

Người ấy quát rằng: “Vào đây?” rồi kéo mạnh, Vân Lối chúi nhũi vào trong xe, khi ngã xuống thì thanh kiếm chọc thủng màn xe, áh sáng lọt vào, chợt lại nghe có người kêu lên tựa như rất ngạc nhiên: “Ồ, té ra là ngươi!”, Vân Lối rất nhanh nhẹn, điểm chui kiếm lại, người ấy buông tay đánh ra, cùng Vân Lối nhảy vọt ra khỏi xe.

Dưới ánh mặt trời người ấy đội nón che gió, hai mắt lộ ra sáng quắc có thần, đó chính là quái khách đêm qua đã giả thành người Mông Cổ, ám sát tên Phiên vương! Hai người đứng đối diện với nhau, cách nhau không quá một thước, Vân Lối nhìn rất rõ ràng, ánh mắt, thân người hoàn toàn giống như người đêm qua.

Vân Lối vui mừng hớn hở, vội vàng hỏi: “Ngươi có biết Châu đại ca bị nhốt ở xe tù nào không?”

Trong lòng Vân Lối, nàng tưởng rằng người này đã hiến kế cho Tất Đạo Phàm giết tên Phiên vương, lại âm thầm giúp đỡ ông ta, chắc chắn là người của phe mình. Nào ngờ đột nhiên người ấy lại cười lạnh: “Ai mà biết Châu đại ca của cô nương!” Rồi tay trái vạch thành nửa hình vòng cung, bất ngờ dùng thủ pháp Đại Lực Kim Cương toan đoạt kiếm của Vân Lối. Biến cố này khiến cho Vân Lối bất ngờ, nàng không kịp đề phòng, ngón tay của người ấy đã chạm tới, khoảng cách càng gần hơn, chỉ thấy đôi mắt y sáng quắc, ngón tay, ngón tay vung ra, nhưng không phát ra chiêu số. Vân Lối đâm vội ra một kiếm, người ấy tựa như đột nhiên thất kinh, ngón tay búng mạnh vào sóng kiếm đánh keng một tiếng, Vân Lối cảm thấy hổ khẩu đau nhói, suýt nữa không giữ được thanh kiếm, lòng thầm kinh: “Thủ pháp Đại Lực Kim Cương của người này quả thực bất phàm!

Vân Lối liên tục đánh ra chiêu thứ hai, chiêu thứ ba. Nhưng người ấy chỉ dùng đôi chưởng chống lại thanh kiếm của nàng, chưởng phong quét tới, mũi kiếm đều bị đẩy lệch qua. Vân Lối vội vàng thay đổi kiếm pháp, cây Thanh Minh kiếm xoáy tròn ra kêu lên xèn xẹt không ngớt!

Bách Biến Huyền Cơ kiếm pháp của Vân Lối kỳ lạ vô cùng, thiên hạ vô song, lúc này nàng đánh ra toàn những tuyệt chiêu, cứ mỗi hướng nàng lại đánh ra tám nhát kiếm, tám nhát kiếm này đều đi liền một mạch, chỉ trong chớp mắt nàng đã đâm xong ba mươi hai nhát kiếm. Chưởng lực của người này tuy hùng hậu nhưng không thể nào nhanh bằng kiếm chiêu, đã có vài lần nàng suýt bị đâm trúng. Nhưng không biết thế nào, Vân Lối lại cảm thấy người này tựa như rất quen mặt, tuy không biết là đã từng gặp ở đâu, nhưng trong lòng lại có cảm giác rất thân thiết, đã có vài lần lẽ ra đã đâm trúng, nhưng không hiểu sao mũi kiếm lại trượt qua, cả bản thân nàng cũng cảm thấy rất ngạc nhiên.

Vân Lối đâm ra ba mươi hai nhát kiếm, thớt đã hơi chậm lại, người ấy biết dùng đôi chưởng thì không thể nào ứng phó lại nổi, thế là rút soạt thanh yêu đao, lập tức lướt tới tấn công mạnh mẽ. Chỉ thấy ánh đao của y loang loáng, chiêu đao đánh ra rất nhanh, còn chưởng thì nhẹ nhàng tự nhiên, càng đánh càng chậm, chưởng và đao phối hợp với nhau khiến thế công của Vân Lối bất đầu rối loạn. Y lại dùng chưởng lực kìm chế thanh kiếm của Vân Lối, khiến cho nàng không thể nào thi triển được thế mạnh của mình, cứ như thế y đã chuyển khách làm chủ, chuyển thủ làm công. Kiếm pháp của Vân Lối tuy tinh diệu nhưng chỉ có thể chống đỡ. Đao pháp của người này rất lợi hại, nhưng chưởng lực càng hiểm hóc hơn, lúc này Vân Lối đã bị đẩy ra đến tám chín trượng, nàng không thể nào tiến sát vào y nổi. Nhưng nói ra cũng thật kỳ lạ, người ấy đã mấy lần dồn Vân Lối vào nguy hiểm, đao phong và chưởng thế của người ấy đã lướt tới trước mặt nàng, nhưng vừa chạm áo thì lại thối lui, cũng không biết y có ý gì, cũng giống như lúc này Vân Lối đối với y.

Vân Lối gia tăng kiếm pháp, toàn thần ứng phó, chỉ thấy đôi mắt người này lấp lánh, trong lúc tấn công gấp gáp cũng không ngừng nhìn mình dò xét. Vân Lối đâm soạt ra một kiếm, chặn đao đẩy chưởng rồi quát hỏi: “Ngươi là ai?”

Người ấy trả lại một chiêu rồi cũng quát hỏi: “Ngươi là ai?” Vân Lối ngạc nhiên, nói: “Ngươi nói trước!”

Người ấy cũng biến sắc nói: “Ngươi là ai!” Vân Lối nghĩ thầm: “Sao có thể nói lai lịch của mình cho y biết?” Nhưng nàng lại nôn nóng muốn biết lai lịch của kẻ này, thế là vẫn kiên quyết nói!” Vẻ mặt khi nói chuyện tựa như một đứa trẻ ngang ngạnh. Ánh mắt của người ấy càng ngạc nhiên hơn, tựa như gặp phải một người bạn thời còn ấu thơ, y cố nhớ lại vẻ mặt khi còn bé của nàng để so sánh lại lần nữa, cho nên chiêu thế đánh ra cũng chậm lại, ánh mắt không ngừng nhìn lên mặt Vân Lối. Vân Lối thối lui một bước, người ấy đột nhiên chém ra soạt soạt hai đao, vẫn bảo: “Ngươi lúc trước!”

Đang lúc giằng co, chợt nghe Tất Đạo Phàm kêu lớn: “Hôm nay chỉ đành liều mạng!”

Vân Lối liếc mắt nhìn, chỉ thấy Tất Đạo Phàm đã hoàn toàn thua thiệt, bị luồng đao quang của Trương Phong Phủ chụp lấy, tình thế hết sức nguy hiểm. Viện binh ở bên ngoài đã bị quan quân chặn lại cho nên không xông vào nổi.

Vân Lối cả giận, đánh ra toàn những chiêu liên hoàn, người ấy gia tăng chưởng lực, lúc này màn chưởng của y tựa như một bức tường khiến cho nàng không thể nào xông qua được. Người ấy lại kêu lên: “Rốt cuộc ngươi có nói hay không?”

Vân Lối rất tức tối, không hề nói một lời, nàng vung kiếm tấn công gấp tới, trong chớp mắt lại đánh ra hơn ba mươi chiêu nữa. Công lực của Vân Lối vốn thua kém hơn đối phương, nàng chỉ nhờ vào kiếm pháp tinh diệu, cho nên mới có thể miễn cưỡng chống đỡ được kẻ này. Lúc này trong lòng đang lo lắng cho Tất Đạo Phàm nên không khỏi phân thần, không những không tấn công được mà còn bị đối phương đẩy lùi ra phía sau!

Đang lúc đánh ra rất hăng thì chợt thấy bên ngoài cốc cát bụi nổi lên, Trương Phong Phủ quát rằng: “Ai dám xông vào?” Chợt nghe một tràng cười kỳ dị trấn động cả sơn sốc, tám thớt ngựa phóng tới, hai người đi đầu ăn mặc rất kỳ quái, một người mặc đồ trắng, còn người kia thì mặc đồ màu đen, tạo thành một cặp đối xứng, Vân Lối bất giác kêu lên, hai người ấy chẳng phải ai khác, đó chính là Hắc Bạch Ma Ha! Bốn người ở giữa là bốn khách thương đã từng đến Hắc Thạch trang, ở phía sau là hai phụ nữ đầu đội khăn, đó chính là hai người vợ Ba Tư của Hắc Bạch Ma Ha, tám người này cứ phóng ngựa tới tựa như không hề hay biết hai bên đang đánh nhau.

Hắc Ma Ha chạy ở phía trước tiên, Trương Phong Phủ cả giận quát: “Xuống ngựa!” Thế rồi phóng người vọt lên, từ trên bổ xuống một đao. Hắc Ma Ha cười quái dị, cây lục ngọc trượng đâm thẳng lên huyệt Đan Điền của Trương Phong Phủ. Trương Phong Phủ thất kinh, không ngờ quái nhân này chẳng phải hạng vừa, thế là xoay người lên không trung, mũi chân móc vào bàn đạp, người rơi xuống lưng ngựa, lại chém thêm ra hai đao nữa. Hắc Ma Ha cũng không khỏi cả kinh, không ngờ một tên quân quan lại lợi hại đến thế, cây lục ngọc trượng đẩy ngang qua, thúc vào ngực Trương Phong Phủ, Trương Phong Phủ giơ đao cản lại, nhưng lúc này y chỉ ngồi nửa mông trên lưng ngựa, lợi thế kém xa Hắc Ma Ha, y đang nôn nóng cầu thắng, đột nhiên đẩy tay phải qua, đến khi Hắc Ma Ha chồm người về phía trước, chưởng trái đột nhiên tóm về phía trước, giở ra một tuyệt chiêu trong Cầm Nã thủ, thế là chụp ngay được cánh tay của Hắc Ma Ha.

Trương Phong Phủ cả mừng, đang định nhả công lực ra thì đột nhiên cảm thấy cánh tay của Hắc Ma Ha đã trượt khỏi bàn tay của mình tựa như loài cá trạch, rồi y co tay lại, vỗ bốp một chưởng vào diện môn của Trương Phong Phủ. Trương Phong Phủ đâu ngờ rằng Hắc Ma Ha đã sử dụng công phu Dương dà của Ấn Độ, tay chân có thể vặn bẻ biến hình tùy ý, cho nên không kịp đề phòng, khi chưởng phong vỗ tới mặt thì Trương Phong Phủ kêu lớn một tiếng, đặt chân vào bàn đạp phóng lên như tên bắn, rồi nhẹ nhàng rơi xuống cách đó mấy trượng. Hắc Ma Ha vốn đã nắm chắc phần thắng, nhưng không ngờ đã đánh hụt, cũng không khỏi ngạc nhiên!

Những chiêu ấy tuy diễn ra trong khoảnh khắc điện chớp lửa xẹt, Tất Đạo Phàm vẫn chưa biết người mới đến là ai, Hắc Ma Ha đã phóng ngựa tới, Tất Đạo Phàm kêu: “Đó là bằng hữu của phương nào? Tất Đạo Phàm xin đa tạ”.

Tất Đạo Phàm được người ta gọi là Chấn Tam Giới, tưởng rằng khi mình nói ra tên này thì bằng hữu trên giang hồ ai cũng biết, nào ngờ Hắc Ma Ha lại cười quái dị, quát rằng: “Cái gì mà hắc đạo với bạch đạo? Hãy tránh đường cho lão tử!” Thế rồi phóng thẳng ngựa tới, Tất Đạo Phàm giơ gậy ra chặn lại, thớt ngựa ấy chổng hai vó trước lên, Hắc Ma Ha đâm xuống một trượng, trượng và gậy giao nhau, cây gậy giáng long của Tất Đạo Phàm bị đánh lệch sang một bên, cây lục ngọc trượng của Hắc Ma Ha cũng bị ông ta kéo sang một bên, suýt nữa rơi xuống ngựa, Hắc Ma Ha kêu lên: “Hay, ngươi cũng là một hảo hán! Hãy tránh ra là được!” Câu này coi như cũng khách sáo lắm. Tất Đạo Phàm đã gặp phải cường địch, cũng không thèm thu lại gậy, thế là đánh ra một chiêu Hoành Giang Tiệt Đấu về phía thân ngựa, Hắc Ma Ha cả giận, cây lục ngọc trượng từ trên đè xuống dưới, khi sắp chạm vào cây gậy giáng long của Tất Đạo Phàm thì đột nhiên buông ra, Tất Đạo Phàm suýt nữa bổ nhào, bị ngựa dẫm phải, thế là vội vàng lướt người ra, chỉ thấy thớt ngựa ấy phóng vọt qua đầu mình.

Khi Hắc Ma Ha giằng co với Trương Phong Phủ, Tất Đạo Phàm, thớt khoái mã của Bạch Ma Ha cũng đã phóng đến gần Vân Lối và quái khách kia. Vân Lối nhủ thầm: “Hắc Bạch Ma Ha đã từng bị mình và Trương Đan Phong đánh bại trong cổ mộ, nếu y nhớ thù lúc trước thì mình phải làm thế nào đây?”

Bạch Ma Ha liếc mắt thấy Vân Lối thì đột nhiên cười quái dị, quay đầu ngựa chạy thẳng về phía nàng và quái khách kia. Quái khách ấy cả giận, tạt ngang ra một chưởng đánh bốp vào chân ngựa, thớt ngựa ấy khụy vó trước xuống đất, người ấy lại chém ra một đao, Bạch Ma Ha cầm cây bạch ngọc trượng hất ra, cây bạch ngọc trượng là loại trượng bằng ngọc, cứng rắn như sắt thép, nhưng người ấy lại không biết. Chỉ nghe keng một tiếng, lưỡi đao bị bật lại, người ấy lật tay chém sóng đao ra, Bạch Ma Ha cầm cây bạch ngọc trượng đánh một vòng, chỉ nghe keng một tiếng, thanh đơn đao bay vút lên trên không. Bạch Ma Ha nói: “Ngươi có thể đỡ một trượng của ta, tha chết cho ngươi, tránh ra!” rồi chỉ cây ngọc trượng về phía Vân Lối, nói: “Ngươi không phải là đối thủ của kẻ này, sao không chạy cho mau!” Thế rồi hai chân kẹp mạnh, thớt ngựa ấy tiếp tục phóng về phía trước!

Té ra Hắc Bạch Ma Ha bị hai người Trương, Vân đánh bại, bao nhiêu của cải trong cổ mộ đều thua cả cho nên nhụt chí, sai bốn khách thương đến miền nam tính nợ cũ, vốn quay trở về Tây Vực, từ nay không buôn bán châu báu nữa. Nào ngờ Trương Đan Phong đã trả lại toàn bộ châu báu, hai anh em nhà này rất cảm kích, đã có vốn cho nên lại tiếp tục buôn bán, lần này từ nam lên bắc, tám thớt ngựa đã chở theo rất nhiều châu báu, chuẩn bị vượt núi Hy Mã Lạp Sơn bán cho vương công ở Ấn Độ, nhưng không ngờ đến đây thì gặp hai bên đang hỗn chiến.

Hắc Bạch Ma Ha xưa nay nghênh ngang đi lại Trung Nguyên, không được lòng cả hai giới hắc đạo và bạch đạo, lại thêm chở theo rất nhiều châu báu, sợ bị quan quân chặn lại, cho nên cứ làm liều, thấy đường là đi, chỉ vì nhớ ơn Trương Đan Phong trả lại châu báu cho nên lần này mới giúp Vân Lối.

Không những Hắc Bạch Ma Ha võ công cao cường, hai người vợ Ba Tư của họ và bốn khách thương đi theo họ cũng chẳng phải tay vừa. Tám thớt ngựa cứ phóng bừa trong ốc hẻm, nhân mã hai bên đều vội vàng né tránh, Tất Đạo Phàm thấy không thể bỏ qua thời cơ, thế là hú dài một tiếng, dắt mọi người trèo lên đỉnh núi. Hắc Bạch Ma Ha cười quái dị, quan quân tuy nhường đường, nhưng bọn họ không nôn nóng chạy ra, lại gây náo loạn trong sơn cốc một hồi, chặn quan quân lại, đến khi bọn người Vân Lối leo lên được một nửa đường thì mới bỏ đi.

Trương Phong Phủ cả giận, định xua quân đuổi theo kẻ địch nhưng đã không kịp nữa. Chỉ nghe Hắc Bạch Ma Ha từ phía dưới nói vọng lên núi rằng: “Tiểu oa oa, người bằng hữu đại oa oa của ngươi đang chờ ngươi ở phía trước. Tại sao ngươi không đi cùng y?”

Vân Lối biết đại oa oa mà Hắc Bạch Ma Ha vừa mới nói chính là Trương Đan Phong, tim nàng đập thình thình suýt nữa đã lên tiếng hỏi. Tất Đạo Phàm hỏi: “Hai người ấy là ai?”

Vân Lối nói: “Là Hắc Bạch Ma Ha ở Tây Vực”.

Tất Đạo Phàm kinh ngạc nói: “Té ra là hai tên ma đầu này, đã nghe danh từ lâu hôm nay mới thấy mặt. Không ngờ chúng ta thoát được là nhờ bọn chúng, nhưng Sơn Dân hiền điệt vẫn còn bị bắt giữ, làm thế nào đây?”

Trên núi bọn người Hắc Bảo Xuân vẫn còn đang đánh nhau với quan quân, Tất Đạo Phàm cùng với mọi người vượt núi trở về nhà họ Lam, lúc đó đã là buổi hoàng hôn. Lần này không cứu được người mà còn bị tổn thương, ai nấy đều rầu rỉ không vui.

Tất Đạo Phàm nhìn sắc trời, nói: “Đêm nay bọn người Trương Phong Phủ chắc chắn sẽ ở lại trong thành, ít nhất chúng ta cũng phải biết Châu hiền điệt giờ đây sống chết thế nào rồi sau đó mới tính tiếp. Xem ra tên Trương Phong Phủ ấy qủy kế đa đoan, có lẽ chỉ dùng kế Ve sầu lột vỏ, chúng ta cũng không biết Châu hiền điệt có còn trong sáu chiếc xe tù ấy hay không”.

Mọi người đã biết Trương Phong Phủ lợi hại như thế, đều cảm thấy buồn bã. Tất Đạo Phàm lại tiếp tục nói: “Trong số mọi người ở đây, chỉ có Vân công tử có khinh công giỏi nhất, khách sạn lớn nhất trong thành là của người chúng ta”.

Vân Lối rất lanh lẹ, nàng gật đầu nói: “Ban ngày công khai chặn đánh không được, ban đêm chúng ta sẽ quấy rối bọn chúng, ít nhất cũng phải tìm ra hư thực”. Cách trưng Trương Phong Phủ ấy võ công tuy cao nhưng khinh công không phải giỏi. Nếu có gì bất trắc, tôi sẽ dễ dàng tránh được, y cũng chưa chắc đuổi kịp tôi”.

Thế là mọi việc đã định, Vân Lối sẽ đi dò thám hư thực, Tất Đạo Phàm sẽ chờ bên ngoài khách sạn tiếp ứng.

Đến canh hai thì hai người âm thầm vào trong thành, trong thành đã có phái người tiếp ứng, bọn Trương Phong Phủ quả nhiên đang ở trong khách sạn ấy. Vân Lối được tên tiểu nhị dắt đường, lẻn vào trong khách sạn từ cửa sau, sau khi hỏi rõ căn phòng của Trương Phong Phủ, nàng nghỉ một hồi để lấy lại tinh thần. Chờ cho đến canh ba thì thay đồi đồ dạ hành, đang định phóng lên mái nhà, chợt nghe tiếng vó ngựa bên ngoài khách điếm rất gấp, lúc này ngựa đã dừng ở trước cửa, có hai Ngự lâm quân trong khách điếm ra đón tiếp.

Tên tiểu nhị nói: “Vân công tử hãy đợi một lát. Rồi y xách bình nui ra ngoài, khoảng một tuần trà sau thì bên ngoài im hẳn. Tiểu nhị trờ vào báo cáo: “Xem ra đó là khoái mã truyền tin, không biết có văn thư gì mà lịa gấp như thế!”

Việc truyền tin thời cổ đại, gấp nhất thì gọi là khoái mã tám trăm dặm, ở mỗi dịch trạm đều có khoái mã chuyên dùng truyền tin, khi đến trạm tiếp theo thì sẽ được đổi khoái mã khác, cứ như thế trong một ngày sẽ thay đổi khoảng mười lần. Cho nên dù đó không phải là ngựa thiên lý, trong vòng mười hai canh giờ, cũng có thẻ chạy được tám trăm dặm.

Vân Lối ngạc nhiên, nói: “Sao ngươi biết?”

Tiểu nhị nói: “Gã công sai đưa văn thư vừa mới xuống ngựa thì thớt ngựa đã ngã lăn ra đất, phải hai người mới có thể đỡ bờm ngựa dậy uống nước”.

Vân Lối hơi trầm ngâm, nói: “Như thế cũng tốt, ta sẽ xem thử đó là văn thư khẩn cấp gì?”

Trương Phong Phủ ở trong căn phòng lớn ở phía nam, Vân Lối móc chân lên mái nhà, ngã người nhìn xuống dưới, chỉ thấy trong phòng quả nhiên có một tên công sai, Trương Phong Phủ đang cầm một cuộn văn thư, chậm rãi nói: “Ta vẫn chưa thẩm vấn bọn bị bắt cho nên không biết trong số đó có người này hay không. Nếu có, ta đương nhiên sẽ làm theo ý Khang tổng quản. Hôm nay ngươi đã mệt mỏi, hãy nghỉ ngơi chốc lát, ngày mai cứ về kinh, còn phó bản của văn thư này tôi sẽ sai người đưa cho Quán Trọng”.

Công sai ấy đáp rằng: “Đa tạ đại nhân”.

Sau khi kẻ ấy ra ngoài, chỉ thấy Trương Phong Phủ đi qua đi lại trong phòng, chau mày suy nghĩ, tựa như có chuyện gí rất hệ trọng, đột nhiên y kêu lên: “Người đâu!”

Tên lính bên ngcanh cửa nghe gọi thì bước vào, Trương Phong Phủ hạ giọng căn dặn mấy câu bảo y ra ngoài, rồi một mình ở trong phòng vò đau bứt tai, Vân Lối đưa mắt nhìn, thì ra đó là một bức họa.

Nàng thầm kêu hoảng trong lòng, người trong bức họa chính là Châu Sơn Dân. Chỉ nghe Trương Phong Phủ lẩm bẩm: “Trước tiên đục thủng xương tỳ bà của y, móc mắt y ra, còn phải giữ y lại để kỳ kèo với Kim Đao trại chủ, hà, chiêu này quả thật nham hiểm vô cùng!”

Vân Lối nghe thế thì cả kinh, lòng thầm nhủ: “Nếu bọn chúng hành hạ Châu đại ca như thế, vậy hôm nay mình phải liều mạng với y”. Thế là rút ra một mảnh Mai Hoa Hồ Điệp tiêu, trên người thì toát mồ hôi lạnh.

Chỉ nghe bước chân càng lúc càng gần, Vân Lối thầm nhủ: “Chắc là bọn chúng áp giải Sơn Dân đại ca đến”. Không ngờ chỉ có một người bước vào. Vân Lối nhìn lại, nàng suýt nữa buột miệng lên. Té ra đó chính là một quân quan trẻ tuổi, cũng là quái khách đã từng giao thủ với Vân Lối, mấy ngày trước đanh lén tên Phiên vương. Chỉ nghe tay phải nói: “Trương Lý Minh, có một chuyện này rất khó giải quyết!”

Người ấy hỏi: “Trương đại nhân có điều gì khó xử?”

Trương Phong Phủ không trả lời mà đột nhiên bước tới hai bước, đứng đối diện với người ấy, mỉm cười nói rằng: “Huynh rời khỏi kinh đô vào ngày mười bảy, sao hôm nay mới đến gặp tôi?”

Người ấy lộ vẻ lúng túng, đưa mắt nhìn sang chỗ khác, cười gượng đáp rằng: “Tôi gặp mưa, ngựa lại không đi được cho nên mới chậm”.

Trương Phong Phủ cười ha hả rồi nói: “Có đúng thế không?”

Người ấy chợt biến sắc thối nui một bước, tay chạm vào góc bàn, nói: “ Đại nhân đã nghi ngờ tôi?”

Trương Phong Phủ cười ha hả nói: “Nào dám, nào dám!” Rồi đột nhiên trầm giọng nói: “Huynh vào Cẩm y vệ tuy chưa đầy một tháng, nhưng chúng ta rất thân thiết nhau, có đúng không?”

Người ấy lau mồ hôi, nói: “Trương đại nhân trung can nghĩa đảm, tại hạ rất khâm phục”.

Trương Phong Phủ lại tiến về phía trước một bước nữa: “Nào dám nghi ngờ, nhưng cũng mong nói thực. Mấy ngày hôm trước huynh cũng có phần đánh lén sứ thần Mông Cổ ở Thanh Long Hiệp đúng không?”

Thiếu niên ấy ưỡn ngực nói: “Đại nhân soi xét, không chỉ tại hạ có phần, tại hạ cũng chính là người chủ mưu!”

Trương Phong Phủ lại nói: “Huynh có biết bọn họ là quý khách của triều đình, nếu có chuyện gì sai sót sẽ dẫn đến việc chiến tranh giữa hai nước hay không?”

Người ấy vẫn đáp dứt khoái: “Trương đại nhân, ngài có biết rằng bọn họ đến đây điều đình với triều đình Đại Minh chúng ta chuyện cắt đứt bồi thường hay không? Nếu chịu nhục cầu hòa với bọn chúng, chi bằng liều chết một phen?”

Trương Phong Phủ nói: “Dù thế nào đi nữa, huynh là thân phận quan quân triều đình, xn tội danh đột kích sứ thần nước ngoài không thể tha!”

Người ấy bảo: “Nhiều lắm chẳng qua chỉ bị tội lăng trì, Trương đại nhân, đại nhân cảm thấy khó xử vì chuyện này ư? Ai làm nấy chịu, tại hạ sẽ không liên lụy đến đại nhân. Trương đại nhân, giờ đây tôi sẽ bó tay chịu trói, ngài đã yên lòng chưa?”

Trương Phong Phủ lại cười ha hả: “Thiên Lý huynh, sao lại phẫn nộ như thế? Chuyện khó xử của tôi chẳng có liên quan gì đến huynh”.

Y vừa nói ra câu ấy, người này cảm thấy rất bất ngờ, lúng túng nói: “Vậy... vậy... vì chuyện gì?”

Trương Phong Phủ chậm rãi mở bức văn thư, chỉ vào bức họa nói: “Huynh có biết kẻ này hay không?”

Người ấy lại biến sắc, hỏi: “Đây chẳng phải là một trong những kẻ cường đạo bị đại nhân bắt hay sao?” Trương Phong Phủ nói: “Tôi hỏi huynh có biết thân phận của y hay không?”

Người ấy hơi do dự, đột nhiên đáp rằng: “Y là con trai duy nhất của Kim Đao trại chủ bên ngoài Nhạn Môn quan! Nghe nói mười năm trước, Châu Kiện ra khỏi biên quan cho nên cả nhà bị chém, chỉ có người này chạy thoát”.

Trương Phong Phủ liếc nhìn y, nói: “Thiên Lý huynh tuổi còn trẻ mà biết nhiều việc như thế!”

Người ấy rưng rưng nước mắt, nói: “Trương đại nhân...”.

Trương Phong Phủ cắt lời: “Từ rày về sau, chúng ta coi nhau như huynh đệ, cứ gọi thẳng tên của tôi là được”.

Người ấy nói: “Trương đại ca, thật không dám giấu, Kim Đao trại chủ Châu Kiện là ân nhân của nhà tôi, còn cụ thẻ như thế nào, xin thứ tiểu đệ không thể cho biết được”.

Trương Phong Phủ nói: “Ta cũng đã thấy đệ có bí mật thân thế, điều này không cần nói nữa. Con trai của Châu Kiện đã bị chúng ta bắt, đệ định làm thế nào đây?”

Người ấy nói: “Chuyện này rất phức tạp, tiểu đệ không dám tự tiện giải quyết. Kim Đao trại chủ tuy đã phản triều đình, nhưng họ đã nhiều lần đánh bại quân Hồ ở ngoài Nhạn Môn quan, tính ra cũng có công với nước! Y chỉ còn lại người con này, nếu áp giải về kinh chỉ e không thể thoát khỏi cái chết, điều này thật đáng tiếc!” Chàng tuy nói không dám giải quyết nhưng kỳ thực đã nói rất rõ ý của mình, chàng muốn xúi dục Trương Phong Phủ thả Châu Sơn Dân ra.

Trương Phong Phủ mỉm cười, nói: “Không cần áp giải lên kinh, cũng không cần triều đình thẩm vấn, Khang tổng quản đã sớm biết thân phận của y, nhưng cũng chưa chắc giết chết y”.

Người ấy bảo: “Văn thư tám trăm dặm lần này có phải nói đến chuyện này hay không?”

Trương Phong Phủ nói: “Đúng thế! Chuyện khó xử của ta chính là điều này. Khang tổng quản tai mắt lanh lẹ, đã biết con trai của Châu Kiện lẻn vào Nhạn Môn quan, cũng đã biết chúng ta lần này bắt được không ít cả có tên tuổi trong chốn lục lâm, nhưng không rõ con trai của Châu Kiện có trong số ấy hay không cho nên đã sai khoái kỵ truyền tin, bảo chúng ta phải để ý đến người này. Nếu bắt được thì phải đục xương tỳ bà của y, móc mắt của y ra để cho y mất võ công, người khác cũng không dễ dàng cứu được y. Sau đó Khang tổng quản còn bảo dùng kẻ tàn phế này để uy hiếp Kim Đao trại chủ, khiến cho lão không dám chống cự quan quân”.

Người ấy lạc giọng kêu lên: “Thật là độc ác!”

Trương Phong Phủ nói: “Chúng ta đều hưởng lộc vua, hễ bắt được cường đạo bình thường thì nhận công lãnh thưởng, đó là chuyện đương nhiên. Nhưng cha con Châu Kiện không phải là cường đạo bình thường, nếu không có họ, đại quân của Ngõa Thích đã tấn công chúng ta từ lâu”.

Người ấy chợt vui mừng nói: “Trương đại nhân, Trương đại ca, vậy thì huynh hãy thả y! Nếu tôi biết huynh có ý này...”.

Trương Phong Phủ chợt cười: “Vậy thì không cần phải tốn sức đánh lén Phiên vương ấy đúng không? Thiên Lý huynh, ta đã sớm đoán được việc huynh đột kích Phiên vương ấy là kế một viên đá ném chết hai con chim. Huynh không muốn đối chọi với tôi, lén thả người trong tay của tôi cho nên mới mượn tay bọn Tất Đạo Phàm bắt tên Phiên vương ấy dùng để trao đổi đúng không?”

Người ấy nói: “Đại ca, huynh bảo không sai!”

Trương Phong Phủ chợt nghiêm mặt nói: “Thả người này nói ra thì dễ, chả lẽ huynh không biết sự lợi hại của Khang tổng quản? Ta đương nhiên không thể làm chỉ huy quân Cẩm y vệ nữa, nhưng huynh cũng đừng hòng trúng Võ trạng nguyên khoa này!”

Người ấy im lặng không nói, một lúc lâu mới bảo: “Tôi không cần thi Võ trạng nguyên nữa, nhưng chỉ vì sẽ làm liên lụy đến công danh của Trương đại ca!”

Trương Phong Phủ nói: “Đâu chỉ là mất công danh, e rằng mạng cũng khó giữ”.

Người ấy tỏ vẻ rất thất vọng, lạnh nhạt hỏi: “Trương đại nhân còn căn dặn gì nữa?”

Trương Phong Phủ nói: “Huynh hãy ra ngoài tuần đêm, ngoài trừ một mình Phàn Trung, những người khác đều không được vào. Huynh cũng không được làm càn”.

Thiếu niên ấy nói: “Dưới trướng của đại ca, ồ không, dưới trướng của đại nhân, dù tôi có dám làm càn cũng không thể thoát được cây miến đao của ngài, đại nhân, ngài hãy yên tâm!”

Trương Phong Phủ phất mỉm cười: “Không cần khách sáo nữa, huynh hãy ra ngoài!”

Vân Lối thấy người ấy buồn bã bước ra ngoài, trong lòng cũng rất thất vọng.

Trương Phong Phủ lại gọi người vào, hạ giọng căn dặn mấy câu, sau đó y ra ngoài dắt vào một người.

Người này chính là Phàn Trung, Trương Phong Phủ đưa văn thư cho y xem, chỉ thấy y chau mày, lớn giọng nói: “Đại ca có còn nhớ lời thề lúc trước của chúng ta hay không?”

Trương Phong Phủ nói: “Thời gian đã quá lâu, không nhớ nổi nữa”.

Phàn Trung nổi giận, vỗ bàn nói: “Có thật là đã quên không?”

Trương Phong Phủ nói: “Hiền đệ, đệ hãy nói thử”.

Phàn Trung nói: “Đem bầu máu nóng bảo vệ nước nhà. Chúng ta không muốn kẻ địch xâm lăng cho nên mới đầu quân chứ không phải vì công danh lợi lộc!” Y hơi ngừng rồi lại nói tiếp: “Đệ vốn có ý muốn đến biên quan, một đao một thương liều mạng với quân Hồ, nhưng hoàng thường lại giữ đệ làm vệ sĩ ở nội đình, mấy năm nay đệ buồn chết đi được”. Y ngập ngừng rồi lại nói tiếp: “Chúng ta không thể đến biên quan đích thân chống giặc, ngược lại phải hại chết con trai của Kim Đao trại chủ, người đã xả thân chống lại quân Hồ, vậy có nghĩa là sao?”

Trương Phong Phủ lại hỏi: “Chúng ta còn có lời thề gì?”

Phàn Trung nói: “Có phước cùng hưởng, có nạn cùng chia!”

Trương Phong Phủ nói: “Tốt, vậy giờ đây ta có một mối họa muốn đệ cùng gánh! Ghé sát tai vào”. Thế rồi thì thầm mấy câu bên tai y, Phàn Trung đột nhiên vái dài: “Đại ca xin thứ cho tiểu đệ thô lỗ, chuyện đại ca đã làm chắc chắn không sai!”

Khi Phàn Trung xoay người bước ra, Trương Phong Phủ buồn bã thở dài: “Chỉ e nhị ca của đệ không có lòng này”.

Phàn Trung nói: “Không cần phải lo nghĩ nhiều”. Rồi bước thẳng ra bên ngoài.

Vân Lối nói: “Té ra hai người này đều là hán tử đầy nhiệt huyết”. Đang định đi theo Phàn Trung xem thử y làm gì, chợt thấy Trương Phong Phủ nhìn về phía mình mỉm cười, vẫy tay nói: “Mời xuống đây! Ở trên đó lâu như thế, không mệt ư?”

Vân Lối mỉm cười, nhẹ nhàng hạ người xuống đất, cung tay nói: “Trương đại nhân, chúng ta là bằng hữu”.

Trương Phong Phủ nói: “Công tử đến đây là cứu Châu Sơn Dân, đúng không?”

Vân Lối nói: “Đúng thế, tôi đã nghe cả rồi, vậy hãy cứ trao y cho tôi”.

Trương Phong Phủ mỉm cười nói: “Trao cho công tử dắt y về? Há chẳng phải sẽ kinh động đến mọi người? Sự việc bại lộ, công tử không nghĩ cho tôi hay sao?”

Vân Lối sững người ra, nghĩ bụng sự việc lúc này đã thay đổi, không cần phải làm liều nữa, giờ đây nghĩ lại, quả nhiên nàng suy nghĩ không chu đáo, không khỏi lộ vẻ áy náy. Trương Phong Phủ lại mỉm cười nói: “Lúc này Phàn Trung đã âm thầm đưa Châu đại ca của công tử ra ngoài, tôi sẽ bảo họ chờ ở cửa bắc. Vậy còn người bằng hữu đi ngựa trắng của công tử đâu?”

Vân Lối giật mình, trả lời với giọng rung rung: “Tôi làm sao biết!”

Trương Phong Phủ rất ngạc nhiên, nói: “Hai người song kiếm hợp bích, trong thiên hạ chẳng ai đánh nổi, sao lại tách nhau ra? Bằng hữu ấy của công tử khí độ phi phàm khiến cho người ta ngưỡng mộ. Nếu khi gặp lại, hãy cho tôi gởi lời thăm”.

Vân Lối nói: “Tôi cũng chưa chắc gặp được y, tôi sẽ nhớ lời của ngài, xin cáo từ”.

Trương Phong Phủ lại nói: “Khoan đã!”

Vân Lối đang nôn nóng, quay đầu hỏi: “Còn chuyện gì nữa?”

Trương Phong Phủ nói: “Chấn Tam Giới Tất Đạo Phàm đang ở đâu?”

Vân Lối giật mình, nghĩ thầm: “Chã lẽ y đã biết hành tung của Tất lão tiền bối”. Rồi nàng đứng lặng không đáp.

Trương Phong Phủ mỉm cười nói: “Công tư3 không chịu nói cũng đành chịu. Làm phiền công tử chuyển lời cho ông ta biết rằng, ông ta không thể sánh với Kim Đao trại chủ, tôi phụng lệnh vua đến bắt ông ta, không thể nào thả ông ta được, ông ta cũng là một hảo hán, mới bảo ông ta chạy cho xa, đừng để tôi gặp mặt! Thôi được, tôi chỉ có thể làm được đến đó, công tử hãy đi đi!”

Vân Lối phóng người lên mái nhà, nàng cũng thấy bất ngờ trước hành vi của Trương Phong Phủ. một nam tử lòng đầy hiệp nghĩa như thế mà lại chịu bán mạng cho Hoàng đế, nàng lại cảm thấy tiếc cho y. Vân Lối cũng chợt nhớ lại gia gia của mình, để bảo vệ cờ tiết của Đại Minh, phải chịu bao nhiêu năm khổ cực, cuối cùng phải đổ máu ở Nhạn Môn quan, không khỏi lẩm bẩm: “Hai chữ ngu trung không biết đã hại bao nhiêu anh hùng hào kiệt!”

Vân Lối là một người trẻ tuổi, nàng vốn không nghĩ đến vấn đề gây khó khăn cho người ta từ xưa đến nay, đó là sự khác biệt giữa trung với vua và trung với nước, trong xã hội phong kiến, nếu không phải người có trí tuệ, thật sự không thể nào phân biệt cho rõ ràng. Chỉ vì nàng đã từng ở bên cạnh Trương Đan Phong, bị ảnh hưởng bởi quan điểm của chàng, cho nên mới dám coi thường tư tưởng trung quân.

Vân Lối đang suy nghĩ nhưng bước chân không hề chậm chạp, trong chớp mắt đã ra khỏi khách sạn, nàng phóng vọt người lên căn nhà dân đối diện, lúc này trời đã không còn sớm nữa, Tất Đạo Phàm vốn đứng bên ngoài khách sạn canh gác cho nàng, nhưng Vân Lối đảo mắt nhìn xung quanh vẫn không thấy bóng ai. Vân Lối vỗ nhẹ ba tiếng, lẽ ra Tất Đạo Phàm đã có thể nghe thấy, một hồi sau vẫn không thấy tiếng vỗ tay trả lời, cũng không thấy bóng người xuất hiện. Vân Lối bất giác lo lắng trong lòng. Tất Đạo Phàm đã đi đâu? Ông ta là một người già dặn, chắc không thể bị người ta ám toán, dù cho ông ta đã gặp Châu Sơn Dân cũng phải đợi mình ra rồi cùng trở về, không thể nào âm thầm bỏ đi trước được. Vậy Tất Đạo Phàm đã đi đâu?

Vân Lối nhìn xung quanh, hít một hơi, thi triển khinh công tuyệt đỉnh đi một vòng xung quanh tìm kiếm nhưng vẫn không thấy bóng người, lòng nhủ rằng: “Chả lẽ Trương Phong Phủ đã phát hiện tông tích của ông ta, sắp đặt mai phục rồi bắt ông ta? Không thể, không thể! Trương Phong Phủ luôn ở trong phòng, ngoại trừ Trương Phong Phủ, trong Ngự lâm quân không ai là đối thủ của Trương Đan Phong, dù cho là Trương Phong Phủ cũng không đánh mấy trăm chiêu mới thắng được ông ta. Thế nhưng tại sao lúc này lại im hơi lặng tiếng? Nếu không phải trong Ngự lâm quân có cao thủ khác ám toán ông ta, vậy thì người có thể bắt Tất Đạo Phàm mà không gây kinh động cho người khác, võ công quả thật khó lường. Mà trên đời này cũng chưa chắc có người như thế”.

Vân Lối càng nghĩ càng lo, thế là chạy thẳng đến cửa bắc, không đầy một tuần trà sau, nàng đã ra đến ngoại thành, Trương Phong Phủ đã bảo Phàn Trung và Châu Sơn Dân đang đợi nàng ở đấy. Vân Lối vỗ tay gọi, phóng người lên cao đưa mắt nhìn, chỉ thấy sao trời lấp lánh, vầng trang sáng đang ở trên cao, tiếng côn trùng đêm rả rích, đêm tối lạnh căm căm. Xung quanh im lặng như tờ.

Vân Lối vừa kinh hoảng vừa tức giận, nghĩ bụng: “Chả lẽ Trương Phong Phủ đã bày kế, mình làm sao có thể tin lời y? Nhưng nếu y không thả Châu Sơn Dân, tại sao lại gạt mình đến đây?”

Trong lòng nàng đầy nỗi nghi ngờ, cho nên xoay người chạy vào trong thành.

Khi về đến khách sạn, chợt thấy cánh cổng bên ngoài khép hờ, nàng càng ngạc nhiên hơn, thế là đẩy cổng bước vào, trong sân vốn có buộc mười mấy thớt ngựa, lúc này thấy mỗi thớt ngựa đều chổng vó trước lên, có chạm vào cũng không động đậy, cũng không phát ra tiếng hí, dưới ánh trăng trông rất rùng rợn, khiến cho ai nhìn cũng nổi da gà.

Vân Lối hơi định thần lại, nàng nhớ lại đây chính là thủ pháp kìm chế ngựa của Hắc Bạch Ma Ha, nàng càng ngạc nhiên nghĩ: “Hai tên ma đầu này xưa nay chẳng xích mích gì với người trong hai đạo hắc bạch, bọn họ tuy đã từng giúp mình trong Thanh Long Hiệp, nhưng cũng chỉ chạy lướt qua, không đánh nhau với quan quân, cớ gì đêm khuya lại đến đây bỡn cợt quan quân?

Vân Lối đoán rằng nếu Hắc Bạch Ma Ha ở đây, chắc chắn sẽ có chuyện xảy ra, thế là nàng phóng lên mái nhà, ngưng thần lắng nghe. Quan quân trú trong khách sạn này khoảng sáu bảy mươi người, nhưng nàng không hề nghe thấy tăm hơi gì, cả tiếng ngáy cũng không, đêm tối lạnh lẽo khiến cho khách sạn tựa như một ngôi ổ mộ. Vân Lối phóng người xuống sân, định tìm tiểu nhị trong khách sạn, chỉ thấy cửa phòng mở rộng, còn tên tiểu nhị đã dẫn đường cho mình thì ngủ say như chết, có lay y cũng không tỉnh; đến khi sờ vào mũi thì thấy vẫn còn hơi thở; thử xoa bóp nhưng không phải bị điểm huyệt. Khi nàng đến những căn phòng khác cũng đều như thế, cả tên chủ quán có chút võ công cũng nằm ngủ say như chết. Vân Lối nhủ thầm: “Nghe nói trên giang hồ có loại mê hương bọn Thái hoa tặc thường dùng, ai ngửi trúng mùi hương này sẽ ngủ say như chết, chả lẽ họ đều trúng mê hương?” Thế là múc một chén nước lạnh, phun vào mặt lão chưởng qủy, chỉ thấy lão hơi nhúc nhích tay nhưng vẫn không tỉnh, cho nên nàng đoán hình như không phải trúng mê hương.

Lúc này Vân Lối rất lo lắng, nàng chạy ra ngoài. Nhưng đã thấy mỗi căn phòng đều mở cửa, quan quân trong phòng và quan quân nằm ở đại sảnh đều ngủ say. Có người nằm giang thẳng tay chân tựa như hình chữ đại; có người thì dựa vào vách tướng, hai mắt nhắm tịt, nghẹo đầu vào vai, tựa như đang định đứng dậy thì đột nhiên bị trúng yêu pháp cho nên ngủ thiếp đi; có người thì há miệng, mặt lộ vẻ rất ngạc nhiên, tựa như vừa mới định mở miệng kêu to thì bị người ta điểm huyệt. Vân Lối toát mô lạnh, nàng cất tiếng kêu lớn nhưng chỉ nghe thấy tiếng của mình vọng về, lúc này Vân Lối cảm thấy mình như lọt vào trong một ngôi mộ, ngoại trừ mình, tất cả những người khác đều đã chết.

Vân Lối định thần lại, nghĩ bụng võ công của Trương Phong Phủ cực kỳ cao cường, tên quân quan được Trương Phong Phủ gọi là Thiên Lý huynh lúc nãy cũng chẳng phải tay vừa, dù cho Hắc Bạch Ma Ha có đến đây cũng chưa chắc có thể chiếm được thượng phong. Vân Lối chạy ra sân sau xem sáu chiếc xe tù, chỉ thấy cửa xe và gông xiềng đều đã bị chặt đứt, trong xe chẳng còn người tù nào.

Vân Lối nổi dậy, đâm ra soạt soạt ba kiếm, nói: “Ngươi thật vô lễ, nếu ta có ác ý thì cần gì cứu ngươi?”

Người ấy nói: “Ngươi có mối quan hệ gì với y, hãy mau nói ra!”

Vân Lối tức giận nói: “Y là người thế nào của ta, ta cần gì phải cho ngươi biết?”

Người ấy chém ra hai đao, sau đó thâu chiêu lại nói: “Ngươi có biết người ám toán ta là ai không? Y là con trai của Thừa tướng nước Ngõa Thích Trương Tôn Châu! Xem ra ngươi cũng là một hiệp khách, nếu hôm nay ngươi biết lai lịch của y, có lẽ phải giúp ta báo thù”.

Vân Lối nghĩ bụng: “Ta đã sớm biết lai lịch của y, cần gì ngươi nói!” nhưng vẫn ngạc nhiên hỏi: “Ngươi có thù gì với y?”

Người ấy nói: “Nói ra thì dài, ta không chỉ có thù với một mình y, ta sẽ giết sạch cả nhà của y! Hơn nữa y là con trai của đại gian tặc Trương Tôn Châu, lẻn vào Trung thổ, còn có ý gì tốt? Ngươi đã là hiệp sĩ giang hồ, lẽ ra cũng có thù với y!”

Vân Lối rùng mình, nàng nghe trong lời nói của y thoang thoảng mùi máu tanh của bức huyết thư bằng da dê, càng nhìn càng thấy thiếu niên này quen mặt, bất giác lòng chợt lạnh lẽo, người rung rung, răng đánh bò cạp. Thiếu niên ấy nhìn nàng hỏi: “Ngươi làm sao thế?”

Vân Lối cố định thần đáp: “Không sao”.

Thiếu niên ấy lại bảo: “Thôi được, chúng ta có đánh nữa cũng vô ích, ta và ngươi hãy hòa giải với nhau. Ngươi hãy cho ta biết lai lịch của ngươi, ta sẽ cho ngươi biết lai lịch của ta”.

Vân Lối nói: “Ngươi không cần phải nói, ta biết ngươi đến từ Mông Cổ”.

Thiếu niên ấy nói: “Ngươi làm sao biết?”

Vân Lối bảo: “Ngày trước ngươi ám toán tên Phiên vương, giọng điệu hay vẻ mặt đều giống như người Mông Cổ”.

Thiếu niên ấy cười nhạt, nói: “Thế ư? Hai đời tổ tiên của ta vốn là kẻ chăn ngựa ở Mông Cổ”.

Vân Lối té phịch xuống đất. Gia gia của nàng đã chăn ngựa ở Mông Cổ hai mươi năm, đã mai danh ẩn tích ở Mông Cổ, sống cuộc đời của dân du mục chăn dê, đúng thế, họ từng là dân du mục ở Mông Cổ, chẳng qua là không tự nguyện mà thôi.

Trong chớp mắt, tựa như có một luồng điện chạy khắp toàn thân, Vân Lối như đờ người ra.

Y là đại ca của mình, đúng thế, y chắc chắn là đại ca. Ôi, y thật sự là đại ca của mình ư?”

??????

Vân Lối vào kinh là để dò tìm tung tích của đại ca, nay đã gặp được, nhưng từ sâu thẳm trong lòng mình, nàng lại mong người này chẳng phải là đại ca của mình. Khi y nói đến cha con của Trương Tôn Châu, giọng điều đầy căm hận, nếu y thật sự là đại ca, biết mình có mối giao tình với Trương Đan Phong, không biết rồi chuyện gì sẽ xảy ra? Vân Lối không muốn báo thù ư? Không phải, trong lòng nàng nỗi ám ảnh về bức huyết thư bằng da dê vẫn mãi không thể xóa nhòa được, nàng thích Trương Đan Phong, nàng cũng hận Trương Đan Phong, nhưng nàng lại không muốn người khác cũng hận Trương Đan Phong, đó là tâm trạng mâu thuẫn đầy kỳ lạ.

Vân Lối té phịch xuống đất. Thiếu niên ấy quát lên hỏi: “Ngươi là ai?”

Lúc này tâm trạng của nàng đang rối bời. Nàng thầm nghĩ: “Tạm thời đừng nhận, giả sử y không phải là đại ca, như thế thân phận của mình đã bị bại lộ. Huống chi y lại là một quân quan”.

Vân Lối tựa như một người đang sắp chết đuối ở dưới nước, tóm được một khúc cây, lấy đó làm “lý do” để không nhận lại đại ca, nàng đứng bật dậy, nói: “Ta là người đến cứu Châu Sơn Dân”.

Thiếu niên ấy ngạc nhiên nói: “Ta biết ngươi đến cứu Châu Sơn Dân, khi lần đầu tiên nơi đến, đã nghe lén trên mái nhà của Trương đại nhân, song ta không lên tiếng mà thôi. Ta không phải hỏi điều này...”.

Vân Lối nói: “Ngươi muốn hỏi điều khác thì ta không nói, bây giờ ta hỏi ngươi, Châu đại ca của ta đâu? Ai đã đến nơi này? Ta nghe những điều ngươi và Trương Phong Phủ nói với nhau, ta biết ngươi cũng muốn cứu Châu đại ca”.

Thiếu niên ấy tựa như hiểu ra, nói: “Đúng thế, chúng ta vào trong xem thử, sao Trương đại nhân không xuất hiện?” Y ngập ngừng rồi lại nói tiếp: “Ngươi thật giống một người ta muốn tìm, nhưng đáng tiếc chuyện này nói ra thì dài, sau này chúng ta hãy tính tiếp”.

Vân Lối bước về phía trước, không để cho y thấy vẻ mặt của mình, điềm nhiên bảo: “Sao ngươi lại không biết chuyện gì đã xảy ra ở đây? Quân sĩ của ngươi đều đã ngủ say như chết. Còn Trương đại nhân cũng chẳng thấy”.

Thiếu niên ấy chạy vào trong, đã thấy cảnh tượng ở bên trong, cũng không khỏi nổi da gà, khi bước vào phòng Trương Phong Phủ, thấy trên tường có để lại những ký hiệu như đầu lâu, khỉ, bảo kiếm, kinh hãi kêu lên: “Quả nhiên bọn chúng đã đến!”

Vân Lối nói: “Bọn chúng là ai?”

Thiếu niên ấy nói: “Hắc Bạch Ma Ha và hai sư thúc của Đại nội tổng quản Khang Siêu Hải”.

Vân Lối nói: “Ồ, té ra Thiết Tý Kim Viên Long Trấn Phương và Tam Hoa Kiếm Huyền Linh Tử là sư thúc của Đại nội tổng quản, chúc mừng các người, các người lại có thêm hai cao thủ nữa”.

Thiếu niên ấy nói với vẻ rất không vui: “Ngươi không biết sự lợi hại trong đó, nếu Thiết Tý Kim Viên và Tam Hoa Kiếm biết chúng ta thả Châu Sơn Dân, Trương đại nhân cũng khó giữ mạng”.

Vân Lối nói: “Châu Sơn Dân quả thật đã được thả ra?”

Thiếu niên ấy nói: “Đầu tiên ta tưởng rằng Trương đại nhân không chịu thả, ai ngờ ông ta đã âm thầm sắp xếp. Ông ta kêu Phàn Trung len lén thả người đi”.

Vân Lối nói: “Nhưng giờ đây không biết Châu Sơn Dân và Phàn Trung sống chết ra sao”. Thế là kể lại mọi chuyện mình đã thấy.

Thiếu niên ấy thở dài: “Điều bất ngờ này, không ai có thể nghĩ tới”.

Vân Lối định lên tiếng hỏi, thiếu niên ấy lại nói tiếp: “Phàn Trung và Châu Sơn Dân đã len lén ra đi từ cửa sau, còn ta canh gác ở đây, đột nhiên trong gió có một làn hương lạ, ta vội vàng nín thở, nhưng cũng đã hít một ít, làn hương lạ này thật lợi hại, chỉ hít một ít mà lập tức toàn thân mềm nhũn. Đột nhiên có một bóng đen phóng xuống bức tường, đó chính là tên gian tặc Trương Đan Phong, ta đã nhận ra y khi còn ở Mông Cổ. Y đã dùng một loại công phu điểm huyệt hiểm độc, ta không dám thở, cũng không thể kêu lên, đến khi giao thủ được năm sáu chiêu, hít phải một làn mê hương thì dược tính phát tác, ta không chịu đựng nổi nữa cho nên bị y điểm huyệt”.

Vân Lối nghĩ bụng: “Té ra là thế. Nhưng Trương Đan Phong tại sao lại bỡn cợt y như thế?”

Thiếu niên ấy tiếp tục nói: “Ta bị y điểm trúng huyệt đạo, cho nên không hề biết chuyện gì xảy ra bên trong. Cũng không biết đã trải qua bao lâu, bên ngoài chợt có hai người tới, một người là một ông già lưng gấu một khỉ, một người là một đạo nhân hông đeo trường kiếm, hai người này thử giải huyệt cho ta nhưng không được, người ấy mắng một tiếng đồ vô dụng rồi bước vào trong. Thật ra cũng uổng cho họ là trưởng lão phái Điểm Thương, không giải được huyệt do phái khác điểm, há chẳng phải là đồ vô dụng hay sao? Hai người ấy vào một lát thì cùng nhau bước ra, mắng nhiếc Hắc Bạch Ma Ha, rồi lại vượt tường bỏ đi”.

Vân Lối nói: “Nếu bọn họ gặp phải hai ma đầu này, có lẽ sẽ có một trận đánh xảy ra. Bây giờ chúng ta hãy đi về hướng Thanh Long Hiệp tìm họ”.

Thiếu niên ấy khen phải rồi bước ra sân trước, thấy bộ dạng của bầy ngựa thì vừa bực tức vừa buồn cười, mắng rằng: “Hai tên ma đầu này đã sử dụng thủ đoạn của bọn mã tặc, may mà ta ở Mông Cổ nhiều năm, nên hiểu cách trị thương cho ngựa”. Vừa nói vừa xoa bóp cho ngựa, không lâu sau thì đã chữa khỏi cho hai thớt ngựa, cùng Vân Lối phóng ngựa ra ngoại thành.

Lúc này bốn bề đã có tiếng gà gáy, trời đã sắp sáng, trên đường đến Thanh Long Hiệp chỉ thấy dấu chân ngựa. Hai người phóng ngựa chạy một hồi, Thanh Long Hiệp đã ở phía trước mặt, khi đến một ngả rẽ, chợt nghe ở ngả rẽ bên trái vọng lại tiếng binh khí giao nhau, còn ở ngả rẽ bên phải có một người phóng ngựa chạy nhanh. Thiếu niên ấy nói, ta đi sang bên trái, ngươi sang bên phải, chia nhau dò tìm”.

Vân Lối phóng ngựa lên phía trước, chạy được một đoạn thì đã tiến dần đến thớt ngựa phía trước, Vân Lối huýt một tiếng sáo, thớt ngựa ấy chợt ngừng lại, rồi quay đầu chạy tới, người ngồi trên ngựa chính là Trương Phong Phủ.

Vân Lối vẫy tay gọi, Trương Phong Phủ kìm ngựa lại, vội vàng hỏi: “Bằng hữu của ngươi đâu?”

Vân Lối ngạc nhiên, nói: “Ngài đã gặp y? Tôi vừa từ chỗ ngài chạy ra đây”.

Trương Phong Phủ trầm ngâm một lát rồi nói: “Vậy thì chuyện này thật lạ, tại sao y dụ ta ra đây?”

Vân Lối hỏi: “Cái gì? Là y đã dụ ngài ra đây? Còn Hắc Bạch Ma Ha đâu?”

Trương Phong Phủ nói: “Có phải ngươi nói hai tên quái vật đã gặp trong Thanh Long Hiệp hôm qua hay không? Ta không thấy bọn họ. sau khi ta tiễn công tử ra ngoài, đang ngồi tịnh tọa trong phòng, suy nghĩ làm sao đối phó với chuyện này, chợt nghe có người gõ nhẹ vào cửa sổ ba lần rồi nói: “Tông huynh, tôi đã đến!” Công phu khinh công của kẻ này quả thật hơn người, cả ta mà cũng không nghe ra được. Ta nhảy vọt ra, chỉ thấy y ngồi trên mái nhà vẫy tay mỉm cười. Kẻ này hành sự quả thật thần kỳ khó lường, ta lập tức đuổi theo. Người ấy chỉ lắc người thì đã phóng qua hai mái nhà, thân pháp nhanh khó mà hình dung nổi. Ta đoán y không muốn nói chuyện với ta trong khách sạn cho nên mới dụ ta ra đây. Ta đuổi qua hai con phố, chỉ thấy có hai thớt ngựa ở hai ngã rẽ. Y nói: “Lên ngựa”, rồi phóng lên con ngựa trắng, ta cũng phóng lên con ngựa còn lại rồi chạy ra khỏi thành. Ta tưởng rằng y chắc chắn sẽ ngừng lại nói chuyện, nào ngờ y cứ chạy mãi về phía trước, ta gọi mà y không nghe, nhưng đuổi theo thì không kịp. Khi ta đuổi không kịp, y lại kìm cương ngựa chạy chậm lại, quả thật khiến cho ta thắc mắc.

Vân Lối nói: “Bây giờ thì sao?”

Trương Phong Phủ nói: “Y đã vượt qua chân núi phía bên kia. Ta nghe ngươi gọi cho nên không đuổi theo y nữa. Ngươi từ chỗ ta ra đây? Có ai biết không?”

Vân Lối cười nói: “Biết gì nữa? Người của đại nhân đều đã bị Hắc Bạch Ma Ha hại chết!”

Trương Phong Phủ nhảy dựng lên: “Hắc Bạch Ma Ha ấy lại lớn gan như thế ư?”

Vân Lối nói: “Không phải chết, nhưng cũng chẳng khác gì chết”. Rồi kể lại mọi chuyện đã xảy ra.

Trương Phong Phủ nghe xong thì trầm ngâm nói: “Ồ, quả nhiên là Hắc Bạch Ma Ha đã làm điều này. Ở Tây Vực có một loại hương kỳ lạ, là loại mê dược lợi hại nhất, gọi là Kê minh ngũ cổ phản hồn hương, người bị trúng loại mê hương này đến trời sáng mới tỉnh được. Tuy vậy cũng không có hại lắm. Xem tình hình này, Trương Đan Phong và Hắc Bạch Ma Ha đã cấu kết với nhau, Trương Đan Phong dụ ta ra đây, còn Hắc Bạch Ma Ha thì thổi mê hương. Ta không có thù oán gì với Hắc Bạch Ma Ha, cũng có một chút giao tình với Trương Đan Phong, tại sao họ lại đùa với ta như thế này”.

Vân Lối nói: “Tôi cũng chẳng hiểu!”

Rồi nàng tả lại những dấu hiệu thấy ở trong khách sạn, Trương Phong Phủ vừa nghe thì đã biết Thiết Tý Kim Viên và Tam Hoa Kiếm đã đến, bất giác sắc mặt thay đổi. Vân Lối nói: “Bọn họ không phải cùng một phe với ngươi hay sao? Sao ngươi lại sợ?”

Trương Phong Phủ lắc đầu, cười thê thảm nói: “Ngươi khoan hãy hỏi, hãy cứ kể tiếp”.

Vân Lối kể lại toàn bộ những chuyện lạ mà mình đã gặp phải, Trương Phong Phủ nghe thiếu niên ấy cũng đến, bất giác cười khổ. Vân Lối nói: “Sao thiếu niên ấy lại căm ghét y đến thế?”

Vân Lối đã giấu thân phận của Trương Đan Phong, Trương Phong Phủ trầm ngâm một lát rồi nói: “Trương Đan Phong này tuy kiêu ngạo, nhưng cũng chẳng phải người xấu. Tại sao Vân thống lĩnh căm ghét y, ta cũng không rõ lắm”.

Vân Lối nghe được một chữ Vân, bất giác sắc mặt tái nhợt, lảo đảo như muốn ngã xuống. Trương Phong Phủ vội vàng đưa tay đỡ nói: “Ngươi sao thế?”

Vân Lối vỗ ngựa tránh ra, nàng định thần rồi nói: “Không có gì. Vân thống lĩnh ấy tên là gì?”

Trương Phong Phủ nói: “Họ Vân tên là Thiên Lý, ngươi hỏi làm gì?”

Hai chữ Thiên Lý hợp lại thành một chữ Trọng, Vân Trọng chính là đại ca của Vân Lối. Lúc này Vân Lối vừa mừng vừa lo lắng. Mừng là vì rốt cuộc đã gặp lại đại ca của mình, lo lắng là vì y và Trương Đan Phong đã trở thành thế nước với lửa. Chỉ nghe Trương Phong Phủ lại nói: “Các người có biết nhau hay không?”

Vân Lối nói: “Y giống một người bạn thời còn ấu thơ của tôi. Y đã quay về từ lúc nào?”

Trương Phong Phủ nói: “Quay về? Ồ, ngươi cũng biết y từ Mông Cổ trở về ư? Y đến Ngự lâm quân chưa đầy một tháng, ta là chỉ huy Cẩm y vệ kim đô thống Ngự lâm quân, tuy gần gũi rất ít, nhưng lại rất hợp ý nhau. Nghe y nói, hai đời tổ tiên của y đều là người Hán ở nước Ngõa Thích, bị bức hiếp cho nên mới trốn về. Y muốn trở thành một tướng quân, ngày sau có thể cầm quân diệt Ngõa Thích. Cho nên trước tiên đã lập thân trong Ngự lâm quân chuẩn bị thi Võ trạng nguyên năm nay, nếu trúng Võ trạng nguyên thì có thể thực hiện được tâm nguyện của mình”.

Vân Lối bất giác thở dài nói: “Y muốn làm quan báo thù, chỉ e không thể được như ý muốn. Trương đại nhân, ông đừng trách tôi nói thẳng, kẻ có thể thực sự chống lại người Hồ không phải là triều đình Đại Minh”.

Trương Phong Phủ im lặng không nói, một lát sau mới bảo: “Điều đó cũng chưa chắc, trong triều ta toàn là đại thần trung thành, Các Lão Vu Khiêm chính là một vị quan chính trực được muôn người kính ngưỡng”.

Vân Lối không hiểu chuyện triều đình cho nên cũng không đôi co với y.

Trương Phong Phủ thấy Vân Lối quan tâm đến Vân Thiên Lý, trong lòng rất ngạc nhiên, đang định lên tiếng hỏi thì chợt nghe tiếng ngựa hí, Trương Đan Phong đã phóng con ngựa trắng quay trở lại.

Trương Phong Phủ kêu lên: “Này, ngươi rốt cuộc là đang giở trò gì? Bằng hữu của ngươi đang ở đây, đừng chơi trò rượt bắt nữa!”

Trương Đan Phong phóng ngựa như bay, trong chớp mắt đã tới, chàng quay sang Trương Đan Phong nói: “Đắc tội!” rồi quay sang Vân Lối nói: “Xin chào!”

Vân Lối kìm cương ngựa, lạnh lùng nói: “Không dám”.

Trương Phong Phủ thấy hai người không giống như bạn bè thân thiết, trong lòng ngạc nhiên lắm. Nhưng vì đang nôn nóng muốn biết dụng ý của chàng, cho nên hỏi thẳng: “Trương huynh, chúng ta coi như cũng có chút giao tình, tại sao huynh cùng Hắc Bạch Ma Ha đến quấy rối ở chỗ tôi?”

Trương Đan Phong ngửa mặt cười lớn, ngâm rằng: “Một tấm lòng khổ người không biết, tôi hỏi ngài, ngài có biết ai đang điều tra ngài không?”

Trương Phong Phủ biến sắc, nói: “Huynh cũng biết ư? Thiết Tý Kim Viên Long Trấn Phương và Tam Hoa Kiếm Huyền Linh Tử cũng đến”.

Trương Đan Phong nói: “Đúng thế, tại sao họ đến, chả lẽ ngài không biết?”

Thiết Tý Kim Viên và Tam Hoa Kiếm là sư thúc của Đại nội tổng quản Khang Siêu Hải, Khang Siêu Hải là đại đệ tử của Lăng Tiêu Tử trưởng môn phái Điểm Thương, hai tay có thần lực ngàn cân, công phu ngoại gia đã đến lúc đăng phong tạo cực, chỉ vì y ở trong cung lâu ngày bảo vệ cho Hoàng đế cho nên không có tên tuổi trên giang hồ. Y ganh ghét Trương Phong Phủ được người ta gọi là Kinh sư đệ nhất cao thủ, đã ba lần tỉ thí với Trương Phong Phủ, mỗi lần đều thua một chiêu, tuy là miệng nói khâm phục nhưng trong lòng thì rất bực tức, cho nên âm thầm chèn ép Trương Phong Phủ, Trương Phong Phủ cũng biết chuyện này. Chức vụ của Khang Siêu Hải cao hơn Trương Phong Phủ, Trương Phong Phủ cũng e dè y. Trương Đan Phong nói một hồi khiến cho Trương Phong Phủ biến sắc, lẩm bẩm: “Chả lẽ Khang Siêu Hải mời hai sư thúc của y đến đây là âm thầm hãm hại mình?”

Trương Đan Phong cười nói: “Cần gì phải âm thầm hãm hại, giờ đây ông đã nằm trong tay của y”.

Trương Phong Phủ nói: “Cái gì?”

Trương Đan Phong nói: “Thiết Tý Kim Viên và Tam Hoa Kiếm vốn không xuất kinh vì ông, nhưng lại gặp phải chuyện của ông. Ông có biết nguyên nhân vì sao không?”

Trương Phong Phủ nói: “Xin hãy nói cho rõ”.

Trương Đan Phong nói: “Hắc Bạch Ma Ha mua được một số hàng gian, đó là báu vật truyền gia của một thân vương nào đó trong kinh đô, đó là một đôi sư tử bích ngọc, trên mắt có khảm một đôi minh châu, giá trị liên thành, chuyện này đồn ầm lên, Khang Siêu Hải biết không phải là đối thủ của Hắc Bạch Ma Ha cho nên mới hai sư thúc ra giúp đỡ điều tra. Bọn họ đoán rằng Hắc Bạch Ma Ha chắc chắn sẽ chạy về Tây Vực cho nên đuổi theo phía bắc, lại gặp ngay phải ông cho nên đã tiện thể theo dõi ông. Thật trùng hợp, ông lại bắt được con trai của Kim Đao trại chủ, ông còn chưa biết thân phận của y thì Khang Siêu Hải đã được người ta báo cho, giá trị của Châu Sơn Dân còn hơn cả đôi sư tử bằng ngọc kia, nếu có thể bắt về kinh thì sẽ lập được công lớn. Khang Siêu Hải lập tức gác chuyện truy đuổi hàng gian sang một bên, một mặt phi báo, một mặt mời hai sư thúc của y đến chỗ ông lấy người. Châu Sơn Dân vừa ra khỏi cửa thì họ đã đến”.

Trương Phong Phủ lo lắng nói: “Nếu họ biết tôi đã thả Châu Sơn Dân, chắc chắn sẽ bị họa diệt tộc”.

Trương Đan Phong cười nói: “Bọn họ đã bị tôi dụ ra, chuyện này họ mãi mãi không biết”.

Trương Phong Phủ nói: “Ồ, té ra ngươi đã dùng Hắc Bạch Ma Ha làm mồi nhử dụ bọn chúng ra. Ngươi có thể sai khiến được hai tên ma đầu ấy, thật khâm phục, khâm phục! Nhưng ngươi quấy rối ở trong khách sạn là vì cớ gì?”

Trương Đan Phong nói: “Bọn họ tuy không biết Châu Sơn Dân đã được ông thả đi, nhưng để một trọng phạm trốn thoát, tội danh này thật không nhỏ! Trương đại nhân, ông thông hiểu binh thư, chắc biết kế khổ nhục của Hoàng Cái chứ?”

Trương Phong Phủ chợt vỡ lẽ ra, ôm quyền thi lễ nói: “Đa tạ đại ơn, mãi mãi không quên!”

Vân Lối vẫn chưa hiểu, chợt hỏi: “Rốt cuộc các người đang làm gì?”

Trương Phong Phủ nói: “Họ mở xe tù, thả cho tù nhân bỏ chạy, ta đương nhiên sẽ được thoát tội, nhưng kẻ địch toàn là những người lợi hại, bọn chúng ta đều đã bị khống chế, có thể nói ta đã tận lực, chỉ là vì không đấu lại kẻ địch, cho nên không còn bị nghi ngờ là đã thả tù phạm nữa”.

Trương Đan Phong nói: “Không chỉ là thế, với tiếng tăm của ông vốn chiến bại sẽ bị mang tội, nhưng nếu kẻ bị đánh bại có bản lĩnh cao hơn ông, vậy Khang tổng quản cũng không thể nào giáng tôi cho ông được”.

Trương Phong Phủ nói: “Nói như thế, các người chuẩn bị cho Thiết Tý Kim Viên và Tam Hoa Kiếm nếm chút lợi hại, ai có thể đánh bại được họ?”

Trương Đan Phong nói: “Ông hãy nghe kỹ đây!”

Chỉ nghe ở chân núi có tiếng quát tháo vọng lại, tựa như đang chạy về phía bọn họ, Trương Đan Phong nói: “Còn ba dặm đường nữa, Trương đại nhân, tôi sẽ tặng ông một món quà mọn”.

Trương Đan Phong lấy một tay nải màu đỏ, bên trong tựa như đựng một trái dưa hấu. Trương Phong Phủ cầm lấy, nhìn lại thì ra đó là một cái đầu người, Trương Phong Phủ biến sắc, chém một đao về phía Trương Đan Phong, miệng mắng rằng: “Tại sao ngươi giết nhị đệ của ta, đây chả lẽ cũng là kế khổ nhục hay sao?”

Vân Lối đứng một bên nhìn thấy rất rõ ràng, đó là đầu lâu của Quán Trọng.

Trương Phong Phủ đang lúc nổi giận chém ra cho nên uy thế của đao này mạnh mẽ tuyệt luân. Chỉ thấy Trương Đan Phong quát lớn rằng: “Không xong rồi!” Rồi phóng người lên!

Đó chính là:

Lại thấy Trương lang dùng diệu kế, một trường đại họa sắp giáng xuống.

Muốn biết chuyện sau đó thế nào, mời xem hồi sau phân giải.

Danh Sách Chương:

truyện full

Nhận xét của đọc giả về truyện Bình Tung Hiệp Ảnh Lục

BÌNH LUẬN FACEBOOK