Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Học viện đại học kinh tế ngoại ngữ, phân chia thành tám ngành, theo thứ tự là Bộ thể dục, Bộ văn nghệ, bộ học tập, bộ ngoại giao, bộ khoa học kỹ thuật, bộ tổ chức, phòng làm việc cùng bộ nữ sinh.

Bình An đang ở bộ ngoại giao, chủ yếu phụ trách đối ngoại giao lien lạc với các thương gia tài trợ kinh phí cho hội học sinh, hoặc là có những chuyên gia đến thăm trường học, đều cần cán bộ ngoại giao đứng ra giao thiệp, lúc ở hội học sinh bỏ phiếu bầu, tư cách Bình An không phải phù hợp, là dựa vào thân phận giàu có của cô mới có thể được bầu vào ban cán bộ đoàn của hội học sinh.

Nói tóm lại, cô chính là công chúa ngây thơ trong trắng được người nịnh nọt trước mặt, sau lưng lại bị xem thường .

Năm giờ chiều, Bình An đúng lúc xuất hiện tại văn phòng làm việc của phòng hội nghị học sinh, bên bàn hội nghị đã ngồi không ít người, đều là cán bộ hội học sinh, cô có thể biết cũng gọi ra được tên cũng không nhiều, cho nên cũng chỉ là khách khí gật đầu một cái, chọn một chỗ ngồi khá khuất ngồi xuống, nhẹ nhàng dựa vào thành ghế, đôi tay thanh thản đặt lên bàn.

“Phương Bình An cuối cùng trở về, tài trợ lần này xem như đã ổn.” Bộ trưởng bộ Văn nghệ Trịnh Yến Phân thấy Bình An đi tới, lập tức cười nhìn về phía nam sinh ngồi trên ghế chủ tịch.

Trong phòng họp, tất cả mọi người cũng hướng mắt tới Bình An, đáy mắt trừ cảm thấy may mắn cùng ghen tỵ, không có một chút gì quan tâm đến cô.

“Mọi người đến đông đủ chưa?” Vị Chủ Tịch Hội Học Sinh Đàm Tuyền đẩy đẩy gọng kính, nhưng không hề nhìn về phía Bình An, vẫn như cũ là một bộ dáng nghiêm túc không thích nói cười.

Bình An cười cười không lên tiếng, người tên Đàm Tuyền này rất có thành kiến với cô, ban đầu nghe nói cô đi cửa sau mới vào được hội học sinh, là Bộ trưởng bộ ngoại giao cho cô đi cửa sau, nghe nói Đàm Tuyền bởi vì chuyện này đã cùng Bộ trưởng náo loạn một trận lớn.

“Còn thiếu Bộ trưởng bộ ngoại giao Ôn Triệu Dung.” Bí thư trưởng Liễu Mi ở bên tai Đàm Tuyền nhỏ giọng nói.

Mới vừa nói xong, đã nhìn thấy một nam sinh mặc quần áo màu trắng vải ka-ki thường, vóc người thon dài gầy gò miễn cưỡng đi vào, Bình An giương mắt nhìn sang, là một nam sinh tuấn tú, dáng dấp khí độ rất tỏa sang, tóc mái che kín lông mày, mắt là màu hổ phách , sống mũi cao thẳng, cánh môi có chút mỏng, dáng vẻ như còn chưa chưa tỉnh ngủ, lười biếng chào hỏi mọi người một vài tiếng, sau đó đến chỗ trống bên cạnh Bình An ngồi xuống.

Người này thật là trước sau như một, luôn gây sự chú ý cho mọi người mà!

“Ôn Triệu Dung, lần sau sớm một chút.” Cả nữ sinh bên trong phòng họp cũng bị Ôn Triệu Dung câu dẫn lực chú ý, Đàm Tuyền ho nhẹ một tiếng, trầm giọng nói với hắn.

Ôn Triệu Dung vung hai chân dài dưới bàn tìm vị trí thoải mái, cuối cùng phát hiện cái ghế quá lùn, dứt khoát liền gác hai chân lên, đôi tay đặt ở sau ót, cười híp mắt nói, “Đúng năm giờ đi họp, tôi chỉ là tới trễ mười lăm phút, trên lý thuyết cũng không coi là đã trễ.”

Đàm Tuyền nhìn hắn lắc đầu một cái, mở văn kiện ra mọi người nhìn chung quanh một cái, mới mở miệng nói, “Hội nghị lần này chủ yếu là nhằm vào cách bày trí ở tết Nguyên Đán. . . . . .”

Bình An lần đầu tiên lắng nghe, mặc dù cô biết đến cuối cùng thì công việc quan trọng cũng sẽ không ai sắp xếp cho cô làm.

Về trường học lúc nào?” Ôn Triệu Dung gối lên hai cánh tay mình, hai mắt nhắm nghiền, nhỏ giọng hỏi Bình An. “

“Hôm nay.” Bình An nhẹ giọng trả lời, cô cùng Ôn Triệu Dung quen nhau từ lần va chạm đầu tiên, cũng coi như không đánh nhau thì không quen biết, khi đó Ôn Triệu Dung lười biếng không đi đón học sinh mới, núp ở trong xe ngủ, Bình An tự mình mở xe, không cẩn thận đụng mạnh vào xe người ta.

Xe hủy chuyện nhỏ, đánh thức Ôn Triệu Dung mới là chuyện lớn, hai người rùm beng, cho đến khi có Lợi thư ký tìm đến Bình An, mới nhận ra thì ra Ôn Triệu Dung là Nhị thiếu gia tập đoàn Hằng Cơ, tập đoàn Hằng Cơ cùng tập đoàn Phương thị vẫn có hợp tác với nhau trên nhiều lãnh vực, không cần thiết vì hai đứa bé gây nhau mà gây ra lời đồn đãi gì, vì vậy ân oán của hai người cũng xem như không có.

Khi muốn trả thù Bình An dám làm mình thức giấc, Ôn Triệu Dung tự mình mạnh mẽ kéo cô vào hội học sinh, để cho cô thay mình làm trâu làm ngựa, không có ngày nào sống thoải mái.

Ừ, đề tài có chênh lệch chút ít, trở về vấn đề chính nhé.

“Rất tốt, vậy công việc kế tiếp phải phiền cô rồi.” Ôn Triệu Dung đưa bàn tay vuốt vuốt mái tóc ngắn của Bình An, rất hài lòng nhếch môi cười yếu ớt.

Đàm Tuyền vừa an bài công việc, vừa đem tầm mắt nghiêm nghị quét về phía bọn Bình An, Bình An cười cười, không tiếp tục nói chuyện cùng Ôn Triệu Dung, không bao lâu sau, liền truyền đến tiếng ngáy của người này.

“Ok, vậy sắp xếp như thế nhé, tiền tài trợ lễ Nguyên Đán, liền giao cho bộ ngoại giao, còn vấn đề chi xuất thì giao lại cho bộ tổ chức phụ trách sắp xếp.” Đàm Tuyền công việc sắp xép xong xuôi, giao lại công việc cho bộ ngoại giao, sau đó kết thúc.

“Nếu như không ai có ý kiến nữa, tan họp!”

“Đợi đã!” Bình An cười híp mắt mở miệng, một tay chống cằm, một tay nhẹ gõ lên mặt bàn, “Nếu tiền tài trợ là do bộ ngoại giao của chúng tôi lo liệu, vậy có phải vấn đề sắp xếp sử dụng tiền bạc như thế nào có nên để cho bộ ngoại giao chúng tôi toàn quyền không? Cần dùng ở địa phương nào, dùng như thế nào. . . . . . Tựa hồ cũng là công việc của bộ ngoại giao, không cần giao cho bộ tổ chức, Đàm học trưởng, anh thấy sao?”

“Công việc này không dễ dàng gì, bộ ngoại giao chỉ có cô cùng Ôn Triệu Dung, hai người cho rằng mình có thể làm tốt sao?” Đàm Tuyền không nhịn được sửa sửa gọng kính, không vui nhìn Bình An.

“Chưa từng thử qua làm sao biết không làm được? Huống chi thành viên của bộ ngoại giao cũng không thiếu so với các ngành khác” Cảm giác bị người ta xem thường thật không dễ chịu gì, đặc biệt là rõ ràng chính mình tự đi vận động mọi người tài trợ, còn bị cho rằng là chuyện đương nhiên, giống như vốn chính là công tác của cô vậy.

“Phương Bình An, cô bệnh đến hồ đồ rồi sao? Có công việc thoải mái lại, cứ nhất định tự mình tìm phiền toái?” Trịnh Yến Phân đã có danh tiếng là miệng lưỡi bén nhọn, thấy Bình An dám cãi nhau với Đàm Tuyền, không nhịn được liền mở miệng trách cứ.

“Không sao, nếu học muội nguyện ý chia sẻ công việc, vậy sau này chuyện của bộ ngoại giao, thì cứ để tự bọn họ phụ trách thôi.” Bộ trưởng bộ Tổ chức Chương Hiểu Vĩ cười nói với Đàm Tuyền.

Đàm Tuyền liếc Bình An một cái, “Về chi tiết công việc, tôi sẽ để cho Liễu Mi cùng Trọng Tân sắp xếp, đến lúc đó sẽ gửi hồ sơ cho các cậu.”

Nói xong, liền đứng dậy rời khỏi phòng họp, Đàm Tuyền vừa rời đi, những người khác cũng đứng lên theo.

Bình An đá Ôn Triệu Dung bên cạnh một cước, “Còn ngủ, hội nghị cũng kết thúc rồi.”

Ôn Triệu Dung mở mắt, tròng mắt màu hổ phách cười như không cười dò xét Bình An, “Đầu cô bị đụng phải à?” Một người bình thường lười vận động đến như vậy, nay lại chủ động tìm phiền toái?

“Đơn giản thấy bộ dáng anh ta xem thường người khác như thế khó chịu quá thôi!” Bình An khoát tay áo, ra vẻ không phục lắm.

Cô biết Ôn Triệu Dung bề ngoài làm ra vẻ lười biếng, trong xương thật ra thì rất khôn khéo, cho nên cô không thể ngay lập tức biểu hiện mình quá mức sắc sảo được, chỉ có thể từng chút, từng chút một thay đổi mình, để cho người khác thích ứng Phương Bình An đã không phải là Phương Bình An trước kia.

“Tôi thấy anh ta như thế cũng khó chịu, không sao, anh trai sẽ giúp em gái.” Ôn Triệu Dung nhếch miệng cười một tiếng, chỉ cho là Bình An lần này nhất thời giận dỗi bốc đồng, nói không chừng hai ba ngày liền sau mệt mỏi, chỉ là có hắn ở đây, đương nhiên sẽ không để cho cô bị khi dễ rồi.”

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Bình An Trọng Sinh

BÌNH LUẬN FACEBOOK