Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Mấy tháng trôi qua.

Rồi mùa thu lặng lẽ đến, không gian mát lạnh với những cơn gió nhẹ, nắng đầy nỗi xao xuyến. Trời cao và trong xanh. Mùa thu ở Đài Loan là thềm hoa không tàn, lá không rụng nhưng không gian lại ngập đầy sự yên tĩnh trữ tình.

Nhược Trần gác chiếc ghế bố trong văn phòng. Chàng đã sống ở đây hơn ba tháng nay. Suốt ba tháng đó, Trần đã làm được rất nhiều công việc. Kiểm kê kho hàng, phân tích trái phiếu và tín dụng, cũng như gởi thêm một số mẫu hàng cho thị trường quốc ngoại và quốc nội. Công việc tiến triển thuận lợi và Trần khám phá ra điều lạ tuy cha chàng mang nợ khá nhiều nhưng uy tín trên thương trường vẫn còn khá vững. Với giới thương mãi, tín dụng nhiều khi là vốn, vì vậy sau ba tháng cố gắng Trần đã nhận nhiều thành quả khá khích lệ, những đơn đặt hàng tới tấp và kho hàng ứ đọng ngày nào của hãng cũng vơi bớt nhiều. Bây giờ là mùa thu, những đơn đặt hàng từ nước ngoài lại đến. Ông quản lý mệt bở hơi tai nhưng nụ cười vẫn luôn nở trên môi.

- Thật không ngờ cậu lại hay thế, nếu thương vụ mà cứ kéo dài như vầy mãi thì tôi chắc chỉ trong vòng mấy tháng, chúng ta có thể chuộc lại cơ xưởng và khoảng hai năm là sẽ hết nợ ngay.

Nhưng Nhược Trần không hài lòng.

- Hai măm lâu quá, kế hoạch của tôi là chỉ một năm thôi, tôi không hiểu tại sao hãng chúng ta chủ chú trọng đến ngoại thương, bây giờ mực sống của dân trong xứ cũng khá cao rồi, việc may sắm đâu thua kém gì ngoại quốc nữa, tại sao chúng ta không khai thác thị trường quốc nội chứ?

Và Nhược Trần bắt tay vào việc, chàng cho đặt đại lý tại các thành phố nhỏ.

Công việc của Trần bận rộn đến độ chiếc Scooter không còn đáp ứng được nhu cầu của chàng nữa, nên ông Triệu được trưng dụng đến nhà máy. Từ ông Triệu, Trần biết Vũ Vi vẫn chưa hề về Vườn mưa gió, nhưng mỗi tháng nàng đều có gởi tiền về để chi phí cho vườn. Trước bản tính ương ngạnh và cố chấp của Vi, Trần chỉ biết thở đài và tiếp tục tìm lãng quên trong công việc.

Và như thế, tháng mười đến, thị trường trong nước đã mở rộng, đơn đặt hàng lần lượt đổ về. Nhươc Trần lại vẽ thêm mấy kiểu hoa vải lục, vừa tung ra thị trường đã được đón nhận nồng nhiệt ngay. Đến tháng mười một, chỉ số thu của hãng đã vượt quá số chi mấy lần. Như vậy là Trần đã vượt qua được giai đoạn hiểm nghèo, nhiều người sẵn sàng bỏ thêm tiền để tài trợ cho công ty Định Khắc Nghị, nhưng bây giờ Trần không cần mượn thêm nữa.

Tháng mười hai, ngay gữa khu phố sầm uất phía Tây chợ, một biển quảng cáo huy hoàng về sản phẩm của công ty Định khắc Nghị đã mọc lên, tiếp đó là trên báo chí, truyền thanh, truyền hình... Nhược Trần rất hiểu tâm lý người mua, chàng không thể tiện tặn về chuyện quảng cáo. Quả nhiên hàng hóa của chàng càng lúc càng bán chạy, Trần cũng vì thế mà mệt phờ.

Một hôm ông quản lý đưa ý kiến.

- Trong kho chúng ta còn quá nhiều quần áo may sẵn nhưng đã lỗi thời, có người đề nghị với tôi và bây giờ nếu ta thắt một tí, chẳng hạn như với kiểu áo A-106 nếu ráp thêm một mảnh vải vuông trên cổ áo thì chẳng phải đã biến thành kiểu mới rồi sao? Vì vậy, hay là chúng ta làm thử xem, biết đâu chẳng tạo nên phong trào.

Đề Nghị của ôg quản lý đánh thức Trần, chàng vội lôi hết những quần áo trong kho ra nghiên cứu cách thêm thắt, kết quả là hàng không những tống đi được hết mà còn lại được dư luận ca ngợi.

Môt hôm khác ông quản lý lại nói:

- Có người cho tôi hay là lúc gần đây ở Mỹ họ có mốt mặt áo may khiểu Đông phương, sao cậu không nghiên cứu thử xem nên chọn loại vải nào và kiểu nào lạ mắt để chào hàng bên ấy.

Trần vâng theo và quả nhiên lại thành công rực rỡ.

Rồi một ngày khác ông quản lý nói:

- Có người cho tôi biết, mùa đông năm nay thế nào người ta cũng thích mặc loại áo bông viền sa, không cần phải là da thật, loại nhân tạo cũng được, nếu thêm thắt túi và bâu kiểu mới chắc chắc sẽ bán chạy.

Trần y theo lời ông quản lý và lại một lần thành công.

Và khi ông quản lý gặp Trần vừa mở miệng nói thêm một lần nữa.

- Có người cho tôi biết...

Thì Trần bắt đầu nghi ngờ. Chàg nghi ngờ một ông già như ông quản lý làm sao lại hiểu tâm lý phụ nữ nhiều thế?

- Này ông quản lý, trong câu "có người cho tôi biết" của ông đó. Người đó là người nào? Họ có tài như thế tại sao ông không mời họ vào làm việc cho hãng chúng ta chứ?

Ông Đường đột nhiên lúng túng.

- Điều đó... tại...

- Đúng rồi tôi dốt quá. Chắc chắn là người đang làm cho hãng chúng ta phải không? Ông chỉ đi tôi sẽ tăng lương họ ngay.

Trong hãng Định Khắc Nghị có hàng trăm công nhân nên Trần không biết hết được; Ông Đường vẫn bối rối:

- Người đó... A mà...

- Sao?

Nhược Trần chau mày:

- Ai chứ?

Sau cùng ông Đường đành nói.

- Nhưng họ không muốn tôi nói ra.

- Tại sao vậy. Họ là nhân viên trong hãng phải không?

- Dạ không phải.

Trần lên tiếng:

- Nếu không phải làm sao họ biết hàng tồn kho trong hãng chúng ta có những gì chứ?

- Dạ... Cô ấy không có làm ở đây, nhưng thỉnh thoảng ghé thăm cũng như để ý đến hoạt động của hãng nhiều lắm.

Nhược Trần nổi nóng:

- Nhưng là ai mới được chứ?

- Dạ.. dạ. cô Vi.

Nhược Trần ngỡ ngàng:

- Cô ấy liên lạc với tôi thường lắm, lúc nào cậu bước ra khỏi hãng là tôi điện thoại cho cô ấy biết ngay, vì vậy cô Vi hay ghé qua đây thăm lo chăm sóc. Ngay chiếc nệm cậu nằm cô Vi cũng đã thay bằng chiếc nệm mới dày hơn, cậu không để ý đấy thôi. Tôi thấy... Tôi thấy hình như cô Vi yêu cậu lắm, nhưng chỉ tại mắc cở thôi.

Nhược Trần chớp mắt nhìn ông quản lý, chàng cảm động đến độ muốn ôm chầm lấy ông già.

- Bây giờ bác coi chừng hãng dùm tôi một chút được không?

- Cậu đi dâu?

Ông Đường chưa kịp hỏi thì Trần đã chạy kên xe và bảo ông Triệu đưa ngay đến địa chỉ Vi.

- Ông Triệu ông nói thật cho tôi biết lúc gần đây ông có gặp cô Vi không?

- Dạ.. có.

- Ở đâu?

- Bên Vườn mưa gió, cô ấy thỉnh thoảng ghé qua sửa soạn lại nhà cửa, vườn hoa... Mới hôm kia đây cô ấy còn cùng với bà Lý lau chùi lại bức tượng trong sân.

- Cô ấy có nói gì không?

- Có, nhưng tôi không hiểu gì cả.

Nhược Trần thở ra.

- Tại sao đợi tôi hỏi ông mới nói?

- Dạ. Dạ cô Vi không cho phép.

- Tại sao mấy người không năn nỉ cô ấy trở về luôn?

- Dạ có, nhưng cô Vi không chịu, cô ấy bảo là bao giờ... bao giờ...

- Bao giờ thế nào chứ?

- Bao giờ cậu tự động dọn về, cô ấy mới trở lại.

Phải tự động dọn về? Nghĩa là sao?

Nhược Trần cắn môi. Đúng rồi! Trong thư trước ta viết cho Vi, đã nói ta sẽ về Vườn mưa gió bao giờ công đã thành danh đã toại và mong nàng chờ đợi. Vi không dọn về vườn mưa gió trước là vì nàng không muốn sung sướng khi thấy ta hãy còn khổ. Vũ Vi! Vũ Vi! Em tế nhị như thế mà anh nào hay, hãy tha thứ cho anh Vi nhé.

- Ông Triệu chạy nhanh chút đi!

- Làm gì gấp thế cậu Ba?

Ông Triệu ranh mãnh:

- Chạy nhanh quá đụng xe rồi sao gặp?

- Nhưng tôi muốn gặp Vi ngay đây!

Nhược Trần gào trong lòng. Vi! Vi! Vi!

Xe ngừng trước cư xá, Trần mở cửa chạy nhanh lên lầu. Cửa phòng đóng kín.

Bậy thật, bây giờ Vi đã đi làm rồi mà. Trần lại ba chân bốn cẳng chạy xuống.

- Chạy tới bệnh viện nhanh lên!

Đến bệnh viện, Trần tìm vị y tá tốt bụng.

- Cô Vi à?

Hai hôm nay cô ấy nhận lời đến bệnh viện X chăm sóc bệnh nhân rồi.

Trần hớt hải chạy ra. Xe đến đúng địa chỉ bệnh viện X.

- Vâng hôm qua cô ấy còn ở đây, nhưng hôm nay không thấy đến.

- Trời đất!

Đầu Trần như rối lên, giục ông Triệu.

- Ông cho xe qua đại học sư phạm xem, có lẽ cô ấy đi thăm em trai rồi đấy!

Nhưng khi đến trường sư phạm, Trần mới nhớ là Lập Đức đã tốt nghiệp và đang đi hành nghĩa vụ quân dịch, thế là Trần lại sang tìm Lập Quần cũng không thấy. Đi gần khắp thành phố mà Vi vẫn biệt tăm. Ông Triệu thương hại.

- Cậu ba hay là để mai vậy, sớm muộn gì cũng gặp mà.

- Vâng, thế thì mai vậỵ

Nhưng Trần vẫn còn tiếc rẻ, chàng bảo ông Triệu đánh xe quay trở lại cư xá của Vi. Nàng vẫn chưa về, có lẽ ở lại trực đêm không chừng Trần thở ra. Khi người đang yêu thì tình nung trái tim, muốn gặp ngay người mình mơ ước. Mỗi phút giây là một thế kỷ.

Ngơ ngẩn trở về hãng, Trần cho phép ông Triệu về Vườn mưa gió nghỉ ngơi và mai sáng phải đến ngay.

Ông Triệu về rồi, Trần bước vào căn phòng rộng thênh thang, hôm nay chàng thấy gian phòng buồn tẻ lạ. Bên ngoài màn đêm đang bủa vây, ánh trăng leo lủng treo trên trời cao. Đêm thật yên, thật cô đơn.

"Ai một mình bên cửa?

Ta với bóng là hai"

Câu thơ của ai sao giống tâm trạng chàng vô cùng. Trần nhớ Vi, nhớ kinh khủng, nhớ như muốn phát điên lên. Vi ơi! Vi!

Điện thoại trên bàn đột nhiên reo lên.

- Ai vậy?

Ai gọi đến trong đêm khuya thế nầy? Ông quản lý chăng? Không lẽ có chuyện chi phiếu bị khước từ?

- A lô, ai đấy?

Một giọng nói êm đềm của đàn bà vang lên tim Trần muốn ngưng đập.

- Anh Trần đấy à?

-...

- Có phải anh đấy không anh Trần?

Nhược Trần chợt tỉnh:

- Vâng, vâng... Anh đây nầy Vi, em đó phải không?

Đầu giây bên kia yên lặng một chút rồi lên tiếng.

- Nghe nói hôm nay anh đã bỏ suốt ngày đi tìm em phải không?

Trần vui muốn phát điên lên.

- Ai cho em biết thế?

- Chuyện đó không quan tâm lắm. Có điều em hỏi anh.

Vi hạ thấp giọng:

- Bây giờ anh có cần gặp em nữa không?

- Ngay bây giờ à?

Mắt Trần sáng lên:

- Dĩ nhiên là muốn, nhưng gặp em ở đâu?

- Vườn mưa gió!

Trời ơi tìm khắp nơi mệt phờ người mà vẫn còn ngụ Vườn mưa gió! Tại sao ban nãy ta không đến đấy?

- Anh sẽ đến ngay, đợi anh mười phút?

- Vâng, em sẽ đợi anh.

- Nhớ đợi nhé.

Nhược Trần gào:

- Đừng bỏ đi nghe em.

Bỏ máy nói xuống, Trần chạy vội ra khỏi phòng chàng chận vội một chiếc taxi vừa trờ tới đưa địa chỉ và hối thúc gã tài xế nhanh lên.

Xe ngừng trước vườn, Trần trả tiền và chạy nhanh tới cổng. Cổng chỉ khép hờ.

Trần tung người lên đường sỏi, không buồn để ý gì hết ngoài đôi cánh cửa khép kín nơi phòng khách.

- Ông tìm ai đấy?

Một giọng nói thật êm thật quen thuộc vang bên tai, Trần chùn chân quay lại. Vi đang ngồi bên bờ hồ, mái tóc dài phủ vai, bình yên tắm dưới ánh trăng sáng với nụ cười nhẹ. Nàng đẹp như một tiên nữ. Trần bàng hoàng bước tới như kẻ lạc hồn.

- Bây giờ anh đã tìm thấy em rồi chứ?

- Vâng, anh đã tìm thấy em, từ khi đánh mất trên hành lang bệnh viện.

- Bao lâu rồi?

Vi hỏi trong hơi thở.

- Hơn một năm.

Một chút yên lặng.

- Anh đã tìm thấy em rồi, thế anh cần gì?

- Anh mong em sẽ nhận lời suy tôn làm thần bên anh.

Mắt Vi chôn nhanh.

- Em không đủ khả năng đó, chính em, em cũng cần người che chở đây.

- Nhưng em đã có.

- Ở đâu?

- Ngay cạnh em đây, Vi có vừa ý không?

Vũ Vi yên lặng ngắm người yêu trước mặt.

- Vi đang đắn đo trước dĩ vãng của anh?

- Không. Dĩ vãng của anh có điều gì đáng nói đâu? Anh là người lãng tử, có nhiều tật xấu, nhiều đàn bà, có tính ương ngạnh, cao ngạo, cố chấp, anh như một con ngựa hoang, chỉ muốn chạy bay tự do chớ không thèm yên ngọc. Nhưng ngựa qúy nào mà chẳng đi từ lớp ngựa hoang mà ra. Vì vậy em không sợ, nhưng em chỉ ngại mình vì em biết mình đã chọn được ngựa hay.

Trần nắm chặt tay Vi.

- Không phải như vậy đâu, nhờ Vi đấy, nhờ chú nài giỏi, ngựa mới hay được chứ.

Vi nhìn vào mắt Trần.

- Nhưng trong tay em nào có dây cương?

- Có chứ, không những dây cương mà còn roi nữa. Trần xiết chặt lên môi nàng.

Trăng e thẹn trốn vào mây.

- Anh phải dọn về Vườn mưa gió đi chứ?

- Sao vậy?

- Vì em cũng muốn về đây, chỉ có một mình, em sẽ chẳng về đâu buồn lắm.

Chàng nhìn thẳng vào mắt người yêu say đắm.

- Thật chứ? Vi.

- Vâng.

Một nụ hôn thứ hai nồng nàn hơn. Pho tượng hình như đang cúi xuống mỉm cười với kẻ đang yêu.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Biết Tỏ Cùng Ai

BÌNH LUẬN FACEBOOK