Biết Chăng Tương Tư Tận Xương Cốt

Chương 22: Dưới một mái nhà

Phúc Lộc Hoàn Tử

13/01/2021

Ngoài trời mưa tầm tã, tóc cùng áo sơ mi của anh thấm một mảng nước, có lẽ là xuống xe rất vội, áo khoác còn cầm trên tay, cả người toát ra hơi lạnh.

Anh đưa áo cho chú Cát, đi vào phòng bếp, không nhìn Kiều Diệp mà hướng Hạ Chính Nghi nói: ''Cô, sao cô lại tới đây? Mưa to như vậy, đường lên núi trơn trượt, cô có tìm cháu thì chỉ cần gọi cháu một tiếng, cháu liền tới Duy viên.''

Bà trừng mắt nhìn anh: ''Cháu bận rộn như vậy, đến văn phòng nói đôi câu cũng phải hẹn trước, gọi cháu đến Duy viên không biết phải tới chừng nào.''

Hạ Duy Định đặt tay lên vai bà, nhẹ nhàng trấn an: ''Gần đây chuyện công ty tương đối phiền toái, cháu muốn để tâm nhiều chút. Nếu đã tới, chúng ta cùng ăn cơm đi, cháu bảo chị Thu làm mấy món cô thích.''

Hạ Chính Nghi cũng không quanh co lòng vòng, chỉ vào Kiều Diệp nói: ''Hôm nay cô tới đây tìm cô ta, không phải cháu. Vị trí bác sĩ tư nhân đối với cháu rất quan trọng, cô ta đảm nhận không nổi, cô hi vọng cháu suy xét lần nữa.''

Anh lúc này mới liếc mắt nhìn Kiều Diệp một cái, đẩy đẩy Hạ Chính Nghi ra ngoài: ''Vậy cũng không đứng ở phòng bếp bàn bạc được, đến thư phòng cháu rồi nói.''

Kiều Diệp đi theo sau bọn họ, tới thư phòng ở lầu 2, nhìn theo bóng dáng thon gầy của anh, cô muốn nói rồi lại thôi.

Cửa thư phòng đóng lại, Hạ Chính Nghi tựa hồ mới cảm nhận được bàn tay đặt trên vai bà có bao nhiêu lạnh lẽo, bà quay đầu nhìn Hạ Duy Đình: ''Cháu nhìn xem, trên người đều ướt hết rồi, mưa lớn như vậy vội trở về làm gì. Cô là hổ dữ sao, còn sợ cô ăn thịt cô ta?''

Tóm lại mọi cái sai cái tệ đều là do Kiều Diệp.

Hạ Duy Đình nhàn nhạt đáp: ''Ngày nào mưa cũng thế này, cháu cũng không thể mãi không về được. Chẳng qua vừa lúc trùng hợp thôi, không liên quan đến người khác.''

''Vậy cháu đi thay quần áo trước đi, dính nước mưa cẩn thận sốt đấy.''

Hạ Duy Đình lắc đầu: ''Thay quần áo xong liền phải lên giường nghỉ ngơi. Không giấu cô, hôm nay cháu rất mệt, tối qua mở cuộc họp tới khuya, còn chưa được chợp mắt. Về nhà chỉ muốn tắm nước ấm, thay quần áo rồi ngủ một giấc ngon lành.''

Anh xác thực rất bận, người khác không rõ nhưng Hạ Chính Nghi sao có thể không rõ được, nghe anh nói vậy lòng bà đau như cắt. Hơn nữa ở tiệc trung thu gia đình lần trước đánh anh một bạt tai, việc đó vẫn luôn là cái gai trong lòng bà, không muốn ép buộc anh, bà đành nói ngắn gọn: ''Thân thể cháu không tốt, hẳn là nên mời một bác sĩ đến bên cạnh. Nhưng cũng nên chọn ai đáng tin cậy một chút, nếu nơi này cháu không tìm được, cô cho Giang Khương sang nơi khác hỗ trợ tìm, không nhất định phải là Kiều Diệp. 3 năm trước cô ta làm cái gì, chúng ta đều biết rõ trong lòng, người như vậy sao có thể đặt bên cạnh mình?''

Kiều Diệp đứng gần đó, rũ mắt nhìn mũi chân, nghe bà nói như vậy, cũng chỉ mím mím môi, không định phản bác.

Hạ Duy Đình như cũ không nhìn cô, trong mắt người khác, phần lớn thời gian anh xem Kiều Diệp như không khí.

''Cô, là cô dạy cháu, biết người biết ta trăm trận trăm thắng. Nếu chúng ta đều đã rõ chuyện phát sinh 3 năm trước thì thủ đoạn của cô ấy chúng ta đều đã biết, so với người xa lạ càng dễ ứng phó hơn. Thời điểm này có hơi nhạy cảm, sắp xếp một bác sĩ khác đến bên cạnh cháu, lỡ như bị người khác dụng tâm thì sẽ thế nào... Cô nghĩ trong lòng cháu chưa đủ chuyện phiền nhiễu hay sao?''

Hạ Chính Nghi nhíu mày: ''Có thể để Giang Khương cùng Dung Chiêu giúp kiểm tra...''

''Giang Khương cũng rất bận việc công ty, chuyện cá nhân của cháu cũng không thể đẩy cho cô ấy được, cháu cũng không định tăng lương gấp đôi cho cô ấy. Còn Dung Chiêu...'' Anh rốt cuộc cũng liếc mắt nhìn Kiều Diệp: ''Kiều Diệp trước kia làm việc tại bệnh viện của Dung Chiêu, là chính do cậu ấy đào tạo tốt như vậy.''

Hạ Chính Nghi không nghe ra trong lời anh mơ hồ có chứa tia ghen tuông, vẫn cảm thấy lưu Kiều Diệp lại bên cạnh là không ổn, rồi lại không thuyết phục được anh.

Hạ Duy Đình đứng có chút không vững, anh ngồi xuống ghế tựa sau bàn, tay chống đỡ xương đùi để dịu bớt đau đớn. Kiều Diệp như nhìn ra manh mối, vừa muốn mở miệng, bị ánh mắt anh nhìn trở về: ''Nơi này không có việc của cô, ra ngoài trước đi, tôi muốn nói chuyện riêng.''

Kiều Diệp không tiện nói thêm gì nữa, cô nhìn Hạ Chính Nghi một cái, lặng lẽ mở cửa bước ra ngoài.

Thư phòng chỉ còn lại cô cháu hai người, Hạ Duy Đình không cần cố kỵ, đem việc Diệp Triều Huy muốn từ chỗ Kiều Diệp thu thập chứng cứ nói ra cho bà: ''Công ty hiện tại là loạn trong giặc ngoài, có người muốn đạp đổ Hạ thị, bất cứ ai cũng có thể là kẻ đó, làm gì có ai có thể toàn tâm tín nhiệm đâu? Ngược lại, Kiều Diệp hẳn không liên quan đến chuyện này vì trước đó cô ấy luôn ở châu Phi, mãi đến khi cháu nhận ra tình huống có chút kỳ lại thì cô ấy mới về nước. Biết chuyện xưa của cháu và Kiều Diệp, đều sẽ giống như Diệp Triều Huy, cho rằng đây là một cơ hội, lợi dụng cô ấy để đối phó cháu, cháu tin rằng kẻ muốn đạp đổ Hạ thị kia cũng sẽ không ngoại lệ.''

Hạ Chình Nghi vừa nghe liền minh bạch: ''Cho nên cháu muốn nói, để cô ta lại bên người, có thể dẫn ra kẻ đằng sau tấm màn?''

''Vâng, dụ rắn ra khỏi hang, sẽ có dấu vết để chúng ta nắm bắt.''

Hạ Chính Nghi không tỏ ý kiến, biện pháp không tệ, nhưng trước giờ bà lo lắng nhất vốn không phải công ty thế nào, mà là Hạ Duy Đình thế nào.

Lỡ như Hạ Duy Đình lại một lần nữa chịu tổn thương, bà không dám nghĩ đến hậu quả.

''Không còn cách nào khác sao? Cháu có nghi ngờ ai không? Người kia cũng không nhất định phải biết chuyện giữa cháu và Kiều Diệp, cũng không nhất định vì cô ta mà lộ ra dấu vết.''

Năm đó Hạ Duy Đình- người vừa mới tiếp quản tập đoàn Hạ thị- thông báo tin kết hôn, khiến mọi người không khỏi ghen tị cùng ca ngợi. Sau đó, hôn lễ bị hủy bỏ chỉ trong một đêm, không còn tin tức gì nữa, dù mọi người có đào sâu thêm nữa cũng chỉ là hợp khắc tụ, không hợp khắc tan. Đặc biệt là hôn nhân hào môn, có lẽ không thỏa thuận được lợi ích liền kịp thời hủy bỏ, cũng không phải chưa từng có tiền lệ.

Ai có thể nghĩ được, bọn họ thật sự từng yêu, ít nhất là người đàn ông thiên chi kiêu tử này đã từng dồn hết tâm trí của mình để yêu, không giữ lại chút gì.

Thương trường cũng như chiến trường, điều tối kỵ là bị người khác cản tay, tình yêu chính là một điểm yếu, lộ ra trước mắt người khác khó đảm bảo sẽ không bị người khác lợi dụng. Cho nên tất cả những cấp dưới năm đó biết chuyện của anh cùng Kiều Diệp đã được thay mới toàn bộ, kể cả người làm ở Gia uyển.

Nhưng thời đại 4.0, tin tức vô cùng phát triển, muốn tìm hiểu gì đó ắt sẽ có con đường để tìm hiểu.

Hạ Chính Nghi đã lớn tuổi, không muốn tin vào hiện thực tàn khốc đó: ''Xung quanh chúng ta đều là những người đáng tin cậy nhất, sẽ là ai chứ?''

Hạ Duy Đình lắc đầu, anh cũng không có manh mối, có thể là Ngô Dịch, là Giang Khương, có thể là một cấp cao nào đó trong công ty, cũng có thể là người bên cạnh.

''Cho nên cô cũng nên để tâm một chút, những lời này bất luận không thể nói cùng ai khác, kể cả Giang Khương hay chú Mạnh.''

Hạ Chính Nghi có chút suy sụp, rốt cuộc đã sáu bảy chục tuổi, cả đời làm lụng vất vả, kết quả còn phải đề phòng người bên mình, trong lòng không dễ chịu, liền không có tâm tình quản chuyện Kiều Diệp nữa, lòng bà rối bời.

Nói cho cùng, công ty là tâm huyết của ba thế hệ họ Hạ, Hạ gia lại chẳng còn mấy người, chỉ có hai cô cháu nương tựa lẫn nhau, bà cũng không muốn vì một người ngoài mà gây gổ với Hạ Duy Đình.

Dù sao hẳn là anh sẽ có chừng mực, bên ngoài cũng có nhiều người theo dõi như vậy. Nếu có tình huống không đúng xảy ra, bà có thể ngăn chặn kịp thời. Giống như anh nói, đã có phòng bị, Kiều Diệp dù có tâm cơ cũng không có khả năng gây ra bão tố gì.

Mưa ngoài trời chưa dứt, nhưng đã tạnh bớt. Hạ Duy Đình bảo bà ở lại ăn cơm, bà xua tay: ''Thôi, lão Mạnh còn đang chờ cô ở Duy viên, hôm nay ra cửa cũng chưa nói với ông ấy, về trễ sẽ khiến ông ấy lo.''

''Vậy cháu sẽ không tiễn, cô đi về cẩn thận ạ, bảo Tiểu Vương lái xe chậm chút.''

Một cặp vợ chồng đồng hành từ khi còn trẻ, Mạnh Vĩnh Niên ban đầu là tài xế của bà, làm bạn với bà hơn phân nửa cuộc đời, tuy rằng không có danh phận hôn nhân, nhưng phần tình nghĩa này đã vô cùng trân quý.

Trái lại với mình, mới vừa 30, tâm đã tang thương như ông lão xế chiều, tự cho rằng đã tìm được chân ái cuộc đời, hóa ra chỉ là một âm mưu lừa đảo.

Hạ Duy Đình ngồi trên ghế, mảng nước mưa lạnh lẽo dính trên người, qua một lúc mà vẫn chưa được hong khô, tay chân lạnh cứng, gương mặt lại từng đợt nóng lên.

Anh không xác định được có phải mình sốt hay không, muốn mở cửa ra hít thở không khí, nên anh thử đứng lên, đau buốt trong xương đùi vẫn không tiêu giảm, chỉ có thể chống đỡ trên bàn.

Những ngày mưa đáng giận!

Kiều Diệp đã đi vào, cô mở cửa sổ ra, lại bước tới dìu anh: ''Có nặng lắm không, hay có chỗ nào không thoải mái?''

Hạ Duy Đình cất tiếng lạnh lùng: ''Ai cho cô vào đây? Về sau không có sự cho phép của tôi, cô không được phép tiến vào.''

Kiều Diệp biết trong lòng anh không thoải mái, cũng chỉ đi theo anh nói: ''Được, về sau tôi sẽ không tiến vào. Quần áo với tóc anh còn đang ướt, tôi đỡ anh về phòng.''

''Không cần cô đỡ, tôi tự đi được''

Kiều Diệp nghe lời anh, buông tay, anh bỗng lảo đảo, tức giận quay đầu trừng cô.

Cô có chút bất đắc dĩ: ''Không phải chân đau hay sao? Không cần gậy chống lại ương ngạnh.''

Anh không phải không cần gậy chống, thể trạng của mình, anh rõ ràng nhất, mấy ngày nay liên tục dầm mưa, ra vào đều dựa vào gậy chống gỗ, sớm đã thành thói quen, cũng không để ý tới ánh mắt soi xét của người khác.

Chẳng qua vừa rồi nghe Hạ Chính Nghi tới, một đường trở về lòng nóng như lửa đốt, vội vàng xuống xe, để quên gậy chống ghế sau xe.

Anh không muốn Kiều Diệp thấy phần quẫn bách, vội vàng này, chính anh cũng không rõ vì sao trong lòng lại khẩn trương như vậy.

May mà cô cũng không hỏi nhiều, an tĩnh dìu đỡ anh, lòng bàn tay mềm mại cách áo sơ mi truyền hơi ấm cho anh, khiến cánh tay lạnh cứng của anh dần ấm áp lên.

Phòng anh cách thư phòng chỉ một quãng ngắn, vậy mà anh ngỡ như mình đã đi rất lâu.

''Mau thay quần áo ướt ra rồi tắm đi, tôi chuẩn bị nước rồi.'' Cô hướng anh về phía phòng tắm, tường thủy tinh phủ lớp hơi mờ ảo, nước ấm đã đầy bồn.

Anh lạnh lùng cười nhạt: ''Nhanh như vậy đã không đợi nổi muốn đem tôi lột sạch? Việc này không thuộc bổn phận của cô, về sau không tới phiên cô làm!''

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Biết Chăng Tương Tư Tận Xương Cốt

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook