Biết Chăng Tương Tư Tận Xương Cốt

Chương 6: Chuyện cũ không cần nhắc lại

Phúc Lộc Hoàn Tử

13/01/2021

''Này, Hạ Duy Đình!'' Người đầu tiên thiếu kiên nhẫn là Dung Chiêu. Anh thật vất vả mới tìm được nhân tài, như thế nào nói một câu liền từ chức.

Anh tới tôi đi, đối chọi gay gắt, có điều anh vẫn nhìn ra được giữa Hạ Duy Đình và Kiều Diệp phát sinh tình huống. Nóng giận quá khiến mọi việc đều hỏng, mặc kệ phát sinh cái gì, chẳng lẽ Hạ Duy Đình không suy xét rằng cô là phụ nữ, có bao nhiêu thương tâm?

Nghĩ cũng lạ, Dung Chiêu tự cho rằng mình chỉ quan tâm tới y học, phương diện tình cảm đều bằng trực giác cùng cảm xúc, đối người nhà hay bạn bè đều vậy.

Nhưng giờ phút này lại vì một người phụ nữ mà nổi lên lòng thương tiếc. Biết là không nên, lại không thể khống chế.

Kiều Diệp nghe được lời của anh thì cười, hai mắt cô cong lên như vầng trăng non: ''Hạ tiên sinh muốn dùng phương thức này để đuổi tôi đi ư? Chính là làm sao bây giờ, tôi quả thật thiếu tiền, không thể mất việc được. Huống hồ tôi vốn không phạm sai lầm, căn cứ theo hợp đồng ký kết với bệnh viện, nếu vô cớ đuổi việc, tôi nghe nói tiền bồi thường rất cao. Nếu Hạ tiên sinh đã sảng khoái như vậy, chi bằng một lần bồi thường cho tôi, 500 vạn, 1000 vạn? Tôi không ngại nhiều đâu.''

Hạ Duy Đình cắn răng: ''Cô tìm tôi đòi tiền?''

''Đúng vậy, trước kia còn trẻ, không biết tiền quan trọng thế nào, hại chính mình bây giờ vất vả như vậy. Tôi bên anh 2 năm, giá trị chắc cũng không tồi, ít nhất cũng không thua các loại tiểu minh tinh.''

Tay Hạ Duy Đình đặt trên đầu gối siết chặt lại, phát ra âm thanh nho nhỏ. Kiều Diệp tưởng rằng anh sẽ giơ tay tát mình, hoặc như lần trước bóp cổ cô, chẳng qua cô đều đã chịu đủ.

Nhưng anh đã không, giống như chẳng sợ nhẫn nhịn đến cổ họng tanh ngắt, đầu váng mắt hoa, anh cũng chỉ nắm chặt tay, quát tài xế: ''Dừng xe!''

Xe vừa mới qua ngã tư, phía trước đã gần đến Dung thành. Ý cười trên mặt Kiều Diệp còn chưa tan, hướng người trong xe vẫy vẫy tay: ''Em tới rồi, cảm ơn đã đưa em đến đây.''

Cô mở cửa xuống xe, bao nhiêu cảm xúc chỉ đành ra đến nơi khuất tầm mắt của anh mới dám thể hiện ra. Cô đè nén mình, so với anh cũng không dễ chịu hơn bao nhiêu.

Thích sẽ làm càn, nhưng yêu là kiềm chế.... lời này thật mẹ nó có lý mà.

Chiếc xe Bentley Mulsanne thời thượng màu đen lướt qua người cô, phóng nhanh như điện xẹt. Trên đường vô số người ngoái đầu lại nhìn, cảm thán siêu xe khí phách, tốc độ. Chỉ có người trong xe không vì cô mà ngoảnh đầu hay dừng lại.

Muốn được anh chú ý, cố tình sai một ly.(*)

Dục đắc Chu Lang cố, thời thời ngộ phất huyền-欲得周郎顾, 时时误拂弦: tức ''Muốn được Chu Lang để mắt, cố tình chơi nhạc sai''. Tương truyền Chu Du (Chu Lang) khi còn trẻ là người tinh thông âm luật, chơi đàn rất hay, tướng mạo anh tú. Các cô gái chơi đàn vì muốn được Chu Du chú ý mà cố tình chơi sai nhạc phổ.

Xe đã đi thật xa, Hạ Duy Đình mới ôm ngực nói: ''Tìm một chỗ dừng lại.... phía trước.''

Dung Chiêu thấy sắc môi anh tái nhợt, hơi thở dồn dập, di chuyển nhanh về phía sau, tìm kiếm lọ thuốc. ''Cậu không có việc gì chứ? Đã nói cậu đừng ra ngoài, cậu lại càng muốn ra ngoài, bây giờ về bệnh viện vẫn chưa muộn đâu.''

Hạ Duy Đình bướng bỉnh lắc đầu: ''Tôi không trở về ... như vậy thì hời cho cô ta quá.''

Anh không biết có phải hay không trên đời mỗi người đều có khắc tinh, bằng không vì sao anh luôn để Kiều Diệp muốn làm gì thì làm.

Anh là thiên chi kiêu tử, đứng đầu một doanh nghiệp, như thế nào lại không thắng được một cô gái bé nhỏ?

''Hai người các cậu liền đi tìm đường chết đi! Giận dỗi lại đem sinh mệnh ra đánh cược, may là tôi có mang theo thuốc, nhưng tôi sẽ không đồng ý hô hấp nhân tạo đâu!'' Dung Chiêu tức giận: ''Còn cả uống rượu cùng mỹ nữ? Cậu sao lại nói với em ấy như vậy, chỉ là cháu trai lớn của tôi cưới vợ, mua biệt thự mới, đến dự buổi tiệc chúc mừng, đều bị cậu nói lung tung! Nó cũng quen biết Kiều Diệp, tương lai gặp mặt khẳng định sẽ rất xấu hổ.''

Hạ Duy Đình dần lấy lại bình tĩnh, nhìn hàng cây sau khu dân cư thật lâu, ảm đạm hỏi: ''Cậu nói xem, rốt cuộc cô ta đã lừa bao nhiêu người rồi, bao nhiêu người yêu cô ta?''

''Cậu điên rồi? Nhìn người không thể nhìn bằng mắt, phải bằng trái tim. Kiều Diệp căn bản không phải loại người đó, cậu chẳng lẽ nhìn không ra?''

Hạ Duy Đình không hé răng, qua một lúc mới chỉ tay vào một tòa nhà ngoài cửa sổ: ''Năm đó, khi tôi quen Kiều Diệp, cô ấy vẫn ở đó. Một căn nhà cũ trong thành phố cũ, nhưng gần biển, cô ấy rất thích. Sau đó tôi đưa cho cô ấy một tầng nhà đơn nguyên mới xây, tính toán sau khi kết hôn sẽ ở đó. Chìa khóa cùng dây chuyền bạch kim đều đưa cô ấy, chỉ không ngờ, đễn cuối cùng, cô ấy đưa cho tôi một lễ vật.''

''......'' Quen biết đã lâu, Dung Chiêu lần đầu nghe Hạ Duy Đình nhắc tới chuyện Kiều Diệp. ''Hai người năm đó, rốt cuộc sao lại thành thế này?''

Anh nâng cửa kính lên, những tòa nhà tráng lệ chìm trong cơn mưa, như óng ánh lên tia sáng ảm đạm. Anh bỗng không có can đảm để nhìn trong chốc lát.

Chuyện cũ đã qua, không cần nhắc lại. Nhân sinh đã đủ mưa gió.

Nhìn cảnh nhớ người, nhiều năm như vậy, anh không muốn đến Dung thành đều vì lo sợ sẽ nhớ lại những kỷ niệm cùng cô, không thể tiếp tục lừa người dối mình nữa.

Chìa khóa anh không lấy lại, khóa cửa cũng không đổi. Anh nghĩ , nếu có một ngày cô trở lại, nếu cô đối anh không chút tình cảm, biết đâu cô sẽ dùng chìa khóa trực tiếp ở trong căn nhà xa hoa kia.

Như thế cũng tốt, ít ra cô sẽ không thương tâm.

Cho nên vừa rồi cô nói muốn đến Dung thành, anh liền cảm thấy, cô sao có thể thương tâm. Bởi vì cô làm gì có trái tim chứ.

Hạ Duy Đình ấn ấn thái dương: ''Đi thôi, trở về bệnh viện. Dung Chiêu, thay tôi xin lỗi Đoạn Khinh Hồng, bữa tiệc hôm nay tôi không thể tham gia, hôm nào tôi chủ trì mời lại cậu ấy một bữa.''

Anh chữa bệnh tại bệnh viện Long Đình, mà cháu trai Dung Chiêu- Đoạn Khinh Hồng là giám đốc điều hành của Long Đình, tức là đối tác quan trọng nhất của anh. Theo lý anh nên qua đó chào hỏi một tiếng, nhưng bây giờ anh thật sự không có tinh lực cùng tâm tình.

Kiều Diệp bước vào quán trà Thanh Phong, người phục vụ chào đón: ''Tiểu thư, cô đi mấy người?''

''Đã có người tới trước, ở ghế lô trên lầu.''

Gọi là ghế lô, thực chất chỉ là một không gian nhỏ gọn, được ngăn cách bởi vài bức bình phong gỗ, so với ngoài sảnh thì riêng tư hơn. Dù sao khung cảnh cũng không ồn ào, 2-3 người nói chuyện vẫn ổn.

Khắp quán trà ngát hương thơm, cầu thang gỗ dưới chân rung lên ọp ẹp, ngăn cách với giọng hát nhẹ nhàng lầu dưới. Cô bước đến cửa, từ ghế lô có một thân ảnh màu trắng vẫy tay với cô: 'Tiểu Kiều!''

Cô bước nhanh tới, ôm người đẹp áo trắng như sương như ảnh vào lòng: ''Niệm Mi, đã lâu không gặp.''

''Ba năm trước, cậu nói đi liền đi, về nước cũng không đến gặp bọn tớ một chút, bọn An Tử đều rất nhớ cậu. Nếu không phải lần này tớ có việc đến Hải thành bàn về hạng mục diễn xuất, không biết khi nào mới có thể gặp lại.''

Kiều Diệp cười rộ lên: ''Lời này so với hát xướng còn dễ nghe hơn nhiều, tớ muốn khóc rồi.''

Thẩm Niệm Mi là đào xướng Côn khúc, đôi mắt đầy vầng quang, giọng nói dịu dàng, thanh khiết, uyển chuyển êm tai. Nét mềm mại khó mà thấy được ở phụ nữ thành thị.

Hai người gọi một bình Bích loa xuân. Một bàn trà cùng trái cây, cơm tối đành tính sau.

Cùng nhau lớn lên, giống như chị em tốt, ba năm không gặp, liền tự nhiên có nhiều chuyện để nói.

Kiều Diệp châm trà, đẩy đến cho Niệm-Mi-thích-ăn-trà-quả: ''Cậu ở lại Hải thành mấy ngày?''

''Chắc là khoảng 3 ngày. May mà cậu không đổi di động, trước kia có lưu lại một cái địa chỉ gần đây, tớ mới có thể máy móc mà tìm tới. Cậu vẫn đang ở nơi này?''

Tay Kiều Diệp ngưng lại một chút: ''Không có, đã sớm không còn ở đây nữa. Dung thành hiện tại là khu của người giàu, đi ra ngoài đều bằng xe riêng, tàu điện ngầm hay phương tiện công cộng đều không có.''

Thẩm Niệm Mi nhìn Kiều Diệp đầy lo lắng: ''Cậu trông tiều tụy, gầy đi nhiều như vậy, có phải công tác vất vả lắm không?''

Cô sờ sờ mặt: ''Tớ thấy vẫn như cũ mà? Chẳng qua không giống người trên sân khấu như các cậu, biết chăm sóc nhan sắc. Cho nên hiện tại nhìn tớ giống chị cậu rồi?''

Hai người bằng tuổi, nếu tính tháng Kiều Diệp còn lớn hơn Thẩm Niệm Mi nửa tuổi. Chỉ là khuôn mặt của cô ngọt ngào, có nét trẻ con, nên người ngoài nhìn vào đều cảm thấy Thẩm Niệm Mi giống như một người chị mỹ lệ đoan chính.

''Có chăm sóc gì đâu chứ. Hiện tại tình hình đoàn kịch không tốt, chạy ngược chạy xuôi duy trì sinh kế. Bọn họ vừa về đến nhà liền ngã xuống giường, sớm hôm sau tỉnh dậy đầu tóc rối bù.''

Hàng lông mi cong cong khinh sầu, Thẩm Niệm Mi giống như cung nữ bước ra từ trong những bức họa cổ. Cô lại thường xuyên mặc váy áo trắng, nhẹ nhàng mà mờ ảo, dường như không nhiễm khói lửa phàm tục. Ai mà nghĩ đến, cô gái bên trong mềm mại bên ngoài dịu dàng như vậy lại rất có sinh lực, chống đỡ một đoàn kịch tự do.

Kiều Diệp cúi đầu vớt bọt trong cốc trà: ''Tình hình đoàn kịch vẫn không tốt sao? Mẹ tớ... bà ấy có tính toán gì không?''

''Cô sau khi phẫu thuật xong liền mặc kệ đoàn kịch. Bà ấy đã cống hiến cả đời rồi, bây giờ cần được tịnh dưỡng.''

Kiều Diệp trào phúng cười. Danh tiếng của mẹ cô đương nhiên không phải giả, nhưng tuyệt đối không phải một lòng một dạ vì nghệ thuật biểu diễn.

''Tớ hỏi tình trạng đoàn kịch, không phải bà ta.''

Niệm Mi vỗ nhẹ tay cô: ''Hai người dù sao cũng là mẹ con. Tớ biết cậu đương nhiên quan tâm cô, bằng không sẽ chẳng lập tức về nước khi bà ấy phát hiện mắc ung thư, còn gửi cả phí phẫu thuật.''

Không ai so cô hiểu rõ hơn về khúc mắc giữa Kiều Diệp và mẹ. Những người khác nhắc đến Kiều Phượng Nhan trước Kiều Diệp còn cẩn thận nói tránh. Chỉ có cô hiểu, không nói tới cũng không có nghĩa Kiều Diệp không quan tâm.

''Những lời này vạn lần cậu cũng đừng nói với mẹ tớ, số tiền kia cậu cũng không nói là do tớ đưa chứ?''

Niệm Mi lắc đầu: ''Tớ chỉ nói là mượn bạn bè, bà ấy cũng không biết khi nào cậu về nước. Hôm đó bọn An Tử say quá mới không cẩn thận lỡ miệng...''

Khó trách nhanh như vậy đã gọi tới, hóa ra đã biết cô về nước, hơn nữa cũng không đổi số điện thoại.

''Đơn giản là đòi tiền thôi, thật đáng tiếc, hiện tại tớ không một xu dính túi. Tớ về nước không đầy đủ cũng tại bà ta.''

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Biết Chăng Tương Tư Tận Xương Cốt

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook