Biết Chăng Tương Tư Tận Xương Cốt

Chương 14: Ăn cua vẫn ghen

Phúc Lộc Hoàn Tử

13/01/2021

Anh không dám thừa nhận mình có còn tơ tưởng đến Kiều Diệp hay không, đây là một vấn đề nan giải, nghiên cứu quá sâu sẽ tự đẩy chính mình vào ngõ cụt.

Chỉ là đời này anh không còn khả năng yêu một người khác nữa, mà đã không yêu, sao có thể bên nhau cả đời?

Anh đứng lên: ''Cháu đi tìm Dung Chiêu, xem cậu ta có đến không.''

Ngô Dịch sau lưng anh nhanh chóng chạy lên: ''Boss, anh ngồi đi, để em.''

Loại chuyện này sao có thể để ông chủ tự mình làm chứ?

Tay Hạ Duy Đình đặt bên môi, ho khẽ, ngực rầu rĩ đau. Loại đau này là điềm báo không tốt, mọi lần đều xuất hiện khi đối chọi gay gắt với Kiều Diệp.

Quả nhiên, còn chưa ra khỏi đình thủy tạ nửa bước, đã thấy bóng dáng Dung Chiêu, theo sau là Kiều Diệp.

Nhất thời, anh quên mất mình đứng lên làm cái gì, chỉ yên lặng nhìn bọn họ càng tiến càng gần.

Kiều Diệp không muốn đón nhận ánh mắt của anh, chỉ quay đầu về sân khấu kịch bên hồ sen. Thẩm Niệm Mi đang hát nhóm bè ba người, cô nghe không hiểu, bên tai vang lên tiếng ''ầm ầm'', chỉ nghe được tiếng hát luyến láy động lòng người.

Dung Chiêu lại rất hào phóng, thấy ánh mắt mọi người đều tập trung trên hai người họ, bèn dắt tay Kiều Diệp đến vị trí bên cạnh Hạ Duy Đình, đẩy nhẹ: ''Ngồi đây đi.''

Ánh mắt Hạ Duy Đình rơi xuống chỗ hai bàn tay nắm lấy, chói lóa đến mức anh cảm thấy hốc mắt mình đau trướng, giống như sắp bắn tóe ra lửa.

Anh đơ cứng người ở đó, không thất thố, nhưng người thân cận bên cạnh vẫn nhìn ra được điểm khác thường.

Hạ Chính Nghi ngước mắt nhìn Kiều Diệp, sững người: ''Cô là..."

Kiều Diệp cười một cái khéo léo: ''Hạ nữ sĩ, xin chào.''

Cô chỉ từng gặp qua Hạ Chính Nghi một lần, lúc đó mang thân phận hôn thê của Hạ Duy Đình đi gặp trưởng bối. Anh bảo gọi một tiếng ''cô'', Kiều Diệp gọi theo, e lệ ngượng ngùng.

Bây giờ thật xấu hổ, cô không biết phải xưng hô Hạ Chính Nghi thế nào mới phải lẽ.

Hạ Chính Nghi rốt cuộc cũng là người đã trải qua sóng gió, người biến mất 3 năm bỗng dưng xuất hiện, lại nhìn đến phản ứng của cháu mình, trong lòng đại khái đã hiểu. Chỉ là không có cách nào phát tác, trên mặt vẫn phải giữ vẻ bình thường.

Dung Chiêu có chút sợ bà, sợ bà không lưu tình muốn đuổi người, ở một bên nói: ''Kiều Diệp là đồng nghiệp của cháu, hôm nay cháu dẫn cô ấy tới.''

Hạ Chính Nghi nhìn qua Giang Khương, cô ấy thấp giọng trả lời: ''Bác sĩ Kiều được bạn- chính là người đang biểu diễn côn khúc trên đài kia mời theo.''

Hạ Chính Nghi không hỏi gì nữa, hướng Kiều Diệp gật đầu, ý bảo cô ngồi xuống.

Cô ngồi giữa Hạ Duy Đình và Dung Chiêu, khoảng cách có phần thân cận, thoang thoảng mùi hương tùng bách trên người Hạ Duy Đình. Cảm giác tồn tại của anh quá mạnh mẽ, cho dù bộ dáng chẳng có chút nào hùng hổ, rõ ràng tư thế ưu nhã thập phần, nhưng đủ khiến Kiều Diệp đứng ngồi không yên.

''Khó có dịp mọi người tề tựu, cùng đến đây, nâng chén nào, đừng lãng phí ánh trăng rằm tuyệt đẹp này.'' Hạ Chính Nghi nâng chén rượu trong tay: ''Chỉ hy vọng năm tới mọi chuyện thuận buồm xuôi gió, cái gì nên buông thì buông, có thể bắt đầu lại lần nữa thì bắt đầu, sống phải thanh cao, phóng khoáng.''

Lời bà ám chỉ, tay nâng chén rượu đầy của Hạ Duy Đình cùng Kiều Diệp bất giác run run.

Ngày từng ấm áp tươi đẹp như thế, lòng người tưởng thưởng đã lạc sân ai?(*)

Lương thần mỹ cảnh nại hà thiên, thưởng tâm nhạc sự thùy gia viện?-良辰美景奈何天, 赏心乐事谁家院? : trích màn 10 Kinh Mộng trong vở Mẫu Đơn Đình.

Chén rượu đụng nhau phát ra thanh âm giòn giã, tưởng như hai trái tim va chạm. Hạ Duy Đình ngửa đầu uống hết chén, Kiều Diệp muốn ngăn cũng đã muộn.

Sherry Brandy 1977, tuy rằng hương vị thật tuyệt, nhưng nồng độ cồn vượt quá 40, dù thế nào cũng không thích hợp với thân thể của anh.

Cô muốn khuyên ngăn, nhưng trên bàn nhiều người như vậy, cô nói chuyện với anh có phần không thích hợp. Cô cũng biết anh không muốn nghe.

Nhưng Hạ Chính Nghi ngồi đó, so với ai khác cũng vô cùng quan tâm sức khỏe Hạ Duy Đình, bà di chuyển chén rượu của anh: ''Rượu ngon là vô tận, rượu dưới hầm của cô còn đếm không xuể kìa, trước hết cháu cứ tịnh dưỡng thân thể cho thật tốt đã.''

Lão Mạnh bên cạnh đã nhấc tay bảo người phục vụ: ''Dọn lên ít giấm trái cây.''

Màu sắc đồng hương với trái cây, thành phần không có yếu tố gây kích thích.

Kiều Diệp thả lỏng tâm tư, mới phát hiện đĩa trước mặt đã nhiều thêm mấy con tôm lột vỏ.

''Đừng ngây ngẩn nữa, mau ăn đi, để nguội sẽ không ngon.''

Dung Chiêu thấy được lo âu của cô. Bàn tiệc này chuẩn bị cho gia yến, món ăn rất nhiều, muốn ăn ngon phải ném rụt rè sang một bên, mạnh tay gắp đồ ăn. Gần cô nhất là một đĩa khoai lang mật ong Bắc Kinh, nếu anh mặc kệ cô, phỏng chừng cô cũng chỉ ăn được một hai miếng, đem bụng rỗng trở về.

Anh đã thấy qua rất nhiều phụ nữ thời điểm ăn tiệc không muốn mất hình tượng, ngại lột tôm dơ tay, thà rằng không ăn. Anh không hợp ý với người cùng bàn, miễn cưỡng gắp vài đũa, làm gì có tâm tình ăn loại thức ăn phức tạp như vậy.

Chính vì cô, anh cam nguyện. Anh không nghĩ sẽ có một ngày anh vì người phụ nữ này mà làm được điều đó, hơn nữa còn làm rất tự nhiên, không chút miễn cưỡng.

Kiều Diệp có điểm khó xử: ''Anh...."

''Đừng lột, cô ấy bị dị ứng tôm, ăn vào toàn thân nổi ban đỏ, mặt cũng sẽ sưng.''

Hạ Duy Đình nhàn nhạt mở miệng, nhưng lời nói kinh người, Hạ Chính Nghi dừng đũa, nhìn anh.

Dung Chiêu ngẩn ra, hỏi Kiều Diệp: ''Thật vậy?''

Mặt Kiều Diệp hết trắng lại đỏ, không thể không gật đầu.

Dung Chiêu có chút xấu hổ, con tôm lột dở trên tay, lột tiếp không được, ném đi cũng không xong.

Giang Khương ngồi đối diện anh cười cười, đem đĩa đẩy đến trước mặt anh: ''Không bằng cho tôi đi, tôi cũng không rõ cách lột lắm.''

Nếu không phải tại cô ta, bọn họ cũng đâu rơi vào tình cảnh khó xử này? Dung Chiêu nhìn Giang Khương một cái, trực tiếp bỏ tôm vào miệng ăn.

Hạ Duy Đình cười lạnh lùng: ''Muốn ăn gì còn không biết tự gắp? Hay là ở nước ngoài ăn cơm Tây đã quen, bây giờ cùng nhiều người ăn trên bàn lớn như vậy thấy khó khăn?''

Kiều Diệp chưa nói gì, Dung Chiêu đã nóng nảy: ''Cậu nói cái gì? Có ai lại đối xử với khách của mình như vậy?''

Hạ Duy Đình cầm đôi đũa đầu bạc: ''Nếu là khách của tôi đương nhiên sẽ không, nhưng đáng tiếc lại không phải.''

Đây rõ ràng là ý tứ muốn đuổi khách, Kiều Diệp cũng hiểu anh rốt cuộc chướng mắt cô bao nhiêu, đặc biệt là trước mặt Hạ Chính Nghi thế này.

Cô nín thở chốc lát, đang định đứng dậy tạm biệt liền nghe Hạ Chính Nghi nói: ''Bạn của cô... Hôm nay xướng tên là gì?''

Kiều Diệp không nghĩ tới bà sẽ cùng mình nói chuyện, có chút ngờ vực, nhưng vẫn trả lời: ''Thẩm Niệm Mi ạ.''

Hạ Chính Nghi ừ một tiếng, hướng Giang Khương nói: ''Gọi cô ấy cùng lại ăn đi, xướng một buổi trưa hẳn là mệt rồi.''

Kiều Diệp cảm thấy ngoài ý muốn, không rõ dụng ý của bà, ngược lại trong lòng lo lắng. Người nợ Hạ Duy Đình là cô, không thể để Niệm Mi bị liên lụy.

Thẩm Niệm Mi bước qua chín bậc thềm giữa hồ sen, thấy Kiều Diệp trên bàn tiệc liền có chút kinh ngạc. Cô biết Tiểu Diệp cùng Hạ Duy Đình có khúc mắc, nhưng chưa gặp qua người thật, cho nên không biết trước mắt mình chính là người Hạ gia.

''Thẩm tiểu thư, vị này là chủ nhân Duy viên, Hạ Chính Nghi nữ sĩ, màn kịch hôm nay đều đích thân bà chỉ đạo. Bên cạnh là Hạ Duy Đình tiên sinh, còn đây là..... ''

Chờ Giang Khương giới thiệu, cô mới tỉnh ngộ, khiếp sợ mà lo lắng nhìn Kiều Diệp.

Xem cô đã làm ra chuyện tốt gì đây, thế nhưng lại đem Tiểu Diệp đẩy đến trước người nhà bọn họ.

Kinh ngạc thì kinh ngạc, vẫn phải giữ lễ nghĩa. Hạ Chính Nghi có vẻ thưởng thức Thẩm Niệm Mi, nói với người phục vụ: ''Cho cô ấy thêm cái ghế, đặt cạnh bác sĩ Kiều đi, đem thật nhiều thức ăn lên cho họ, đừng câu nệ gì cả.''

Bà chỉ đến vị trí chỗ Kiều Diệp và Hạ Duy Đình, cách sắp xếp này có chút kỳ lạ, giống như cố tình chèn thêm một người cạnh Hạ Duy Đình.

Niệm Mi đến trang phục còn chưa thay, lớp trang điểm cũng chưa rửa, mùi son phấn có hơi nồng, cô chưa ngồi xuống Hạ Duy Đình đã nhíu mày thật sâu.

Thẩm Niệm Mi không để ý anh lắm, nhéo tay Kiều Diệp: ''Cậu không sao chứ?''

Kiều Diệp lắc đầu, hai chị em ngồi cùng nhau, trong lòng minh bạch, cho nên chẳng còn tâm trạng ăn uống nữa, có khác gì ngồi trên đống lửa.

Phục vụ bưng lên một mâm cua, đầy đủ dụng cụ, mỗi người một bộ; cua mới chưng hấp, mỗi người một đôi cua đực cái.

Hạ Chính Nghi đã cầm một con của trên tay, Mạnh Vĩnh Niên giúp bà gỡ dây buộc càng, dùng kéo cắt trước hai càng lớn.

''Đừng thất thần nữa, món này lạnh sẽ tanh, ăn nhiệt tình lên. Duy Đình, mau giúp cô gái bên cạnh cháu đi, tay cô ấy đẹp như thế, đều là vốn liếng trên sân khấu đấy, sao có thể để bị thương được.''

Không ngờ tới, tâm tư của Hạ Chính Nghi là thế này, đừng nói Kiều Diệp, Thẩm Niệm Mi, Hạ Duy Đình cùng Giang Khương đều kinh ngạc.

Sắc mặt Hạ Duy Đình hơi xanh: ''Cô...''

Hạ Chính Nghi không ngẩng đầu lên, dùng búa tròn gõ lên vỏ cua mà nói: ''Không phải cháu cũng thích ăn cua hả? Cô còn nhớ trước kia cháu nghịch ngợm, ăn cua xong còn vỏ rỗng liền có thể ghép lại được thành con cua mới, đặt lên đĩa rồi lừa cô. Khi lớn lên còn biết dùng trò này để dỗ phụ nữ, sao bây giờ không ra dáng quý ông nữa rồi?''

''Phụ nữ'' trong lời bà chính là Kiều Diệp. Năm ấy cô gặp Hạ Chính Nghi cũng vào mùa thu thế này, trên bàn ăn anh vì cô mà lột cua, chỉ cô sử dụng bộ dụng cụ 8 món phức tạp, đem vỏ rỗng lần nữa ghép lại, si ngốc nhìn cô cười....

Hạ Duy Đình mím môi, không biết có phải vì ngụm Brandy ban nãy hay không, ngực anh có chút đau nhói.

Thứ mà cây kéo kia cắt đi dường như không phải càng cua, mà là tình duyên nông cạn giữa anh và Kiều Diệp.

Anh nhanh nhạy, máy móc chuyên chú động tác trên tay, thật ra anh không muốn ăn chút nào, chỉ là muốn có cái để tập trung tinh lực, khiến anh ngưng chú ý đến người ''gần ngay trước mắt mà xa tận chân trời'' cạnh anh.

Ngón tay anh xinh đẹp, thon dài mượt mà, không thô ráp như đàn ông bình thường, khớp xương rõ ràng, cầm lấy dụng cụ bạc, ưu nhã không nói nên lời.

''Aida, ngẩn người làm gì? Tôm dưới biển không thể ăn, cua dưới hồ ắt có thể đi?'' Dung Chiêu chạm khuỷu tay Kiều Diệp, đem tâm trí cô từ trên người Hạ Duy Đình kéo về: ''Này, gạch cua đều cho em, anh không quen ăn cái này, nghe nói phụ nữ ăn rất tốt cho thân thể.''

Cũng là bác sĩ, bị một bác sĩ khác chê cười, mặt Kiều Diệp hơi đỏ lên, nhưng ở trong mắt Hạ Duy Đình, đó là bộ dáng thẹn thùng oán trách.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Biết Chăng Tương Tư Tận Xương Cốt

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook