Bí Mật Tình Yêu

Chương 5: ---Phần V---

Trần Thị Thanh Du

25/10/2016

Lái xe vào sân, Bách Nguyên mở cửa bước xuống. Nhìn anh mạnh mẽ và rất ấn tượng trong bộ đồ thể thao.

Giao khen:

- Cậu Nguyên hôm nay lạ quá!

Bách Nguyên nhướng mày:

- Lạ là sao?

- Cậu đẹp trai hơn và có sức sống hơn.

- Ối trời! Bộ thường ngày tôi bèo nhèo lắm hả?

- Dạ không. Nhưng nhìn cậu chẳng giống cậu hôm nay.

Bách Nguyên khoát tay:

- Thôi được rồi. Tôi ngày nào cũng thế, chẳng khác đâu. Cô đừng để ý.

- À, ông đâu? - Anh hỏi.

- Dạ, ông đang ở ngoài vườn.

Bách Nguyên quay lưng. Anh len lỏi qua mấy chậu kiểng hình con thú và đến ngồi bên ông Bách Thắng nơi ghế đá.

- Chào nội!

Ông Bách Thắng mỉm cười nhìn cháu trai:

- Chào cháu! Trông cháu khác hẳn nha.

- Khác ư?

- Cháu không phát hiện ra à? Hôm nay cháu vui vẻ, yêu đời và có cái gì đó rất thoả mãn. Ông nhìn thấy được trên gương mặt cháu đấy.

Bách Nguyên lắc đầu:

- Hết cô Giao rồi tới nội. Hai người làm cháu không biết nói sao/

- Hà hà ... con Giao cũng nhìn thấy. Ông rất vui đấy. Ít ra cháu của ông phải như thế. Cuộc sống không có gì làm chúng ta đau khổ và luỵ phiền. Nếu cháu nhận thức được ông không còn lo lắng nữa.

- Ông ơi, ông đừng suy nghĩ lung tung. Thật ra cháu không có gì đâu. Cháu xin lỗi vì trong thời gian qua đã làm ông lo lắng.

- Cháu ngoan. Cháu biết ông rất thương cháu không?

- Vâng, cháu biết.

- Vậy thì cháu hãy dọn trở về đây với ông đi. Căn nhà rộng lớn, một mình ông buồn lắm.

Bách Nguyên cúi đầu:

- Chưa được đâu ông. Cháu cần một thời gian nữa ông ạ.

- Để làm gì?

Ông Bách Thắng cau mày.

- Nơi đây có quá nhiều kỷ niệm giữa cháu và anh Hai. Anh ấy ra đi cũng là lỗi tại cháu. Giá như anh ấy đừng biết được sự thật, thì anh ấy không bị tổn thương và...

- Đừng như thế Bách Nguyên! Bách Trung không trách cháu đâu, ông tin như vậy.

- Cho dù anh Hai không trách cháu, nhưng cháu không thể tha thứ cho mình.

Ông Bách Thắng thở dài:

- Cháu cố chấp quá. Người mang tính cố chấp sẽ luôn gây cho mình.

Bách Nguyên im lặng. Anh nhìn mông lung ra hòn non bộ, công trình mà anh đã bỏ công xây dựng nên. Trong mắt anh bây giờ, nó đẹp hơn ngày xưa rất nhiều. Thế nhưng, anh vẫn chưa muốn ngắm nó, bởi tất cả đều là những kỷ niệm đau buồn.

Giọng ông Bách Thắng đều đều:

- Cháu có biết vì sao ngày nào ông cũng ngồi đây không? Hoa cỏ, cây cảnh trong vườn rất quen thuộc với ông. Thậm chí còn nhàm chán khi nhìn thấy chúng nữa.Thế nhưng, ông vẫn thích ngắm chúng, bởi vì chúng là do cháu tạo ra. Bách Nguyên à! Ông yêu cháu và yêu tất cả những gì thuộc về cháu và về cả nơi đây.

- Công trình của cháu rất đẹp, rất hoàn hảo. Nhưng cháu có thấy gì không?

Ông chỉ:

- Chú nai của cháu vẫn còn cô đơn quá. Sao cháu không cho nó có cặp có đôi đi.

- Ông phát hiện ra chú nai một mình khi nào vậy?

- Không giấu gì cháu, ngày nào ông cũng ngắm, ông cho tất cả đều hoàn hảo. Đến khi Lạc Đình xuất hiện. Chỉ trong một ít thời gian thôi, thì con bé cảm nhận được ngay. Con bé hỏi ông, " sao trong vườn ai cũng có đôi có bạn còn chú nai thì một mình". Ông đành trả lời "Cô đơn cũng là cái thú để nghiền ngẫm một tâm hồn".

- Cám ơn ông đã nói hộ cháu.

- Lạc Đình là một con bé sâu sắc lắm đó nghe. Đừng nghĩ con bé ngang ngang rồi xem thường.

- Cháu đâu dám xem thường cô ta. Nếu ông chứng kiến cảnh cô ta vác đơn gõ cửa phòng cháu để xin việc, thì ông sẽ giật mình cho mà xem.

Ông Bách Thắng phá lên cười:

- Ha ha... ông biết Lạc Đình sẽ làm vậy mà. Đúng là mọi việc không ngoài dự đoán của ông.

Bách Nguyên ngạc nhiên:

- Ông biết?

- Ừ.

- Thế sao ông còn bảo cháu...

- Ông chỉ đề phòng khi cháu nổi giận thôi. Nhưng cuối cùng, cháu đã không nổi giận, đúng không?

- Lâm Lạc Đình làm cháu thấy thú vị. Vì vậy cháu đã chọn cô ấy làm trợ lý cho cháu.

- Con bé được việc không?

- Cô ta rất thông minh, nhưng có điều hơi ngang bướng.

- Không ngang bướng thì đâu phải là Lâm Lạc Đình.

Bách Nguyên thắc mắc:

- Ông à! Chúng ta quan hệ thế nào với Lạc Đình mà ông chiếu cố cô bé dữ vậy?

- Chẳng có quan hệ gì cả. - Ông Bách Thắng giấu giếm - Tình cờ ông quen biết được Lạc Đình. Thấy con bé thông minh nên ông giới thiệu con bé đến giúp cháu thôi.

- Ông nói thật?

- Không tin ông à?

- Dạ... không phải.

Bách Nguyên gãi đầu:

- Ông ơi! Còn việc ông từng nói với cháu?

- Việc gì?

- Vợ hứa hôn gì đó.

- Á à...

Ông Bách Thắng nhìn cháu trai:

- Cháu đồng ý hả?

- Không. Ông bỏ qua chuyện đó được không? Cháu... nếu cháu cưới vợ, cháu muốn cưới người mình yêu thương.

- Cháu chọn được người rồi à?

- Dạ... đó là trong tương lai.

Ông Bách Thắng gục gặc:

- Thôi được, ông sẽ không ép cháu nữa. Nhưng cháu phải hứa với ông, người cháu trọn không phải là Lan Ngọc.

Bách Nguyên kêu lên:

- Ông ơi! Lan Ngọc là chị dâu của cháu, cháu và cô ấy không có chuyện gì cả.

- Cháu vẫn còn nhớ Lan Ngọc là chị dâu thì tốt rồi. Ông không muốn có thêm nhiều chuyện xảy ra nữa đâu, càng không muốn cháu bị người đời xem thường.

Bách Nguyên mím môi:

- Cháu không biết người ta đang nói những gì và thêu dệt những gì. Nhưng xin ông hãy tin cháu. Cháu nhất định không làm ông thất vọng đâu.

- Được rồi, ông tin cháu mà.

- Cháu cám ơn ông.

- Ừ, nhớ quan tâm và chỉ bảo Lạc Đình nhé. Con bé là thần hộ mệnh của cháu đấy.

- Thật không ông? Chứ hiện tại cháu thấy cô ta là khắc tinh của cháu thì đúng hơn. Ngày nào cũng trêu tức cháu. Mà hình như chúng cháu không gây nhau thì không ăn cơm được.

Ông Bách Thắng mỉm cười:

- Một tín hiệu tốt!

- Sao cơ?

- Càng gây nhau càng để lại ấn tượng sâu sắc cho nhau. Có phải khi làm một việc gì đó cháu đã vô tình nhớ đến Lạc Đình không?

- Vâng!

- Đấy là bí mật của tình yêu.

- Không thể nào đâu. Chẳng qua cháu nhớ cô ta là do ám ảnh thôi.

- Lạc Đình cũng nói như cháu.

- Hả? Cô ta...

- Ngày nào mà Lạc Đình chẳng ghé đây thăm ông. Nhờ có tiếng nói, tiếng cười của Lạc Đình ông cũng đỡ buồn hơn. Nhưng thấy con bé cứ phải đón xe đi lại, ông tội làm sao. Cháu có cách nào không Bách Nguyên? Nghĩ con bé đón xe buýt rồi phải đi bộ một đoạn mới đến công ty...

- Cháu có ý này.

Bách Nguyên nói:

- Cháu sẽ mua cho Lạc Đình một chiếc xe để cô ấy đi làm ông thấy thế nào?

- Tuyệt quá! Nhưng ông ngại con bé sẽ không nhận.

- Ông yên tâm. Cháu có cách của mình.

- Ừ, cách gì thì cách, đừng bắt nạt con bé là được rồi.

Bách Nguyên ganh tỵ:

- Lúc này cháu thấy ông thương Lạc Đình hơn thương cháu nghe. Cháu kiện à.

Ông Bách Thắng cười khà khà.

- Sợ ông thương người khác hơn thì mau dọn về đây với ông.

- Ông lại ra điều kiện với cháu.

Nhìn cháu trai nhăn nhó, ông Bách Thắng vỗ nhẹ:

- Đùa thôi! Cháu và Lạc Đình ông đều thương như nhau.

- Hì hì...

Vừa lúc ấy, Giao đi ra:

- Thưa ông, có điện thoại.

- Của ai vậy?

- Dạ của mợ hai Lan Ngọc.

- Đưa điện thoại đây cho ta.

- Dạ.

Giao trao điện thoại cho ông Bách Thắng. Bách Nguyên lịch sự đứng dậy, bởi anh chẳng muốn nghe những gì liên quan đến Lan Ngọc.

- Ông ơi, cháu vào nhà nghe.

Ông Bách Thắng ra dấu, Bách Nguyên quay đi. Anh sải những bước chân dài theo cô người làm vào trong nhà.

- Giao!

- Dạ, cậu Nguyên. - Giao chậm bước.

- Tôi hỏi chuyện một chút. Mấy lúc gần đây, chị dâu tôi có ghé thăm ông không?

- Dạ không.

- Vậy điện thoại?

- Cũng không. Từ lúc cậu dọn ra ngoài tới giờ, mợ Hai chỉ ghé một hai lần thôi.

- Thế còn ông, sức khoẻ ông thế nào?

- Dạ, lúc trước ông thường khó ngủ, hay trằn trọc và hay thở dài. Đôi khi thấy ông ngồi hằng giờ ngoài vườn, đôi mắt cú nhìn ngắm những chú nai mà cậu tạc làm tôi lo lắm. Nhưng từ lúc cô Lạc Đình đến và làm khách thường xuyên, tôi thấy ông vui vẻ hơn, cười nhiều hơn, nói nhiều hơn nữa. Cô Lạc Đình giống như linh hồn của căn biệt thự này vậy.

- Cô có nói quá không?

- Thật mà. Không tin cậu ở lại cả ngày nay cậu sẽ thấy.

- Ủa, cô ta ghé sao?

- Vâng! Vì hôm nay là ngày nghỉ, nên cô Lạc Đình đến chơi với ông vào buổi chiều và ở lại dùng cơm nữa.

- Thế à!

Bách Nguyên tìm hiểu.

- Hình như ông tôi rất thương Lạc Đình?

- Vâng.

Giao không dấu:

- Cô Đình xinh đẹp và rất đáng yêu. Ngay lần gặp đầu tiên là tôi thích cô ấy rồi. Cô ấy không những biết cách làm cho người khác vui mà còn biết chia sẻ nữa. Nếu cậu có được cô bạn gái như thế, tôi nghĩ ông sẽ rất vui và hạnh phúc.

- Xem ra cô và ông tôi Lâm Lạc Đình dữ rồi.

- Ơ... cậu nói gì vậy? Tôi chỉ...

- Tôi biết.

Bách Nguyên giơ tay:

- Vì thế tôi cũng đang ganh tỵ đây nè. Tôi ước gì tôi cũng được cô ấy cho niềm vui như cô và ông.

Giao tủm tỉm.

- Vậy thì cậu thường xuyên về nhà đi.

- Để tôi suy nghĩ đã.

Bách Nguyên bỏ đi trước đôi mắt sáng lên của Giao.

***

Tình yêu mới đến mới đến, là cơn gió cuốn gió cuốn.

Lòng như lá, nhẹ tênh quá gió cuốn đi hoài.

Tình yêu mới đến mới đến, là mây trắng trôi lênh đênh.

Lòng như gió, vờn theo áng mây trôi hoài.

Tình yêu như mây như mưa, có trên mi em bao giờ.

Rồi có lúc, trời mưa quá ai nào ngờ.

Tình yêu như trăng như sao, ánh mắt long lanh đêm nào.

Ngồi bên nhau, tình bay vút lên trời cao...

Dù có gió mưa tơi bời, dù có sóng cao ngất trời.

Ôi tình yêu trao cho anh năm tháng không bao giờ phai.

Mình dắt nhau đi cuối trời mình sẽ bên nhau suốt đời.

Thế gian đổi thay, vẫn yêu nhau hoài.

Tình yêu mới đến mới đến, là tia nắng ấm nắng ấm.

Lòng có lúc là hạt sương rớt rơi âm thầm.

Tình yêu mới đến mới đến, là con sóng lớn sóng lớn.

Thuyền ta đó thuyền vẫn lắc lư bồng bềnh.

Tình yêu như thơ như thơ, có đôi khi cũng dại khờ.

Từng đêm trắng, lòng cay đắng ai nào ngờ.

Tình yêu như mây trên cao, biết trôi đi về phương nào.

Ngồi bên nhau nào ai biết mai này sao.

Dù có...

- Hay quá, hay quá! Không ngờ cô bé có một giọng hát thật tuyệt vời đến như vậy.

Tiếng vỗ tay cùng giọng nói vang lên kề bên làm Lạc Đình giật mình buông rơi nhánh lan đang cầm trên tay.

- Ơ...

Phản xạ tự nhiên, Bách Nguyên chụp lấy cành hoa không để cho nó rơi xuống đất.

- Này! Yêu hoa thì đừng để hoa tơi tả do bàn tay người hái chứ.

Lạc Đình trừng mắt:

- Ông có thấy mình quá vô duyên không?

- Sao cơ?

- Ai cho ông nghe lén rồi khen này khen nọ. Tôi hát hay hay không, đợi đến lượt ông khen sao? Mà cũng bởi vì câu khen không đúng lúc của ông nên tôi mới đánh rơi nhành hoa chứ bộ. Hừ, ông nên trách mình đi, đừng trách tôi.

Ôi trời! Suýt chút nữa Bách Nguyên phá lên cười vì câu nói của Lạc Đình. Đúng là con nít mà.

Anh hất mặt:

- Cô làm gì ở đây?

- Thấy rồi còn hỏi cho bằng thừa. Miễn trả lời đi.

- Nhưng tôi muốn cô trả lời.

- Ông...

- Nhanh lên!

Lạc Đình mím môi:

- Tôi đang hái hoa.

- Để làm gì?

- Chẳng lẽ để chơi.

Lạc Đình bực tức.

- Tôi không có hứng thú chơi hoa.

- Ai mà biết được. Con gái lúc nào cũng thích hoa.

Bách Nguyên dần lân:

- Cô biết vườn hoa là của ai không?

- Chủ nhân căn biệt thự này là ai thì là của người đó.

- Sai. Vườn hoa này không phải của chủ ở đây.

- Vậy thì sao?

- Nếu nó không thuộc chủ nhà thì cô đang là kẻ trộm. Tôi sẽ báo công an.

Lạc Đình hết chịu nổi:

- Ông cứ việc báo đi, đừng hù tôi. Tôi cũng muốn xem họ giải quyết thế nào.

- Ngon nhỉ! Người có tội mà còn lớn tiếng. Được rồi, để xem lần này làm sao cô thoát tội đây.

Bách Nguyên chưa kịp quay đi, Lạc Đình gọi với:

- Này, ông giám đốc!

- Cô định xin tội à?

- Còn khuya. Tôi chỉ muốn nói với ông một việc, là khi tố cáo người khác, ông phải có bằng chứng rõ ràng. Nếu không, họ sẽ bắt ông về tội khai gian đấy.

- Cô yên tâm!

Bách Nguyên giơ cành lan lên:

- Đây là bằng chứng.

Lạc Đình cười cười:

- Bằng chứng ông là người hái cành lan ấy à? Vậy để tôi thay ông báo công an há.

- Cô...

- Không phải sao? Nếu tôi hái cành lan ấy tôi phải cầm trên tay chứ. Nhưng ông là người cầm nó mà.

Bách Nguyên hết cãi. Đúng là anh đã mắc mưu cô. 3-0 cho ba lần cãi tay đôi với Lạc Đình. Anh không bao giờ thắng được khi nói ngang với cô. Nhìn nụ cười bây giờ của cô, anh thấy dễ ghét làm sao.

- Được rồi, Lâm Lạc Đình, cô hãy chờ đó đi. Quân tử mười năm trả thù cũng chưa muộn. Sẽ có một ngày, cô phải xin tôi tha đấy.

Lạc Đình đắc thắng, cô nghiêng đầu khi thấy tự nhiên Bách Nguyên im lặng

- Ông giám đốc! Ông đang suy nghĩ gì vậy? Không phải đang tìm cách trả thù tôi chứ?

- Quân tử không làm những chuyện của kẻ tiểu nhân.

- Tốt! Ông có khí phách đấy.

Bách Nguyên hơi quê:

- Không cần cô khen.

- Ấy, đừng xem thường lời khen của tôi. Nó có giá trị lắm đó. Vì không phải ai tốt tôi cũng khen đâu.

- Tôi là người đặc biệt hả?

- Cho là vậy đi.

- Cô nói chuyện nửa vời quá. Thôi, trả lại cành lan cho cô nè.

Lạc Đình đón lấy.

- Ông biết tôi làm gì sao?

- Nhìn trong nhà của nội từ trước ra sau đều là hoa. Tôi không biết mới là lạ đấy.

- Ông thấy có đẹp không?

- Ừm, căn nhà có vẻ sinh động hơn. Nhưng ngày nào cô cũng cắm, chẳng lẽ cô muốn tàn sát vườn hoa của tôi?

- Ông không hiểu gì hết trơn, ông cắt cành này đi cành khác sẽ mọc ra. Có thế ông sẽ có nhiều cành hoa. Hơn nữa vài ba ngày, tôi mới thay hoa chứ đâu phải ngày nào tôi cũng cắm.

Lạc Đình chỉ:

- Ông nhìn đi, vườn hoa của ông đang khoe sắc đấy. Chúng chen nhau đến không còn chỗ.

Bách Nguyên ngồi xuống ghế đá.

- Cô thích hoa phải không?

- Ừm. Nhưng không phải hoa nào tôi cũng thích.

- Thế cô thích hoa gì?

Lạc Đình chợt nhìn Bách Nguyên:

- Tại sao tôi phải nói với ông nhỉ. Tôi và ông đâu có thân nhau.

Bách Nguyên nhún vai:

- Nhưng tôi không ngại nói cho tôi biết, tôi rất ghét hoa hồng.

- Hèn gì. Giờ tôi đã hiểu, trong vườn hoa, vô số loài hoa nhưng lại không có hoa hồng.

Lạc Đình tò mò:

- Phải chăng ông ghét hoa hồng vì nó là một phần đau buồn trong quá khứ của ông? Thậm chí ông còn không muốn đọc lên tên nó?

- Nhưng ông có biết rằng, hoa chỉ là hoa, chúng không hề có tội. Ông ghét chúng như vậy có quá vô lý không?

- Vô lý ư? Cô biết gì về cuộc sống của tôi? - Bách Nguyên lạnh giọng.

- Đúng là lúc chưa gặp tôi chưa biết thật, nhưng giờ thì càng nhìn ông tôi càng thấy tiếc. Tại sao ông chọn con đường tự làm khổ mình như vậy? Trong khi người thân của ông, đều mong muốn ông có cuộc sống vui vẻ.

Lạc Đình chép miệng:

- Tội nghiệp cho ông nội của ông. Ở tuổi xế chiều mà vẫn luôn lo lắng cho ông. Ông không thấy mình đầy tội lỗi sao?

Cô cầm nhánh lan quay lưng:

- Ông dành thời gian suy nghĩ đi. Xem thời gian qua ông đã làm gì cho người thân của ông.

- Lâm Lạc Đình! Cô đứng lại đó cho tôi.

Đang bước ngon trớn, bị tiếng hét của Bách Nguyên, Lạc Đình cau mày:

- Này! Ông có điên không? Sao tự nhiên la lớn vậy? Muốn hù chết tôi chắc?

- Tôi mà hù cô à? Hừ, thật ra cô là ai?

- Lại một câu hỏi thừa! Chẳng phải ông vừa gọi tên tôi đó sao?

- Không đùa với cô đâu đấy.

- Tôi cũng đâu đùa với ông. Những người giống tảng băng như ông, tôi dư biết. Chẳng biết đùa là gì.

- Cô...

Lạc Đình nghênh mặt:

- Cô cô sao? Tìm một câu gì để mắng đi. Hừ!

Nhìn theo dáng đỏng đảnh của Lạc Đình, Bách Nguyên tức muốn dội ngực. Người gì không những ngang bướng mà còn chanh chua thấy sợ. Vậy mà không hiểu sao ông nội lại thích mới chết chứ.

- Cậu Nguyên!

Bách Nguyên giật nẩy người:

- Trời!

- Cậu làm gì thừ người ra thế? - Giao hỏi.

- Làm gì là làm gì?

Bách Nguyên nổi cáu:

- Cô ra đây từ bao giờ?

- Dạ, lúc cô Đình vào nhà. Ông chủ bảo tôi ra gọi cậu vào ăn cơm.

- Cô nghĩ tôi sẽ nuốt trôi khi bị chọc tức sao?

- Ai chọc tức cậu vậy?- Giao ngơ ngác.

- Là...

Bách Nguyên khoát tay:

- Thôi đi. Chúng ta vào nhà nào.

- Có phải cô Lạc Đình không?

- Đừng nhiều chuyện!

Bị mắng, Giao đành im lặng đi sau lưng Bách Nguyên.

***

Đi qua đi lại trong văn phòng, Lạc Đình cảm thấy bực mình khi từ sáng tới giờ chẳng thấy Bách Nguyên đâu, còn cô ngồi không đến chán ra mặt.

Tổng giám đốc làm ăn gì kỳ cục vậy. Giờ giấc chẳng ổn định. Đã thế cũng chẳng thấy một cú điện thoại nhắn gửi... Ông ta thật là...

Lạc Đình mở cửa phòng bước ra ngoài. Cô định đi tìm Quốc Trung, nhưng lúc ngang qua phòng hành chính, thấy Lê Thu một mình, nên cô bước vào:

- Chị Lê Thu!

Lê Thu ngẩng lên:

- Ủa, Lạc Đình! Tìm chị có việc gì à?

- Đúng ra thì không. Nhưng thôi, hỏi chị luôn. Chị thấy tổng giám đốc tới chưa?

- Chưa. Chị cũng đang tìm ông ấy đây. Bản hợp đồng này không biết sửa như thế nào, mà chị thì có khối công việc để làm. Không chừng ngày mai cũng chẳng xong.

Lạc Đình nhìn vào màn máy tính:

- Sao chị không hỏi anh Quốc Trung?

- Phó tổng giám đốc hả? Ông ta cũng biến mất tiêu luôn rồi.

- Gì kỳ vậy?

- Ừ. Đây là lần đầu tiên trong công ty, người đứng đầu vắng mặt.

Lạc Đình nói:

- Chị thấy làm sếp có sướng không? Muốn đến là đến, muốn đi là đi. Chẳng ai dám cho ý kiến. Còn nhân viên như chúng ta làm việc tối tăm mặt mũi. Vậy mà cũng bị mắng tới mắng lui hoài. Ông trời thật không công bằng.

- Ai biểu số chúng ta không may mắn như họ, không sinh trưởng trong một gia đình giàu có. Vì vậy, đành phải làm công để bị sai khiến thôi.

- Sống trong gia đình giàu có, chưa chắc đó là may mắn đâu chị.

Lạc Đình đề nghị:

- Nếu chị nhiều việc quá thì để em giúp cho. Em đang rảnh mà.

- Nhưng...

- Không sao đâu. Cùng là việc của công ty hết mà. Thêm nữa, tổng giám đốc đâu có ở đây.

Lê Thu đứng dậy:

- Bản hợp đồng bằng tiếng Anh đó Lạc Đình.

- Em biết. Cứ tin em đi. Khi nào xong, em sẽ gọi chị kiểm tra. Được không?

Ngập ngừng một chút, Lê Thu cũng gật đầu. Cô đâu còn sự lựa chọn nào khác. Công việc đang chất đống, đành phải thế thôi.

- Vậy em ở đây rồi trực điện thoại luôn nhé. Chị sang phòng kế hoạch, có gì thì gọi di động cho chị.

- Vâng!

Lạc Đình gật đầu rồi bắt tay vào việc.

Hợp đồng bằng tiếng Anh ư? Có gì khó lắm đâu. Chắc chị Lê Thu quên mình tốt nghiệp từ trường ngoại thương rồi.

Bàn tay thoăn thoắt trên bàn phím. Lạc Đình vừa chỉnh vừa sửa những chỗ không thích hợp trên bản hợp đồng. Và chẳng mấy chốc đã hoàn thành.

Lạc Đình mỉm cười, cô định nhấc điện thoại lên gọi thông báo cho Lê Thu thì chợt phát hiện trong phòng có người.

Bỏ điện thoại xuống, nụ cười trên môi bỗng tắt đi. Vì Lạc Đình nhận ra người phụ nữ trước mặt cô chính là Lan Ngọc mà cô đã từng gặp ở quán nước hôm nào với Hải Yến.

Lạc Đình lịch sự:

- Chào chị!

Lan Ngọc nhếch môi:

- Cô là ai vậy?

Cách hỏi vẻ quyền hành của Lan Ngọc, Lạc Đình không thích chút nào. Bản tính ngang ngược trỗi lên:

- Tôi là ai, chị cần biết để làm gì?

- Nhưng tôi muốn biết.

- Xin lỗi chị nha. Tôi không quen chị, vì thế tôi không cần thiết phải trả lời.

- Cô...

Lan Ngọc nén cơn tức giận:

- Tôi muốn gặp giám đốc Hoàng Bách Nguyên.

- Không may cho chị rồi, anh Nguyên không có ở đây.

- Anh Nguyên? - Lan Ngọc nhíu mày:

- Vâng! Sao chị phải ngạc nhiên? Chị là ai? - Lạc Đình hỏi lại.

- Tôi là Lan Ngọc, là...

- Chị dâu của anh Nguyên. - Lạc Đình tiếp lời.

- Cô biết tôi sao?

- Không, tôi chỉ nghe anh Nguyên nói thôi. Bây giờ mới gặp chị. Hân hạnh được biết chị!

Lan Ngọc lạnh lùng quay chỗ khác.

- Cô là bạn gái của Bách Nguyên à?

Lạc Đình vờ bẽn lẽn:

- Vâng!

- Hai người quen nhau lâu chưa?

Từng câu hỏi như điều tra, Lạc Đình thấy khó chịu vô cùng. Nhưng vì kế hoạch, cô đành nở nụ cười trả lời:

- Dạ, hơn năm rồi ạ.

- Bách Nguyên thật lòng yêu cô chứ?

- Sao chị hỏi vậy?

- À! Tại vị đàn ông hay đùa với tình ái lắm. Và Bách Nguyên cũng là loại đàn ông đa tình, bay bướm và khó hiểu.

- Nếu cô muốn làm một người phụ nữ bên cạnh Bách Nguyên, thì cô phải tìm hiểu kỹ quá khứ của anh ta. Vì đôi khi quá khứ cũng ảnh hưởng đến một mối tình tuyệt đẹp.

- Chị nói cũng phải. Nhưng một khi đã yêu thật lòng rồi, thì tôi sẵn sàng chấp nhận những gì thuộc về anh ấy.

- Kể cả những gì tệ hại nhất?

- Vâng!

- Cô điên rồi.

- Tình yêu là một bí mật mà chị. Chị yêu rồi, chắc chị đã hiểu. Thật lòng yêu thì có thể tha thứ tất cả.

- Nhưng cô có biết có những chuyện không thể tha thứ không?

- Có sao? Đó là dối trá hay phản bội? Chị Lan Ngọc này, tôi không biết chị từng gặp chuyện gì, người nào đúng, người nào sai. Nhưng nếu mọi việc đã là quá khứ, thì chị không nên khơi gợi lại lạm gì. Quên đi chị, để cuộc sống nhẹ nhàng và thanh thản hơn.

Lan Ngọc mím môi:

- Hình như cô từng khuyên Bách Nguyên như vậy?

- Thế thì cô cũng nên biết. Tôi là tôi, Bách Nguyên là Bách Nguyên. Bách Nguyên nghe cô, còn tôi thì không. Tôi không thể nào quên và cũng không thể buông rơi tình yêu của mình. Tôi nhất định phải giành lại nó.

- Sao chị nhất quyết phải làm khổ mình? Chị có nghĩ tình yêu cũng thay đổi theo năm tháng không? Giờ đây chưa chắc gì người đàn ông kia còn yêu chị.

Lan Ngọc ngoan cố:

- Cô đừng nói nhiều. Người đàn ông tôi yêu, không thể bỏ rơi tôi.

Lạc Đình lắc đầu:

- Chị sẽ phải đau khổ với những gì chị theo đuổi, bởi nó không bao giờ thuộc về chị.

- Cô im đi và hãy chống mắt lên coi. Tôi chưa hề thất bại với điều tôi muốn.

Lạc Đình nhún vai.

- Vậy chúc chị thành công!

- Hừ...

Lan Ngọc nện mạnh gót giầy bỏ đi. Vừa lúc ấy, Lê Thu quay lại:

- Em vừa tiếp ai vậy?

- Chị dâu tổng giám đốc.

- Lan Ngọc?

- Chị cũng biết chị ta sao?

- Không phải mình chị, mà cả công ty này đều biết. Cũng vì chị ta mà tổng giám đốc bị mang tiếng đấy.

- Mang tiếng?

Lạc Đình dò xét:

- Có phải việc tổng giám đốc và chị dâu có tình ý với nhau không?

Lê Thu giật mình:

- Này! Em nghe tin này ở đâu vậy?

- Thì chị trả lời em đi.

- Chị...

Lê Thu nhìn ra ngoài cửa phòng:

- Tin là thế, nhưng bên trong câu chuyện không phải thế.

- Chị nói rõ hơn.

Lê Thu hạ giọng:

- Cái này chị chỉ nghe một người bạn kể lại thôi. Rằng xưa nay, Lan Ngọc và tổng giám đốc là một cặp tình nhân rất đẹp đôi. Rồi những cãi vã giận hờn, hai người nói lời chia tay. Sau đó Lan Ngọc quen Hoàng Bách Trung, anh trai tổng giám đốc. Một đám cưới diễn ra, đêm tân hôn, chú rể phát hiện mình chỉ là người thay thế. Đau khổ vì bị làm tổn thương, Bách Trung vùi đầu vào men say. Một lần sau khi uống rượu với bạn bè, do không làm chủ tốc độ, nên đã đâm đầu vào xe tải và chết trên đường đi cấp cứu.

- Câu chuyện là thế đó. Sau cái chết của Bách Trung, Lan Ngọc quay lại bám riết lấy tổng giám đốc. Có người không hiểu nên bảo tổng giám đốc là kẻ thứ ba trong cuộc hôn nhân của anh trai mình.

Lạc Đình gục gặc. Lần thứ hai nghe chị Lê Thu nói, cô chắc chắn xác định. Với Lan Ngọc, có thể lúc trước tình cảm dành cho Bách Nguyên vẫn còn, nhưng vì Bách Nguyên quá lạnh lùng và vị trí tình cảm cũng thay đổi nên Lan Ngọc rất tức giận. Thêm nữa, sự bày mưu của gã đàn ông tên Công Tâm, việc trở về lần này của Lan Ngọc là có mục đích. Chị ta không những muốn trả thù Bách Nguyên mà còn muốn chiếm đoạt tài sản nhà họ Hoàng.

Thật không thể ngờ... Nhưng làm sao để Bách Nguyên biết được âm mưu này đây? Cô nói ra, liệu Bách Nguyên có tin không? Hay vì thương cho số phận chị ta, rồi Bách Nguyên quay lại bảo cô đặt điều?

Cái đầu của Lạc Đình muốn nổ tung vì bận rộn với nhiều suy nghĩ. Giây phút này cô chẳng có một lối ra và cũng chẳng có lấy một người ủng hộ.

Ơ không! Có chứ. Lạc Đình chợt nhớ đến Quốc Trung và Hải Yến. Phải rồi, anh em họ sẽ giúp cô. Quốc Trung là bạn thân của Bách Nguyên, cô tin anh ấy nhất định bảo vệ mình.

Tạm hài lòng với ý nghĩ đó, Lạc Đình quay sang Lê Thu:

- Chị ơi!

- Hử!

Lê Thu ngừng tay trên bàn phím, cô nghiêng đầu nhìn Lạc Đình:

- Sao tự nhiên im lặng vậy? Không phải xúc động chuyện kể của tổng giám đốc chứ?

- Vâng, xúc động đến nỗi lo lắng luôn đây mà. - Lạc Đình đùa.

- Ôi, thật vậy sao? Em quan tâm đến tổng giám đốc nhiều như vậy, sao không nói sớm. Chị sẽ giúp để được chia sẻ với ông ấy.

- Bây giờ giúp cũng được vậy.

- Ừ, không quá muộn đấy nhỉ! Hy vọng tình yêu của em sẽ giúp tổng giám đốc vu vẻ hơn.

Lạc Đình phát tay Lê Thu:

- Thôi, đừng đùa nữa. Bản hợp đồng xong rồi đó, chị xem lại đi.

- Cám ơn em. Chị tin em làm tốt hơn chị.

- Khen ấy à?

- Ừ, lúc nãy chị quên em là trợ lý của tổng giám đốc. Sorry nhé.

- Đừng trêu em mà.

Lạc Đình đứng lên:

- Thôi, em về văn phòng đây. Kẻo tổng giám đốc đến không thấy thì có chuyện.

- SỢ à?

- Không. Chỉ ngại gây lộn thôi.

Nhưng Lạc Đình chưa kịp đi thì đã thấy Bách Nguyên sừng sững ngay cửa phòng.

Lê Thu mau miếng:

- Chào tổng giám đốc!

- Chào cô!

Bách Nguyên giơ tay lên. Anh nhìn Lạc Đình bằng đôi mắt nghiêm nghị:

- Cô về văn phòng gặp tôi.

Đợi Bách Nguyên quay đi, Lạc Đình le lưỡi:

- Rửa lỗ tai mà nghe đi. Ông ta không mắng mày thì không phải Hoàng Bách Nguyên.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Bí Mật Tình Yêu

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook