Trang Chủ
Truyện Teen
Bí Mật Tình Yêu Phố Angel
Bông Bách Hợp Đen Tuyền Nở Trước Gió

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Địa điểm:

Nhà ăn trường cấp III Minh Đức

Khu biệt thự cổ số 23 phố Angel

Happy House

Nhân vật:

Tô Hựu Tuệ: Nữ sinh lớp 10 trường cấp III Minh Đức

Bạch Tô Cơ: Nữ sinh lớp 10 trường cấp III Minh Đức

Khâu Hiểu Ảnh: Nữ sinh lớp 10 trường cấp III Minh Đức

Kim Nguyệt Dạ: Nam sinh lớp 10 trường cấp III Sùng Dương

Thầy Hồ: Giáo viên trường cấp III Minh Đức

Bạch Ngưng: Hiệu trưởng trường cấp III Minh Đức

*******

Rừng đại ngàn, loài chim nào mà chẳng có,

Thượng đế ơi,

cuối cùng con cũng đã hiều câu nói đầy chất trí tuệ này

của người rồi!

Nhưng ...

Tại sao lần này người lại tặng con ...

Một bông "bách hợp đen tuyền" ...

Giờ học buổi sáng đầy căng thẳng đã kết thúc, tôi cùng Tô Cơ và Hiểu Ảnh ngồi trong nhà ăn thảnh thơi nhâm nhi bữa trưa ngon lành.

"Hựu Tuệ, thầy giáo dạy thay lớp mình hôm qua đáng yêu quá đi! Thầy lại còn chui xuống cả dưới bục giảng nữa chứ!"

"Thôi cho tôi xin, Hiều Ảnh, thế mà bà cũng gọi là đáng yêu á? Có mà kì quặc thì có! Bị học sinh chọc ai lại chui tọt xuống gầm bục giảng như thế bao giờ, chả hiều sao lại có thể làm thầy giáo được chứ, về nhà tôi nhất định phải hỏi mẹ tôi mới được!"

Tô Cơ nói xong, mặt tức hằm hằm uống một ngụm canh.

"Suỵt, các bà be bé cái mồm thôi! Chẳng may bị người ta nghe được tụi mình bình luận thầy giáo như thế là không hay đâu!" Tôi nhíu máy, trừng mắt nhìn Tô Cơ và Hiểu Ảnh.

"Có lẽ tụi mình phải đeo mặt nạ phòng độc đi học mất thôi ... Nhưng thầy ấy kề ra cũng đáng thương thất!" Tô Cơ bĩu môi lầu bầu.

Đáng thương ư ... Lời nói của Tô Cơ khiến trong đầu tôi cứ hiện ra cái bóng người vội vã sáng nay.

"Ối giời... hôi quá..."

"Khiếp... hôi thật! Chúng mình đi thôi!"

Lúc này, trong nhà ăn lại xuất hiện một mùi hôi nồng nồng, lẽ nào là...

" Thôi xong rồi, xong rồi, khí độc thồi tới rồi!" Tô Cơ vừa nhìn thấy thầy Hồ, hai mắt nhỏ đã trợn ngược lên như kiều vô phương cứu chữa.

Thầy Hồ giống như một thứ "vũ khí nguy hiểm chết người", cứ chỗ nào thầy đi qua là y như rằng ai cũng phải tránh xa trăm dặm!

Thầy sợ sệt tìm được chỗ sát với góc tường nhất và chuẩn bị ngồi xuống.

"Thầy ơi, thầy hôi thế! Thầy mau ra ngoài đi, chúng em còn phải ăn cơm nữa chứ!" Một nam sinh tức giận nói to với thầy Hồ.

"Đúng thế! Cách mẫy chỗ ngồi mà vẫn còn thấy mùi nồng nặc!"

"Thầy đi ra, đi ra đi ạ!"

Những lời nói phản đối mỗi lúc một nhiều, thầy Hồ vẫn ngồi im chỗ cũ, nhưng mặt cúi gằm, mắt nhìn xuống đất.

Có quá đáng đến mức thế không? Cách bốn chỗ ngồi vẫn ngửi thấy ư? Thế giới này đúng laà luôn có kẻ thích theo voi ăn bã mía.

Tôi cười theo "kiểu Tô Cơ" rồi từ từ đứng dậy, nói rất nhẹ nhàng mà vẫn không kém phần kiên quyết"

"Các bạn, thật xin lỗi vì đã làm gián đoạn bữa ăn của mọi người. Thầy Hồ mới đến đây nên vẫn chưa hiểu rõ tình hình của trường, tuy thầy có chút khiếm khuyết nhỏ, nhưng dù gì thầy cũng là thầy giáo, còn chúng ta là học sinh thì phải biết tôn trọng thầy. Các bạn đối xử với thầy như vậy sẽ làm ảnh hưởng đến đến hình tượng học sinh trường Minh Đức đấy!"

"Hựu Tuệ... Là Hựu Tuệ đấy..."

"Hựu Tuệ, cậu nói hay lắm, không hổ danh là ngọc nữ trường Minh Đức chúng ta!"

"Hựu Tuệ nói đúng đấy, chúng ta không nên đối xử với thầy giáo như vậy"

...Hơ hơ hơ hơ hơ hơ ... Các ngươi đã sáng mắt ra chưa! Đây chính là sức mạng của bản cô nương, hô hô, đúng là người nổi tiếng buông lời "vàng ngọc" có khác.

Thầy Hồ luống cuống, sau đó mặt đỏ bừng, ngẩng đầu lên cười ngờ nghệch với tôi.

"Thầy Hồ, ngồi cùng bàn với Hiều Ảnh đi!" Hiểu Ảnh nói dứt câu, chạy lon ton đến gần thầy Hồ rồi kéo thay thầy đi về chỗ mình.

"Híc... Tôi phải đi đấy" Tô Cơ cầm hộp cơm lên định đánh bài chuồn, tôi nắm lấy tay Tô Cơ vừa cười vừa nói:

"Tô Cơ, bà làm thế không lễ phép với thầy đâu..."

Tô Cơ mặt méo xẹch nhìn tôi"

"Không phải thế chứ Hựu Tuệ..."

Tất nhiên không phải rồi!

Ôi, bà bạn Tô Cơ ngốc, bộ bà nghĩ tôi không muốn chuồn đi à?

Hu hu hu, nhưng mà vừa nãy tôi "lờ dại" diền thuyết hùng hồn về chính nghĩa, mọi người còn đang nhìn tôi đắm đuối con cá chuối thế kia! Nếu như mà bỏ đi lúc này, chẳng phải là tôi lấy gậy ông đập lưng ông sao?

Đằng nào tôi cũng phải chịu khổ, nên tôi làm sao để bà bạn Tô Cơ hưởng thụ sung sướng một mình chứ! Chết thì tất cả cùng chết! He he he!

Thầy Hồ căng thẳng xoa xoa tay, mặt đỏ ửng rồi nói:"Chào...chào các em..."

"Chào thầy Hồ!Hì hì hì hì!Mời thầy ngồi ạ!"

Ngửi thấy mùi hôi như cú ở cự li gần, nhịp thở của tôi và Tô Cơ lập tức chập lại.

"Thầy Hồ, đây là bạn Tô Hựu Tuệ - ngọc nữ trường Minh Đức đấy ạ, còn đây là Tô Cơ - nữ sinh quyến rũ nhất trường mình, còn em là Hiểu Ảnh - người mà ai gặp cũng ái mộ ngay tức thì!Hì hì!"

Ối giời ơi, chả nhẽ con nhỏ Hiểu Ảnh này là siêu nhân có khả năng chống lại mọi "khí độc"? Nhỏ ta không hề bị ảnh hưởng bởi cái mùi kì dị phát ra từ thầy Hồ, đứng gần thầy như thế mà mũi cũng không chun lại cái nào! Phục sát đất Hiểu Ảnh luôn ,đứng bân cạnh thầy Hồ mà nhỏ ta vẫn có thể điềm tĩnh và tự nhiên như ruồi thế!

"Thầy ơi, thầy ăn cùng tụi em cho vui ạ!" Nhìn điệu bộ nhiệt tình hết cỡ của Hiều Ảnh, tôi và Tô Cơ lại quay sang mắt thô lố nhìn nhỏ ta.

"Không... Không... Không cần đâu..." Thầy Hồ dường như đọc được suy nghĩ của tôi và Tô Cơ nên tìm cách từ chối khéo,"Thầy...thầy...ra ngoài ăn đây!"

"Thầy đừng ngại ạ, thầy ngồi xuống đi má" Tôi đành tự lừa dối bản thân, kéo thầy Hồ "yêu dấu" ngồi xuống trước mặt...

Trên bàn ăn là cả một khoàng thời gian dài im lặng, Tô Cơ ra vẻ phấn khích, cúi gằm mặt ăn lấy ăn để, thực ra chỉ có tôi biết, nhỏ ta đang bức bối trong lòng.

"Thầy Hồ ơi, sao thầy lại theo nghề giáo viên ạ?"

"Ừm, Hiểu Ảnh à, chuyện kể ra thì dài dòng lắm..."

Chuện kể ra thì dài dòng lắm?

Tô Cơ nghe được câu nói này thì cả người giệt giệt như bị ai đó thít cổ, đau đến mức nghiến răng nghiến lợi. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt cảnh cáo của tôi, Tô Cơ đành phải "thu" cái vẻ mặt đó lại, cúi đầu khóc thầm.

"Thực ra bàn thân thầy cũng biết, mình không phù hợp làm giáo viên" Thầy Hồ nhìn ánh mắt mọi người xung quanh rồi cúi đầu xuống, "Thầy nhát gan, người lại còn có mùi hôi nữa, đã thế cứ mỗi khi căng thẳng là lại chui ngay xuống gầm bàn... Nhưng mà, từ hồi bá thầy luôn ấp ủ mơ ước sau này sẽ trở thành một giáo viên ưu tú..."

"Thầy Hồ, Hiểu Ảnh ủng hộ thầy!"

"Cám ơn em. Hiểu Ảnh!Híc ... Híc... Các em thật tốt... Híc... Híc"

"Thầy đừng khách sáo thế... Ha ha ha ha..." Tôi trả lời với vẻ mặt tươi rói.

"Thầy Hồ, Tô Cơ cũng ủng hộ thẩy!" Tô Cơ cuối cùng cũng chịu mở miệng nói, nhưng do nàng ta cố nín thở nên giọng nghe hơi là lạ.

"Thế sau này, tại sao thầy lại đến trường Minh Đức dạy ạ?"

Tô Cơ nghe Hiểu Ảnh nói câu này thì sắc mặt xanh lét. Hu hu hu... xem chừng tình hìnhcủa tôi cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.

"Thầy cũng không biết, thầy chỉ nhớ là vào một buổi tối, thầy chạy ra bờ sông định tự tử thì gặp một ông lão kì lạ. Ông ấy đưa cho thầy một bức thư và nói rằng có thể biến ước mơ của thầy thành sự thật. Ông cũng khuyên thầy đến trường Minh Đức dạy, thế là sau đó thầy đến đây!"

Vừa nãy thầy Hồ có nhắc đến một ông lão kì lạ nào đó... Có thể là ai được nhỉ... Ặc ặc... Hôi... hôi chết đi được.... Híc híc.... Không ổn rổi... Tôi không thể không đi được!

"Thầy Hồ, sắp đến giờ vào học rồi, tụi em phải vào lớp đây ạ!"

"Đúng vậy, thầy Hồ, chúng em phải đi trước đây!"

"Ừ, ừ... các em đi trước đi!"

"..."

Đúng lúc chỉ còn nhịn được một hơi cuối cùng, tụi tôi đã lao như bay ra khỏi nhà ăn, Tô Cơ há miệng to tướng hít thở không khí như kiểu bệnh nhân đang vât lộn giữa sự sống và cái chết.

"Các bà sao thế? Không được khỏe à?" Hiểu Ảnh nhìn tôi và Tô Cơ với vẻ mặt thông cảm.

"Hiểu Ảnh, chả lẽ bà không hề ngửi thấy mùi gì đặc biệt sao?"

"Mùi đặc biệt á? Là mùi gì hả Tô Cơ? Hiểu Ảnh mấy hôm nay bị cảm nên nghẹt mũi mà!"

"Bà nói gì..."

Nhìn thấy Tô Cơ sắp ngất xỉu, tôi vội vàng đưa tay ra đỡ lấy.Vì việc lúc trưa, Tô Cơ vừa mới tan lớp đã nhanh chân lỉnh về sớm, Hiểu Ảnh cũng được người nhà đến đón, chỉ còn mình tôi vừa nghĩ đến ông lão kì dị mà hôm nay thầy Hồ nhắc đến vừa rảo bước về khu biệt thự cổ số 23.

Nhân giờ tan học đông đúc đã qua, tôi mau chóng quay về khu biệt thự số 23. Tôi sực nhớ rằng Kim Nguyệt Dạ phải làm thêm nên sẽ về rất muộn. Khu biệt thự này rộng thênh thang, chỉ có mình tôi làm bạn với tiếng kêu kì quái của những con vật lạ hoắc lạ hươ nào đó. Đã thế lại còn thêm cả tiếng gió rít từng hồi, không khí lạnh lẽo một cách lạ thường...

"Tô Hựu Huệ!"

"Tô Hựu Huệ!" Giọng nói của ai đó cứ văng vẳng bên tai tôi, hình như là mơ, nhưng lại rất thật. Tôi cố mở to đôi mắt lim dim ngái ngủ, một gương mặt điển trai hiện ra lù lù trước mặt tôi.

"Á..."

Tôi hét to khủng khiếp rồi nhảy dựng lên ghế sô-pha. Đúng lúc ấy chợt có một bàn tay bịt chặt miêng tôi lại.

"Là tôi!" Giọng nói thật quen thuộc vang lên, là Kim Nguyệt Dạ.

"Ôi, điếc cả tai" Thấy tôi đã hơi trấn tĩnh lại, Kim Nguyệt Dạ mới buông tay ra, hắn xoa xoa tai, "Bé Hựu Tuệ, bé định dọa cả dân phố Angel này sợ mất mật à?"

"Kim Nguyệt Dạ, rốt cuộc là ai dọa ai đây hả?" Tôi trừng mắt nhìn "tên đại ác ma" trước mặt, thật quá đáng!

"Được rồi, được rồi, là tôi sai, được chưa? Đúng rồi, bé yêu, nghe nói hôm nay bé lại chơi trội một quả ở trường!"

"Cậu nói gì cơ?" Tôi nhìn Kim Nguyệt Dạ ngờ vực, làm sao thằng cha này lại biết tường tận tôi đã làm những gì ở trường thế hả!

"Đừng nhìn tôi như thế, Happy House là nơi buôn chuyện "dưa lê vỉa hè" mà, hơn nữa, hành động cao thượng, anh dũng như thế của công chúa Hựu Tuệ cũng nên được truyền tụng bốn phương chứ. Bé Hựu Tuệ, tôi nói có đúng không?"

"Ha ha ha, đó là điều đương nhiên!" Kẻ đáng thương như tôi sau khi nghe một hồi khen ngợi đã hoàn toàn quên rằng mình phải làm gì?

"Nhưng mà bé Hựu Tuệ này, bé và thầy giáo mới Hồ... cứ hợp nhau như thế, phải chăng từ mối quan hệ đó cũng đúc kết được một đạo lí?"

"Đạo lí gì?"

"Hơ hơm, chính là 'thơm hợp gu, thối hợp cạ', hơ hơ!"

"Ừm, 'thơm hợp gu, thối hợp cạ'? Đợi chút, cậu vừa nói gì hả?" Cuối cùng tôi cũng tỉnh hẳn khỏi cơn đê mê trong lời khen ngợi, cái thằng cha đáng chết nỳ lại dám đổi cách mỉa tôi!

"Kim Nguyệt Dạ, ý cậu là chỉ cần có duyên với thầy Hồ thì đều là 'thơm hợp gu, thối hợp cạ' hết hả? Theo tôi biết thì chỉ có người do đích thân ngài chủ tịch giới thiệu thì hiệu trưởng Bạch mới được tuyển dụng vô điều kiện đó, cậu nói xem..."

Thấy vẻ mặt Kim Nguyệt Dạ sững lại một lúc, tôi sướng như mở cờ trong bụng.

"Kim Nguyệt Dạ, có lẽ nói không chừng là thầy Hồ, tức người 'thơm hợp gu, thối hợp cạ' với tôi chính là món quà đặc biệt mà ngài chủ tịch dành cho chúng ta đấy, vậy cậu nói xem 'hợp cạ thối mà quen, hơn cả vạn lần thơm mà lạ' là thế nào nhỉ?"

"Ý cô muốn nói rất có khả năng là đề thi của chúng ta..."

Đợi chút, tại sao thằng cha này lại nói trúng phóc câu mà tôi đã mất công suy nghĩ cả chiều nay mới vỡ ra chứ, lúc nãy tôi buột miệng nói với hắn cái gì ý nhỉ? Sao tôi ngu thế hả trời...

"Không phải, không phải, tôi đùa ấy mà, he he!"

"Hơ hơ, bé Hựu Tuệ, tôi phải thay mặt cho hơn mười nghìn học sinh trường Sùng Dương cảm ơn cô trò đùa tinh tế của bé vừa rồi! Hộp cơm tối nay tuy chưa đủ thành ý, nhưng mong bé vui lòng nhận cho!"

Vừa nói xong dứt lời, Kim Nguyệt Dạ ném một cái hộp gì đấy xuống, chẳng thèm để ý đến ánh mắt tuyệt vọng của tôi, cứ thế phủi quần ra đi.

Tôi đứng ngẩn ngơ giữa phòng khách trống vắng...

Tô Hựu Tuệ này hận một nỗi không kịp vung tay tát cho mi một cái phù mỏ! Không được! Ta nhất định phải ra tay cho trước mi mới được!

"Tô Cơ!"

"Hiểu Ảnh!"

" Hựu Tuệ!"

"Tụi mình là Tuyệt Đại Tam Kiều của trường Minh Đức, phải biết giúp đỡ thầy Hồ!"

Hà hà hà, biết hiệu Tuyệt Đại Tam Kiều nghe oai như cóc!Vẻ mặt của bà bạn Tô Cơ và Hiểu Ảnh nom bừng bừng khí thế! Oh yeah, Tô Hựu Tuệ, mày cũng phải cố lên, cố lên nào!

Bữa trưa ngày hôm sau, nhóm Tuyệt Đại Tam Kiều chúng tôi tụ tập ở nhà ăn, mở cuộc họp vô cùng " trọng đại"!

"Hựu Tuệ, ý bà muốn nói, rất có thế thầy Hồ là đề thi mà ngài chủ tịch đưa ra cho bà và tên Kim Nguyệt Dạ?" Tô Cơ hỏi với vẻ mặt rất nghiêm túc.

"Ừ, khả năng đó rất lớn!"

"Nhưng mà, nếu như thầy Hồ là một đề thi, thế thì yêu cầu chủ yếu của đề thi này là gì?"

"Cái này..." Tôi nhíu mày lắc đầu.

"Chuyện này phức tạp đây..." Hiểu Ảnh trề môi, đút một miếng cơm lớn tướng vào miệng rồi nói ngồm ngoàm.

"Tôi nghĩ chắc là ngài chủ tịch muốn tụi mình giúp thầy Hồ thoát khỏi cảnh khó khăn trước mắt! HÌnh như học sinh thầy ấy dạy đều không thích thầy ấy!"

"Yên tâm, chúng ta chỉ cần tìm ra những điểm yếu của thầy Hồ, sau đó đánh tỉa dần là ok thôi!"

"Nhưng mà Hựu Tuệ này, tôi e rằng khó chơi lắm! Mọi người đầu không thích thầy Hồ bởi vi người thầy ấy có mồ hôi, hơn nữa cứ động một tí là thầy lại chui tọt xuống bục giảng, chả có tí phong cách cảu thầy giáo gì cả! Thay đổi thầy ấy... chậc, là cả một 'đại công trình' đấy!" Tô Cơ lấy đũa chọc vào hộp cơm than thở.

"Bà nói có lí lắm! Nhưng dù thế nào đi nữa, tôi thà chết chứ chứ quyết định không thua tên Kim Nguyệt Dạ. Biết làm sao được, còn nước còn tát vậy!"

"Híc... Hựu Tuệ, tôi thấy cửa ải này khó nhằn lắm! Bà có gắng lên nhé!" Tô Cơ thở dài.

Khó nhằn lắm?

Hừ! Con nhỏ Tô Cơ này chỉ toàn nói nhảm!

Từ trước tới giờ chưa việc gì có thể làm khó được ngọc nữ trường Minh Đức - Tô Hựu Tuệ này! Nếu có thì đúng là chuyện lạ bốn phương!

Hô hô hô... Nói đi cũng phải nói lại... Phải giúp thầy Hồ thế nào đây...

Khổ nõi liên tiếp hai ngày trời, sau khi tan học, tôi, Tô Cơ và Hiểu Ảnh chạy đôn chạy đáo, thâm chí lật tung cả sàn nhà lên tìm kiếm mà vẫn không phát hiện ra tung tích thầy Hồ. Không hiểu thầy đi đâu nhỉ?

Liệu có phải do ban ngày khi lên lớp bị học sinh đả kích nhiều quá, nên thầy trốn vào góc nào đó không muốn ra nữa không?

Cuối cùng trời cao cũng không phụ lòng người, nhờ sự kiên trì tìm kiếm không mệt mỏi của Tuyệt Đại Tam Kiều tụi tôi, Hiểu Ảnh đã phat hiện ra bóng thầy Hồ ở phòng thí nghiệm.

"Thầy Hồ ơi, chúng em đây ạ!"

"À Hựu Tuệ, Tô Cơ, Hiểu Ãnh á! Các em vào đi!" Thầy Hồ vẻ như không dám tin vào mắt mình nữa, xúc động đến mức dụng cụ thí nghiệm trên tay cũng lắc lư suýt đổ.

"Các em tìm thầy có việc gì không?"

"Thầy Hồ, chúng em muốn giúp thầy khử mùi hôi trên người thấy, như thế thầy sẽ không bị thầy cô và các bạn tẩy chay nữa ạ!"

"Hiểu Ảnh!" Tôi và Tô Cơ cùng thốt lên kinh ngạc, cái con nhỏ đầu gỗ thẳng ruột ngựa này bao giờ mới khôn hơn chút đây.

"À, không sao đâu! Hựu Tuệ, Tô Cơ, thầy biết các em muốn tốt cho thầy, nhưng mấy hôm nay cũng có vài học sinh bên trường Sùng Dương!" Tôi vừa nghe thấy đã giật thót người, suýt nữa ngã kềnh ra khỏi ghế, "Thế họ đã làm gì giúp thầy ạ?"

" Các em... Các em ý... nói chuyện cùng thầy..." Nhìn thấy vẻ mặt bị kích động của tôi, thầy Hồ run run, không biết có nên nói tiếp hay không.

"Thầy Hồ! Hựu Tuệ chỉ lo người bên Sùng Dương ức hiếp thầy thôi mà, không sao đâu, thầy cứ nói tiếp đi!"

Ôi! Sợ toát cả mồ hôi... Tại sao tôi lại mất bình tĩnh như thế chứ?

"Không , không có chuyện đó đâu, trái lại các em ý còn giúp thầy không ít, nếu không có các em ý, thì e rằng bây giờ thầy vẫn chẳng dám đứng nói chuyện với ba em gần như thế này!"

Nhìn ánh mắt cảm động của thầy Hồ, tôi chợt nhớ ra ánh mắt ngang tàn của tên Kim Nguyệt Dạ đêm đó. Tô Hựu Tuệ, mày xong rồi, xong thật rồi!

"Khịt khịt, lạ quá nhỉ!" Hiểu Ảnh gần như dí sát đầu về phía thầy Hồ, "Thầy Hồ, mùi hôi trên người thầy hình như không còn nữa. Hựu Tuệ, bà ngửi thử xem!"

Không... không phải vậy chứ... Tôi lùi lại phía sau một bước, nhưng đúng là từ nãy đến giờ hình như tôi không còn cảm giác khó thở nữa.

"Thế Tô Cơ..."

"Ha ha, giây phút có ý nghĩa lịch sử như vậy đương nhiên phải do ngọc nữ trường Minh Đức chứng kiến chứ!" Tô Cơ chẳng đắn đo gì hết, đẩy phăng tôi về phái tước.

...

Ôi không... Tô CƠ, tôi hận bà! Tôi kinh hoàng nhìn khoảng cách gi8ua4 tôi và thầy Hồ ngày một gần, năm mười centimét...

Ồ... Hiểu Ảnh nói chẳng sai... Mùi hôi tuy không phải mất đi hoàn toàn nhưng so với trước kia thì đã đỡ hơn rất nhiều, rất nhiều rồi!

"Làm sao... làm sao họ có thể làm được..." Tôi quay người lại, nắm chặt lấy áo thầy Hồ.

Tôi không tin, lẽ nào Tô Hựu Tuệ này lại bị knock-out sớm vậy? Không thể nào!

"Ha ha..." Thầy Hồ thẹn thùng gãi gầu, " Các em ý chỉ là giúp thầy mang đi một cái túi thơm..."

"Túi thơm?"

"Ừ, đó là cái túi thơm bạn thầy tặng thầy, đến tận tối hôm qua thầy mới phát hiện ra, mùi hôi trên người thầy đều do cái túi thơm đó tỏa ra!"

"Đợi đã, Hựu Tuệ, bà đi đâu đó!"

"Hựu Tuệ..."

......

Chưa đầy mười phút sau, tôi đã ở trong cửa hàng Happy House.

"Ô! Bé hựu Tuệ, sao mà bé chạy gấp thế? Mong gặp tôi đến thế sao?"

"Kim Nguyệt Dạ!"

"Chuyện gì?"

Tôi trừng mắt lườm Kim Nguyệt Dạ, thằng cha này rõ ràng đang làm thuê mà lại chiễm chệ ngồi trên ghế dành cho khách hàng, bên cạnh còn có Lý Triết Vũ vừa cười tủm tỉm ửa pha cà phê, rồi cả tên kkhỉ đột Lăng Thần Huyền đang háo hức ra mặt, muốn đón xem màn kịch hay giữa chúng tôi,

"Hừ! Cậu đừng có mà vờ vịt! Ba người các cậu sao lại có thể thừa nước đục thả câu chứ!" Tô Cơ không biết xuất hiện sau lưng tôi từ lúc nào và bắt đầu chất vấn Kim Nguyệt Dạ.

Khá lắm, Tô Cơ.

Tôi thầm cổ vũ cho Tô Cơ. Tô Cơ dù sao cũng tốt hơn gấp vạn con nhỏ Hiểu Ảnh hám giai đẹp, quên bạn bè, Cứ nhìn thấy Lăng Thần Huyền là mắt nhỏ ta sáng như sao."Hơ hơ," mặt tên Kim Nguyệt Dạ vẫn tỉnh như sáo, " Cô bảo bọn tôi thừa nước đục thả câu á? Vũ, Huyền, bọn mình làm thế khi nào nhỉ?"

"Cậu lại còn khéo lẻo mép, chuyện cái túi thơm của thầy Hồ là như thế nào?"

"Các cô muốn lấy cái túi thơm đó hả! Huyền, túi thơm đâu?"

"Quẳng đi rồi, hôi như cú. Ai thềm giữ nó chứ!"

"Đồ tiểu nhân bỉ ổi..." Nhìn thấy hai đó cứ kẻ tung người hứng trước mặt. Đầu Tô Cơ sắp tức xì khói ra.

"Cô nói ai là tiểu nhân bỉ ổi? Nếu không phải nhờ tụi này thì thầy Hồ làm gì có chuyện loại bỏ được mùi hôi ấy!" Lăng Thần Huyển vẻ mặt câng câng, nếu không phải vì Happy House có đông người thì tôi đã nện cho tên khỉ đó te tua!

"Lăng Thần Huyền, thầy Hồ là thầy giáo của tụi tôi, cho dù không có các cậu, tụi tôi cũng sẽ nghĩ cách giúp thầy loại bỏ cái mùi ấy!"

Tên thối tha, nếu chẳng phải ta lỡ miệng thì thằng cha Kim Nguyệt Dạ tiểu nhân kia làm sao có thể phỗng tay trên thành công của ta chứ.

"Bé Hựu Tuệ à, tôi nghe nói, ngoài Hiểu Ảnh ra, bé và Tô Cơ chẳng dám đến gần thầy Hồ, kể cả lại gần thì cũng cẳng chịu nổi một phút, như thế e rằng thật khó khiến người ta tin là các cô sẽ làm được điều gì đó giúp thầy Hồ". Kim Nguyệt Dạ cười mỉm nhìn tôi.

"Đúng thế, lúc nãy chúng tôi ngồi nói chuyện với thầy Hồ rất vui vẻ, nhờ đó mới 'moi' được tìn hồi còn là sinh viên, bạn bè đó kị thành tích học tập xuất sắc của thầy ấy, đã thế hoa khôi của trường lại yêu thầm thầy nên đám bạn cố ý tặng cho cái túi thơm đáng ghét kia nhân lúc thầy ấy bị bệnh xoang..."

Đúng là chuyện khó tín! Thầy Hồ mà cũng ó người yêu thầm! Lại còn là hoa khôi của trưởng nữa chứ!

"Hựu Tuệ, liệu cô có dám ngồi nói chuyện ở cự li gần với thầy Hồ trong ba tiếng không?"

"Tô Cơ, cô thì sao?"

"..." Nhìn Tô Cơ mặt tái xám, tôi chỉ còn cách giữ im lặng.

"Thôi được rồi, tôi phải làm việc tiếp đây, mọi người có muốn uống chút gì không?"

"À, trà sữa!" Hiểu Ảnh hớn hở ngồi cạnh Lăng Thần Huyền, hoàn tonà không đếm xỉa gì đến bầu không khí căng thẳng giữa chúng tôi. Mặt tên Lăng Thần Huyền thì méo xẹo như cái bị rách.

"Kim Nguyệt Dạ, tôi sẽ không bỏ cuộc dễ dàng như vậy đâu, cuộc thi dự giờ công khia tuần sau mới làa sự kiện quan trọng nhất đối với thầy Hồ và trường Minh Đức, tôi cũng phải cảm ơn cậu vì đã giải quyết giúp tôi một vấn đề lớn!"

"Thật sao? Đứng khách sáo, tụi này thiết tha chờ đợi..."

Trong cửa tiệm Happy House nhỏ bé này, cuộc chến giữa Tuyệt đại Tam Kiều của Minh Đức và Tam Đại Thiên Vương của Sùng Dương lại bắt đầu...

Buổi sáng hôm sau, tôi đến trường từ rất sớm.

"Hựu Tuệ, bà vẫn khỏe chứ? Mắt bà thâm quầng lên kìa" Tô Cơ nhìn tôi lo lắng.

"Ha ha, vẫn khỏe như thường, tại hôm qua tôi mải ôn bài nên quên béng thời gian, ngủ muộn quá ấy mà!"

"Ôi, Hựu Tuệ, thành tích của cậu tốt thế mà vẫn còn chăm chỉ như vậy, mình phục cậu lắm ý!" Một nữ sinh ngồi bên cạnh nhìn tôi với vẻ mặt đầy ngưỡng mộ.

"Ừ, ha ha ha ha! Có gì đâu! Ha ha!"

"Hựu Tuệ...bà bị tên Kim Nguyệt Dạ giày vò tinh thần nên k ngủ được phải không?" Tô Cơ khẽ thì thầm.

Tôi quắc mắt lườm Tô Cơ một cái.

Mà Tô Cơ nói cũng chẳng sai! Hôm quá, tôi vò nát óc mới nghĩ ra cách để giải quyết vấn đề của thầy Hồ, kết quả lại bị thằng cha Kim Nguyệt Dạ cướp trên giàn mướp, về đến nhà thù cũ thêm hận mới chất cao như núi, hu hu hu...Nghĩ nhiều đến mức đầu tôi bây giờ vẫn còn đau như búa bổ! Haiz!

Reng reng reng!

Chuông vào lớp kêu rồi!

Tiết học đầu tiên là tiết của thầy Hồ, phải tìm mọi cách giúp thầy ấy lấy lại tự tin mới được. Tôi tự nhủ, lên giây cót tinh thần, ngồi ngay ngắn lại.

Ấy, tại sao người bước vào lớp lại là thầy chủ nhiêm thế này... Thầy Hồ đâu rồi? Tôi quay sang nhìn Tô Cơ và Hiểu Ảnh, hai nhỏ bạn cũng ngây ra không hiểu.

Nhưng các học sinh khác trong lớp vừa nhìn thấy thầy chủ nhiệm vào thì thở phào nhẹ nhõm.

"Thấy Hồ lúc nãy đã nộp đơn xin nghỉ dạy cho hiệu trưởng Bạch, vì vậy tiết học vật lí hôm nay đổi thành tiết tự học." Thầy chủ nhiệm giải thích.

Cái gì? Thầy Hồ nộp đơn xin nghỉ dạy ư? Sao lại có thể như thế được? Tôi nháy mắt ra hiệu với Tô Cơ và Hiểu Ảnh.

"Ái, bụng Hiểu Ảnh đau quá!"

"Hả, thôi chết, thầy ơi, Hiểu Ảnh không được khỏe, để em đưa bạn ấy xuống phòng y tế" Tôi vội dìu lấy Hiểu Ảnh.

"Là Hựu Tuệ à, được, thế thì nhờ em nhé!"

"Thầy cho em đi cùng hai bạn ấy, một mình Hựu Tuệ không dìu nổi Hiểu Ảnh đâu ạ!" Tô Cơ nhanh miệng nói.

"Ừ, các em mau đi đi!"

"Vâng!"

Tôi và Tô Cơ khoác hai tay của Hiểu Ảnh ra khỏi lớp.

He he he,"chiến lược" thành công! Chúng tôi vừa chạy ra khỏi lớp học, "bệnh nhân" Hiểu Ảnh đã "hồi phục", khỏe như vâm. Híc, xin lỗi thầy chủ nhiệm, em đã lợi dụng sự tín nhiệm của thầy nhưng đó cũng là việc bất đắc dĩ thôi. Bởi vì...

Bất luận thế nào tụi em cũng phải làm cho rõ việc này! Tôi, Tô Cơ và Hiệu Ảnh chạy nhanh như bay đến phòng làm việc của hiệu trưởng Bạch Ngưng: " Cô Bạch ơi, chúng em không muốn thầy Hồ nghỉ dạy ạ!"

Tôi, Tô Cơ và Hiểu Ảnh gõ cửa nhanh như điện xét, không đợi bên trong nói " Mời vào!" đã chạy thẳng vào phòng làm việc của hiệu trưởng Bạch...

Thảm rồi... Không ngờ tên Kim Nguyệt Dạ lại ngồi lù lù trong phòng làm việc của cô Bạch. Sao lúc nào tôi cũng chạm mặt thằng cha này thế... Cả thầy Hồ cũng có ở đây...

" Tô Hựu Tuệ, có chuyện gì vậy? Bây giờ không phải là đang là giờ học sao?" Cô Bạch nhíu mày nói, có vẻ hơi bực mình.

" Cô Bạch, em xin lỗi cô, chúng em nghe nói thầy Hồ xin nghỉ dạy nên mới vội chạy đến đây!"

" Đúng thế cô ạ, chúng em hi vọng thầy Hồ sẽ ở lại!"

" Vâng, Hiểu Ảnh nghĩ rằng thầy Hồ sau này nhất định sẽ là một giáo viên giỏi!"

" Hựu Tuệ, Tô Cơ, Hiểu Ảnh..." Thầy Hồ mắt rưng rung cảm động nhìn tụi tôi.

Hô hô hô, nhìn tên Kim Nguyệt Dạ nín thinh kìa, hắn sao dám liều như tôi chứ! Hô hô hô, tiếp tục cố gắng nào!

Cô Bạch nhìn chúng tôi một cách nghiêm túc rồi nói: " Thầy Hồ tự mình nộp đơn xint hôi dạy, thầy ấy cho rằng mình không hợp với nghề giáo, ai cũng không thể miễn cưỡng..."" Thưa cô, không phải thế đâu ạ, thầy Hồ luôn mơ ước sẽ trở thành một nhà giáo ưu tú, thầy ấy sẽ không xin thôi dạy đâu!" Hiểu Ảnh xúc động đến nỗi bật khóc.

" Thầy Hồ, thầy làm sao vậy? Bây giờ người thầy không còn cái mùi khó chịu ấy nữa, tại sao thầy lại xin thôi dạy ạ?"

Tô Cơ cũng nóng long nói đế vào:" Có phải mẹ em ép thầy rời khỏi đây không ạ?"

Ối... Tô Cơ, cái " mỏ quạ" của bà không ngậm lại cho tôi nhờ...

Híc, chết rồi, cô Bạch tức đến mức bốc khói quanh đầu rồi kìa!

" Không, không phải đâu Tô Cơ... Là thầy tự nguyện xin thôi dạy. Thầy ở đây chỉ toàn đem lại rắc rối cho mọi người thôi, vì vậy thầy muốn rời khỏi Minh Đức, không có ai ép buộc thầy cả..." Thấy Tô Cơ và Hiểu Ảnh như biến thành " cổ động viên quá khích, thầy Hồ lúng túng không biết làm thế nào.

" Thầy Hồ, việc thầy xin nghỉ dạy đợi lát nữa chúng ta sẽ bàn, Kim Nguyệt Dạ, không biết hôm nay em tìm cô có việc gì?" Cô Bạch hình như cũng rất đau đầu về việc này chỉ còn cách chuyển chủ đề câu chuyện sang Kim Nguyệt Dạ.

" Là thế này ạ, thầy Thôi bảo em đến gặp cô để xin danh sách học sinh tham gia giờ thi thao giảng của giáo viên mới được tổ chức tuần này. Nhưng mà..." Kim Nguyệt Dạ đưa mắt nhìn thầy Hồ.

" À... Kim Nguyệt Dạ, em nói cũng phải, Năm nay thầy Hồ là giáo viên mới của trường Minh Đức, đáng nhẽ phải tham gia cuộc thi thao giảng lần này, nhưng mà xem ra..."

" Thầy Hồ nhất định sẽ tham gia!" Tôi vội chóp lấy thời cơ, ngắt lời hiệu trưởng Bạch.

" Cô Bạch, tuy thầy Hồ có chút khiếm khuyết nhỏ nhưng chúng em tin rắng thấy ấy là người giáo viên tâm huyết với nghề. Thấy Hồ, ước mơ của thầy là trở thành một nhà giáo ưu tú cơ mà! Tại sao thầy lại từ bỏ dễ dàng như vậy? Chúng em luôn giúp thầy, ủng hộ thầy hết mình!"

" Nhưng mà... Hựu Tuệ này, thầy sợ..." Thầy Hồ ái ngại nhìn tôi.

"Hựu Tuệ, em nói đúng lắm, danh sách của trường ta sẽ vẫn như cũ. Kim Nguyệt Dạ, phiền em về nói với hiệu trưởng Thôi, tất cả làm theo đúng kế hoạch!" Cô Bạch Ngưng đột nhiên nói art61 cương quyết.

"Hiệu trưởng Bạch!"

" Thầy Hồ, thầy cũng là một thành viên của trường Minh Đức, thầy phải tham gia cuộc thi này, hơn nữa..." Cô Bạch chợt ngừng rồi nói tiếp, "Chắc thầy cũng hiểu cuộc thi thao giảng này không chỉ liên quan đến một mình thầy? Lẽ nào thầy quên lời nói của ông lão đó rồi sao?"

"Hiệu trưởng Bạch!" Thầy Hồ dường như vẫn đang thoi thóp vật lộn giữa sự sống và cái chết.

"Thôi dược rồi,cứ quyết định như thế nhé, bốn hôm nữa là trường tổ chức thao giảng, sau khi kết thúc cuộc thi sẽ quyết định thầy Hồ ở lại hay ra đi!"

"Tôi.."

Cô Bạch không để cho thầy Hồ nói hết lời, cúi đầu tiếp tục công việc của mình. Chúng tôi đành kéo thầy Hồ ra khỏi phòng làm việc.

"Thầy Hồ, tại sao thầy lại xin thôi dạy ạ?" Tô Cơ vừa hỏi vừa nhìn chằm chằm vào thầy Hồ, hy vọng thầy sẽ nói rõ lí do.

"Thầy...thầy..."

"Thầy hết mùi hôi rồi mà, nhưng tại soa thầy lại muốn nghỉ dạy?" Hiểu Ảnh nắm lấy tay thầy Hồ, hỏi dồn dập.

"Có lẽ thầy Hồ, hôi hay không hôi căn bản không quan trọng, phỉa không thầy?" Kim Nguyệt Dã tiến sát lại bên cạnh thầy Hồ.

"Kim Nguyệt Dạ, đồ giậu đổ bìm leo, đừng có mà xía mũi vào chuyện người khác!" Tôi hằn học nhìn Kim Nguyệt Dạ, hận nỗi không thể di chết thằng cha này như di chết một con kiến.

"Hơ hơ, bé Hựu Tuệ, thế thì phải có giậu đổ để bìm leo lên chứ, đúng không nào..."

"Ha ha, cậu nói ai giậu đổ..." Tôi thấy mình sắp biến thành con ác long khè lửa thiêu đốt ten khốn đó đến nơi.

"Haiz, biết thế nào được..." Kim Nguyệt Dạ mặt tỉnh như sáo, "Đúng rồi, cuộc thi này còn cần mỗi trường chọn ra mười lăm học sinh cùng lên lớp!"

"Cậu, cậu cứ yên tâm, tụi tôi nhất định sẽ giúp thầy Hồ chiến thắng trong cuộc thi này, không mượn cậu phải lo!"

"Hơ hơ, thế à!" "Tô Cơ, Hiểu Ảnh, tụi mình nhất định phải giúp thầy Hồ tự tin hơn!"

"Ok, để tôi đi dằn mặt tụi con trai ở trường đã!"

"Tô Cơ, bà làm thế chẳng ăn thua gì đâu, tụi mình phải nghĩ cách vẹn cả đôi đường mới được!"

Hừ, mấy tên nam sinh khỉ đột đó quá đáng thật! Rõ ràng trên người thầy Hồ không còn có mùi gì, nhưng họ vẫn quyết không cho thầy cơ hội, tìm cách làm khó để thầy phải rời khỏi trường.

Buổi trưa, ở nhà ăn, Tuyệt Đại Tam Kiều tụi tôi lại tụ tập với nhau, mặt mày nghiêm trọng mở "hội nghị bàn trong trên nhà ăn".

Bằng mọi giá tụi tôi phải giúp thầy Hồ thuận buồm xuôi gió vượt qua tiết thao giàng bốn hôm nữa sẽ tổ chức! Hơn nữa đây lại là chuyện liên quan đến sự tồn tại của trường Minh Đức, danh dự của Tô Hựu Tuệ này.

Vì muốn giúp thầy Hồ không bị học sinh kì thị nữa, đế thầy lấy lại niềm tin, tôi và Tô Cơ, Hiểu Ảnh quyết định túc trực đêm ngày bảo vệ thầy Hồ.

"Hựu Tuệ, các em đã đi theo thầy 2 ngày nay rồi, trừ những lúc lên lớp, ngày nào các em cũng làm thế này mà không thấy mệt sao?"

"Không mệt đâu ạ!"

...

"Nhưng thầy còn có việc phải làm mà!"

"Vâng, xin thầy cứ tự nhiên ạ".

...

"Bây giờ không còn học sinh nào cười chê thầy nữa, các em cứ yên tâm!"

"Không được!"

...

Trò chơi mèo vờn chuột giữa chúng tôi và thầy Hồ cứ thế tiếp diễn, cho đến khi tiết thao giảng được trông đợi bấy lâu nay cuối cùng cũng đã tới...

Thao giảng là một tiêu chuẩn để đánh giá năng lực của giáo viên, trường Minh Đức và Sùng Dương hằng năm đều dùng cách này để kiểm tra giáo viên mới. Tuy bề ngoài nói là đánh giá giáo viên mới nhưng thực chất là cuộc cạnh tranh nảy lửa giữa hai trường. Hai trường lần lượt chọn ra 30 học sinh, sau đó hợp lại thành một lớp để phối hợp cùng với giáo viên khi lên lớp. Tôi, Tô Cơ và Hiểu Ảnh cũng nằm trong nhóm 30 học sinh đó.

"Kim Nguyệt Dạ, Lý Triết Vũ, còn có cả Tiểu Huyền Huyền nữa kìa!", Hiểu Ảnh vừa mới bước vào lớp đã kêu toáng lên,"Lâu lắm rồi không gặp Tiểu Huyền Huyền, Hiểu Ảnh ở đây nè!"

"Hiểu Ảnh, bà im miệng ngay, tôi cấm bà chào hỏi mấy tên đó!"

"Ưm..." Hiểu Ảnh thấy Tô Cơ nổi xung lên, bèn ngoan ngoãn ngồi xuống.

Tôi đưa mắt nhìn Kim Nguyệt Dạ, và cả Lý Triết Vũ, Lăng Thần Huyền đang ngồi bên cạnh hắn ta. Xì, chỉ đến tham gia tiết học thôi mà cũng bày đặt ra vẻ ta đây, tụi học sinh trường Sùng Dương đúng là chẳng có đứa nào ra hồn. Khoan đã, bên trai Kim Nguyệt Dạ là ai thế kia? Hừ, té ra là con nhỏ Anna- thiên tài mới chuyển tới trường!

Dạo này bận tối mắt tối mũi "chăm sóc" thầy Hồ, quên béng mất con nhỏ đó! Anna và Kim Nguyệt Dạ đang cúi đầu thảo luận gì đó với nhau, không lẽ lại âm mưu bày trò gì chăng...

"Nghe nói gần đây trường Sùng Dương tiếng tăm vang dội, không những có thêm một học sinh thiên tài chuyển đến mà lại còn mời được cả hai thầy cô trẻ trung tài cao từ trường Đại học XX với mức lương cao chót vót nữa chứ!"

"Trường Minh Đức cũng thật đáng nể, giáo viên mới vào năm nay đều là những người trình độ xuất sắc cấp quốc gia!"

"Nhưng tôi nghe nói Minh Đức dạo này có một giáo viên dạy vật lý chẳng ra sao cả!"

...

Nghe những giáo viên đến dự giờ chụm đầu vào, ghé tai thì thầm với nhau, chẳng cần nói, mọi người cũng biết giáo viên dạy vật lí ấy là ai.

"Hựu Tuệ, Hựu Tuệ!"

"Cái gì?"Tôi ngoái lại nhìn Tô Cơ.

"Thầy Hồ có vẻ hơi căng thẳng, nói không ra hơi kìa!"

"Gay thật!"

"Yên tâm đi, mẹ tôi ngồi ở chỗ đó, chắc không sao đâu!"

"Mẹ bà á?" không ngờ hiệu trưởng Bạch Ngưng cũng ủng hộ thầy Hồ như vậy, tôi cảm thấy vững tâm hơn.

"Tô Cơ, tí nữa tụi mình phải phối hợp tốt với nhau đó!"

"Ừ!"

...

"Bây giờ bắt đầu dạy thử tiết thứ ba- môn vật lí, tham gia cuộc thì là thầy Hồ Chu của trường Minh Đức!"

"Vỗ tay, nhanh lên!" Tô Cơ vốn là đội trưởng đội cổ vũ nên ra sức khuấy động mọi người vỗ tay.

Cuối cùng, sự mong đợi vô hạn của chúng tôi cũng được đền đáp, thầy Hồ run rẩy bước lên bục giảng, trong những tiếng vỗ tay rào rào bên dưới, nhìn bộ dạng thầy thật đáng thương.

"Chào...chào...mọi người, tôi...tôi là Hồ Chu, tôi...giảng...giảng về..."

Trời ạ, lời thoại này đã được diễn tập biết bao nhiêu lần rồi, vậy mà đến thời khắc quan trọng thế này thầy vẫn còn lắp ba lắp bắp!

Tiếng bàn tán xôn xao rộ lên, Tô Cơ nóng ruột cứ giậm chân mãi, tôi nhìn về ban giám khảo ở phía sau, chỉ thấy vẻ mặt như sắp ngủ gật của các thầy cô giám khảo.

...

"Em nào...em nào có thể nói cho...cho tôi...định luật Newton?"

Một phút tự giới thiệu bản thân đã bị thầy Hồ kéo dài tận 5 phút, may mà mở màn giờ học là một câu hỏi, nều không tôi e rằng mọi người đều ngủ gục hết một lượt.

Hay lắm, Tô Hựu Tuệ, đã đến lúc mày trổ tài rồi đấy, cứu vãn tiết học này phải trông chờ vào biểu hện của mày thôi, tôi giơ tay thật cao.

"Tô...Tô Hựu Tuệ, mời em!""Định luật Newton..." Tư duy mạch lạc, ngôn ngữ lưu loát, phong thái tự tin, trông dáng vẻ tôi lúc này chắc ai cũng "đổ" rầm rầm, "Thưa thầy, em trả lời chính xác chưa ạ?"

"Chính...chính xác" Câu trả lời xuất sắc của tôi tựa như mũi thuốc trợ tim cho thầy Hồ, bên dưới là hàng loạt những tiếng vỗ tay khen ngợi, tôi đắc ý nhìn về phía Kim Nguyệt Dạ, vừa hay hắn cũng nhìn tôi, bốn mắt gặp nhau lửa bắn tung tóe. Lý Triết Vũ vẫn điềm đạm, ung dung như mọi khi, tên khỉ Lăng Thần Huyền mặt đầy thách thức. Hô hô, Tam Đại Thiên Vương trường Súng Dương mở to mắt ra chưa, cuộc chiến chỉ mới bắt đầu thôi...

Thầy Hố cuối cùng cũng không phụ lòng mọi người, lấy lại tinh thần, đưa lớp đi vào "quỹ đạo". Phải thế chư, tôi thầm khâm phục sự sắp xếp của mình.

...

"Tiết học này sắp kết thúc rồi, không biết các em có câu hỏi nào khác không?"

Thấy tiết học diễn ra vô cùng suôn sẻ, bên nhóm Kim Nguyệt Dạ lại chẳng có động tĩnh gì,tôi bắt đầu cảm thấy hơi bất an.

"Thưa thầy, em có thể hỏi thầy một câu không ạ?"

Là thằng cha Kim Nguyệt Dạ, đến rồi, đến rồi...

"Được chứ!"

"Thầy Hồ, em nghe nói học sinh trường Minh Đức chê người thầy có mùi hôi, vì thế không muốn học tiết của thầy, có phải thế không ạ?"

Cái gì?

Hắn hỏi gì thì hỏi sao lại hỏi thầy Hồ như vậy chứ, hắn...

Tôi nhìn thầy Hồ đứng trên bục giảng, hỏng rồi, hỏng thật rồi, thầy Hồ đã trở lại nguyên vẹn bộ dạng ban đầu khi bước lên bục giảng, bắt đầu nói lắp ba lắp bắp, ánh mắt lộ rõ vẻ hoảng hốt.

Bên dưới phút chốc rộ lên tiếng xì xầm bàn tán vì câu hỏi đó của Kim Nguyệt Dạ.

"Thầy Hồ, chúng em chỉ không hiểu, tại sao trường Minh Đức lại để cho 1 giáo viên có mùi hôi và nói năng lắp bắp lên giảng bài!" Là Anna, con nhỏ chết tiệt đó cũng a dua phụ họa theo.

"Hựu Tuệ, thầy Hồ lại sắp chui xuống gầm bàn kìa!"

Hiểu Ảnh tuyệt vọng kéo tay áo tôi. Nhìn thấy thầy Hồ đứng trên bục giảng hoàn toàn không còn chút tinh thần gì nữa, tôi chỉ còn cách ra tay cứu nguy lần nữa.

"Hai bạn trường Sùng Dương thân mến, chúng tôi là học sinh của thầy Hồ, chính vì thế việc thầy ấy có mùi hôi hay không chúng tôi mới là người có quyền phát ngôn nhất. Tôi nghĩ những tin tức vỉa hè kiểu này tốt nhất các bạn nên suy nghĩ kĩ rồi hẵng nói, như vậy mới thể hiện được sự nghiêm túc trong tác phong học sinh trường Sùng Dương chứ!"

Hai đứa tiểu nhân, định lấy việc này để đả kích trường Minh Đức, đả kích ta ư, đừng có nằm mơ!

"Bạn Tô Hựu Tuệ à, chúng tôi đang hỏi thầy Hồ, không cần người khác trả lời thay, chắc đây cũng là tác phong học sinh trường Minh Đức?"

Hừ, cái con nhỏ Anna chết bầm này!

"Nhưng mà dạo này tôi cũng nghe nói, bạn Tô Hựu Tuệ và thầy Hồ thường xuyên đi lại vs nhau, cho nên việc nói giúp thầy Hồ vài câu cũng là chuyện đương nhiên!" Thằng cha Kim Nguyệt Dạ và con nhỏ phù thủy Anna cứ kẻ tung người hứng, rõ ràng là muốn dồn tôi vào thế bí!

"Cậu nói thế là ý gì hả?" Tô Cơ cáu tiết đứng dậy bảo vệ tôi.

...

Những lời bàn ra tán vào bên dưới dường như sắp đè bẹp tất cả, ngay cả người của trường Minh Đức cũng quay mũi giáo về phía thầy Hồ, nếu như cứ tiếp tục như thế này, thầy Hồ đừng mong trụ lại trường Minh Đức.

"Có mùi hôi mà còn đi dạy học, bộ trường Minh Đức hết người rồi à?"

"Trời đất, mất mặt trường Minh Đức chúng ta quá đi mất!"

"Mau xuống bục giảng đi, đúng là quá sức tưởng tượng, sao trên đời lại có loại giáo viên bất tài thế chứ, còn chui xuống gầm bàn nữa kìa!"

...

Đúng lúc tôi dường như sắp chết chìm trong những tiếng la ó phản đối thì bỗng có một giọng nói vang đến bên tai tôi

"Tôi...tôi không có mùi hôi!" Tôi nhìn lên phía bục giảng, hóa ra là thầy Hồ đáng thương đã đứng dậy lên tiếng.

"Tôi không có..." Tuy tiếng nói không to nhưng rất kiên định, tiếng bàn tán bên dưới nhỏ dần.

"Tôi không có mùi hôi, lúc đầu tôi cũng tưởng mình có mùi hôi, nhưng mà, nhưng mà..."

"Ô hay, người có mùi hôi lại không dám nhận mình có mùi hôi kìa!"

"Úi giời, làm thầy giáo mà lại chui xuống gầm bàn thì làm gì có tương lai chứ!"

Mấy người này ức hiếp người khác một vừa hai phải thôi, nói không có mùi hôi cũng không tin, lẽ nào phải cho các người ngửi?

"Thực sự tôi không có..."

"Thầy Hồ, nếu như thầy tin là mình không có mùi hôi, vậy thầy có thể xuống dưới này để chứng thực cho mọi người không?"

Cái gì? Xuống bục giảng chứng minh mình không có mùi hôi? Con nhỏ Anna phù thủy này quá quắt thật, thầy giáo phải tự mình đi xuống dưới cho các người ngửi để chứng minh mình không có mùi hôi, thế này còn ra thể thống gì nữa?

"Không được!" Tôi và Tô Cơ cùng lên tiếng phản đối.

"Sao lại không được?" Lăng Thần Huyền đứng dậy trừng mắt nhìn chúng tôi.

"Thầy Hồ là người chúng tôi rất tôn trọng, không thể làm như vậy!" Tôi nhìn về phía thầy Hồ, quả quyết nói.

"Bạn Tô Hựu Tuệ, chúng ta ai cũng không có tư cách quyết đình hộ thầy Hồ cả, bạn nên để thầy tự quyết định thì hơ!"Kim Nguyệt Dạ chẳng thèm đếm xỉa đến đứa đang nghiến răng nghiến lợi kèn kẹt là tôi, hắn quay phắt người lại nói với tất cả học sinh ở bên dưới, "Mọi người thấy có đúng không?"

"Đúng..."

"Nên để thầy Hồ tự quyết định!"

...

Thầy Hố xúc động nhìn tôi, Tô cơ và Hiểu Ảnh,cuối cùng vẫn quyết định bước xuống bục giảng.

"Hình như không có mùi!"

"Ừ, không có thật!"

"Vậy tại sao mấy người kia lại nói thế chứ?"

Nhìn thầy Hồ bước từng bước xuống, trong lòng tôi như giằng xé dữ dội.

"Tôi biết mình không có tư cách làm thầy giáo, cho dù tôi có mùi hôi hay không, tôi đều không có đủ tư cách.Nhưng làm thầy giáo, đó là ước mơ từ nhỏ của tôi, tôi thực sự muốn là một thầy giáo tốt. Nhưng, tôi đã không làm được điều đó. Các em nói đúng, không có giáo viên nào lại đi chui xuống gầm bàn cả, người như tôi không xứng đáng làm thầy giáo. Hôm nayđược dạy tiết học dự giờ này, tôi đã cảm thấy vinh hạnh lắm rồi.Cảm ơn mọi người! Cảm ơn Hựu Tuệ, Hiểu Ảnh, Tô Cơ, các em đã luôn ủng hộ tôi! Chúng ta tan lớp, chào các em!"

Thầy Hồ đi một vòng quanh lớp, sau đó đứng trên bục giảng nói nhưng lời thống thiết ấy rồi vội vã rời đi, trong lớp bỗng chốc yên lặng vô cùng, tôi căm hận nhìn những tên tội đồ vừa bày trò hãm hại thầy Hồ, thằng cha Kim Nguyệt Dạ đáng chết vạn lần đó mặt vẫn cười tưoi như thường!

" Kim Nguyệt Dạ, Hiểu Ảnh ghết cậu!"

"Hiểu Ảnh đã nói hộ tôi câu nói từ tận đáy lòng, tôi định quay sang khen Hiểu Ảnh vài câu thì thấy nhỏ ta đã chạy vụt ra khỏ lớp.

"Hiểu Ảnh!"

"Hiểu Ảnh!"

"Được rồi, các em không được đi ra ngoài, bắt đầu dạy thử tiết học thứ tư - môn hóa học, xin mời cô ..." Tiếng thầy giáo nào đó vang lên.

Tôi và Tô Cơ ngồi xuống, chẳng còn tâm trí đâu mà nghe giảng nữa, thời gian trôi qua như rùa bò.

Cuối cùng tiết thao giảng cũng kết thúc, tôi và Tô Cơ chạy đi khắp nơi tìm Hiểu Ảnh, nhưng không thấy bóng dáng bà bạn yêu quý đâu, gọi điện thoại cũng không nghe máy, cuối cùng gọi điện thoại về nhà mới biết nhỏ ta đã bỏ về rồi. Có lẽ độ này Hiểu Ảnh cũng cảm thấy mệt mỏi, nên nghỉ xả hơi chút!

Tôi và Tô Cơ ai về nhà nấy, khu biệt thự số 23 lặng ngắt như tờ, Kim Nguyệt dạ ngồi vắt vẻo trên ghế sô-pha, tôi chẳng buồn nói với hắn ta câu nào, đi thẳng vào phòng.

Một ngày mới cuối cùng cũng tới, không biết thầy Hồ hôm nay sẽ ra đi hay ở lại trường Minh Đức. Tôi đến trương với tâm trang thấp thỏm không yên, chợt thấy Tô Cơ và Hiểu Ảnh đứng ngẩn ngơ trước cổng trường.

"Thầy Hồ đi rồi!"

"Đi rồi? Lúc nào?"

"Không biết nữa, vừa nãy tôi đến phòng làm việc tìm thầy, chỉ có một bức thư, bên ngoài ghi người nhận là ba chúng ta!"

"Đưa tôi xem!"

Không biết tại sao, tay tôi lại hơi run run.

Hựu Tuệ, Tô Cơ, Hiểu Ảnh thân mến!

Khi các em nhìn thấy bức thư này thì thầy đã đi rồi. Thầy đã suy nghĩ cả đêm qua. Nhờ các em gửilời cảm ơn cảu thầy đến cậu học sinh tên Kim Nguyệt Dạ, nếukhông có câu hỏi của em ấy, có lẽ thầy sẽ chẳng bao giờ dám đối mặt với bản thân mình, cả đời chỉ biết làm một thầy giáo chui xuống gầm bàn. Thầy hứa tặng Kim Nguyệt dạ hai tấm vé xem phim, coi như đây là chút lòng thành của thầy. Kim Nguyệt Dạ nói đó là bộ phim mà bạn gái em ấy thích xem nhất.

Biết đâu sẽ có một ngày thầy quay trở lại làm thầy giá vật lí của các em thì sao nhỉ.

Các em nhớ nhắn ba cậu học sinh trường Sùng Dương vứt chiếc túi thơm đó đi nhé, vì nó quá hôi.

Mãi mãi là thầy của các em.

Hồ Chu

"Hựu Tuệ, thầy Hồ sẽ còn quay lại đúng không?" Hiểu Ảnh nhìn tôi với ánh mắt tràn đầy hy vọng, tôi chỉ biết mỉm cười.

"Hựu Tuệ, tại sao thầy Hồ lại cảm ơn tên Kim Nguyệt Dạ? Lại còn tặng hắn vé xem phim nữa chứ, chúng ta hì chả có cái gì cà!"

Tô Cơ ấm ức cầm vé xem phim nhìn ngang nhìn dọc, "Phim 'Tiếng nói của thiên sứ', Hựu Tuệ, đây chẳng phải là phim bà mê nhất sao?"

Tôi trố mắt nhìn hai tấm vé xem phim, não bộ cố nhớ lại lời thầy Hồ viết trong thư.

Kim Nguyệt Dạ dùng cách đó tuy hơi tàn nhẫn, nhưng công nhận là rất hiệu quả, xem ra trên đời này có rất nhiều việc vốn không thể phân biệt nổi đúng sai thì phải.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

Avatar
Ngọc Hồng16:12 15/12/2019
Cầu mong Vũ vẫn còn sống
Avatar
An-be Anh-xtanh08:06 17/06/2019
Vũ chết thật r s ... huhu
Avatar
nguyenthoa17:05 02/05/2019
kết cụt quá !!!!!!!!
Avatar
Sii cô nương21:09 30/09/2018
chờ đợi phần 3 đã gần 7 năm mà chưa có. khóc ròng T.T
Avatar
lethuykaka14:09 18/09/2017
truyện quá hay ủng hộ
Avatar
lethuykaka14:09 18/09/2017
haizzz hay đấy chứ hmmm muốn coi kết cục của truyện qua
Avatar
lâm hy15:07 23/07/2017
aiz, taij sao Dạ lại nhường cho Vũ chứ. Phần 2 thay đổi hoàn toàn cốt truyện luôn
Avatar
20:01 10/01/2017
Sao đây??? Kết kiểu này thì chắc 3 ng bị biển cuốn trôi. Thế là hết tam giác tình
Avatar
Vương Thiên Anh16:12 22/12/2016
Cái kết bất ngờ!
Avatar
Nguyễn Kim Ngân20:12 18/12/2016
Kết phần 2 sao buồn quá. Muốn THT về với Dạ cơ

BÌNH LUẬN FACEBOOK