Trang Chủ
Truyện Teen
Bí Mật Phù Thủy - Phần 2
Né Tránh

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
CHAP 21: NÉ TRÁNH

Nghe Toshiro nói sẽ đưa mình đến phòng y tế, Hinata lắc đầu nguầy nguậy. Gạt nhanh những giọt nước mắt còn sót lại, lên tiếng:

- Không... không cần.

Toshiro nhìn Hinata, ngạc nhiên xen lẫn lo lắng:

- Tại sao chứ??? Em đang bị thương kia mà.

Hinata vẫn một mực lắc đầu, cố gắng gượng cười:

- Không sao đâu. Em... em... có thể... nhờ anh một việc không?

Toshiro ngần ngại nhìn những vết bầm đỏ trên tay Hinata, một lúc sau cũng bất lực thở dài lên tiếng:

- Em nói đi. Chỉ cần giúp được anh sẽ giúp.

Hinata khẽ gật đầu, tỏ ý cảm ơn Toshiro rồi lên tiếng:

- Em... đồng phục của em... bẩn hết rồi. Anh... anh... có thể phiền anh tìm giúp em... một bộ đồng phục không?

Toshiro khó hiểu nhìn Hinata. Cô bé này thật kì lạ. Bị người khác ức hiếp thê thảm đến vậy, khắp người toàn những vết thương, mái tóc bạch kim cũng đã bù xù vậy mà không lo cho vết thương của bản thân, không chịu đến phòng y tế mà chỉ cần một bộ đồng phục sạch sẽ. Thử hỏi có ai lại kì lạ đến vậy không chứ???

Hinata nhìn dáng vẻ Toshiro lúc này, nghĩ rằng cậu sẽ không giúp nên ánh mắt chợt chùng xuống, Hinata cười buồn, yếu ớt lên tiếng:

- Không... không sao. Anh không giúp được cũng không sao. Dù gì thì... cũng cảm ơn anh đã giải vây giúp.

Toshiro nghe vậy vội vã lên tiếng:

- Không. Anh giúp em được mà.

Rồi, Toshiro nhìn thẳng vào đôi mắt tím của Hinata, nói tiếp:

- Đợi anh một lúc nhé. Đừng đi đâu cả, anh đi tìm đồng phục mới giúp em ngay. Đợi anh, được chứ?

Hinata gật đầu, mỉm cười cảm kích:

- Cảm ơn anh... rất nhiều.

Toshiro mỉm cười đáp lại Hinata rồi nhanh chóng chạy đi. Hinata mỉm cười dõi mắt theo bóng dáng Toshiro đang khuất dần, mãi khi không thấy Toshiro nữa, nụ cười của Hinata mới tắt hẳn.

Hinata nhìn xuống những vết thương của mình, đôi môi kéo lên tạo thành một nụ cười buồn.

Những vết thương... đang dần dần biến mất. Cảm giác đau đớn... cũng đang dần tiêu tan.

Hinata nhủ thầm trong lòng, ít ra thì bản thân cô bé... cũng có một khả năng có ích đấy chứ. Từ bé đến lớn, dù cho có bị thương thì các vết thương trên người Hinata cũng sẽ nhanh chóng tự hồi phục mà không cần phải dùng đến phép thuật trị thương. Chỉ có điều, thời gian hồi phục sẽ tùy thuộc vào tình trạng vết thương mà nhanh chậm khác nhau. Hinata thường dùng thêm phép thuật trị thương lên vết thương của mình để vết thương hồi phục nhanh hơn.

Lúc này đây cũng vậy.

Hinata nhắm mắt, lẩm nhẩm thần chú. Mái tóc bạch kim lại ánh lên thứ ánh sáng nhẹ nhàng, huyền ảo, các vết bầm, vết trầy xước hồi phục nhanh hơn hẳn lúc nãy.

Hinata mở mắt ra. Những giọt mồ hôi bắt đầu rơi xuống. Dùng phép thuật trị thương như thế này... thực sự rất mệt.

Hinata vừa trị thương xong thì từ xa, Toshiro cũng đang vội vã chạy đến, trên tay là một bộ đồng phục dành cho nữ sinh Witchard.

Đứng trước mặt Hinata, Toshiro vô cùng sửng sốt, nhìn chằm chằm Hinata như không thể tin vào mắt mình, lắp bắp:

- Em... em... vết thương... em...

Hinata hiểu sự ngạc nhiên của Toshiro. Đón lấy bộ đồng phục từ tay Toshiro, Hinata khẽ nở nụ cười dịu dàng:

- Cảm ơn anh rất nhiều. Nhưng... em giải thích sau... được chứ?

Hinata xoáy sâu ánh mắt vào Toshiro. Toshiro vẫn còn ngơ ngác, chỉ biết gật đầu trong vô thức. Nhận được cái gật đầu, Hinata chạy vội đến phòng thay đồ. Hinata phải thay đồ thật nhanh bởi lẽ Hinata sợ anh trai mình - Ray - sẽ phát hiện ra bộ dạng này của Hinata là biết được chuyện đã xảy ra với Hinata.

Cuối cùng cũng đã xong.

Hinata yên tâm thở phào nhẽ nhõm, tiến đến nơi mà Toshiro đang đợi. Toshiro ngồi trên chiếc ghế đá trong khu vườn, trông thấy Hinata đang bước đến gần, trong lòng có rất nhiều vấn đề muốn hỏi nhưng cố gắng kiềm chế.

Hinata đứng trước mặt Toshiro, cúi đầu:

- Cảm ơn anh rất nhiều.

Toshiro mỉm cười nhìn Hinata, lắc nhẹ đầu:

- Không có gì đâu. Anh...

Toshiro chưa nói hết câu thì Hinata đã đứa ánh mắt cún con đầy long lanh nhìn Toshiro, vẻ cầu khẩn:

- Chuyện ngày hôm nay, anh... có thể giấu giúp em không? Xem như chưa từng xảy ra và đừng kể cho ai biết. Được chứ?

Toshiro sững sờ trước bộ mặt cùng đôi mắt của Hinata, răm rắp gật đầu theo quán tính, lắp bắp:

- Đ... Được.

Hinata thở phào nhẹ nhõm, tươi cười, lần nữa cúi đầu:

- Rất cảm ơn.

Toshiro sau một giây phút trầm ngâm suy nghĩ, cuối cùng cũng quyết định lên tiếng hỏi Hinata:

- Rốt cuộc... tại sao họ lại đối xử như vậy với em?

Hinata ngẩng người, ánh mắt nặng trĩu nỗi buồn, trái tim cũng dâng lên niềm xót xa, đau đớn. Nở nụ cười buồn, Hinata đáp lời:

- Có lẽ... do em quá đáng ghét thôi.

Để dập tắt tâm trạng đang chùn xuống của mình cũng không khí gượng gạo nơi đây, Hinata tươi cười hỏi:

- Mà anh tên gì nhỉ? Anh có thể xem là ân nhân của em. Không biết tên ân nhân thì... quả là không đúng.

Toshiro gãi đầu, cười xuề xòa:

- Anh tên Toshiro.

Hinata khẽ "à" lên, gật đầu. Toshiro nhìn Hinata:

- Còn em?

Hinata tười cười:

- Tên em là...

- Hinata.

Hinata chưa nói dứt câu thì một giọng nam quen thuộc, đầy lạnh lùng đã chen ngang vào cuộc trò chuyện.

Hinata và Toshiro cùng quay đầu nhìn người vừa lên tiếng. Hinata cười tít mắt, nhanh chóng chạy đến người vừa đến, reo vang:

- Anh xong rồi à?

Ray mỉm cười xoa đầu cô em gái bé nhỏ, gật đầu:

- Xong rồi.

Rồi, Ray chuyển ánh mắt sang chàng trai tóc đen vừa rồi đang trò chuyện cùng Hinata, lạnh lùng lên tiếng:

- Anh là ai? Quen với Hinata sao???

Hinata tươi cười nhìn Toshiro, rồi cất lời giới thiệu Toshiro với anh trai của mình:

- Anh ấy tên là Toshiro. Em gặp anh ấy được vài lần rồi, hôm nay chúng em mới chính thức thành bạn.

Toshiro cũng mỉm cười gật đầu:

- Đúng vậy.

Ray nhíu mày nhìn Toshiro. Lúc này, Hinata lên tiếng:

- Đợi anh nãy giờ em rất đói đấy!!! Cùng đi ăn nhé!

Ray nhìn sang em gái, gật đầu. Hinata khoác tay anh trai mình, cùng anh trai bước đi. Dù cho người khác có ghét Hinata, dù cho việc Hinata thân thiết với anh trai mình trong con mắt của người xung quanh là sai trái, là không thể chấp nhận đi chăng nữa thì Hinata cũng nhất quyết ở cạnh anh trai. Bắt Hinata tránh xa Yuu, tránh xa Toshiro, thậm chí tránh xa tất cả nam sinh của Witchard, Hinata sẽ làm. Nhưng, nếu bắt Hinata phải tránh xa anh trai mình, vô tâm với anh trai yêu quý của mình thì tuyệt đối, Hinata có chết cũng không làm.

Hinata vẫy tay thay lời tạm biệt Toshiro rồi tung tăng bước theo Ray.

Toshiro nhìn theo bóng dáng Ray và Hinata, trái tim khẽ thoáng qua một nỗi buồn vô hình. Toshiro trầm ngâm:

- Hinata sao... Rốt cuộc... hai người họ... là quan hệ gì??? Thân thiết đến vậy... chẳng lẽ lại là...

Nghĩ đến đây, Toshiro bất giác tự cười nhạo bản thân. Trước giờ đều là các cô gái quan tâm đến các mối quan hệ của Toshiro với người khác, tại sao bây giờ lại thành Toshiro đào hoa như cậu quan tâm đến các mối quan hệ của một cô gái khác kia chứ.

Toshiro đứng bật dậy, thư thả bỏ tay vào túi, bước đi. Trong lòng Toshiro tự hỏi, liệu cậu còn gặp được cô gái Hinata với mái tóc bạch kim xinh đẹp đó không nhỉ??? Toshiro cũng không ngừng tự hỏi, rốt cuộc tại sao Hinata lại bị đối xử như vậy và tại sao, Hinata thoáng chốc đã không còn chút thương tích gì??? Mọi chuyện... thật sự là rất khó hiểu.

Mọi chuyện đã qua đi cũng được ba ngày.

Trong khoảng thời gian đó, Hinata đổi chỗ ngồi, bảo anh trai cô là Ray ngồi vào giữa còn Hinata ngồi ngoài, tránh xa Yuu ra. Hinata cố gắng tránh trò chuyện hay tiếp xúc gì với Yuu để khỏi phiền phức.

Hinata chấp nhận làm vậy, chấp nhận tạo khoảng cách với Yuu nhưng với Ray, Hinata nhất quyết không từ bỏ. Tại sao Hinata lại phải bỏ rơi, xa cách anh trai của mình, người mà mình yêu thương nhất cũng là người yêu thương Hinata nhất kia chứ???

Với quyết tâm như vậy, Hinata vẫn tiếp tục đi chung với Ray mỗi ngày. Vẫn khoác tay Ray tung tăng trên đường, vẫn cùng nhau ăn trưa ở Witchard, vẫn ngồi cạnh, nói cười vui vẻ cùng nhau.

Dù Hinata có tạo khoảng cách với Yuu như thế nào đi chăng nữa thì việc Hinata vẫn thân thiết với Ray khiến đám nữ phù thủy đã ức hiếp Hinata không thể không tức tối, sự tức giận của bọn họ với Hinata lại mỗi lúc một tăng lên. Đối với bọn họ, biểu hiện của Hinata rõ ràng là xem thường, rõ ràng là chẳng xem bọn họ ra gì.

Đối với Yuu, đã mấy ngày bị Hinata bỏ lơ, xem như không quen biết. Lại còn thêm cả việc Hinata đề nghị chuyển chỗ ngồi ra ngoài cùng để Ray chen vào giữa khiến Yuu cảm thấy vô cùng bức bối và khó chịu. Chẳng hiểu sao nhưng Yuu không thích hành động và thái độ này của Hinata một chút nào.

Sự tức giận khiến Yuu không tự chủ mà sắc mặt sa sầm, đôi bàn tay siết chặt lại, hàn khí tỏa ra ngùn ngụt.

Haruko đi bên cạnh Yuu cảm nhận được điều không ổn liền vội vã lên tiếng:

- Anh Yuu, anh sao vậy??? Anh... đang tức giận chuyện gì sao???

Nghe những lời Haruko nói, cảm nhận sự khác lạ trong biểu hiện của mình, Yuu cố gắng ra vẻ bình thường, đáp lời:

- Không có gì. Anh... có gì mà tức giận chứ.

- Vậy sao.

Haruko vẫn còn ngờ vực, trong lòng chợt dâng lên một nghi vấn nhưng cũng nhanh chóng xua đi sự nghi ngờ trong lòng, quyết định tin theo những gì Yuu nói. Haruko tự nhủ, chuyện đó chắc chắn không xảy ra.

Hai người cùng nhau bước đi.

Phía xa, Hinata cùng Ray khoác tay nhau tiến lại gần, dường như hai người đang muốn đi đâu đó.

Ngang qua Yuu và Haruko, Ray vẫn vô cảm như thường, chuyện này không có gì lạ. Thế nhưng, cả Hinata cũng không thèm liếc mắt nhìn Yuu lấy một cái, dường như với Hinata, Yuu đã trở thành người xa lạ.

Khi thấy Hinata ngang qua, đôi mắt Yuu chợt sáng lên. Những tưởng Hinata sẽ chào hỏi mình nhưng nhận lại chỉ là sự xa cách kì lạ, Yuu không tránh khỏi hụt hẫng. Ánh mắt Yuu chùng xuống, cả tâm tình cũng chùng xuống theo. Yuu trở nên lạnh lùng hơn hẳn, hàn khí nhiều hơn. Giận. Phải, Yuu đang rất giận. Tại sao Hinata lại đối xử với Yuu nhứ thế kia chứ???

Haruko chứng kiến toàn bộ sự tức giận của Ray, trái tim khẽ đau nhói. Vậy là... suy nghĩ của Haruko vừa rồi là đúng hay sao??? Điều vô lí đó... lại có thể trở thành sự thật như vậy sao???

Yuu siết chặt đôi bàn tay, cố gắng kiềm chế cơn giận dữ đang dâng lên ngùn ngụt trong lòng. Quay sang nhìn Haruko, lên tiếng:

- Anh thấy không được khỏe, em đi một mình nhé!!! Xin lỗi.

Haruko toang mở miệng lên tiếng thì Yuu đã quay người đi mất. Điệu bộ vô cùng lạnh lùng, cũng không kém phần tực giận.

Haruko nhìn theo bóng lưng khuất dần, bất lực quay người tiếp tục bước về phía trước. Trong lòng Haruko lúc này đang không vui, thực sự là rất rất không vui. Haruko không thể ngờ được đây đã là lần thứ hai Haruko bị Yuu bỏ rơi như vậy, điều mà trước giờ chưa từng xảy ra với Haruko lại có thể xảy ra đến hai lần như vậy.

============================ENDCHAP21===================

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Bí Mật Phù Thủy - Phần 2

Avatar
Naruhi Waru Anio21:10 22/10/2016
kết chưa để fan đọc nào!? #từng_là_fan_của_truyện_này_và_bây_giờ_cũng_thế
Avatar
Dâutây bướngbỉnh14:03 23/03/2016
hay lắm ạ cho chap mới nhanh nha
Avatar
Naruhi Anio13:01 26/01/2016
Hay vãi l. Ko hổ danh là bí mật phù thủy

BÌNH LUẬN FACEBOOK