Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Lên lầu ba, sau khi nhấn nút chuông cửa, Tả Ân Đệ để tay vào trong túi, cầm lấy bình xịt thuốc mới vừa lấy ra từ ngăn kéo chuẩn bị ứng chiến.

Trong lúc mơ hồ, nghe trong nhà bắt đầu có động tĩnh.

Tới? Đến đây đi!

Tả Ân Đệ nhìn chòng chọc cánh cửa kia.

Đầu tiên cửa gỗ mở ra.

Tiến vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu!

Tiếp theo tiếng cánh cửa sắt mở ra, xuất hiện bóng dáng một người đàn ông.

Ân Đệ phát hiện cô phải ngửa đầu, mới có thể thấy rõ mặt của người đàn ông này.

Cao lớn, cộng. . . . . . Hung mãnh? Giống như máy vi tính đang phân tích dữ liệu, Cô đánh giá con người phía trước này "Rất có" thực lực.

Ánh đèn ở cầu thang rất sáng, Ân Đệ nhanh chóng liếc hai mắt, bắt nhanh hình ảnh khuôn mặt có mười phần nam tính hóa cùng tục tằng kia lại, lập tức đưa vào đầu lưu trữ —— nói không chừng sau này còn cần thiết ra mặt "Chỉ và xác nhận" gì gì đó.

Ánh sáng chiếu trên mặt người đàn ông kia đã đủ để cho cô khắc sâu hình dáng của anh ta, cho dù không kịp nhìn lại nữa, vội vàng một cái, vẫn có thể lập tức phân biệt ra được"Chủng loại" ——

Thuộc kiểu "Tuấn nam", có thể xếp anh ta thành loại "Dễ gây nghiệp chướng".

Tầm mắt Ân Đệ liếc qua liếc lại đánh giá, anh ta mặc một chiếc áo ba lỗ và quần thể thao.

Than thở! còn có"Con chuột nhỏ" đấy! Cơ tay bền chắc cùng đường cong cơ bắp trên cơ thể triển lộ ra ngoài, vừa nhìn giống như có thêm tầng phấn sáng, trông rất sáng - bóng.

Ân Đệ nuốt nước miếng một cái, cô đang suy đoán liệu —— mình có thể đánh anh ta được mấy quyền?

Cứ như vậy ngắm đi ngắm lại, đột nhiên Ân Đệ cảm thấy không được bình thường.

Khi ngẩng đầu, cô mới phát hiện ánh mắt của người ta, đã sớm không khách khí nhìn lại cô.

Anh ta không bị mù chứ. Lúc này . . . . . không phải anh ta nên hỏi, "Cô tìm ai" , "Cô là ai" , "Cô có chuyện gì" sao?

Vô duyên vô cớ, Ân Đệ bắt đầu ghét người đàn ông này. Bởi vì cô không thích tình tiết bị người quấy rối.

Sắc mặt Ân Đệ thật sự không cách nào hòa khí như mong đợi, cô nguội lạnh mà nói ra cái tên vừa nghĩ ra: "Tôi đến tìm Trương Đại Minh!"

"Cô. . . . . . Tìm người?" Người đàn ông đó cuối cùng cũng mở miệng.

Tả Ân Đệ chợt cảm thấy luống cuống.

Cô luôn luôn ung dung tự tin, luôn không đánh nếu không cầm chắc trận chiến, hơn nữa tất cả lời kịch rõ ràng đã sớm ở trong đầu luyện qua nhiều lần, nhưng, tại sao chỉ một câu chất vấn của anh ta, đã khiến cô cảm thấy hoảng hốt?

"Cô tìm anh ta có chuyện gì?"

Anh ta cư nhiên hỏi như vậy!?

"Tôi. . . . . . Là người thân của anh ấy, mới từ Nam bộ đi lên, anh ấy cho tôi địa chỉ này." Cô đành cứng rắn lấy lại bình tĩnh, không ngừng bịa đặt.

"Đó?"

Ân Đệ cố gắng khắc chế lo lắng nào đó, bắt đầu nhìn quanh phía bên trong, "Chỉ là, tôi không biết anh ấy đã dọn nhà. . . . . ."

Nhìn bên trái một chút, nhìn phải một chút. . . . . . Phát hiện cơ thể anh cũng di chuyển theo đầu cô, Ân Đệ dừng lại tất cả động tác, cô phồng má giương mắt nhìn chằm chằm người trước mặt.

Anh ta không để cho cô nhìn vào trong nhà!

Không —— cô lập tức phát hiện mình đoán sai rồi !

Anh ta chẳng những để cho cô nhìn, hơn nữa còn mở rộng cánh cửa ra, để cho cô có thể nhìn rõ!

Ánh sáng trở nên rõ ràng hơn mấy phần, Ân Đệ trong đầu nháy mắt xuất hiện báo động.

Anh ta muốn làm cái gì?

Người đàn ông đó thoáng lui người lại, giống như thành toàn cho ánh mắt tò mò của cô, cô không ngừng quan sát tỉ mỉ, tầm mắt đã không trở ngại chút nào nhảy thẳng vào bên trong nhà ——

Trong phòng khách, đồ dùng bị vứt lộn xộn ngang dọc, bước đầu phù hợp với hiện trường "Án mạng". . . . . .

Bỗng dưng, mộtthanh âm giống như là cười hừ vang lên, Ân Đệ theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn.

Anh ta đang cười sao? Cười cái gì?

Không. Ân Đệ lập tức phát giác là ảo giác của mình, Khuôn mặt người đàn ông kia ko có chút biểu hiện nào, làm cho người ta có một cảm giác hắn rất nghiêm nghị.

"Người cô tìm, đang ở bên trong."

Rầm! một câu nói lạnh như băng, chém thẳng vào ót của cô.

Người nào? Người nào ở bên trong? Trương Đại Minh sao? Mình gặp quỷ sao! Tả Ân Đệ trợn mắt há mồm.

Anh sải bước hướng vào trong nhà, câu chữ kéo dài ném ra như quang bom: "Vào đi."

Ha ha, nói giỡn, đi vào? Oh không, đi vào là người ngu ngốc! Ân Đệ đứng ở cửa, hung hăng trừng mắt với tên đàn ông đó ——

Anh ta, đang, cố, ý, đấy!

Mạnh Đình đúng là cố ý.

Bởi vì anh thật sự không khống chế được Khoái cảm hấp dẫn nào đó. . . . . ..

Ví dụ như, người trước mắt đang lộ ra vẻ mặt "Say mê" kinh sợ. (?)

Ví dụ như, dù bận nhưng vẫn ung dung thưởng thức cuốn sách. . . . . ."Thiếu nữ đẹp bỏ mạng " .

"Cô không phải muốn tìm người sao? Mời vào!" Anh bày ra một bộ tư thái quang lâm hoan nghênh.

"Tôi, tôi ——" Ân Đệ có loại cảm giác mình đang leo lên sườn đồi.

May mắn, Chu Tương đúng lúc này lao ra kéo Ân Đệ, hét lên: "Không phải là nhà này đâu ..., thật xin lỗi, tìm lộn cửa. . . . . ." Thanh âm hoảng hốt bị một chuỗi tiếng bước chân nuốt mất.

Nhìn họ rời đi, đứng ở cửa chính, Mạnh Đình hơi gấp bờ môi nhàn nhạt xẹt qua gương mặt.

Chỉ là, kia miễn cưỡng mới được coi là biểu hiện của nụ cười, nhưng khi nghe thấy tiếng vang phía sau lưng, lập tức không còn sót lại chút gì.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Bí Kíp Theo Đuổi Vợ Của Tổng Giám Đốc

Avatar
Trang to21:11 10/11/2014
Truyen Viet cung kha hay rat cổ noi dung cam on toi rat thich

BÌNH LUẬN FACEBOOK