Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Ân Đệ giành mở miệng trước, cố ý đánh trống lảng nói: "Hiện tại tôi chỉ có thể trách mình không có đủ kinh nhiệm. Chỉ là, nếu lúc đấy anh có thể nói với tôi những lời này, có lẽ tôi đã không làm hỏng chuyện thành ra như vậy." Nói đi nói lại vẫn là đang trách anh.

"Nếu như lúc ấy tôi chỉ ra chỗ không đúng của cô, với tính khí của cô, cô sẽ nghe lọt tai sao?"

Giật mình, Ân Đệ thở ra, đành chấp nhận."Chắc là sẽ không."

Thì ra, cô lại có tính tình hư hỏng như vậy? Có lẽ, cô nên sửa đổi một chút . . . . . . Tên đàn ông đáng gét này, cô luôn nói không lại được anh ta.

"Tôi không thích ăn cháo nguội” Anh bỗng nhiên nhìn bát cháo trước mặt nói.

Ân Đệ ngẩn ra, thấy gương mặt anh đang cau có nhìn bát cháo, thật sự rất buồn cười "Vậy sao anh không ăn trước, không cần phải chờ tôi về đâu."

"Cô biết tôi đang đợi cô?" Một câu hai nghĩa đó.

Đông! Thùng thùng! Ân Đệ trái tim lại như đánh trống. Giờ đổi thành cô trừng mắt nhìn bát cháo, "Tôi cũng không thích ăn cháo nguội."

"Vậy còn chờ gì? Ăn thôi." Anh đang muốn khởi động, bỗng nhiên lại phát hiện ra cái gì, sau đó đổi lại bát cháo của cô.

"Sao vậy?" Cô có chút buồn bực. Không phải đều giống nhau sao?

"Chén của cô không có bỏ thêm hành hoa."

Ân Đệ ngẩn người. Anh cư nhiên lại chú ý đến mỗi lần cô đều bỏ hành hoa trong bát ra sao?

Có lẽ do đột nhiên phát hiện ra một mặt con người thận trọng của anh, hoặc là một loại cảm giác bị chú trọng, khiến cho lòng Ân Đệ không khỏi rung động.

"Mùi vị như thế nào?"

"Ừ, không tồi." Cô trả lời qua loa, "Nhưng mà cháo nhà hàng Miếu Khẩu vẫn ăn ngon hơn”

"Miếu khẩu?"

"Đúng vậy, miếu khẩu có món cháo Vương Ký Quảng Đông, rất nổi tiếng đó, hải sản đặc biệt tươi ngon, tôi cũng chỉ dám ăn có món đó mà thôi."

"Còn gì nữa không? Trừ món cháo hải sản ra."

"Nhiều lắm, anh chưa đến đó lần nào sao? Không thể nào! Chỗ có đủ loại đồ ăn vặt nổi danh đấy."

"Hôm nào, theo tôi đi."

"Được." Ân Đệ tự nhiên đáp ứng.

Ăn xong điểm tâm, Ân Đệ đến phòng tắm rửa mặt, lại nghe thấy điện thoại di động của anh có tiếng chuông.

Đợi trở lại phòng khách thì vừa đúng nghe thấy Mạnh Đình lạnh lùng nói câu cuối: "Chuyện đó thì có gì vui, mà mình cũng không muốn chơi trò này."

Anh đang nói chuyện điện thoại với ai vậy? Cô cũng không giám hỏi thẳng, thế nhưng anh lại chủ động nói ——

"Là đầu sỏ tối nay gọi tới."

"Đầu sỏ?"

"Thượng Bằng, là bạn tốt của tôi, còn giám đốc Ngô là cấp dưới của cậu ta."

"Anh nói, tối nay giám đốc Ngô phô trương như vậy, đều là chủ ý của bạn anh?" Sau khi thấy Mạnh Đình gật đầu, cô lại không giám tin, "Vậy anh biết giám đốc Ngô dẫn theo những cô gái kia, là muốn làm gì sao?"

"Biết. Cô không phải đã nói bọn họ muốn lôi 'tên kia' lên giường sao?"

Hay rồi đây! Anh thật sự đã chứng kiến tất cả !

"Này, vậy anh ——"

Cô há mồm cứng lưỡi bộ dáng đáng yêu, chọc anh mỉm cười, "Chỉ là 'tên kia' cũng không phải là tôi, tôi chỉ là người tiếp khách."

"Không phải anh?"

"Là Cổ Thiên kỳ, một người bạn khác của tôi, Thượng Bằng muốn gài bẫy cậu ấy, nhưng không nghĩ tới Cổ Thiên kỳ lại nhỡ hẹn."

Ân Đệ càng nghe càng mơ hồ."Thượng Bằng tại sao lại muốn gài bẫy bạn của mình như vậy?"

"Rất đơn giản, chỉ là muốn xác định Cổ Thiên kỳ rốt cuộc có được hay không."

"Có được hay không?" Cô lặp lại lời của anh, mặt bỗng chốc nóng lên, "Cho nên dùng loại. . . . . . Phương thức hạ lưu này?"

"Thượng Bằng cảm thấy không sao cả." Mạnh Đình cười cười, "Chỉ là, chọn đúng nhà hàng mà cô làm việc, thì chắc chắn không phải là trùng hợp rồi."

"Có ý tứ gì?"

"Có lẽ Thượng Bằng là muốn . . . . . Hướng tới cô." Cái người họ Thượng này, ngoài mặt là để cho anh làm người tiếp khách, muốn cho Thiên Kỳ không phòng bị, nhưng căn bản trong đầu lại muốn "Một lưới bắt hết" !

Ân Đệ bắt đầu khẩn trương lên, "Tại sao lại hướng tới tôi? Tôi có biết anh ta đâu!"

"Bởi vì cậu ấy biết rõ tôi ——" thích cô.

"Anh ta biết cái gì?" Sao lại chỉ nói có một nửa?

Anh đổi lời nói: "Bởi vì cậu ấy biết rõ tôi không có hứng thú với em gái của cậu ấy, cho nên cố ý muốn trả thù tôi."

"Em gái của anh ta?"

Mạnh Đình đem chuyện Thượng Nhứ đã "Chấm điểm" anh cùng Cổ Thiên Kỳ một trong hai người sẽ là vị hôn phu tương lai.

"Vậy. . . . . . Chuyện này có quan hệ gì đến tôi ?"

Ánh mắt của anh dừng ở trên người cô, "Bởi vì Thượng Bằng cho rằng, tôi vì cô mới cự tuyệt em gái của cậu ấy."

Nghe vậy, nhịp tim của Ân Đệ lập tức ngừng lại một nhịp. Cô cố ý buông lỏng cười quái dị, "Này nói đi nói lại cũng là do anh tự gieo họa, ai bảo anh làm cho người ta hiểu lầm."

Nóng quá. Cô đứng lên, lấy điều chỉnh điều hòa tiện thể cách xa anh một chút.

"Nếu như không phải là hiểu lầm thì sao?" Giọng nói trầm ấm truyền tới.

Cô cảm giác lỗ tai mình như bị một sóng âm cực lớn làm cho tê dại, cho dù giọng nói của anh nhẹ nhàng chậm chạp như vậy.

Ân Đệ không dám quay đầu lại, nhưng cô cảm thấy rõ ràng anh đang dần tiến đến. . . . . .

Cô nên làm cái gì? Tránh ra?

Nhưng hai cái chân của Ân Đệ như bị đinh đóng lại, không thể động đậy, cầm chặt lấy vạt áo lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi.

Thân thể ấm áp của anh tiến đến gần sát cô trong nháy mắt, khiến các dây thần kinh toàn thân cô như bị buộc chặt

Cánh tay bền chắc của anh nhẹ nhàng ôm lấy eo của cô, môi đặt ở bên tai cô nói: "Quay lại nhìn anh." (n _n)

Anh ta muốn làm gì?

Cô nên gạt tay của anh ra, cô nên đẩy anh ra. . . . . . Nhưng cô lại giống như bị thôi niên, xoay người lại, nhìn thẳng vào mắt của anh.

Một cỗ ấm áp mền mại liền che đôi môi của cô lại ——

Anh, hôn cô.

Môi anh phủ lên đôi môi mền mại của cô lại, đầu lưỡi đồng thời cường thế cạy miệng của cô ra, xâm nhập.

Trong đầu Ân Đệ giống như muốn nổ tung, nhưng cô theo bản năng vẫn giơ tay lên khước từ lồng ngực kiên cố kia.

Từ sâu trong cổ họng cô kêu lên thanh âm chống cự, khi bốn phiến môi đang gián chặt được bật ra, lại hình thành một loại mê người kiều diễm.

Một tay đỡ sau đầu của cô, đầu ngón tay của anh xoa nhẹ những sợi tóc mền mại của cô lại, đè đầu cô lại để cô gần anh hơn, để cho cô hoàn toàn nghênh hợp với miệng của anh; một cái tay khác vòng qua phía sau lưng cô làm áp lực, khiến cho bộ ngực mền mại của cô áp sát vào anh.

Lưỡi của anh càn rỡ quấn lấy lưỡi cô, tham lam liếm mút môi của cô.

Cảm thấy bàn tay cô đang nắm chặt dần thả lỏng, đầu lưỡi của anh hơi rút ra, "Ân Ân. . . . . ."

Môi lưỡi của anh trơn ẩm, không ngừng tàn sát dây thần kinh của cô, cô không thể kháng cự, chỉ có thể run sợ chịu đựng anh lần lượt cuồng dã chiếm đoạt.

Tất cả thật mất khống chế!

Trong giây phút chiếm lấy bờ môi thơm ngát kia, rung động mãnh liệt khiến cho Mạnh Đình kinh hãi, anh lúc này mới biết, thì ra anh khát vọng cô đến nhường nào.

Anh khát vọng nhìn thấy nụ cười của cô, khát vọng nghe giọng nói của cô, khát vọng đến gần cô hơn, khát vọng được ôm cô. . . . . .

Tê dại kỳ dị làm cho người ta mất hồn, nhưng trực tiếp ủi lên da thịt nóng bỏng, làm cho lòng người kinh hãi, Khi phát hiện một luồn hơi nóng đang dâng tràn trong cơ thể, thì Ân Đệ bỗng chốc mở hai mắt ra.

"Không nên như vậy! Không thể như vậy!"

Ân Đệ hoảng sợ ngượng ngập đẩy anh ra, lui lại một bước, coi như vậy là không cần đối mặt với mọi chuyện trước mắt

"Tại sao không thể?" Anh dùng giọng nói hơi khàn khàn hỏi cô.

"Bởi vì. . . . . . Đây là không đúng." Anh rõ ràng vẫn đứng tại nguyên chỗ, còn cô rõ ràng đứng cách anh rất xa, vì sao cô còn cảm thấy ánh mắt gấp gắp chăm chú của anh đang nhìn mình?

"Có cái gì không đúng?"

"Dĩ nhiên là không đúng!"

"Chẳng lẽ em là bởi vì. . . . . ." Không muốn nói, lại càng không muốn tin, nhưng lại không thể loại bỏ được suy đoán này, Mạnh Đình nói tiếp: "Triệu Học Thánh?"

Ân Đệ tốn mấy giây mới tiêu hóa được câu hỏi của anh, sau đó chậm rãi ngẩng đầu, nhìn sắc mặt của anh, cô rất nhanh lại quay đầu đi một lần nữa.

"Tôi có bạn trai là sự thật."

"Vậy thì như thế nào? Coi như là có lão công (chồng) cũng giống vậy."

Nhanh chóng ngẩng đầu, cô không biết có nên cảm thấy may mắn hay, trên mặt anh không còn nhìn thấy thâm tình dịu dàng làm cho người ta tan chay nữa, mà nó lại quay trở về như trước, một bộ mặt phách lối ngang ngược.

Mà lời của anh, càng khiến cho Ân Đệ căm tức, "Đối với anh đương nhiên nó không là vấn đề gì! Giống như tôi lúc đầu lừa anh Chu Tương đã kết hôn, anh cũng chỉ nói một câu anh không để ý chuyện cô ấy ly hôn. Mạnh Đình, anh quá cuồng vọng! Anh quả thực là. . . . . . Ích kỷ tới cực điểm!"

"Có một số việc vốn làn nên ích kỷ, giống như tình cảm."

Anh cùng cô nói chuyện tình cảm? Giờ khắc này, vui sướng mơ hồ ở trong lòng của cô nảy sinh. . . . . . Nhưng, một giây kế tiếp, Ân Đệ không biết nên vui hoặc buồn.

Nếu cô cảm thấy anh là một người đàn ông thích đùa bỡn với chuyện tình cảm, sao cô còn có thể để mặc cho anh làm chuyện đó? (hôn ý )

"Anh thật sự không biết em ruốt cuộc có hiểu tình cảm của chính bản thân mình hay không." Rõ ràng là cô có tình cảm với anh, nhưng cô lại mơ hồ không hiểu rõ cảm giác của bản thân. . . . . .

"Ít nhất anh biết cảm giác như thế nào được gọi là yêu."

Anh nói vậy, càng khiến cho cô mê muội.

Anh lại nói tiếp: "Đương nhiên tình yêu cũng chỉ là một loại cảm tính, có người nói là thăng hoa, nhưng anh tin tưởng đó là biến chất. Biến chất tình yêu, giống như bánh bao đã bị chua, giữ lại thì có ích lợi gì?"

"Anh . . . . . Rốt cuộc muốn nói cái gì?"

"Em cùng Triệu Học Thánh." Anh dừng lại.

"Tôi với anh ấy thì thế nào?"

"Em xác định em rất yêu cậu ta?" Ánh mắt của anh như kiếm.

"Tôi. . . . . . Dĩ nhiên. Anh ấy là bạn trai của tôi."

"Cũng bởi vì cậu ta là bạn trai của em, cho nên em yêu cậu ấy sao?" Anh nâng lên khóe môi, đùa cợt đi đến bên cạnh, "Mới vừa rồi cảm giác của anh nói cho anh biết nó không phải như vậy."

Mới vừa rồi. . . . . .

"Mạnh Đình, anh thật khốn kiếp!" Cô tức điên lên, không hề suy nghĩ đã dơ lên quả đấm đánh tới ——

Nhưng quả đấm đến trước mặt anh thì dừng lại, im lìm bất động.

Anh không trốn cũng không tránh, chỉ là mím chặt môi lại, lẳng lặng nhìn cô.

"Anh. . . . . ." Ân Đệ hận mình tại sao không xuống tay được!"Đúng, mới vừa rồi là do tôi làm chuyện ngu xuẩn! Là tôi. . . . . . Là do lực ý chí của tôi không kiên định! Nhưng, cũng không có nghĩa là anh có thể nhục nhã tôi!"

"Không có bất kỳ người nào nhục nhã em, nếu như có, cũng là chính là do em xấu hổ mà nghĩ bậy." Anh chợt đi lên trước, nâng cằm của cô lên, để cho ánh mắt của cô nhìn vào mắt anh."Anh cũng chỉ muốn em đối mặt với suy nghĩ chân thật nhất của mình."

Suy nghĩ chân thực nhất? Vừa rồi cô nghĩ muốn dựa vào trong ngực của anh, mặc kệ cho anh muốn làm gì cô. . . . . . Có lẽ anh nói không sai, cô có phản ứng kích động quá độ, nhưng đó là do cô không có cách nào đối mặt với sự xấu hổ của mình.

Cô đang đấu tranh điều này hoàn toàn rơi vào trong mắt Mạnh Đình, mãnh liệt chân tình khiến cho anh không thể giả bộ lạnh lung nữa, "Em có biết em muốn cái gì không, tại sao lại nói không cần?"

Cảm giác tay của anh nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt, đôi môi của mình. . . . . . Ân Đệ có cảm giác trong lòng như đang say, nàng mê mang lẩm bẩm nói: "Anh thì sao? Anh muốn cái gì?"

"Anh muốn em."

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Bí Kíp Theo Đuổi Vợ Của Tổng Giám Đốc

Avatar
Trang to21:11 10/11/2014
Truyen Viet cung kha hay rat cổ noi dung cam on toi rat thich

BÌNH LUẬN FACEBOOK