Bệnh Yêu

Chương 81: Năm mới

Đằng La Vi Chi

03/11/2020

“Bà nói Giang Nhẫn là người đàn ông tốt, phải yêu anh thật nhiều nha.”

***

Giang Nhẫn đem thức ăn hâm nóng về quay về trước ghế sô pha: “Thính Thính, dậy ăn cơm xong rồi về phòng ngủ tiếp.”

Mạnh Thính xoa xoa đôi mắt, vui vẻ nói: “Anh về rồi!”

“Ừm.” Anh dịu dàng vén tóc cô lên, “Em ăn cơm chưa?”

“Vẫn chưa, em không để ý nên ngủ thiếp đi. Để em đi hâm lại đồ ăn rồi hai đứa mình cùng nhau ăn nhé.”

“Anh hâm rồi, em cứ ngồi đây đi.”

Mạnh Thính ngủ một giấc nên tinh thần tốt hơn nhiều. Nhưng còn Giang Nhẫn thì bận rộn đến nửa đêm mới về, cô nhìn sắc mặt anh vẫn bình thường, không thể nhìn ra được chuyện rốt cuộc đã đến mức độ nào rồi.

Hai người cơm nước xong xuôi, Mạnh Thính thu dọn chén đũa muốn đi rửa chén.

“Để anh.” Giang Nhẫn đè lại tay cô, “Em về phòng ngủ đi.”

“Không được.” Đôi mắt cô như tỏa ra tia sáng, “Em không còn buồn ngủ nữa, anh đã lâu không được nghỉ ngơi đàng hoàng rồi, mau đi ngủ trước đi.”

“Nghe lời nào.” Anh cong khóe môi, thu dọn hết chén đũa rồi đi vào phòng bếp.

Căn nhà này được mua lúc Giang Nhẫn còn đi học, lúc đó anh không hề thiếu tiền, mua một căn ba phòng ở hai phòng khách, nội thất trang trí rất xa hoa. Giang Nhẫn rửa tay đi ra ngoài thì thấy cô đang đứng bên cửa nhìn mình, anh không nhịn được cười: “Sao còn chưa đi ngủ? Mai em về nhà rồi phải không?”

“Ừm.”

“Ba em có biết em đến nơi này hay không?”

“Không biết.” Gò má cô ửng hồng, “Em nói với ông là em đi tìm Triệu Noãn Chanh.”

Âm thanh cười khe khẽ của anh vang lên.

Mạnh Thính lên tiếng: “Qua mấy ngày nữa em muốn về quê thăm ông bà ngoại, vậy nên thời gian sắp tới em không thể nấu cơm cho anh được. Anh phải ăn uống đàng hoàng, không thể lúc nào cũng ăn mì được đâu, loại thực phẩm đó không có dinh dưỡng.”

Lúc đầu Mạnh Thính dự định sẽ đem trả anh số tiền còn lại trong thẻ, nhưng với tính cách kia của Giang Nhẫn thì chắc chắn sẽ không chịu. Cô cũng chỉ đành thôi vậy, chỉ có thể nghĩ ra những phương thức khác để chăm sóc cho anh.

Ấn tượng sâu sắc nhất của Thư ba ba dành cho Giang Nhẫn chính là thời điểm anh học lớp Mười Một, Giang Nhẫn đánh Trần Thước, sau đó thì nhà bọn họ không cần phải bồi thường tiền cho bên kia nữa. Trong lòng Thư Chí Đồng, Trần Thước kia cũng không phải hạng người tốt lành gì, nhưng không nghĩ đến Giang Nhẫn lại càng hơn thế nữa.

Sau này biết được Giang Nhẫn đã nhảy vào trong biển lửa để cứu Mạnh Thính thì tâm trạng của Thư Chí Đồng cực kỳ rối rắm. Mặc dù cảm kích vô cùng, nhưng cũng không có nghĩa mặc kệ đối phương là người nào thì người làm cha này cũng đồng ý đem con gái mình giao cho chàng thiếu niên kia. Thư Chí Đồng tình nguyện nửa đời còn lại của mình làm trâu làm ngựa cho Giang Nhẫn chứ không muốn giao Mạnh Thính cho anh.

Lấy thân báo đáp thì chỉ thời cổ đại mới có, bây giờ đã là thời đại nào rồi cơ chứ! Thư Chí Đồng có suy nghĩ muốn bồi thường tiền, hoặc mua một món đồ nào đó, ấy vậy mà khi đó Giang Nhẫn đã sớm rời khỏi thành phố H. Thư Dương cũng không nhịn được nói: “Người ta cũng không thiếu chút tiền đó đâu.”

Câu này làm cho Thư Chí Đồng phải một phen trố mắt.

Mạnh Thính không nói nhưng Giang Nhẫn cũng có thể đoán được ba của cô sẽ có cái nhìn như thế nào với anh.

Vậy nên anh cũng không hỏi thêm nhiều nữa, gật đầu một cái: “Ăn Tết thì quay về đó à?”

Mạnh Thính cười gật đầu: “Ông ngoại và bà ngoại rất thích anh, bọn họ nhất định vẫn còn nhớ anh đó.”

Anh không kiềm được xoa tóc cô, trong mắt lấp lánh ý cười: “Ừm.”

Sáng hôm sau Mạnh Thính trở về nhà, Triệu Noãn Chanh thì theo học đại học X xa xôi, vô cùng hứng khởi mà nói điện thoại với Mạnh Thính. Cô ấy nói liên miên không dứt, kể rất nhiều về những chuyện thú vị ở trường đại học X.

Mạnh Thính nhớ Hạ Tuấn Minh cũng ở thành phố X: “Vậy cậu gặp Hạ Tuấn Minh chưa? Hình như anh ta cũng ở đó học đấy.”

Hồi lâu sau Triệu Noãn Chanh mới bất đắc dĩ mở miệng: “Gặp rồi, bây giờ anh ta đã trở nên nổi tiếng ở khắp các trường đại học chỗ này rồi.”

“Sao vậy?”

“Anh ta học một trường dạy nghề bên cạnh trường của tớ, cặp kè với Lư Nguyệt được nửa tháng thì bị bạn trai hiện giờ của cô ta đánh cho một trận.”

Mạnh Thính trợn mắt há hốc mồm.

Triệu Noãn Chanh bỗng thấy hai mắt chua xót: “Rất mất mặt đúng không, có điều tớ đoán anh ta cũng không biết Lư Nguyệt có bạn trai. Lúc đó anh ta ầm ĩ một trận, không tin Lư Nguyệt là hạng người như vậy, đánh nhau với người kia, vậy mà sau đó Lư Nguyệt cũng không giúp anh ta, cho nên…”

Cho nên liền trở thành trò cười cho thiên hạ, bị ép thành “tiểu tam”. Có điều sau khi xảy ra chuyện này thì danh tiếng của Lư Nguyệt cũng bị bôi đen.

Gia cảnh của Hạ Tuấn Minh cũng không tệ, nhà anh ta cũng từng làm bất động sản, nhưng mấy năm trở lại đây chỉ nhận thầu mấy công trình, không có tự mình khai phá địa bàn.

Người bạn trai kia của Lư Nguyệt là sinh viên khá giỏi của đại học X, gia đình rất nghèo, nghe nói sau khi Lư Nguyệt lên đại học thì trong nhà xảy ra chuyện, thiếu nợ không ít tiền. Lư Nguyệt thích anh chàng sinh viên khá giỏi kia, nhưng cô ta không có tiền, lúc này mới tìm đến cái tên công tử Hạ Tuấn Minh tiêu tiền như nước kia.

Hạ Tuấn Minh cũng đần, vung tiền qua cửa sổ không nắm rõ tình hình mà còn đắc ý, đưa hết phân nửa số tiền trên người cho Lư Nguyệt tiêu xài.

Thời cấp ba Lư Nguyệt chính là vầng trăng lấp lánh của anh ta, kết quả bây giờ bị lừa thảm rồi. Hiện tại tất cả sinh viên khắp các trường đại học đều biết anh ta dùng tiền nuôi bạn gái của người khác.

“Không nói tới anh ta nữa, cái tên đó chính là đồ đần độn, cậu ở thành phố B có vui không Thính Thính?”

Mạnh Thính cùng Triệu Noãn Chanh trò chuyện cả buổi trời.

Cuối năm Thư Chí Đồng mang theo Mạnh Thính và Thư Dương đến nhà ông bà ngoại của Mạnh Thính, đây là lần đầu tiên ông lấy danh nghĩa là con rể đến nhà. Thư Chí Đồng chuẩn bị lễ vật kĩ càng, có chút khẩn trương, nhưng ông ngoại bà ngoại đều rất nhiệt tình.

Nhất là bà ngoại, bà ôm Mạnh Thính: “Để bà nhìn xem nào, ôi con gầy đi rồi, đồ ăn trong trường đại học ăn không được ngon sao Thính Thính?”

“Không ạ, đồ ăn rất ngon, con đâu có gầy đâu, bà ngoại nhìn lầm rồi.”

Ông ngoại phát lì xì cho hai chị em, Thư Dương ngượng ngùng nói cảm ơn.

Bà ngoại kéo Mạnh Thính qua khẽ hỏi: “Cha dượng của con đối xử với con có tốt không?”

Khuôn mặt bà tràn đầy vẻ u sầu, Mạnh Thính vội vàng nói tốt. Còn nói chuyện Thư Chí Đồng vay tiền để điều trị cho đôi mắt của cô cho bà nghe, lúc này bà ngoại mới thấy yên tâm.

Hai ông bà cụ không muốn lấy tiền của Thư Chí Đồng, nói với ông rằng mình được nhà nước cấp lương hưu, chỉ cần không mắc bệnh nặng thì sinh hoạt ngày thường không có vấn đề gì.

Bà ngoại vui lắm, bà nói với Mạnh Thính: “Trước đây bà có một học trò rất có tiền đồ, bây giờ cậu ấy làm một công chức cũng không tệ lắm, tuổi tác của con cậu ấy và con cũng không chênh lệch nhiều lắm, không thì mấy đứa nhóc tụi con cứ làm quen với nhau một chút nhé?”

Mạnh Thính ngẩn người, bà ngoại muốn cô đi xem mắt sao?

Bà ngoại lại nói: “Không phải xem mắt, thanh niên các con quen biết nhiều thì càng tốt. Thời đại của các con bây giờ không giống với ông bà thời đó không cần tìm hiểu gì đã cưới xin mất rồi, người nhà bên đó cũng không tệ đâu, bà cũng biết gốc biết rễ, cho dù không hợp để tiến tới thì làm bạn cũng không sao hết. Tết năm nay nhà họ sẽ đến thăm ông bà, ngày mai đó, con thử xem có thể trò chuyện với nhau được không.”

Mạnh Thính chỉ đành cười khổ, hồi lâu mới khẽ nói nhỏ bên tai bà ngoại một câu.

“Con nói thật sao, thằng nhóc đã cứu ông ngoại con lần trước là bạn trai con!”

“Đúng vậy ạ.”

Bà ngoại thở dài: “Được rồi, chỉ cần thật lòng thật dạ, đối xử với Thính Thính của chúng ta thật tốt là được, những cái khác đều có thể từ từ sẽ đến.”

Trước đây hai ông bà cũng từng mai mối cho Tăng Ngọc Khiết, nhưng Tăng Ngọc Khiết lại cùng với một tên đàn ông cặn bã bỏ trốn, còn sinh ra Mạnh Thính. Người già tuy rất có lòng tin với mắt nhìn người của mình, nhưng khi trải qua chuyện kia mới biết chuyện tình cảm thì không thể cưỡng cầu.

Ngày hôm sau người học trò kia của bà ngoại quả nhiên mang theo con trai mình đến nhà chúc Tết.

Khi đó Mạnh Thính đang ở trong sân giúp bà ngoại hái rau.

Ngón tay trắng nõn của cô thấm trong nước, cả người vô cùng xinh đẹp.

Bà ngoại kể cho cô nghe vài chuyện thú vị ở nông thôn, đôi mắt to của cô cong cong, tiếng cười mềm mại yêu kiều.

Lúc Hoắc Nhất Phong đi theo người cha công chức của mình tiến vào trong sân nhìn thấy Mạnh Thính thì ngẩn ngơ: “Đàn em Mạnh Thính?”

Mạnh Thính đang cuốn rau ngước mắt lên nhìn, trong đôi mắt màu trà lộ ra tia kinh ngạc.

Là cái người ở trường Thất Trung từng nói sẽ luôn chờ đợi cô, Hoắc Nhất Phong?

Hoắc Nhất Phong nhớ đến mình trước khi đến đây không tình nguyện chút nào, bây giờ thì mặt đỏ rần: “Em, em là cháu gái của cô giáo Vạn sao?”

Bà ngoại vội vàng chào hỏi cả nhà họ, cười vô cùng hòa ái. Nhìn thấy tình cảnh này khiến bà rất vui, ồ, thì ra là có quen biết. Thằng nhóc này điều kiện không tệ, nhìn qua có vẻ rất thích Thính Thính nhà bọn họ.

Nhưng mà Thính Thính nhà họ chỉ kéo tay áo xuống, che khuất đi một nửa cánh tay trắng ngần, lễ phép cúi đầu: “Con chào chú chào dì ạ, chào đàn anh Hoắc.”

Mạnh Thính cũng khá phiền muộn.

Cô về nhà một chuyến, chỉ muốn chăm sóc cho ông bà ngoại hai ngày. Cô cũng không muốn chạm mặt nam thần một thời của Thất Trung đâu.

Người kia của cô còn ở thành phố H ngày đêm liều mạng kiếm tiền, nếu biết được chuyện này sẽ phát điên mất.

***

Chuyện công nhân bị thương dùng tiền là có thể giải quyết, nhưng nếu làm vậy thì tài chính sẽ trở nên cạn kiệt.

Cao Nghĩa cũng không có cách nào, ông dùng số tiền mà mình dành dụm được hơn nửa đời người bỏ hết vào dự án này, chỉ sợ công trình này sẽ bị sụp đổ trôi theo dòng nước mất thôi.

Bên phía giám đốc của những vật liệu xây dựng thân thiện với môi trường nói sao cũng không chịu ký hợp đồng mà còn đòi tăng giá thêm 20%.

Cao Nghĩa nhịn không được đề nghị: “Giang tổng, không thì chúng ta hãy từ bỏ thương lượng với bên đó đi, tìm chỗ khác mà thương lượng. Phải mua được vật liệu xây dựng giá rẻ một chút, xây dựng xong phòng ốc rồi hẳn nói.”

Giang Nhẫn ngước mắt, ngón tay nhẹ nhàng gõ mấy cái trên mặt bàn: “Bàn sau đi.”

Anh không muốn xây dựng một tòa nhà mục nát, cũng không muốn xây nên một đống rác rưởi ô nhiễm.

Ngay từ lúc đầu dự định của anh chính là tuyên truyền mảnh đất gần bờ biển chưa được khai phá có thể xây dựng nên một căn biệt thự và vườn hoa. Những kẻ có tiền đều rất coi trọng mạng sống, lối sống xanh và thân thiện với môi trường là hai ưu điểm tuyệt vời ở thành phố H, chưa đầy mấy năm nữa thì nơi này sẽ trở thành một thành phố có giao thông vận tải và du lịch phát triển không ngừng, bất động sản cũng sẽ phát triển mạnh.

Nếu như bây giờ lựa chọn vật liệu xây dựng với giá rẻ và tiện lợi cho mình, như vậy thì giá nhà ban đầu sẽ được giảm bớt ba nghìn nhân dân tệ mỗi mét vuông.

Giang Nhẫn lãnh đạm lên tiếng: “Mời mấy vị này tổng giám đốc ăn một bữa cơm đi, xem bọn họ nói thế nào, có thể thay đổi được tình hình hay không?”

Cao Nghĩa cũng hết cách, đành phải làm theo.

Hạ Tuấn Minh sau khi về nhà ăn Tết mấy ngày nay ngày nào cũng tới: “Anh Nhẫn, anh để em theo anh đi, em không có đầu óc về mấy phương diện kia, mò mẫm kiếm sống khó chịu muốn chết rồi, không muốn về lại thành phố X kia nữa đâu.”

Giang Nhẫn ngước mắt nhìn anh ta: “Làm việc này cũng rất khổ, mày đi theo cha mày còn tốt hơn là đi với tao.”

“Cha em á? Ông ấy kêu em ngồi đó chơi điện thoại đi, ít gây chuyện lại, không có được cái rắm gì hết, rảnh rỗi muốn mốc meo luôn rồi.”

Giang Nhẫn trầm mặc một lát rồi nói: “Đi theo tao cũng được.”

“Thật hả!”

“Một tháng nghỉ đông, tới khai giảng thì trở về học tập đi. Cố gắng vào, học thật nhiều kiến thức.”

Hạ Tuấn Minh vuốt tóc nói: “Được chứ được chứ.”

“Buổi tối đi dự tiệc với tao, nói mấy lời dễ nghe chút, thu liễm cái tính tình kia của mày lại. Nếu hôm nay không làm được, mày vẫn nên đi theo cha mày đi.”

Hạ Tuấn Minh mồm miệng liên tục đồng ý.

Địa điểm mà bọn họ đặt tiệc là ở Tiểu Cảng Thành, bởi vì Giang Nhẫn mời khách nên phải mời ở một nơi xa hoa bậc nhất trong toàn bộ thành phố H.

Giang Nhẫn gọi rượu ngon nhất, Cao Nghĩa, Hạ Tuấn Minh, còn thêm một đám trợ lý nam đều đi theo.

Giang Nhẫn không dẫn đám con gái tới những bữa tiệc thế này, anh rất hiểu tính cách của đám người này, rất sợ bị đám đàn bà con gái ăn sạch.

Mấy tên đàn ông trung niên bốn mươi năm mươi tuổi, tên nào tên nấy đều béo phì bụng phệ vừa nghe ca hát vừa vỗ tay.

Giang Nhẫn cười đứng dậy, rót rượu cho từng người một.

“Trần tổng, Vương tổng, Phương tổng, nào, tôi mời các vị.”

Mấy tên đàn ông trung niên kia liếc nhau, cuối cùng cũng uống.

Cao Nghĩa liên tục nói mấy lời dễ nghe, khi thì nói mảnh đất Trần tổng coi trọng rất có tiền đồ làm nên chuyện, lúc lại khen con trai Vương tổng tuổi trẻ tài cao. Mấy người kia đều là khẩu Phật tâm xà, vội vàng nói mấy câu khách sáo, nhưng không có ai chủ động đề cập đến chuyện tăng giá vật liệu xây dựng.

Qua ba lần rượu, Giang Nhẫn mới mở miệng: “Có phải người bên này của chúng tôi không hiểu chuyện nên mới đắc tội đến mấy vị tổng giám đốc hay không, vật liệu xây dựng…”

Trần Bình để ly xuống, cười cắt ngang: “Cô gái trên sân khấu kia hát cũng không tệ nha, Giang tổng, nghe nói mẹ cậu lúc còn trẻ là một mỹ nhân kiều diễm phong trần, cậu lại anh tuấn bất phàm như vậy, hát một bài thử xem.”

Lời vừa nói ra, toàn bộ phòng đều tĩnh lặng, nữ ca sĩ trên sân khấu không dám cất tiếng.

Giang Nhẫn nắm chặt ly, sóng nước bên trong xoay một vòng rồi một vòng.

Hạ Tuấn Minh tức điên: “Mẹ nó, ông…”

Giang Nhẫn vỗ vỗ bả vai anh ta: “Ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng với mấy vị giám đốc.”

Anh đứng dậy, người đàn ông trẻ tuổi vai rộng chân dài, nở nụ cười thoải mái: “Nếu mấy vị đây đã có hứng thú như vậy, tôi nhất định sẽ hát một bài, tiếc là không có thiên phú lắm trên phương diện này, hát không được hay mong các vị thông cảm cho.”

Anh cầm lấy micro, cất giọng hát tiếng Quảng Đông bài “Năm Tháng Huy Hoàng”.

Là một ca khúc những năm 90, cũng rất nổi tiếng vào thời đó.

Giang Nhẫn của bây giờ đã có dáng vẻ đàn ông chín chắn trưởng thành, giọng hát của anh thấp hơn nhiều so với bản gốc. Phát âm rất chuẩn, đặt ở thời đại bây giờ khiến người ta có cảm giác như được nghe tiếng loa trầm lắng.

Mấy vị giám đốc kia đành phải vỗ tay.

Giang Nhẫn cong môi: “Hát không hay, tự phạt ba ly.”

Vương Thắng Hàng nói: “Cái chân này của Giang tổng không chữa được sao? Thật đáng tiếc, bây giờ y học phát triển như thế, Giang tổng vừa cao ráo vừa đẹp trai, bị cái khiếm khuyết này thật khiến cho người ta thấy thương tiếc.”

Nụ cười của Giang Nhẫn vẫn không thay đổi: “Cảm ơn Vương tổng quan tâm, vẫn còn đang điều trị, lúc trước xương cốt bị gãy, cũng may mạng của tôi vẫn còn lớn lắm, giữ được cái chân như vậy cũng tốt lắm rồi. Nếu tương lai gặp may mắn nói không chừng có thể bình thường lại rồi.”

Ngày nào mà Giang Nhẫn vẫn còn cần vật liệu xây dựng thì ngày ấy vẫn sẽ bị sỉ nhục như thế.

Khi thì nói đến chân của anh, lúc thì nói mẹ anh năm đó tai tiếng ra sao. Hạ Tuấn Minh nghe thấy đỏ cả mắt, anh ta nắm chặt ly, thay anh Nhẫn uống từng ly từng ly một.

Tiệc rượu cũng sắp đến hồi kết, nhưng mấy tên giám đốc kia vẫn không chịu nói đến chuyện chính.

Nụ cười của Giang Nhẫn cũng dần dần phai nhạt.

Tiệc rượu kết thúc, Trần Bình nói: “Cảm ơn đã chiêu đãi, tối nay chơi rất vui vẻ, Giang tổng khách khí rồi.”

Bọn hắn đều có tài xế đưa về nhà.

Hạ Tuấn Minh quăng cái ly một phát: “Con mẹ nó mồ mã tổ tông nhà hắn, rõ ràng là tới sỉ nhục người khác! Ông đây hận không thể giết chết hết cái đám cứt chó này!”

Sắc mặt Cao Nghĩa cũng không tốt lắm.

Giang Nhẫn không nói gì, anh là người uống nhiều nhất, trừ những lần kính rượu mấy tên giám đốc kia, còn lại thì kính mấy tên phó tổng khác. Anh vẫn chưa ra khỏi Tiểu Cảng Thành mà ở phòng vệ sinh nôn hai lần.

Giang Nhẫn dùng ngón cái lau khóe miệng, đánh một quyền trên bồn rửa tay.

Nền đá cẩm thạch va chạm nắm đấm, một thanh âm buồn bực, rầu rĩ như vang vọng.

Anh ngước mắt nhìn mình trong gương, trong mắt ba phần cuồng dã bảy phần lạnh lẽo.

Nếu là mình trước kia, mấy tên khốn rùa rụt cổ kia đừng hòng đi ra khỏi cửa Tiểu Cảng Thành.

Nhưng khắp thành phố H này, có thể cung cấp vật liệu xây dựng bảo vệ môi trường chỉ có những kẻ đó.

Cho dù có tìm ở thành phố khác nhưng chi phí dùng để vận chuyển và bỏ ra cho nhân công cũng không khác biệt mấy so với khoảng 20% kia.

Giang Nhẫn dùng nước lạnh rửa mặt, xoa tay rồi ra ngoài. Anh sờ trong túi hai bao lì xì năm mới, kêu đám người Cao Nghĩa và Hạ Tuấn Minh về trước.

Anh mở cửa xe công ty ra.

Giang Nhẫn đi đến khu nhà của Mạnh Thính.

Con đường này, anh đã đi qua vô số lần. Có đôi khi ở chỗ này ngẩn người, có khi chỉ muốn ở xa nhìn cô một cái, có lần anh còn dọa cô suýt nữa phát khóc, đến nước và cá mua về cũng không cần.

Chiều hôm đó Mạnh Thính quay về.

Lúc cô chạy xuống rất vui vẻ, thiếu nữ mặc áo bông màu xanh nhạt, trên đầu cài một chiếc kẹp tóc màu đỏ hình ông già Noel, cô vuốt tóc ra sau tai, nhìn qua thật xinh đẹp động lòng người.

Anh muốn được nhìn thấy cô, phải đi một đoạn đường rất xa.

Mạnh Thính nhìn thấy anh thì rất vui vẻ, cô cất giọng ngọt ngào: “Giang Nhẫn.”

“Ừm, em đang làm gì đó?”

“Xem tiết mục mùa Tết với Thư ba ba và Thư Dương, trong đó còn có một tiểu phẩm hài rất mắc cười.”

Anh cũng cười theo: “Để anh xem nào, ăn Tết có vui không?”

Cô gật đầu một cái, định nhào vào lồng ngực anh. Giang Nhẫn nhíu mày nắm chặt bả vai cô: “Ngoan, trên người anh có mùi rượu, đừng để quần áo mới của em bị ô uế.”

Mạnh Thính phiền chán muốn cắn anh một cái, cô vốn dĩ không ngại cái này.

Trên người anh có mùi rượu nồng như vậy, từ xa đã ngửi thấy rồi.

Anh thấy cô trừng cặp mắt to bất mãn nhìn mình thì thấp giọng cười.

Anh lấy từ trong túi ra một bao lì xì lớn đưa cho cô: “Bảo bối, chúc mừng năm mới, chúc em học hành thăng tiến.”

Cô cầm lấy bao lì xì: “Lì xì là của trưởng bối phát cho hậu bối.”

“Nó còn có ý nghĩa là chúc phúc và ban phước lành.” Anh thấp giọng cười một tiếng, “Không biết tặng gì cho em, chỉ có cái này thôi.”

Mạnh Thính nói: “Anh thật là cục súc.”

Nhưng mà ba chữ “ban phước lành” kia lại khiến cho trái tim của cô đập thình thịch.

Cô mỉm cười khập khiễng bước đến: “Em cũng có cái này cho anh.”

Một tay cô đem bao lì xì trả về túi áo vét của anh, tay còn lại nâng lên, giọng nói ngọt ngào: “Anh há miệng nào.”

Mạnh Thính đút một viên kẹo vào trong miệng anh.

Vị ô mai và sữa bò tan ra trong miệng.

Anh chợt hoảng hốt trong chốc lát.

“Của bà ngoại cho đó.” Khuôn mặt nhỏ của cô nóng lên, ánh mắt sáng lấp lánh, nhỏ nhẹ nói: “Bà nói Giang Nhẫn là người đàn ông tốt, phải yêu anh thật nhiều nha.”

Tác giả có lời muốn nói:

Bà ngoại: Bà chưa từng nói câu này à nha, nhìn là biết con bé ngốc kia đang dỗ cho nhóc con vui rồi.

Anh Nhẫn (híp mắt): Không, là bà nói đó.

Bà ngoại: …

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Bệnh Yêu

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook