Bệnh Yêu

Chương 17: Mỹ lệ

Đằng La Vi Chi

03/11/2020

Mẹ nó, anh xong đời rồi.Khi hai chữ “Giang Nhẫn” vang lên bên tai, toàn thân Mạnh Thính cứng đờ.

Thời gian dường như trở nên chậm đi, cô có thể cảm nhận được từng hơi thở như thiêu đốt xung quanh mình.

Cô sợ đến mức không để tâm đến giọt nước trên mặt, vội vàng mở mắt ra.

Hoàng hôn khi ấy, ánh chiều tà nghiêng bóng tụ hợp ở một nơi, chiếu rọi xuống thành những tia sáng nho nhỏ.

Dưới những tia sáng vàng ấm áp, anh bưng lấy mặt cô, ngắm nhìn cô đang từ từ mở mắt.

Giang Nhẫn rất khó hình dung được cảm xúc trong khoảnh khắc này đây.

Lần đầu tiên trong đời, suy nghĩ của anh trở nên chậm chạp ngốc nghếch, đầu ngón tay chạm phải gò má cô có hơi tê dại. Cảm xúc tê dại ấy như hóa thành một dòng nước nhỏ đánh sâu vào trái tim anh khiến toàn thân anh không còn sức lực. Tựa như muốn chìm đắm sâu trong cảm xúc tê dại này.

Cô gái tinh tế trên bức ảnh mà anh từng thấy giờ phút này đây trở nên sinh động vô cùng.

Bộ dáng cô gái ấy khi trưởng thành đã hóa thành Mạnh Thính ngay trong giây phút này đây.

Hai mắt màu trà của cô phản chiếu hình bóng hiện tại của anh, ngẩn ngơ, kinh ngạc, khó mà nhận ra được dáng vẻ cuồng si ẩn bên trong ấy.

Trước đây tất cả mọi người đều cười nhạo đôi mắt của cô, ngay bây giờ đây dường như nó đã trở thành một trò khôi hài.

Cô có một đôi mắt tuyệt đẹp, thuần khiết trong suốt, cười hay không cười cũng lấp lánh như vì sao trên trời. Giống như ở Tiểu Cảng Thành đêm hôm đó, anh đùa giỡn chơi trò đối mắt với cô trong mười giây, một khắc ấy nhìn xuyên qua màn che mờ ảo thoáng hiện vẻ đẹp mỹ lệ.

Tâm trí anh gần như trống rỗng, cho đến khi Mạnh Thính đột nhiên phiền muộn đẩy anh ra, trong đầu anh cũng không khá hơn là bao.

Mẹ nó, anh xong đời rồi.

Trái tim đập dữ dội và không thể chịu đựng được, đây đích thực là cái cảm giác như khi phát bệnh, nhưng anh cũng không có thô bạo xúc động, khi sượt qua đầu ngón tay cô bỗng trào dâng lên loại xúc cảm thoải mái khó nói thành lời.

Mạnh Thính chưa bao giờ có loại xúc động muốn lôi Thư Lan quần áo đang xốc xếch qua đánh một trận.

Cô hoang mang rối loạn ngồi xổm xuống nhặt mắt kính của mình lên, chiếc kính dành cho người mù này để bầu bạn cùng cô trong suốt ba năm, ngay bây giờ đây chỉ còn lại một cái gọng đáng thương và những mảnh kính vỡ vụn. Cô cảm thấy thật bất lực.

Đám nữ sinh khí thế hùng hổ kia đang ngơ ngác liếc nhìn Mạnh Thính.

Mạnh Thính nhặt gọng kính lên, cô biết chiếc kính này đã hư hỏng không còn sử dụng được nữa rồi.

Thư Lan đối diện với ánh mắt của Mạnh Thính, mang theo vài phần đờ đẫn và căm hận. Ngay phút này đây Mạnh Thính giật mình hiểu được thì ra đứa em gái cơ hội này của cô đã sớm không đem lòng yêu thích mình rồi.

Quả thật Mạnh Thính không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của Giang Nhẫn ngay phút này đây.

Cô mím môi, cũng không có tâm tư muốn đòi lại công đạo hay lên án chuyện bất công gì cả.

Tương lai Giang Nhẫn là tội phạm giết người!

Cô ngẫm lại cả người đều có chút sụp đổ muốn khóc.

Ngàn tránh vạn tránh, vận mệnh như đang trêu đùa với cô, để tất cả mọi thứ về lại chỗ cũ.

Cô không nói lời nào hướng cổng trường Lợi Tài mà rời khỏi, lúc đi ra chạm phải đám người Hạ Tuấn Minh và Phương Đàm đang đi đến.

Đợi cô đi được vài bước, Hạ Tuấn Minh trừng to mắt, tầm mắt gắt gao đuổi theo Mạnh Thính, một hồi lâu sau mới nuốt một ngụm nước bọt: “Mỹ nữ kia sao quen mắt quá vậy.” Thật là mẹ nó quá xinh đẹp, anh ta lớn vậy rồi mà đây là lần đầu nhìn thấy một cô gái xinh đẹp như vậy.

Hà Hàn vốn dĩ đang muốn trêu ghẹo, mày gặp nữ sinh xinh đẹp nào mà chả thấy quen mắt, nhưng trong chớp mắt nhìn thấy Mạnh Thính, anh ta cũng bối rối: “Cô gái đó chính là người trên tấm ảnh kia.”

Bọn họ đều nhất trí nhận định cực kỳ xinh đẹp, đẹp đến bùng nổ! Còn là một cô gái xinh đẹp đơn thuần.

Nhưng không phải chỉ là việc nhìn quen mắt hay không.

Hạ Tuấn Minh không thể tin được lắp bắp nói: “Cô ấy khá giống với… cái nhỏ trường Thất Trung… Mạnh… Mạnh Thính đó.”

Phương Đàm đưa mắt nhìn Giang Nhẫn, gật đầu: “Chính là cô ấy.”

Con mẹ nó!

Hạ Tuấn Minh cảm thấy mình sắp phát điên rồi, không phải chứ! Cô gái ấy làm sao có thể là nhỏ mù lòa không được chú ý, chỉ là một học sinh trường Thất Trung có thành tích tốt một xíu mà thôi, ấy vậy mà là cùng một người trên tấm ảnh kia.

Tựa như chỉ là một đồi núi nhỏ, nhưng nó so với đỉnh núi Everest còn cao hơn.

Nhưng mà cái đồi núi nhỏ này tựa như gặp quỷ còn có khả năng hơn núi Everest.

Hà Hàn không nhịn được đỏ cả mặt, chăm chú nhìn thêm.

Lúc này trận đấu bóng rổ đã kết thúc, trong sân trường một khoảng vắng lặng, chỉ còn lác đác vài ba học sinh ở lại thu dọn đống rác trong sân.

Giang Nhẫn hơn nửa ngày mới lấy lại tinh thần, đột nhiên vội vã đuổi theo phương hướng Mạnh Thính rời khỏi.

Muốn đến được cổng trường học thì Mạnh Thính phải băng qua con đường nhỏ với những hàng cây dương liễu ở trường Lợi Tài. Mùa này những nhánh cây dương liễu đều trụi nhẵn, chỉ còn thân cây màu nâu đung đưa trong làn gió mát.

Cô mới đi được một nửa thì bất chợt bị người nào đó kéo lại.

Anh thở hổn hển, trên trán đều là mồ hôi, cặp mắt đen sắc bén kinh người.

Mạnh Thính tựa lưng vào cành cây trụi nhẵn, hơi tức giận quan sát Giang Nhẫn.

Anh phát điên cái gì không biết!

“Anh muốn làm gì?”

Cơn gió hòa quyện cùng với mùi hương trên cơ thể cô tiến vào trong phổi, tay anh đặt trên cây liễu phía sau cô, khóa cô lại ở một góc. Anh nhìn cô không chớp mắt không hề nói một lời.

Tư thế này ngay cả năm ấy khi cô chết đi cũng còn được xem như là một tư thế khiến người khác xấu hổ. Trong năm nay người ta còn khá bảo thủ, không có mấy ai làm ra hành động như vậy.

Mạnh Thính lấy tay đẩy cánh tay anh ra.

Thiếu niên mang dây cổ tay màu trắng đen bao lấy cánh tay rắn chắc, cô không hề có chút nể nang nào, vừa sợ hãi vừa chán ghét anh, dùng toàn bộ sức lực đẩy anh ra. Nhưng khi cô tức đến đỏ cả mặt, tay anh cũng không có lấy một chút động đậy nào.

Tức chết cô rồi! Bệnh thần kinh hay gì ấy!

Tên “bệnh thần kinh” kia đang chăm chú ngắm nhìn cô vùng vẫy giãy giụa, đột nhiên cười lên, Giang Nhẫn không để cô động đậy chút nào, “Mạnh Thính.”

Cô ngước mắt, hốc mắt đều đỏ lên vì tức giận.

Giống như những nhụy hoa đào vào tháng ba nở rộ rực rỡ, đẹp đến mức không gì sánh được.

“Vì sao gạt tôi?”

Cô khó hiểu nhìn anh, đôi mắt trong suốt trực tiếp biểu đạt suy nghĩ của cô – tôi lừa anh khi nào vậy?

Giang Nhẫn cười khẽ: “Thẻ học sinh của cô đấy, dám lừa tôi à?” Nụ cười của anh mang theo vài phần xấu xa dò xét cô, “Xinh đẹp như vậy, sợ tôi làm gì cô hả?”

Cuối cùng Mạnh Thính cũng nhớ ra được quả thật cô có lừa gạt anh, cô nói đôi mắt của mình bị thương trông rất đáng sợ, không khác gì ảnh chụp trên thẻ học sinh. Khi đó Giang Nhẫn cũng đã tin vài phần.

Lời nói dối của cô bị vạch trần, có hơi xấu hổ. Cô cúi người luồn qua khe hở từ cánh tay rắn chắc của thiếu niên rồi chui ra ngoài.

Khuôn mặt cô đỏ bừng lên: “Giang Nhẫn, anh có thể nói chuyện đàng hoàng được không vậy, không nên động tay động chân.”

Trong mắt anh lấp lánh ý cười: “Còn chưa có làm gì hết mà.”

Mạnh Thính lười đáp lại anh, tâm trạng cô đang cực kỳ phức tạp cùng hỏng bét, không nói tiếng nào định chạy khỏi đây.

Anh nhìn thấy chai nước trong tay cô bèn cười xấu xa: “Mẹ kiếp, cầm tiền của ông đây còn muốn chạy? Tiền thối lại đâu?”

Mạnh Thính lúc này mới nhớ tới còn có chuyện này, đầu óc cô hoảng loạn, vội vàng rút ra từ trong túi, còn thừa lại 86 đồng. Cô xếp từng tờ tiền thật ngay ngắn rồi đặt trong lòng bàn tay của cậu thiếu niên.

Mạnh Thính nghiêm túc giải thích: “Tiền nước hai đồng, khăn mặt mười hai đồng.”

Cô sợ anh không tin, bởi vì năm nay giá cả tính sơ sơ cũng không có đắt đến vậy. Chiếc khăn mặt chất lượng kém kia cùng lắm chỉ đáng giá ba bốn đồng tiền. Nhưng đám người buôn bán vì lợi dụng trận thi đấu bóng rổ mà điên cuồng tăng giá.

Anh ngắm nhìn bàn tay trắng nõn mềm mại kia.

Số tiền mà cô chạm vào dường như còn mang theo hơi thở lay động lòng người của cô.

Mạnh Thính đưa nước đến, anh đưa tay tiếp nhận.

Sau đó cô nhỏ giọng nói: “Khăn mặt…” Cái khăn đã bị cô làm dơ, Giang Nhẫn đã dùng nó lau nước trên mặt và tóc cho cô. Hơn nữa nó còn bị cô nắm chặt trong tay.

“Tiền khăn mặt để hôm nào đó tôi sẽ đền bù cho anh.”

Anh không nhịn được cong môi: “Không cần, lấy cái khăn này là được rồi.”

Cô nghĩ dù sao thì đây cũng là đồ của người ta, do dự đưa cho anh.

Mạnh Thính nhẹ nhàng thở ra, cũng may anh không có dây dưa gì nữa.

Cô xoay người hướng cổng trường học rời đi, cành liễu mềm mại đung đưa trong gió mùa thu, bóng dáng của cô nhanh chóng biến mất khỏi sân trường.

Giang Nhẫn tựa lưng dưới tán cây, dõi theo bóng lưng của cô, vặn nắp chai nước uống mấy ngụm.

Động tác của anh nganh ngạnh, giọt nước thuận theo cằm anh chảy xuống một đường, đi xuống yết hầu làm ướt cổ áo.

Lúc đám người Hạ Tuấn Minh chạy đến, vẫn còn chưa lấy lại tinh thần.

Sức lực bọn họ sau khi thi đấu xong không còn nhiều, nguyên đám bọn họ đến cả mồ hôi cũng không thèm lau, mau chóng đi tìm Giang Nhẫn. Hạ Tuấn Minh bắt lấy khăn mặt trong tay Giang Nhẫn: “Nóng chết mất, cho em lau chút nha.”

Giang Nhẫn lấy chai nước chặn tay anh ta lại: “Cút xa chút đi, đừng làm dơ.”

Hạ Tuấn Minh bó tay hết chỗ nói, mẹ nó anh cứ độc chiếm một mình đi, một cái khăn mặt thôi mà, không phải dùng để lau mồ hôi thôi sao?

Hà Hàn nghiền ngẫm, không nhịn được đặt câu hỏi: “Anh Nhẫn, cô gái vừa rồi là Mạnh Thính à?”

Một tiếng “ừ” của Giang Nhẫn vang lên.

Hạ Tuấn Minh cuối cùng đem tiếng lòng mình nói ra: “Trước đây em cứ nghĩ Thẩm Vũ Tình mẹ nó đã quá xinh rồi nhưng Mạnh Thính lại càng xinh hơn nhiều nha! Đám người trường bên kia đều mù hết rồi sao, không những xinh đẹp mà thành tích của cô ấy còn rất tốt, như Lư Nguyệt lần trước khi đấu cùng Mạnh Thính cũng đều thua đó thôi. Thành tích quá đỉnh, dáng dấp xinh đẹp, cái loại học sinh giỏi kiểu này mẹ nó trong mắt em chính là con nhà người ta còn gì.”

Anh ta hoàn toàn quên mất chính mình cũng từng cười nhạo đôi mắt của Mạnh Thính.

Âm thanh “chậc chậc” của Hà Hàn vang lên: “Bỏ đi, cô ấy và Thẩm Vũ Tình nói cho cùng cũng không phải cùng một loại người.”

Hạ Tuấn Minh: “Đúng nha, lần trước ở Tiểu Cảng Thành, cô ấy suýt khóc đó. Không thú vị, loại này chúng ta không chơi nổi đâu, nhiều khi cô ấy còn xem thường loại người như chúng ta đấy.”

Trong lòng Phương Đàm nhảy dựng, liếc sang bên cạnh, quả nhiên nụ cười trên mặt Giang Nhẫn đã biến mất.

Anh ta đương nhiên cũng nghĩ đến.

Đám người bọn họ trước đó đã làm qua những gì, cưỡi xe đua cướp đồ của người ta, ép buộc người ta đến Tiểu Cảng Thành. Mạnh Thính và cô bạn đi cùng đều bị nhục nhã đến phát khóc.

Mạnh Thính mà chào đón bọn họ mới là lạ đấy!

Những người có thành tích tốt kiểu này thường hay tự cho mình hơn hẳn người khác, bọn họ còn lạ gì cái này nữa chứ.

Tên đần độn Hạ Tuấn Minh vốn còn muốn khen Mạnh Thính thực sự rất xinh đẹp chợt nghe thấy một tiếng “ầm”, Giang Nhẫn đã ném phăng chai nước vào thùng rác. Anh mang theo khăn mặt, không nói tiếng nào rời khỏi.

Phương Đàm đập một phát lên lưng Hạ Tuấn Minh: “Mày đúng là đần, không nhìn thấy sắc mặt anh Nhẫn bất ổn à?”

Hạ Tuấn Minh mờ mịt hỏi lại: “Gì cơ?”

***

Đến cuối tuần khi Mạnh Thính về nhà, Thư Chí Đồng thấy cô không còn đeo kính nữa, người đàn ông trung niên tuổi đã cao kích động đến nói năng không rõ ràng: “Mắt của con đã khỏi rồi sao Thính Thính?”

Thư Dương ngẩng đầu, dường như có chút ngoài ý muốn, chuyện tốt như vậy sao Mạnh Thính còn chưa nói cho ba?

Mạnh Thính gật gật đầu.

Thư ba ba nói năng lộn xộn: “Tốt rồi, tốt quá rồi.”

Trong lòng cô đột nhiên cảm thấy hơi khó chịu.

Trải qua hai kiếp, cô vô cùng kính trọng và thương yêu người cha vĩ đại này, nhưng cô đã không còn cách nào đem lòng yêu thương cái gia đình này nữa. Chuyện hôm nay Thư Lan gây ra đã gần như phá vỡ mọi thứ mà cô muốn thay đổi.

Không lâu sau đó, Thư Lan toàn thân chật vật quay về.

Trên mặt cô ta có dấu tay, nhìn thấy Thư ba ba và Thư Dương nước mắt liền rơi xuống: “Ba, anh, hôm nay con bị người ta bắt nạt.”

Thư ba ba biến sắc, kéo con gái mình qua xem xét vết thương, “Là ai làm?”

Thư Dương nhíu mày, đưa mắt nhìn Mạnh Thính, trái lại không lên tiếng.

Thư Lan đột nhiên quay đầu, tức giận liếc Mạnh Thính: “Ba, hôm nay lúc con bị người ta đánh, Mạnh Thính đi ngang qua, chị ấy căn bản không hề có ý định cứu con. Con không bao giờ nhận người chị này nữa!”

Thư ba ba nghe xong, phản ứng đầu tiên chính là quát Thư Lan một trận: “Con nói bậy gì đó!”

Thư Lan uất ức muốn chết: “Thật mà! Con không có nói dối, hai người đều nói Mạnh Thính hiểu chuyện lại nghe lời nhưng tâm địa chị ta là ác độc nhất! Người ta đều nói chị em phải yêu thương giúp đỡ lẫn nhau, chị ta có điểm nào giống người làm chị gái chứ!”

Thư ba ba định dạy dỗ Thư Lan một trận, Mạnh Thính đích thân đem chiếc gọng kính của mình dứt khoát ném qua.

Âm thanh giòn giã vang lên dưới chân Thư Lan, cô ta theo bản năng câm miệng lại.

Chưa bao giờ Mạnh Thính nhận thức rõ ràng một chuyện, mình trong cái nhà này chỉ là người ngoài. Thư ba ba không phải cha ruột của cô, cho dù ông có tốt đến mấy đi chăng nữa nhưng khi cô phải chịu uất ức thì chỉ có thể yên lặng nuốt hết tủi hờn. Không thể kể khổ, càng không có khả năng đi tố cáo đứa con gái ruột thịt của ông.

Nhưng Thư Lan thì có thể, cho dù có xấu xa đến cỡ nào thì cũng đều có thể.

Cô ta có thể xấu xa tố cáo trước, cũng có thể không chút kiêng dè gì hô hào ba ơi, anh ơi để bọn họ đến loại trừ người ngoài cuộc là cô.

Mạnh Thính không thể im lặng được nữa: “Chị không biết em vì sao bị người ta đánh, nhưng mong em có thể nói cho rõ ràng với Thư ba ba một chút. Chị không hối hận khi đã không ra tay cứu giúp, cho dù có quay lại một trăm lần đi nữa chị cũng sẽ không giúp em. Thư Lan, em nói đúng lắm, chúng ta trước giờ đều không phải là chị em.”

Cô cảm thấy giọng nói mình có mấy phần gian nan: “Con xin lỗi Thư ba ba, con sẽ mau chóng dọn ra khỏi nhà. Ông bà ngoại của con, bọn họ…”

Thư Chí Đồng đột nhiên nói: “Đủ rồi!”

Ông nhặt kính dưới đất lên, nói với Thư Lan: “Con về phòng cho ba!” Giọng điệu nghiêm khắc, Thư Lan không thể không nghe theo, trước khi đi liếc sang Mạnh Thính một chút, vô cùng đắc ý.

Sau khi Thư Lan và Thư Dương đều đi rồi…

Mạnh Thính nắm chặt nắm tay, bả vai nhẹ nhàng run rẩy.

Thư Chí Đồng thở dài một tiếng: “Thính Thính à, đã xảy ra chuyện gì vậy con? Con nói gì ba đều tin con hết.”

Hốc mắt Mạnh Thính đỏ ửng, cô hận không thể khóc to một trận, kể hết cho ông nghe cuộc sống của cô trong hai đời này vô cùng khổ sở và uất ức. Nói ông nghe cô đã bị hủy dung như thế nào, rồi sau đó bị người thân xa lánh, nói cho ông nghe mấy năm ấy sau khi ông chết đi, cô có bao nhiêu đau đớn chật vật, Thư Lan thì không có ý tốt. Lần đầu tiên trong đời cô không khỏi suy nghĩ, vì sao người cha thân sinh của mình lại vứt bỏ mẹ mình, nhưng người đàn ông không hề có cùng chung huyết thống với cô thì lại nói với cô, con gái, con nói gì ba đều tin con hết.

Nhưng việc cô sống lại thật không thể tin nổi, chính bản thân cô còn tưởng như là một giấc mộng, càng lâu dần, ký ức càng mơ hồ, giật mình tỉnh giấc thì đã qua một đời, dần dần trôi đi xa, chỉ có chính bản thân cô giờ đây mới là chân thật nhất.

Cô không thể nói cho bất kỳ ai.

Cô nỗ lực nuốt hết những âm thanh khóc thút thít xuống, kể lại chuyện xảy ra với Thư Lan chiều nay cho ông nghe.

Thư Chí Đồng cau mày, giờ mới hiểu được mức độ nghiêm trọng của sự việc, đây đã không còn là mâu thuẫn nhỏ nhoi giữa hai chị em nữa rồi. Ông nói: “Thính Thính à, ba nhìn con cùng Tiểu Lan lớn lên, khi tụi con còn nhỏ có một lần sang nhà hàng xóm chơi, nhà bọn họ nuôi một con chó rất to. Lúc nó xông tới, con và Tiểu Lan đều rất sợ hãi, nhưng con vẫn luôn ôm lấy Tiểu Lan, con chó kia suýt chút nữa đã làm con bị thương. Con vẫn luôn là người chị gái tốt, vậy nên ba ba tin tưởng con, sở dĩ con không muốn nhận đứa em gái này chính là vì nó đã làm những chuyện khiến con thương tâm khổ sở không thể tha thứ được.”

Mạnh Thính mang theo giọng mũi nói: “Thư ba ba, ba đừng nói nữa.” Nói nữa thì cô sẽ không nhịn được muốn khóc.

Đây là một trong những người thân tốt nhất ở hai kiếp của cô.

Thư Chí Đồng nói: “Đều tại ba không tốt, không có thời gian dạy dỗ các con. Tính tình Tiểu Lan có vấn đề, ba sẽ dạy dỗ nó lại thật đàng hoàng, con đừng nói những lời như sẽ đi khỏi nhà này nữa nhé, nơi này chính là nhà của con mà.”

Những lời ông nói chắc như đinh đóng cột, hốc mắt Mạnh Thính chua xót, rốt cuộc cô không thể thương tổn người đã dùng hết tâm huyết của mình nuôi lớn cô, Mạnh Thính gật đầu.

Thư Chí Đồng khẽ thở dài, ông đứng dậy đi dạy dỗ Thư Lan.

Thư Lan không nghĩ ra sao ba mình đứng về phía Mạnh Thính, cô ta náo loạn ầm ĩ khiến Thư Chí Đồng tức giận đến nỗi muốn đánh cô ta một trận. Sau đó Thư Dương đột nhiên lên tiếng: “Ầm ĩ đủ chưa? Không phải Mạnh Thính không có nói câu nào về việc vì sao em bị người ta đánh, em còn không chịu nói nữa anh sẽ đi hỏi đám người kia, anh đòi lại công bằng cho em được chưa?”

Thư Lan lúc này mới không dám náo loạn, không cam lòng mà nói: “Đám người kia chính là nhìn em không vừa mắt.” Cô ta sống chết không dám nhắc đến chuyện mình cướp đoạt bạn trai của người khác.

Chuyện đến đây thì hạ màn.

Nhưng ai cũng tin chắc rằng, kể từ ngày hôm nay, Mạnh Thính sẽ không còn là chị gái của Thư Lan nữa.

Thứ hai lúc Mạnh Thính đi học, Thư ba ba kiểm tra lại đôi mắt của cô.

Hồi lâu sau mới nhẹ nhàng mỉm cười: “Thính Thính của ba đã khôn lớn rồi, trở thành cô gái xinh đẹp nhất rồi nha.”

Sinh ra trong một gia đình đơn thân, từ bé đã ngoan ngoãn vâng lời khiến người khác đau lòng, cô là thiên sứ mà ông trời ban xuống nhưng không được đối đãi như một thiên sứ nên có.

Ông khích lệ cô: “Mắt con khỏi rồi, sau này hãy sống một cuộc sống thoải mái nhé.”

Mạnh Thính gật đầu, thật lâu sau mới nở nụ cười.

Không có gì phải sợ cả, mưu sự tại nhân, cô đã sống lại một lần, dĩ nhiên phải sống cho thật tốt.

Thời gian đến trường của cô chênh lệch với Thư Lan và Thư Dương, cô rời nhà sớm hơn bọn họ, lúc ra khỏi tiểu khu, Mạnh Thính lại một lần nữa cảm nhận cuộc sống chung quanh mình.

Cô thiếu nữ rạng rỡ tươi đẹp năm mười bốn tuổi khi ấy cho đến bây giờ vẫn luôn là chính cô.

Xe buýt sáng sớm rất ít người, Mạnh Thính khi lên xe bắt đầu học thuộc từ vựng, người trên xe không kiềm được cứ mãi ngắm nhìn cô thiếu nữ trầm tĩnh xinh đẹp này.

Hấp dẫn ánh mắt chú ý của người ngoài từ khi Mạnh Thính còn nhỏ đã không còn xa lạ gì nữa, lúc ban đầu là yêu thích và kinh ngạc vì vẻ ngoài của cô, sau đó là cảm giác thương hại dành cho người mù.

Giờ đây đổi trở lại những ánh mắt tán thưởng.

Mạnh Thính nhìn ra ngoài cửa sổ, những từ vựng lặp đi lặp lại trong đầu. Thế giới thật rực rỡ sắc màu, cô khẽ hít vào một hơi.

Cô đến trường khá sớm, mới bảy giờ sáng.

Bác bảo vệ ở cổng đang ngáp dài.

Mạnh Thính đang tính rút thẻ học sinh từ trong túi ra, thoáng nhìn qua cổng trường bên cạnh đã thấy chiếc xe mô tô chói mắt.

Giang Nhẫn tựa vào thân xe, dưới chân anh là vài tàn thuốc lá.

Cơn gió lạnh vào sáng sớm, anh mặc một chiếc áo khoác màu đen. Mái tóc bạc bị gió thổi có chút lộn xộn, lộ ra vài phần anh tuấn.

Nhưng dù nhìn thế nào cũng chỉ thấy được đây đích thực là một học sinh hư hỏng.

Mạnh Thính rũ mắt xuống, trong lòng có loại dự cảm xấu.

Cô vừa định lừa mình dối người đi ngang qua anh, trong lòng anh thầm mắng mẹ nó nhưng nhịn không được cười: “Này, Mạnh Thính, ông đây từ lúc sáu giờ sáng đã ở chỗ này chờ cô rồi đấy, cô dám đi vào thử coi?”

Cô đành phải nói: “Tôi phải đi học.”

Giang Nhẫn ném điếu thuốc đi: “Tính lừa ai vậy, tám giờ mới lên lớp.”

Anh sợ cô sẽ bước vào thật, vì vậy nói: “Tôi hỏi cô mấy vấn đề có được không?”

Lúc này đã có lác đác vài ba học sinh đến trường.

Giang Nhẫn luôn là tâm điểm chú ý, Mạnh Thính hết cách nên đành phải gật đầu: “Anh hỏi đi.”

Anh đến gần cô, trên người mang theo sương sớm và mùi thuốc lá nhàn nhạt, “Có phải cô rất sợ tôi không?”

Mạnh Thính bối rối lắc đầu, bởi vì nói dối mà khuôn mặt cô đỏ ửng.

“Nhìn tôi này.”

Cô có hơi do dự ngước nhìn anh.

Đôi con ngươi màu trà nhạt, trong sáng mỹ lệ. Anh thất thần giây lát, tiếng tim đập nhanh hơn.

Anh sớm quên luôn mình tính hỏi gì, dường như tất cả đã không còn quan trọng nữa rồi.

Ngày hôm qua khi trông thấy thoáng qua, hóa ra đây không phải là mơ.

Anh từ trên xe lấy ra một cái hộp nhét vào tay cô.

Bên trong nặng trịch.

Lần đầu tiên anh nhận ra bản thân mình so với cô có sự chênh lệch.

Cô vẫn như cũ mặc bộ đồng phục bị coi là nhà quê trong mắt anh, tóc cột đuôi ngựa thật cao, mái tóc dài mềm mại rũ xuống, khó mà diễn tả thành lời cái cảm giác nhu thuận và xinh đẹp của tuổi trẻ. Khí chất toàn thân cô chính là cái loại “không thể chơi nổi”, loại người như anh không thể với tới một học sinh giỏi kiểu này.

Học sinh đứng đầu trường trung học sát vách.

Anh muốn đến gần cô, lại đột nhiên nhớ đến lời Hạ Tuấn Minh nói hôm qua. Cô không giống với Thẩm Vũ Tình, không biết chừng trong lòng đã sớm vô cùng coi thường cái loại ăn chơi trác táng thất học như anh rồi.

“Nhận lấy, tôi đi đây.”

Vừa dứt lời anh lên xe.

Thuần thục đội mũ bảo hiểm lên, Giang Nhẫn chưa lên lớp lần nào cho đến khi gặp cô. Anh cảm thấy mình bị điên mất rồi.

Anh không ngủ suốt đêm hôm qua, đi khắp nơi trong thành phố tìm kiếm món đồ kia. Món đồ ấy mùa này khó tìm, sáu giờ sáng anh mới lái xe quay về đây, đứng trước cổng trường Thất Trung đợi cô.

Gió đêm lạnh lẽo, anh đứng hứng gió cả một đêm, nhưng không có chút nào tỉnh ngộ, ngược lại càng thêm điên cuồng. Tìm kiếm suốt một đêm, rốt cuộc tìm được món đồ ấy ở một khu vực đang trồng trọt.

Thực sự là lúc bắt đầu anh không hề có ý định khi dễ cô.

Mạnh Thính chờ anh đi khỏi mới mở chiếc hộp nặng trịch trong tay ra.

Bên trong hộp có một cái rổ được xếp ngăn nắp chỉnh tề, trong chiếc rổ ấy đựng những quả dâu tây trong buổi sớm tinh mơ.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Bệnh Yêu

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook