Bệnh Yêu

Chương 19: Cô ấy thơm quá

Đằng La Vi Chi

03/11/2020

“Chê ông đây thối lắm à?”Đây là năm đầu tiên trường Thất Trung tổ chức hoạt động leo núi. Phía bên lãnh đạo nhà trường cực kỳ coi trọng hoạt động lần này, dù gì việc khởi xướng hoạt động này được xem như tiền lệ cho sau này, có thể trở thành một truyền thống trong trường học.

Tuy nhiên, vấn đề an toàn là một trong những điểm đáng lo ngại nhất của nhà trường. Dù gì thì cũng có nhiều học sinh như vậy, phải luôn đảm bảo tất cả đều không thể xảy ra chuyện gì, trọng trách đảm nhiệm phải rất lớn.

Vì vậy mà trước khi toàn trường xuất phát trước một ngày, mười hai lớp vì một tập thể, giáo viên chủ nhiệm đi theo quản lý các học sinh.

Nhà trường đã báo cáo cho bộ giáo dục công tác chuẩn bị, lựa chọn ngày có thời tiết tốt lành xuất phát, bên dưới núi thậm chí còn thủ sẵn mấy chiếc xe cảnh sát và xe cứu thương.

Thứ ba lúc đi học, các học sinh đều háo hức chờ mong chuyến ngoại khóa leo núi Vạn Cổ vào ngày mai.

Thứ tư rất nhanh đã tới.

Buổi sáng khi Mạnh Thính chuẩn bị xuất phát, Thư ba ba dặn dò cô: “Núi Vạn Cổ rất cao, cây cổ thụ nằm trên đỉnh núi. Thính Thính nếu con thấy mệt, nhớ nói một tiếng xin nghỉ với thầy cô biết không?” Dù sao đôi mắt cô mới khỏi, nếu mà mệt quá thì sẽ thấy khó chịu.

Mạnh Thính gật gật đầu, cô biết tự lượng sức mà.

Thư ba ba chuẩn bị cho cô bình giữ nhiệt, dù che mưa, thêm phần cơm hộp để ăn trưa được xếp kỹ trong ba lô. Bên trong bình giữ nhiệt là nước đường glu-cô nóng hôi hổi, dù che mưa để phòng ngừa thời tiết, dù sao thì mùa thu ở thành phố H, cơn mưa sẽ chẳng hề báo trước mà ập xuống.

Cơm hộp là món mì cơm chiên xào trứng Mạnh Thính tự mình làm. Thư ba ba bận bề nhiều việc ở phòng thí nghiệm, sinh hoạt của mấy đứa con rất độc lập. Năm nay núi Vạn Cổ còn chưa được khai phá, ở trên núi sẽ không có nơi bán đồ ăn và thức uống. Mạnh Thính rửa sạch hộp đựng cơm màu xanh và trắng của mình rồi múc phần cơm chiên vào, xong xuôi cô mặc áo giữ ấm rồi đi ra cửa.

Thư Dương cũng có một phần tương tự, Mạnh Thính đem cơm hộp màu xanh đưa cho cậu, Thư Dương im lặng nhận lấy rồi xoay người rời đi.

Thư ba ba trừng mắt: “Tên nhóc thúi này!” Ông còn chưa dặn dò cậu phải chăm sóc cho chị gái mình nữa.

Mạnh Thính bật cười, đi theo sau Thư Dương ra khỏi nhà.

Hai người họ phải đến nơi tập trung trước cổng trường, lớp trưởng sau khi kiểm đủ số người sau đó mười hai lớp sẽ xếp hàng nối đuôi nhau xuất phát đến núi Vạn Cổ.

Mạnh Thính là lớp đầu tiên vậy nên được xếp đứng phía đầu.

Hôm nay trường học đột nhiên có nhân tính, cho phép học sinh mặc áo giữ ấm, không cần phải mặc đồng phục.

Một đám thiếu niên thiếu nữ trong độ tuổi thanh xuân tinh thần phơi phới được chủ nhiệm lớp dẫn đầu xuất phát.

Vì đông người nên hàng di chuyển khá chậm, các học sinh cãi nhau ầm ĩ, giống như những con chim được thả ra khỏi lồng, hưng phấn cực kỳ.

Phan Huệ Nhân lắc đầu, nhưng cũng nở nụ cười.

Trong đám người không biết có ai đó đang vui sướng hát ca.

Mạnh Thính và Triệu Noãn Chanh sóng vai đi cùng nhau, Triệu Noãn Chanh thỉnh thoảng quay qua liếc nhìn Mạnh Thính một chút, sau đó khuôn mặt đỏ bừng lên nhìn sang chỗ khác, má ơi, cô còn chưa thích ứng được Thính Thính đột nhiên trở nên xinh đẹp như vậy. Ánh sáng ban mai chiếu rọi xuống cảnh sắc mờ ảo của ngọn núi, gương mặt Mạnh Thính dường như phát ra thứ ánh sáng nhu hòa mỹ lệ.

Không chỉ riêng Triệu Noãn Chanh, trong lớp cũng có rất nhiều bạn không nhịn được nhìn sang đây.

Triệu Noãn Chanh nghe bọn họ ca hát, có chút kích động: “Cậu biết hát không Thính Thính?”

Mạnh Thính ngẩn người, gật gật đầu.

Triệu Noãn Chanh vô cùng hưng phấn: “Tớ chưa từng nghe cậu hát bao giờ, cậu thử hát một bài đi Thính Thính.”

Đoàn người uốn lượn, ngọn núi nằm ngay dưới chân họ.

Sống lại một đời, Mạnh Thính nhìn qua rất nhiều gương mặt thanh xuân tươi trẻ, cảm nhận được sinh mệnh đến được không dễ dàng.

Cõi lòng cô nhẹ nhõm, vì vậy mà không làm Triệu Noãn Chanh mất hứng, cô suy nghĩ một chút: “Tớ biết hát không nhiều, cậu đừng ghét bỏ nhé.”

Dọc theo đường núi, cô nhẹ nhàng hát:

“Từ một nơi cao cao đi về phương xa

Trở về nhà từ chốn đồng bằng, niềm vui dễ dàng tan biến

Bánh xe chuyển động mang theo tôi

Tình cờ gặp phải ánh trăng màu bạc trải khắp.”

Giọng hát của cô rất nhẹ nhàng, cơn gió sớm mai thổi qua, có chút run rẩy ngọt ngào. Trong nhất thời Triệu Noãn Chanh nghe đến ngẩn người, cô chỉ là tùy tiện nhắc đến mà thôi, nhưng không nghĩ đến Thính Thính hát lên thật là êm tai quá nha.

“Những biển báo đủ sắc màu

Cảnh báo cấm thông hành

Dưới bầu trời này

Chúng ta chỉ nhẹ tựa lông hồng.”

Cả một cuộc đời có đôi khi lại nhẹ tựa lông hồng như thế.

Tiếng ca của cô vô cùng ngọt ngào, nhưng không hề õng ẹo bám dính lấy người ta, những người xung quanh không hát nữa, kinh ngạc nhìn sang. Mạnh Thính có chút xấu hổ, hát xong một đoạn có hơi lúng túng.

Triệu Noãn Chanh kích động đến nói năng lộn xộn: “Trời ơi tớ suýt chút nữa khóc mất rồi, Thính Thính ơi cậu hát cực kỳ hay luôn đó nha.”

Mạnh Thính nghe cô nàng nói có vài phần thất thần, thật ra cô có thiên phú ở lĩnh vực khiêu vũ và biểu diễn dương cầm hơn so với ca hát, nhưng mà hai thứ ấy đã qua hai kiếp, nó đã trở thành ký ức mà cô không dám chạm vào.

Đây là một bài hát rất xưa từ mấy năm trước, tên là <Nhật Quang Khuynh Thành> nhưng khi Mạnh Thính hát lên thì có một ý nghĩa rất đặc biệt.

Lúc đầu, các sinh viên vẫn rất hào hứng, nhưng khi họ leo được một phần tư mới nhận ra con đường này khác xa so với những gì họ tưởng tượng.

Triệu Noãn Chanh cảm giác mình chính là một con cá trôi dạt lên bờ sắp chết, đôi chân nặng nề tựa như đeo chì.

“Ôi mẹ ơi không muốn đi nữa đâu, cái này so với huấn luyện quân sự còn khổ cực hơn nữa.”

Không chỉ học sinh không thể chịu đựng được, mà các giáo viên nữ cũng thở hổn hển, mặc dù hôm nay mọi người đều đi giày bệt nhưng gót chân vẫn rất đau.

Phan Huệ Nhân cũng mệt vô cùng, nhưng thân là chủ nhiệm lớp thì phải làm gương cho học sinh: “Các em, thầy cô đã nói điều gì với các em nào, nỗ lực trong học tập và leo núi cũng tựa như một đạo lý, khả năng leo lên đỉnh núi cũng khó như thi đậu vào một trường đại học tốt vậy. Tất cả chúng ta đều phải kiên trì phấn đấu vượt qua!”

Triệu Noãn Chanh muốn hộc máu, nhỏ giọng nói bên tai Mạnh Thính: “Đạo lý ai mà không hiểu, nhưng quả thật là mệt mỏi lắm luôn, trời ơi.”

Mạnh Thính lau mồ hôi trên trán, cơm hộp và bình giữ nhiệt đựng bên trong ba lô không hề nhẹ chút nào, cô có hơi không chịu đựng nổi. Bảy giờ ba mươi phút sáng đã bắt đầu leo núi, bây giờ đã mười giờ rồi mà chỉ bò được một phần tư đoạn đường, rất dễ khiến cho người ta tuyệt vọng.

Cô giáo Phan dẫn đầu đi lên trước: “Chúng ta cầu nguyện xong sớm thì sẽ xuống núi ngay.”

Các học sinh ủ rũ cúi đầu theo sau, rốt cuộc không còn ai hứng thú ca hát nữa.

Không lâu sau, các học sinh bắt đầu rối loạn trật tự hàng lối, có vài học sinh không bước nổi nữa nên đành hết cách.

Các thầy cô xúm lại tính toán rồi thở dài, cuối cùng để một nữ giáo viên ở lại chăm sóc nhóm nữ sinh thể lực kém không chống đỡ nổi, nhóm còn lại tiếp tục dẫn đội leo núi. Nhiều người thở phào nhẹ nhõm.

Cô giáo Phan trước giờ vẫn luôn rất mạnh mẽ, dẫn đầu nhóm học sinh lớp mình leo lên.

Học sinh lớp 11-1: “…”

Trong lòng bọn họ muốn hỏi một câu nhưng không biết có nên nói ra hay không.

***

Lớp mười hai* đi cuối cùng, Thẩm Vũ Tình vừa đi vừa mắng: “Leo núi làm cái quái gì không biết, sao không cho người ta một ngày nghỉ đi.” Nếu biết bạn nào thể lực không chịu nổi được dừng lại nghỉ thì cô ta đã vội vàng xin nghỉ rồi, lúc này đã mệt đến nổi không thèm để ý hình tượng gì nữa mà ngồi bệt trên tảng đá.

Sau đó cô ta vô cùng đắc ý ngồi nhìn lớp 11-1 bị ép leo lên núi làm gương.

(*) cho Hedy mấy giây để giải thích vấn đề về lớp xíu huhu, lần trước tác giả có nói Thẩm Vũ Tình học lớp 14 nên Hedy cứ đinh ninh mà edit lớp 14. Nhưng giờ nội dung cv nói lớp 11 tổng cộng có 12 lớp và bạn Thẩm Vũ Tình học lớp 12 tức lớp cuối cùng của lớp 11 đó. Huhu xin lỗi các bạn nhiều lắm, Hedy sẽ sửa lại dần nha mn ơi~ rồi mn đọc tiếp đi ^^

Giáo viên chủ nhiệm của lớp đó quả là một ‘Diệt Tuyệt Sư Thái*’, thật là quá tàn nhẫn.

(*) Diệt Tuyệt Sư Thái là một nhân vật hư cấu trong tiểu thuyết Ỷ thiên Đồ long ký của nhà văn Kim Dung. Bà được mô tả là chưởng môn nhân đời thứ ba của phái Nga Mi, võ công thuộc hàng thượng thừa trong giới võ lâm, nổi danh cùng báu vật trấn sơn Ỷ Thiên kiếm. Đồng thời, bà cũng nổi tiếng là một nhân vật cứng nhắc, giáo điều, nặng nề định kiến và quan điểm hắc bạch phân minh lại quá độc ác, lạnh lùng nên đến chết vẫn không chịu đứng ngang hàng Minh Giáo và cũng không chịu nhận lấy sự giúp đỡ của Trương Vô Kỵ, khi đó là giáo chủ của giáo phái này. Một phái Nga My mà sư tổ Quách Tương đã kỳ công xây dựng lại bị thất bại bẽ bàng sau này cũng chỉ vì nó đi theo đường hướng ích kỷ, lấy võ công làm trọng, mục tiêu đứng đầu thiên hạ làm tiêu chí hoạt động để rồi sinh ra những Đinh Mẫn Quân ghen tỵ, chà đạp kẻ khác… với tội lỗi to lớn là kẻ cầm đầu.(Nguồn: wiki)Cảm ơn bn Nguyễn Tú Quỳnh đã nhắc mình chỗ này nhé, lúc đầu cũng định để vậy, rồi quên đi tìm hiểu:)))

Cô bạn thân của Thẩm Vũ Tình bỗng ngây người, đưa tay vỗ vỗ cô ta.

“Gì vậy, đừng phiền tớ…” Chợt giọng nói bỗng kẹt nơi cuống họng, nhìn thấy đám thiếu niên phía xa xa đi theo sau lớp học của bọn họ.

Ánh mắt Thẩm Vũ Tình rơi trên người thiếu niên đi đầu tiên, trong nháy mắt mất đi thanh âm.

Giang Nhẫn tay đút túi quần, áo khoác trên vai, có vài phần khí chất lười biếng. Anh đang nhai kẹo cao su, chậm rãi đi phía sau.

Anh không phải học sinh trường Thất Trung, thế nhưng đầu tóc của anh ngày hôm nay là một màu đen! Một quả đầu… so với bình thường còn bình thường hơn – đầu đinh!

*xin lỗi cho Hedy cười cái =)))))))

Đầu đinh đấy!

Là kiểu đầu vô cùng quy củ mà năm đó các nam sinh trên đường luôn lôi ra cắt.

Hôm qua lúc Hạ Tuấn Minh trông thấy, nhịn cười đến mức muốn điên lên rồi.

Anh Nhẫn bị điên rồi à?

Giang Nhẫn mặc một chiếc quần và giày thể thao leo núi màu đen, vì bệnh tình khiến anh khó kìm chế cảm xúc, từ lúc đi nhà trẻ đã bắt đầu ‘giở chứng’. Nhưng ông trời cũng cho anh một thân tràn đầy sức mạnh và nhiệt huyết.

Đám công tử bột trường Lợi Tài đang mệt như chó chết (nguyên văn lun nha, ta không chém đâu) nhưng cặp mắt màu đen của anh vẫn sáng ngời như cũ.

Thẩm Vũ Tình ngồi trên tảng đá, trong phút chốc bỗng cảm thấy như chưa từng biết Giang Nhẫn.

Mái tóc màu đen của anh rất ngắn, hoàn toàn không giống cảm giác lúc anh để quả đầu bạc lưu manh lúc trước. Nhìn qua vô cùng chỉnh tề gọn gàng, nhưng mà… Giang Nhẫn mặt mày ngang ngạnh, không thể che khuất được khí chất cứng rắn, vì vậy mà lộ ra vài phần hung hăng, nhưng cũng là một tên thiếu niên rất đẹp trai. Tóm lại đứng chung với đám thành phần tri thức bên cạnh không có chút nào ăn khớp.

Tính tình anh vốn dĩ rất hung dữ, nhưng giờ đây khi dùng ánh mắt nhẹ nhàng nhìn mọi người thì phá lệ mang theo cảm giác cường thế bá đạo.

Hạ Tuấn Minh mệt không chịu được, bày ra vẻ mặt cầu xin: “Không được rồi, em phải nghỉ một chút.”

Hà Hàn cười khẩy: “Đàn ông không thể tùy tiện nói mình không được.”

“Cút ngay! Mày có phải anh em của tao hay không hả?”

Hạ Tuấn Minh nheo mắt nhìn đám người từ bỏ việc leo núi, dù sao nhiều người như vậy, các thầy cô cũng không quản nhiều đến vậy, chắc là không thể phát hiện ra đám người trường Lợi Tài bọn họ đâu.

Ánh mắt Thẩm Vũ Tình lộ ra kinh hỉ (vui mừngngạc nhiên) và mong chờ, cô ta đứng dậy: “Giang Nhẫn, anh tới đây là…”

Phương Đàm cười cười: “Không phải nha bạn học Thẩm Vũ Tình, cô nhỏ tiếng chút được không vậy?”

Trong lời anh ta mang theo vài phần đe dọa.

Đám thiếu niên “hư hỏng” này trà trộn vào núi, đội ngũ bây giờ đang rối loạn hàng lối nên không ai chú ý đến đám bọn họ.

Giang Nhẫn vỗ vỗ vai Phương Đàm, tiếp tục đi lên phía trước.

Phương Đàm cũng không có ý định tiếp tục đi, chậc, trong lòng anh ta hiểu rõ.

Vậy nên ngồi xổm xuống cùng với đám người Hạ Tuấn Minh ở giữa sườn núi.

Giang Nhẫn tiếp tục đi lên.

Phan Huệ Nhân cuối cùng cũng không chịu nổi nhưng cũng không có cách nào, vì muốn học sinh của mình kiên trì nên đành phải tiếp tục. Những người leo lên được có thể nhận được một lá cờ nhỏ, cái kia có thể là tiêu chí giúp đánh giá hạnh kiểm của lớp, ca ngợi tinh thần kiên cường.

Triệu Noãn Chanh nhỏ giọng nói: “Chúng ta đến chỗ nào cô không nhìn thấy nghỉ ngơi chút đi.”

Mạnh Thính gật đầu, cô cũng không nhất thiết phải lên núi, chỉ là ba lô quá nặng, bây giờ hai vai cô cực kỳ đau nhức.

Đi đến chỗ Phan Huệ Nhân không nhìn thấy, hai người bọn họ ngồi xuống trên tảng đá.

Toàn thân Mạnh Thính đều là mồ hôi, cô đặt ba lô xuống bên chân, lấy bình giữ nhiệt ra uống mấy ngụm, gió lạnh phất phơ, rốt cuộc thoải mái hơn rất nhiều.

Mạnh Thính sớm đã cất áo khoác vào trong ba lô, bây giờ bên trong cô chỉ mặc một chiếc áo bông màu xanh lá mỏng với tay áo dài, tựa như một chú chuồn chuồn đáng yêu trong mùa xuân.

Cô thoải mái nhắm mắt lại, làn gió phất phơ trên mặt vô cùng dễ chịu.

Nhưng khi vừa mở mắt ra đã nhìn thấy một thiếu niên tóc đen.

Anh dừng lại trước mặt cô, trong mắt mang theo ý cười: “Trùng hợp quá nha học sinh giỏi.”

Mạnh Thính không thể tin được mà nhìn anh, sao anh vẫn theo đến đây chứ?

Biểu tình của Triệu Noãn Chanh cũng đông cứng lại.

Dáng người Mạnh Thính mỏng manh, ngồi phía trên tảng đá cao cao, hai chân cô có hơi lơ lửng trong không trung.

Cơn gió thổi nhẹ làm vạt áo cô bay lên, lộ ra dáng người mảnh mai.

Mang theo mùi hương của thiếu nữ, eo của cô rất nhỏ, khuôn mặt và cổ đều trắng nõn. Xương quai xanh ẩn hiện, cô ngẩng mặt lên nhìn anh.

Anh… tóc của anh.

Giang Nhẫn thấy nét mặt kinh ngạc của cô, nụ cười có phần xấu xa: “Thấy ông đây đẹp trai lắm phải không?”

Gương mặt Mạnh Thính ửng đỏ, sao anh lại không biết xấu hổ như vậy chứ!

Cô quay đầu sang chỗ khác, không thèm trả lời anh.

Triệu Noãn Chanh rất sợ Giang Nhẫn, nắm chặt lấy tay Mạnh Thính, Giang Nhẫn tóc đen… Thật hung dữ nha. Ô ô ô đáng sợ quá đi, Triệu Noãn Chanh nhìn chung quanh một vòng, nhận ra hai người các cô tìm cái chỗ thật là tốt nha, là góc chết mới ghê.

Các bạn học hoặc bỏ cuộc, hoặc đã đi từ sớm, xung quanh xin được một người giúp đỡ thôi cũng khó vô cùng.

Giang Nhẫn ngắm nhìn gương mặt trắng nõn của cô, đến cùng là xinh đẹp thế nào chứ, thật hiếm ai giống như cô.

Nhưng cũng nhận ra Mạnh Thính không muốn đáp lại anh.

Gì chứ, đáp lại anh trước mặt bạn của cô thấy mất mặt quá hay sao?

Anh cau mày, một tay nắm chặt cổ tay nhỏ bé của cô, đem cô kéo qua: “Không phải muốn lên núi à? Tôi mang cô lên.”

“Anh buông ra, tôi không đi.”

Giang Nhẫn cong môi: “Không phải các cô leo lên được thì sẽ có thêm điểm sao? Học sinh giỏi, phải biết giành vinh quang cho trường lớp chứ!”

Mạnh Thính cảm nhận được sức lực trên cánh tay mình, vừa tức giận vừa xấu hổ: “Chân tôi đau, không thể đi lên. Muốn đi anh đi đi.”

Triệu Noãn Chanh nhìn một màn trước mặt rất muốn khóc, cô dũng cảm lên tiếng: “Giang Nhẫn, anh mau buông Thính Thính ra đi, nếu không tôi sẽ đi nói với thầy cô trong trường đó.”

Âm thanh cười lạnh của Giang Nhẫn vang lên, liếc cô một cái.

Thiếu niên mặt mày sắc bén, bá đạo mang theo ba phần ngang ngược.

Triệu Noãn Chanh: “…” Quấy rầy rồi quấy rầy rồi~

Giang Nhẫn một phen ôm trọn cả người Mạnh Thính, trong mắt anh mang theo ý cười: “Có tôi ở đây, cô nhất định phải leo lên.”

Mạnh Thính bị anh ôm ngang lên, tiếng kinh hô đè nén trong cổ họng.

Gương mặt anh áp sát đến dịu dàng cười, vừa đi vừa nói: “Đừng có kêu, một lát mà thầy cô trong trường đến đây thì làm sao cô giải thích được đây. Dù sao thì thanh danh của tôi vốn đã rất xấu rồi, cô thì không thể vậy được.”

Rồi quay đầu liếc nhìn Triệu Noãn Chanh đang đuổi theo: “Lùi lại, chớ chọc ông đây. Tôi sẽ không làm gì cô ấy, nhưng cô mà đi theo thì tôi không dám chắc.”

Anh giống như nhân vật phản diện xấu xa nhất trong mấy bộ phim truyền hình, nắm lấy điểm yếu của người khác, làm người ta xấu hổ buồn bực đến muốn đánh chết anh.

Một tay Mạnh Thính nắm chặt ba lô của mình, bị người ta cưỡng ép lên núi khiến cô tức muốn khóc.

Đời trước không hề có việc này, rốt cuộc thì chỗ nào có vấn đề? Cô nghĩ lại, Giang Nhẫn ngay cả người cũng dám giết, trong phút chốc vừa tức giận vừa sợ hãi.

Anh ôm cô không hề tốn sức chút nào.

Mạnh Thính biết chạy không thoát, đành phải nói: “Anh thả tôi xuống, tôi tự mình đi.”

Anh khẽ cười: “Không mệt nữa à?”

“Không mệt.”

Như bây giờ mới mệt đó.

Anh thả cô xuống, khung cảnh trong núi bây giờ là một mảnh xanh biếc, núi non đồ sộ tựa như vấn vương lăn tăn gợn sóng chốn tiên cảnh. Anh nhìn ra được cô đang sợ hãi ôm chặt ba lô của mình, đôi mắt không biết là vì đau hay vì sợ hãi mà hiện lên tầng nước nhàn nhạt.

Thiếu nữ tuổi mười bảy, tựa như nụ hoa chớm nở trên đầu cành.

Không phải anh đã nhuộm lại tóc của mình rồi sao?

Vì sao cô vẫn sợ anh như vậy?

Giang Nhẫn tâm tình bực bội, anh biết lên núi còn nửa chặng đường, anh cũng không phải muốn leo lên đó, chỉ là muốn nhìn xem cô một chút thôi. Anh biết cô không xem trọng mình, Hạ Tuấn Minh đã nói bọn họ chính là người của hai thế giới, hôm nay nếu như không phải anh cưỡng ép đem kéo cô qua, cô cũng sẽ không nói nhiều với anh.

Thế nhưng… anh cần tìm một cơ hội cho mình.

Dù bị phán án tử hình thì anh vẫn muốn đến gần.

Cô xinh đẹp khiến người ta yêu mến, anh ở trường bên, bình thường muốn gặp cô cũng rất khó khăn.

Giang Nhẫn theo tới giữa sườn núi, chỉ muốn ở cùng cô trong chốc lát, nghĩ đến không hiểu sao trái tim chợt trở nên đau nhức.

Anh rũ mắt nhìn cô, không kìm được hạ giọng năn nỉ: “Đừng khóc có được không, không phải khi dễ cô đâu, tôi thật sự muốn leo núi cùng cô. Trước đó tôi đã lên đỉnh núi này một lần rồi, trên đó cảnh rất đẹp.”

Anh không hề gạt cô.

Vì chuẩn bị cho hôm nay mà ngày hôm qua anh đã tự mình leo lên đỉnh núi Vạn Cổ.

Anh không biết vì cái gì, có một số chuyện nếu không làm thì sẽ không ngừng dòng suy nghĩ cứ lặp đi lặp lại, nghĩ đến máu trong người trào lên. Tất cả đều giống như một loại tra tấn, thứ tình cảm ngây ngơ khó lòng nói ra ấy, hóa thành sức lực vô tận, chỉ có thể thể hiện ra một cách vụng về.

“Người trông coi ngọn núi này có nói, trên núi có một lối đi nhỏ, biết cô không thích để thầy cô và bạn bè nhìn thấy tôi, tôi dẫn cô đến nơi đó được không?”

Mạnh Thính thấy anh không có ý xấu gì, hồi lâu sau mới gật đầu.

Vì thế bọn họ chậm rãi đi về phía trước.

Giang Nhẫn yên lặng đem ba lô của cô khoác lên vai mình, áo khoác của anh sớm đã ném cho đám người Hạ Tuấn Minh.

Cô rốt cuộc đã cố hết sức.

Anh nghe thấy tiếng thở của cô, bèn ngồi xổm xuống trước mặt cô: “Tôi cõng cô.”

Mạnh Thính liền vội vàng lắc đầu.

Anh khịt mũi, đôi mắt đen nhìn chằm chằm vào mắt cô: “Em sợ cái gì, con trai đối tốt với một người con gái chính là vì thích cô ấy, muốn lấy lòng cô ấy có biết không? Cho anh cơ hội đi Mạnh Thính.” (>.< aaa)

Đây không phải lần đầu tiên cô nghe được những lời thế này từ Giang Nhẫn, cả đời cô cũng chỉ gặp được một người không biết xấu hổ là anh thôi.

Hai tai Mạnh Thính đỏ lên: “Anh có thể đừng nói mấy lời như vậy hay không?”

“Lời gì ta?” Trong mắt anh mang theo ba phần ý cười, cố ý trêu chọc cô.

Cô thực sự không có mặt mũi lặp lại những lời kia, không thèm nhìn ánh mắt anh.

Anh biết cô không nguyện ý, nhưng đường lên núi còn xa, mình cô không thể nào lên được.

Anh trả lại ba lô cho cô: “Nhanh lên nào, ôm hay cõng, em không chọn thì anh chọn giúp.”

Cô có thể lựa chọn đánh chết cái tên hỗn đản này được không vậy? Mạnh Thính không muốn lên núi chút nào, kiếp trước cô cũng không có leo lên được, trong lòng không có gì không cam tâm.

Anh nhướng mày, tóc đen mang theo khí thế hùng hổ dọa người, làm bộ lần nữa ôm lấy cô.

Mạnh Thính bị dọa lập tức nói: “Cõng.”

Giọng nói cô run run, ngọt ngào thấm vào lòng người.

Anh khẽ cười: “Ừ.”

Khoảnh khắc hai cánh tay mảnh khảnh mềm mại vòng qua cổ anh, nhịp tim anh dường như không khống chế được tăng tốc.

Thân thể thiếu nữ thơm ngát mềm mại, anh cảm thấy mồ hôi của cô đều rất thơm, Mạnh Thính đoán chừng là cô gái mà tất cả nam sinh đều ước ao có được.

Không giống với đám người Hạ Tuấn Minh, đi lâu một chút thì cả người đầy mồ hôi bẩn thỉu.

Mạnh Thính cố gắng tránh tiếp xúc với anh, chỉ vòng hờ qua cổ anh.

Anh bước đi tựa như không bao giờ biết mệt mỏi.

Cả hai kiếp của cô đều không nói đến chuyện yêu đương, chưa lên được đại học thì đã chết, chết vào độ tuổi còn tươi trẻ. Lúc này cô vừa tức giận vừa xấu hổ.

Giang Nhẫn thấy cô quay mặt sang chỗ khác, dường như không nguyện ý dựa sát vào anh. Anh bèn cười: “Chê ông đây thối lắm à?”

Cô cách xa anh một chút, không lên tiếng.

Anh không nhịn được cười, anh làm gì thơm được như cô chứ. Nhưng vẫn giải thích với cô: “Vì nhuộm tóc nên hơi có mùi, em đừng để ý, mấy ngày sau sẽ hết à.”

Thật ra cũng không có hôi lắm.

Nhưng trên người anh có một cỗ nhiệt, cô nhạy bén cảm nhận được cỗ nhiệt ấy là một loại bệnh cố chấp không giống với người bình thường. Giang Nhẫn tựa như ngọn lửa Địa Ngục, lại bá đạo khiến người khác căm hận, cô chỉ là không thích người này mà thôi.

Nhưng cái người mà cô không thích này, sức lực lớn vô cùng, cõng cô và ba lô nặng trịch nhưng bước chân vẫn ổn định như cũ.

Giang Nhẫn đi dọc theo con đường nhỏ, một đường mang theo cơn gió lạnh lẽo của mùa thu, nghe thấy âm thanh của những loài côn trùng kêu vang.

Sau đó mồ hôi làm ướt quần áo anh, phác họa đường nét thân thể tráng kiện của thiếu niên.

Mạnh Thính không nghĩ sẽ xa như vậy.

Khi bọn họ đến được đỉnh núi thì đã một giờ chiều.

Cây cổ thụ già đứng sừng sững trong gió phải đến ba người mới ôm hết được, vô số lá cờ đỏ đang bay phấp phới xung quanh, nhưng không có ai có đủ kiên trì đến được đây và đem chúng đi.

Chỉ riêng Giang Nhẫn cõng cô là hai người duy nhất lên đến được đỉnh núi.

Anh thật đáng sợ nha!

Thiếu niên thở phì phò, đặt cô xuống dưới gốc cây cổ thụ, cặp mắt đen láy của anh nhìn cô, không nhịn được cười: “Nè, anh không mang nước theo, cho uống miếng nước được không?”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Bệnh Yêu

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook