Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Nhìn thấy trên mặt Bùi Ngang cảm xúc có biến hóa, Bùi Vận trong lòng cười lạnh, Triệu Kim Vân a Triệu Kim Vân, ngày trước ngươi ở trước mặt cha cặn bã làm biết bao nhiêu chuyện vĩ đại, hiện tại ta sẽ khiến cho hắn đối với ngươi có bấy nhiêu thất vọng.

Bùi Ngang mất hứng, Tần Tình cũng nhìn ra, biết hắn vì cái gì mà tức giận, nhớ tới Triệu Kim Vân, nàng âm thầm thở dài một hơi, đến gần Bùi Ngang.

"Hiện giờ của cuộc sống ta cùng Vận Nhi thực vừa lòng, nếu chàng thấy khó xử, ta nguyện ý mang theo Vận Nhi trở lại thành."

"Tình nhi... huynh. . ." Bùi Ngang kinh ngạc nhìn Tần Tình, nháy mắt mặt liền đen lại, "Ta sẽ không cho hai người rời Bùi phủ nửa bước, nàng là thê tử của ta, ta sẽ không bỏ nàng, cũng chưa trả lại trong sạch cho nàng, huống hồ nhà của nàng. . ."

Bùi Ngang đột nhiên im lặng làm cho Tần Tình càng hoảng hốt. Nàng cầm lấy cánh tay Bùi gấp đến độ không có cái gì gấp hơn, "Nhà của ta làm sao vậy? Chàng mau nói nhà của ta đã xảy ra chuyện gì? Cha ta cùng các ca ca hiện tại. . . Bọn họ làm sao? Ngươi nói cho ta biết Ngang ca."

Nghe được cách xưng hô này lại đã qua hơn mười năm, Bùi Ngang trong lòng chua xót, nhưng không cách nào vui sướng nổi, hắn phải nói với nàng như thế nào đây, Tần gia hơn mười năm trước đã tan gia bại sản? Phụ thân cùng các ca ca của nàng tung tích không rõ, sinh tử không biết? Như vậy nói cho nàng đó không phải là mệnh của nàng không?

Bùi Ngang không nói, Bùi Vận dĩ nhiên đoán chuyện gì, nàng xuyên qua, đây chính là trí nhớ khi còn ở phía sau viện, đối với nàng ngoại công gia một chút cũng không có ấn tượng, chỉ là lúc trước nàng cùng Phượng Hàn Trần thành thân, một lần ra ngoài trấn an ngoại lai lưu dân (*), có một nam nhân ăn mặc chật vật thấy nàng liền kêu Tình Tình, nam nhân có đôi mắt rất giống Tần Tình, nhất là con ngươi, ngũ quan tuy rằng bị bùn đất làm dơ, nhưng cũng có thể nhìn ra được trước đó bộ dạng không tồi, nhưng lúc ấy nàng còn chưa kịp phản ứng lại đã bị Phượng Hàn Trần lôi đi . Sau đó nàng nhớ ra, nam nhân gọi mình là Tình tình chính là nhận nhầm mẫu thân của nàng, nàng cũng đã cho tìm qua nhưng không tìm được , nàng nghĩ, người kia hẳn là một trong các vị cửu cửu của mình. . .

(*) lưu dân của nước khác

Mười năm trước. . .

Mười năm trước đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì? Nàng nghe Tần Tình nói qua ngoại công gia ở Thanh Thành là cự phú, sau làm sao lại có thể lưu lạc đến cái chổ như thế được?

Nhìn biểu tình của Bùi Ngang, nàng nhíu mày, hiện giờ khả năng để biết chân tướng chỉ có cha cặn bã, mà hiện tại suy nghĩ của cha cặn bã khái cùng nàng giống nhau, mẫu thân nàng hiện tại sẽ không tiếp nhận nổi loại đã kích này.

"Chàng nói đi.. chàng nói đi... cha ta cùng các ca ca bọn họ làm sao vậy? Chàng mau nói cho ta biết, bọn họ có phải hay không. . . Có phải hay không đã xảy ra chuyện?" Tần Tình nước mắt tuôn rơi xuống, trong lòng như bị buộc chặt, chỉ sợ nghe được chuyện làm nàng khó có thể thừa.

"Tình nhi, nhạc phụ cùng đại cữu ca bọn họ. . ." Bùi Ngang nhìn thấy trước mặt phong vận do tồn của tuyệt mỹ nữ nhân, bọn họ có yêu, hắn lại như thế nào không biết nàng đang thống khổ, lại hắn chính miệng hắn nói cho nàng là chuyện có biết bao nhiêu tàn nhẫn, chẳng khác nào hắn lấy con dao nhỏ cắm vào tim Tần Tình, đau đến tận xương tủy.

"Chàng nói mau, mau nói cho ta biết đi, cha ta bọn họ đến tột cùng làm sao vậy. . ." Tần Tình năm ngay cổ áo Bùi Ngang thống khổ khóc ròng nói, "Ngang ca ngươi mau nói cho ta biết đi, ta thật sự rất nhớ bọn họ, chẳng lẽ người có thể gạt ta cả đời sao? Ta ngay cả bọn họ sống hay chết cũng không biết, chàng làm cho ta về sau sống như thế nào, chàng nói cho ta biết được không."

Bùi Vận cùng Nghênh Xuân nhìn thấy Tần Tình khóc đến tê tâm liệt phế, không dám đi lên khuyên, bởi vì các nàng muốn biết Tần gia đến tột cùng đã xãy ra chuyện gì, nhưng sợ Tần Tình biết rồi lại chịu không nổi, quả thực rối rắm cực kỳ.

"Tình nhi, Tần gia. . . Phá sản , nhạc phụ cùng đại cữu ca bọn họ, đến nay tung tíchkhông rõ." Bùi Ngang nhìn thấy bộ dạng Tần Tình gần như điên cuồng, cuối cùng nhắm mắt lại, gian nan của nói ra khỏi miệng.

Lúc trước hắn biết này tin tức cũng cả kinh hoảng hốt không kém, gia cảnh tốt như Tần gia như thế nào một đêm gian liền tan cửa nát nhà? Càng nghiêm trọng chính là mọi người trong Tần gia sống chết không biết, khi đó hắn vốn định nói cho Tần Tình, nhưng chưa đi đến hậu viện hắn đến hậu viện khi hắn lại do dự, trước không lo lắng chuyện Tần Tình phản bội hắn, hắn thật sự còn có tình cảm với Tần Tình nên không muốn nói ra sợ nàng đau lòng. Khi đó Tần Tình thâm chịu đả kích, bộ dáng đó hắn cũng nhìn ra, hắn cái gì còn không sợ, chỉ sợ Tần Tình nghe tin kia sẽ tự sát.

Hiện tại nhớ ra, tựa hồ hắn nghĩ Tần Tình hồng hạnh vượt tường, khi đó thái độ cảm xúc quá mức kịch liệt, thế nên đã xem nhẹ rất nhiều chi tiết. . .

"Mẫu thân. . ." Bùi Vận nhìn thấy Tần Tình đột nhiên rồi ngã xuống, nhịn không được cả kinh kêu lên.

"Tình nhi. . ."

Bùi Ngang quay người đúng lúc Tần Tình sắp sửa té trên mặt đất liền ôm lấy nàng cho nàng nằm ở trong lồng ngực.

"Mẫu thân định chịu không nổi đã kích nên ngất đi thôi, phụ thân mau đem nương ôm đến trên giường, Nghênh Xuân, ngươi đi thỉnh thầy thuốc."

"Phải" Nghênh Xuân sốt ruột gật gật đầu, xoay người chạy ra ngoài.

Bùi Ngang đem Tần Tình ôm đặt trên giường, lo lắng nhìn Tần Tình cau mày, tâm hắn chợt co rúm lại, khiến hắn có chút khó thở. Bùi Vận đắp chăn cho Tần Tình, nhìn Tần Tình lo lắng cau mày hiện lên cả khuôn mặt, đợi hồi lâu cũng không thấy Tần Tình tỉnh lại, nàng gấp đến độ có chút hốt hoảng, chỉ cảm thấy tay chân cũng không có thể xử dụng .

"Vận Nhi ngoan, đừng có gấp, trong nhà còn có đại phu, lập tức sẽ, mẫu thân con sẽ không có việc gì."

Bùi Ngang nhìn thấy Bùi Vận bận việc , cũng biết nàng trong lòng sốt ruột lo lắng, vì thế liền ôm nàng một cái trấn an. Cũng không nghĩ. . .

"Đều tại ngươi, nếu không phải ngươi mẫu thân sẽ không phải đau lòng khổ sở mà ngất xỉu, nếu không phải ngươi mẫu thân sẽ không xa cách thân nhân lâu như vậy không gặp, ngay cả ngoại công bọn họ chết sống không biết, nếu không phải vì ngươi nàng sẽ là tiểu thư cành vàng lá ngọc, cơm áo không lo, làm sao lại đi đến bước đường cùng chịu cảnh sống sau hậu viện mười năm chịu nhiều đau khổ sẽ, ngươi chính là đầu sỏ gây nên, ngay cả người vợ tín nhiệm nhất cũng không chịu trách nhiệm đến cùng, ngươi có cái gì tư cách gì yêu nàng."

Bùi Vận thật sự gấp đến độ phát hỏa, còn kẻ đầu sỏ gây nên còn ở nơi này dõng dạc, chọc tức nàng phát điên. . .

Nghe Bùi Vận lên án, Bùi Ngang đầu tiên là sửng sốt, con ngươi lập tức ảm đạm buông xuống, vẻ mặt chật vật.

Đúng vậy, nếu không phải hắn, Tần Tình làm sao phải lưu lạc đến một nơi đất khách quê người, vứt bỏ người nhà cùng hắn đến kinh thành, mười năm trước chuyện có lẽ do hắn nghĩ oan cho nàng, làm cho từ nhỏ cẩm y ngọc thực của nàng ở phía sau viện gian khổ sinh sống mười năm, ngay cả sinh nhật của người nhà cũng không biết.

Nhưng mà, hắn thật sự quá yêu nàng, đổi lại là nam nhân khác khi thấy thê tử của mình nằm ở trên giường cùng nam nhân khác, chắc chắn sẽ chịu không nổi, huống chi hắn lúc ấy không nở nhẫn tâm với nàng không phải sao? Không không không. . . Nếu hắn lúc ấy nhẫn tâm bỏ nàng, có lẽ nàng có thể cùng phụ thân và các ca ca đoàn tụ , có nhạc phụ cùng đại cữu ca ca bọn họ ở bên nàng, thì nàng cũng đâu có đau khổ?

Bùi Ngang ngươi đâu có cái gì tư cách nói yêu nàng, quả thực làm đau tim hắn, sắc bén của hắn đã đâm con tim đến chảy máu. . .

Bùi Vận nhìn thấy Bùi Ngang vẻ mặt khổ sở cùng mất mác, nàng một chút cũng không cảm thấy có gì nghiêm trọng, Tần Tình ngất đi thì thôi còn không biết có nghiêm trọng không, nàng gấp đến độ như kiến bò trên chảo nóng, hơn nữa chuyện này cũng không thể dự đoán được, phía sau nàng sao có thời giờ cùng hắn diễn trò?

"Lão gia, tiểu thư,đại phu đến rồi." Nghênh Xuân vội vội vàng vàng chạy vào.

"Mau mời tiến vào!" Bùi Vận Bùi Ngang nhìn về phía Nghênh Xuân đồng thời nói.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Bệ Hạ Nể Vợ

BÌNH LUẬN FACEBOOK