Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Hắn trong lòng thầm nghĩ: “Con mẹ nó có phải toàn bộ vương cấp cao thủ trên đại lục tới đây mở hội a!”

Chỉ nghe ngưòi thứ năm nói: “Hắc hắc, thật tưỏng chúng ta năm ngưòi cùng liên thủ tru bắt một ngưòi hậu sinh vãn bối, thật là doạ ngưòi a!”

“Doạ người? Tại Hán Đường đế quốc lưỡng vị mới thực trãi qua cảnh doạ người, vừa mới nhảy vào sân còn chưa kịp làm gì, thì sao họ cũng cùng đẳng cấp với mình nhưng rồi cũng bị người ném ra khỏi tường, phải nằm băng lãnh ngoài tường qua đêm, hắc hắc”

Sau đó truyền đến một trận bước chân hoản loạn, lại có một người chạy tới, Độc Cô Bại Thiên biết đây chỉ là một cao thủ bình thường.

au đó hắn nghe được thanh âm bối rối: “Báo cáo các vị thiên vương đại sự bất hảo.”

Đại bi thiên vương Dương Thuỵ nói: “chuyện gì? Vì sao hốt hoản như thế?”

“Duẫn phong thiên vương đã bị giết!”

“Cái gì? rốt cuộc sau lại thế này?” một vương cấp cao thủ giận giữ hét, hiễn nhiên người này cùng Duẫn Phong giao tình không nhẹ.

“Thi thể…Duẫn… Phong thiên… vương hôm nay được những người sâu trong Vân Sơn phát hiện, họ đoán là bị ma vương hạ sát.” Ngưòi này giọng nói run run sắc nhìn vương cấp cao thủ có chút sợ hãi.

“Độc Cô Bại Thiên ta phải băm thây ngươi thành vạn mãnh.” vương cấp cao thủ kia hét lên giận .

Một vương cấp cao thủ khác nói: “Kỳ quái, Độc Cô Bại Thiên không phải chỉ đạt tới thứ vương cấp cảnh giới sao? Như thế nào lại có thực lực như vậy?”

“Duẫn Phong nhất định bị hắn dùng thủ đoạn thấp hèn ám toán rồi.”

“Có lẽ chúng ta phải thay đổi kế hoạch một chút, không thể để hai thứ vương cấp cao thủ thàng một tổ, như vậy thái quá nguy hiểm.”

Dương Thuỵ nói: “Chúng ta hãy về trước xem cái chết của Duẫn Phong ra sao rồi hãy quyết định.”

“Sưu”

“Sưu”

Năm đạo âm thanh phá không, năm bóng người nhàn nhạt nhắm phương xa bay đi.

Độc Cô Bại Thiên toàn thân đổ mồ hôi lạnh, hắn biết chỉ còn có mình ở đây, cả vùng phụ cận không còn vương cấp cao thủ nào ở lại tìm tòi, thần thức cảm ứng liền giải phóng khí tức chính mình.

Hắn lau vài hột mồ hôi trên mặt: “mẹ nó, các ngươi các lão bất tử làm lão tử phải chịu một thời gian dài kinh sợ. A! Duẫn Phong thật sự cảm ơn ngươi, nghĩ không ra, sau khi ngươi chết cũng có thể làm được chuyện tốt, cái này gọi là làm phế vật cho người lợi dụng.”

Cái chết của Duẫn Phong làm đại lục nổi lên một trận phong ba, trong mắt người thường vương cấp cao thủ chính là vô địch song lại bị một người thanh niên chưa được hai mươi tuổi giết chết, cả đại lục đều khiếp sợ. Duẫn Phong là bị tiên thiên kiếm khí đâm thủng ngực chí tử, hiễm nhiên không phải bị người ám toán giết chết, cái này làm cho mọi người cảm thấy thanh niên này thật đáng sợ.

Mọi người đều biết trong Vân Sơn, Độc Cô Bại Thiên bị mấy trăm cao thủ đuổi bắt lại có thể thản nhiên ám sát một lúc hơn mười cao thủ, đối với hắn đã cảm thấy kinh khủng rồi, hắn thật sự bì mọi người ghép cho hai chữ ma vương, cũng từ đó đại danh ma vương Độc Cô Bại Thiên vang vọng đại lục.

Duẫn Phong chết quả thật đối với việc tru sát Độc Cô Bại Thiên nhất định có ảnh hưởng, cơ hồ tất cả các vương cấp cao thủ đều tập trung tại một trấn nhỏ ngoài Vân Sơn, mỗi người đều muốn từ vết thương có thể nhìn ra Độc Cô Bại Thiên làm như thể nào cho Duẫn Phong một kích chí mạng, nhưng tiếc là bọn họ lại không có nhân ra được chút manh mối nào.

Độc Cô Bại Thiên đã thành công trốn ra khỏi vòng vây quanh Vân Sơn, hắn vào phạm vi thế lực của Nam Cung thế gia.

Vần trăng trên cao, khắp sơn trang Nam Cung gia được bao phủ dưới ánh trăng nhàn nhạt, từ xa nhìn lại có vẻ như mông lung , hài hoàn, yên tỉnh. Độc Cô Bại Thiên lặng lẽ tìm nhập Nam Cung gia, mặc dù có đế cấp thần thức nhưng hắn không dám phóng thích ra ngoài, sợ kinh động Nam Cung Vô Địch. Hắn biết lão với vừa vào cảnh giới đế cấp cao thủ vô cùng đáng sợ, hắn không nghĩ ngay từ đầu lại kinh động đến lão già này. Bởi thế hắn thu liễm khí tức chính mình, cho nên hành động không được mau lẹ như bình thường cho dù như vậy động tác cũa hắn cũng vô cùng linh hoạt.

Độc Cô Bại Thiên tránh thoát một nhóm rồi lại một nhóm gia đinh tuần tra, chậm rãi tiến về phía hậu viện.

“Mẹ nó, Nam Cung thế gia như thế nào nhiều đình viện như vậy, nếu tìm từng phòng cho dù tìm tới sáng cũng không tìm được phòng tiểu hồ ly.”

Lúc này lại có thế kót két, rồi một phòng mở cửa, một người khoát quần áo đi ra. “Bụng thật khó chịu…ai u…”

Cùng lúc Độc Cô Bại Thiên nhất loạt tiến lại, quan sát một chút mới phát hiện tên kia nguyên muốn đi nhà xí. Hắn liền phóng lại không chút khó khăn đã điểm trúng ách huyệt, tến kia liền bị bắt giữ, muốn hô cũng không ra lời, nhất thời chân tay run rẫy.

Độc Cô Bại Thiên đưa khấp huyết thần kiếm sát cổ hăn, thấp giọng nói: “Ta giải huyệt cho ngươi hậu hỏi ngươi cái gì ngươi đáp cái đó, cấm gọi nghe thấy không? nếu như bằng không…” nói song hắn nhịp nhịp kê sát kiếm trên cổ hơn.

Người này bị doạ liều mạng gật đầu, Độc Cô Bại Thiên liền giải huyệt đạo cho hắn. Người này không ngừng run rẩy, xuất cả ra quần. Độc Cô Bại Thiên cười thầm, tên này cũng muốn đi rồi, bị doạ tự nhiên khó mà khiềm được.

“Nói Nam Cung Tiên Nhi tiểu tiện nhân ở trong viện nào?”

“Nàng….nàng…nàng….tiểu thư nàng….”

“Mau nói ở đâu, nếu không không còn cơ hội để nói đâu.”

Thật là hữu hiệu, người này bị doạ như vậy liền nói ra kết quả. “Tiểu thư ở tại phòng thứ năm trong viện thông minh, nơi đó vì nàng mà bố trí tiểu viện, khả dĩ gần nhất nơi Lão thái gia, có thể qua thỉnh giáo võ học hay bàn các vấn đề thì tới gặp Lão thái gia bên kia.”

“Lão thái gia kia là Nam Cung Vô Địch cái lão hổn đản phải không?

Người này vừa nghe những lời này thấy run sợ, lập cập nói: “là….là Nam Cung … Vô Đich … lão gia tử.”

“Cái gì lão gia tử, là lão hổn đản.”

“là … là … lão hổn đản.”

Độc Cô Bại Thiên âm thầm tự lượng: me nó, tiểu tiện nhân thật là giảo hoạt, cái gì là thỉnh giáo võ học hay cần bàn vấn đề nhất định là phòng bị ta ám sát. Thật sự là giảo hoạt a, tại đỉnh Vân Sơn trong khi tuyệt đại đa số thứ vương cấp cao thủ đều vây công ta, nàng không chút hiện diện, sau khi trở về lại cẩn thận như vậy. A, thật sự phiền toái nha! Có lão hổn đản bảo vệ nàng hoàn toàn không động được nàng. Chờ coi, chơ ta bắt được ngưoi……

“Nói, Nam Cung Anh Hùng cái lão vương bác đó ở tạI nơi nào?”

“Lão gia … tạI … “

“Không nói ngay ta chém một phát là đi chầu.”

Người kia vừa nghe những lờI này lập tức nói: “Chẳng biết vì sao mấy ngày lão vương bát ở cùng các trưỡng lão.”

“Mẹ nó thật là lão hồ ly, phụ tử nhà này đích thật là hồ ly.” Độc Cô Bại Thiên thấp giọng mắng

“Nam Cung Anh Hùng lão hổn đản có tất cả bao nhiêu ngườI con?”

“Dạ, lão hỗn đản có tất cả ba nhi tử, hai người ở tại trưỡng lão viện, cùng các trưỡng lão tập võ. Còn đại công tử từ nhỏ đã bí mật ra ngoài học nghệ không có ở nhà.” Độc Cô Bại Thiên phát hiện người này càng lúc càng biết ăn nói, xem ra tên gia hoả này ngày thường rất được ưa chuộn là một gia nhân phi thường hoạt lưu.

“Ngươi nói con lớn của lão hổn đản từ nhỏ đã bí mật ra ngoài học nghệ, cụ thể tình huống như thế nào, nói ngươi tại Nam Cung gia thân phận như thế nào?”

“Không dối gạt ngài, ta là đại tổng quản Nam Cung gia, sự kiện này ngoài ta thì không ai biết. Như thế này, ngày tìm đến Nam Cung thế gia gay phiền toái, muốn ta nói cho ngài cũng được, nhưng ngài nhất định phải cam đoan không thương tổn ta.”

“Có thể, chỉ cần ngươi nói thật ta cam đoan không thương tổn ngươi.”

“Sự việc này ta cũng chỉ là vô ý nghe được cuộc đàm luận của Nam Cung Anh Hùng lão hỗn đản cùng lão bát đản, nghe nói ĐạI công tử Nam Cung Viễn Phong khi còn rất nhỏ đã dùng giả danh để vào học nghệ ở Vụ Ẩn phong, khả dĩ cũng gần mười năm trở lại.”

“Ngươi biết hắn dùng tên gì không?”

“Không biết, những chuyện như thế này một tổng quản như ta hoàn toàn không được biết, chỉ là trước kia ta nghe trôm được.”

“Ân, mẹ nó! Nam Cung Viễn Phong, hừ!” hắn biết nhất định đại công tử của Nam Cung thế gia tại Vụ Ẩn phong biết được bí mật của ta sau đó bí mật báo lạI cho Nam Cung gia. Rốt cuộc cũng giải được một bí mật nhưng lại thêm một bí mật khác, Nam Cung Viễn Phong tại Vụ Ẩn phong chính là nam đệ tử nào? hắn như thế nào lại biết bí mật này? Xem ra Nam Cung thế gia thật sự không đơn giản, đầu tiên là Nam Cung Tiên Nhi tu luyện ma giáo tuyệt học điên đảo chúng sanh, bây giờ lại xuất hiện một tên dùng giả danh bái sư tại Vụ Ẩn phong là Nam Cung Viễn Phong, Nam Cung thế gia thật sự là một đại địch a!

Độc Cô Bại Thiên không nghĩ tới là đe doạ tên này lại có thể từ miêng hắn biết được không ít tin tức hứ ích, lập tức điểm huyệt hắn, dấu hắn trong một bụi rậm.

Vào khoảng giữa canh ba, chỉ thấy một bóng đen tại sơn trang Nam Cung gia duy động, như một u linh, người chân bước thần hư bộ chính là Độc Cô Bại Thiên. Không tốn chút công phu làm cho các viện lạc Nam Cung thế gia hoả quang tận trời, khói đen nồng đậm, lữa cháy hùng hùng, cùng với vô số tiếng kêu, tiếng mắn, Nam Cung thế gia nhất loạt hoản loạn.

Đột nhiên nổi lên một trận thanh âm hùng hồn, bầu trờI Nam Cung thế gia kích động, truyền tới tất cả mọi người: “Mọi người không cần phải sợ, khẩn cấp diệt hoả, ta đi chế trụ hoả tặc.”

Độc Cô Bại Thiên vừa nghe thanh âm biết đến lúc phảI rờI khỏi, ném bỏ mồi lửa trên tay, dụng phong hội cữu chuyển truyền âm nói: “Nam Cung Vô Địch ngươi lão vương bát đản hét cái gì chứ, ta Độc Cô Bại Thiên chính là muốn thiêu huỷ ngươi, ngươi con rùa già có khả năng gì bắt ta? Nam Cung Anh Hùng ngươi hãy rữa sạch cổ lần sau ta nhất định sẽ thu tiêu mạng chó ngươi. Còn tiện nhân Nam Cung Tiên Nhi, ngươi con tiểu tiện nhân, nhất định phải chờ lão tử trở lại, chờ ta sử lý ngươi, hắc hắc…”

Một tiếng thét dài kích động tại không trung Nam Cung thế gia, làm cho đầu óc Độc Cô Bại Thiên tê dại.

“Ta kiếu, con mẹ nó lão hổn đản này quá lợi hại, ta phải nhanh thoát đi thôi.” Chân vận dụng tối đa thần hư bộ hắn như một đạo quang ảnh bay về phương xa.

Ra ngoài hơn mườI dặm hậu hắn quay đầu về phía sau quang sát, chỉ thấy một người thân hình cao lớn mang theo khí thế bức nhân hướng hắn đuổi theo, hơn nữa khoảng cách lại còn gần. “Ta kiếu, ngươi cái lão biến thái, lão tử vận dụng thần hư bộ ngươi cũng có thể đuổi theo, quả thực hắn không phải người.”

“Độc Cô tiểu nhi đừng để ta đuổi kịp ngươi…”

Độc Cô Bại Thiên phản phất như nghe được tiếng cắn răng của Nam Cung Vô Địch, hắn cảm giác da đầu mình như tê dại. “Lão vương bát đản, con mẹ ngươi truy bắt… ta kiếu, ngươi lão biến thái lại thu hẹp khoảng cách.”[/QUOTE]

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Bất Tử Bất Diệt

BÌNH LUẬN FACEBOOK