Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
[Au: 2 chap rồi nhé, mng phải tiếp tục ủng hộ tg đấy [3]

_ Nha Đầu, lúc nãy

_ Tiêu Dũ, muốn kem

Thấy cô không muốn nói về chuyện lúc nãy, anh cũng không trách, chỉ im lặng lái đến siêu thị mua sắm, vừa có tiệm ăn kem vừa có thể mua gì đó cho cô được.

_Chào Tiêu thiếu gia, ngài muốn dùng gì?

Tiêu Dũ giữ im lặng, khí lạnh bao trùm cả phòng bán kem, mọi người đang chú ý đến cô gái nhỏ bên cạnh phó chủ tịch TG, Hy Tranh. Cô chăm chú xem menu rồi ghi ra một mẫu giấy đưa cho phục vụ sau đó gật đầu ý cảm ơn. Anh phục vụ hơi ngạc nhiên nhìn Hy Tranh, cách giao tiếp của cô rất rất lạ nhưng thôi, là khách mà.

Cô chống cằm nhìn ra cửa sổ, tiệm kem ở tầng 5 nên có thể nói phong cảnh nhìn từ cửa sổ rất đẹp. Chợt cô thở dài,

_ Nha Đầu

Cô nhìn anh, ánh mắt Tiêu Dũ tuy đầy hàn khí nhưng có thể thấy anh đang lo cho cô

_ Tiêu Dũ, phải cưới rồi mới trở về với nhau được sao?

Hửm?

Tiêu Dũ, Nha Đầu thấy trên máy tính, lễ cưới có rất nhiều người, lại còn phải chụp ảnh. Hay mình chỉ mặc đồ cô dâu chú rễ rồi xong được không_

Anh phì cười, ý tưởng kỳ quặc này đúng là chỉ có cô nghĩ ra. Ai cũng muốn một lễ cưới linh đình, đẹp đẽ, gây ấn tượng, cô lại muốn dẹp đi cho xong vì trông rườm rà. Anh chắc ông nội cô sẽ làm nó long trọng hơn cô tưởng cho xem

_anh sẽ lo những việc đó

…..

_ tại sao ông nội lại dữ như thế?

_ hơn anh không?

_ Không a

_Sao anh em không sợ, ông nội em lại sợ?

_Không biết, ông nội nói nhiều khi dữ. Tiêu Dũ không nói gì khi dữ. Thật kỳ lạ, đàn ông đúng là phiền

Nếu không nhờ anh phục vụ mang kem ra, anh đã phá lên cười rồi. Con Gái là chúa phiền phức, nay lại bị đảo ngược lại là đàn ông, em đúng là

_ăn ăn đi, anh thua em rồi

Tại Quách Gia

Cha, chuyện này là thế nào? Tại sao cổ phần công ty lại bị mất_ Chi Linh nói giọng như rất tức giận

Này, là một tiểu thư thì phải nhỏ nhẹ một chút_ Quách Đường cũng đang rối lắm nhưng cũng từ tốn trả lời con gái cưng của mình

Con.._

Hiện tại thì ta chưa biết lý do vì sao việc buôn bán xuống thấp. Vào giờ phút này, tập đoàn Mộc Gia lại rút cổ phần đầu tư. Ta thật không hiểu chuyện gì đang xảy ra_ ông ôm đầu mệt mỏi nói

Chi Linh thấy cha như thế thì chạnh lòng chạy đi lấy điện thoại gọi cho sự giúp đỡ. Nhưng không ai bắt, cô dì chú bác,…không một ai bắt máy. Cô khóc, hy vọng bị dập tắt, không ngờ một tiểu thư đanh đá đài cát không sợ ai như cô bây giờ lại phải cần sự giúp đỡ.

Alo_

Du Tố!_

Chi Linh, có chuyện gì không?_

Du Tố, tỷ phải giúp muội tỷ phải giúp muội_

Bình tĩnh, chuyện gì?_

Gia đình muội sắp sửa tán gia bại sản rồi hức_

Làm sao có thể_

Tỷ phải giúp muội, nha Du Tố_ Chi Linh mừng rỡ nói lớn nhưng cô đâu biết đôi mắt của Du Tố đang dần trở nên sắc bén, khóe môi cong lên thành một đường

Chi Linh, chúng ta là tỷ muội đúng không?_

Vâng_

Nhưng không vì thế mà tỷ có thể giúp muội mọi lúc được_

!!_

Vậy nha, tỷ phải đi shopping đây, bữa khác nói chuyện_

Chi Linh thẫn thờ, mặt như hết sức sống, không còn cách nào khác nữa sao? Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này, không nguyên nhân không lý do và nếu có người hãm hại thì cũng không có một manh mối. Ý nghĩ nguy hiểm đen tối bỗng xuất hiện trong đầu cô.

_ Nha Đầu, đi thôi_ Tiêu Dũ bước đi thật nhanh để xem cô có đuổi theo anh không

Đúng như dự đoán, cô hấp tấp chạy theo Tiêu Dũ. Chân ngắn thật khổ mà

Oạch!

Tiếng ngã rõ to vang lên, mọi người liền quay đầu nhìn lại

_ Ngốc, lại bị ngã à_ anh bước tới đỡ cô dậy

_Thường thôi_

Tiêu Dũ trán hơi nhăn lại, như thế này mà thường á? Chân không chảy máu nhưng tím lịm, đồ thì bẩn. Mọi người xung quanh nhìn cũng xót muốn chạy lại đỡ giùm nhưng bị sát khí của anh ngăn lại.

Nha Đầu ngơ ngác nhìn anh, thật sự là không đau mà. Những vết thương này không nhằm nhò gì cả

_Tiêu Dũ?

_Đi_ chỉ một tiếng “đi”, hai tay lấy thế anh bế Nha Đầu lên làm cô bất ngờ không phản ứng kịp

_ b..bỏ_ Nha Đầu tất nhiên thấy thoải mái cũng thấy khó chịu, lồng ngực cứ nóng bừng lên, cứ một chút lại nghe tiếng bình bịch trong người to hơn

_Anh mà bỏ em ra thì không biết em sẽ ngã bao nhiêu lần nữa đây, Nha Đầu ngốc ạ

Nghe thế cô liền im lặng để anh bế, từ trong đến ngoài tiệm kem, ai ai cũng ngạc nhiên khi thấy một đứa con gái cỡ chừng 13 được bế mà mặt phụng phịu y hệt con nít 5 tuổi.

_ Chào Phó Chủ Tịch

Tiêu Dũ không nói gì, lạnh lùng đi thẳng qua với bộ dạng tay bế một cô nhóc. Cô tiếp viên nhìn cũng muốn cười mà không dám cười, mất việc như chơi chứ không giỡn a.

Đặt cô lên ghế, anh quay người dặn dò họ phải cư xử với cô cho thật tốt, không được đụng chạm gì và phải cách xa cô khoảng chừng 4m rưỡi. Sau đó anh quay lại thì không thấy Nha Đầu đâu.

_Nha Đầu!_ giọng nói trầm mặc, băng khốc của anh vang lên

_ Tiêu Dũ, cái này nhìn kỳ quá_ cô từ dưới xe treo đồ chui ra làm anh giật cả mình

_ Em thật là, nghịch quá đấy!_ anh cốc đầu cô

Giờ mới nhớ là từ lúc đọc sách ở nhà, cô đã bớt sợ người lạ, ngay cả vụ Quách Chi Linh cô cũng đứng lên nói lại đến nổi bị đánh. Vừa nghĩ Tiêu Dũ chợt rùng cả mình khi tưởng tượng cô đọc trúng sách giết người rồi nổi máu giết anh, đến lúc đó chắc mệt đây.

_ Này, lúc nãy ngã làm đồ em dơ rồi, mau đi thay đi_ anh ngoắc tay ra hiệu cô nhân viên chọn đồ

_ a kh..hông cần tỷ, để tự làm_

Câu nói ngộ nghĩnh thiếu chữ của cô làm mọi người cảm thấy cô dễ thương vô cùng. Nhất là khuôn mặt ngại ngùng có chút sợ sệt níu áo Phó Chủ Tịch, nhìn còn muốn yêu huống gì Phó Chủ Tịch đây.

_ Em chọn được không?

_ Được mà, Tiêu Dũ ngồi, em chọn_ cô nháy nháy đôi mắt ranh mãnh làm anh cười nhẹ, chắc lại đọc sách xem phim rồi thấy mấy cô gái thử đồ nên muốn thử cảm giác thế nào đây mà

Khuôn mặt những người xung quanh lại không ngừng ngạc nhiên, Phó Chủ Tịch băng khốc vừa cười. Thật ra….nói ngài băng khốc thì không đúng, ngài đối xử với nhân viên lẫn mọi người rất tốt, rất công bằng. Dù ít nói lạnh lùng đến mấy thì có Phó Chủ Tịch như Tiêu Thiếu gia đây đúng là rất may mắn cho tập đoàn này. Tương lai tập đoàn sẽ không lo bị nhường chức sai người rồi.

5 phút sau, cô từ trong phòng thử đồ bước ra

Tiêu Dũ đang nói chuyện với đối tác thấy cửa phòng thay đồ mở thì liền tắt máy quay đầu nhìn…

_ Oa, tiểu thư đây thật dễ thương quá_ mấy cô nhân viên cười, tấm tắc khen

Ngay cả anh cũng phải công nhận, thường ngày là anh chọn đồ cho Nha Đầu, chỉ là váy trắng hoặc đồ ngủ. Ngay cả khi đi học thì cũng quần jean thường và áo thường vì anh không muốn làm khó cô mặc những thứ rườm rà như đồng phục. Còn bây giờ, cô thật sự cứ như lột xác thành thiên sứ ấy, một thiên sứ tình yêu trẻ con.

Nha Đầu thích thú xoay một vòng, mắt thẫm mỹ của cô công nhận rất tốt, chỉ cần vào tiệm trong vài giây đã biết cái gì hợp với mình trước rồi.

_ Em đẹp lắm, nhóc con ạ_ Tiêu Dũ xoa đầu cô

_ Đi về thôi, mệt_

Ơ hay, thật là, mệt là về thế à? Anh còn chưa biết phải đi đến nơi nào tiếp theo để cho cô có thú vui thì cô lại đòi về.

_ Về cơ, mệt rồi_ cô lay cổ tay anh, bất giác trèo lên người anh đòi bế

_ Aiz, tuân lệnh tiểu thư_ không chịu nỗi tiếng trẻ con, anh mềm lòng bế cô lên vỗ về sau đó ra về, không quên để một “thẻ vàng” ở lại (thẻ tiền để thanh toán bộ đồ Nha Đầu mặc)

(Au: muốn thấy bộ mà Nha Đầu đã chọn thì xin hãy nhìn qua mục ảnh của chap này)

] Hít Hít[

_ Em ngửi gì thế?

_ Tiêu Dũ hôm nay có mùi rất lạ

_ Anh có mùi Lạ?

_không không, có mùi quen nhưng từ một người khác

_?

_ (suy nghĩ)

_ Em đấy, đòi về rồi nói chuyện không đâu_ anh đưa trán cụng vào trán cô

“? Là Chi Linh!”_ Nha Đầu chuẩn bị được Tiêu Dũ bế vào xe thì lại đòi cho xuống

_ Sao thế?_

_ e..em đi cái này chút_

Không đợi anh nói, cô phóng đi như bị ma rượt dù đang mặc váy. Tiêu Dũ thấy thế liền giật mình đuổi theo, không biết có đuổi kịp cô với tốc độ kinh hoàng đó không nữa! Khuôn mặt anh hiện lên vẻ lo lắng, cái gì đã làm cô chạy bán sống bán chết thế?

Trên sân thượng

_ Chi Linh_

Còn khoảng một bước và nhảy là cuộc đời cô coi như xong, vậy mà không ngờ còn có người gọi tên

_ Cô là…Hy Tranh

_ nè, b..ên đó nhảy là là chết_ cô nhấn mạnh

Quách Chi Linh nghe vậy môi chợt cong lên. Thoáng thấy nụ cười của Chi Linh, Hy Tranh chạy tới gần

_ Đừng tới đây!

_ Không tới?

_ Đúng, bây giờ tôi chả còn gì cả, mọi thứ đều tan thành mây khói, ai ai cũng phản bội tôi và cha tôi. Không ai chịu giúp đỡ, những gì chúng tôi nhận được chỉ là những cái cớ biện hộ. Tại sao? Tại sao mấy người lại ác độc như vậy chứ! Thế thì cứ để tôi chết đi cho xong

_ xí, cho hỏi tí, mẹ đâu?

Chi Linh mắt mở to, miệng há xuýt nữa thì như rớt cả quai hàm, cô ta vừa hỏi một câu hỏi với bộ mặt ư chi là tỉnh trong tình huống sắp chết này

_ tại sao tôi phải trả lời cô?

_ t..thì đường nào cũng đòi chết, trả lời xong rồi chết cũng có mất mát đâu_ Hy Tranh chu môi

_ mẹ tôi mất cách đây 5 năm rồi, tai nạn xe_ Chi Linh cười nhạt nói

_ tội

_Tội ai?

Mẹ

?

Sau chữ “tội”, nước mắt của Hy Tranh lại lần lượt chảy xuống làm Chi Linh bất ngờ. Hy Tranh khóc y hệt một đứa con nít

_ Mẹ tỷ không muốn nhìn thấy con mình vậy đâu, bà sẽ đau lắm hức oa

_ này, không, đừng khóc, tôi sợ nước mắt cô lắm_ Chi Linh vừa quay người thì

A!

Phù, kéo lại được rồi_ Hy Tranh vuốt trán như trong phim, thở mạnh và tất nhiên vẫn còn nấc cục vì vụ khóc bù lu bù loa đó.

Cô! Tại sao lại không để tôi chết?_ Chi Linh đáng lẽ rất tức giận nhưng thay vào đó, cô lại thấy có một chút mang ơn

_Không nghe Hy Tranh nói sao, mẹ cô sẽ đau lòng khi thấy vậy đấy, Quách Chi Linh_

Ơ, chào Tiêu thiếu gia_

_ Tiêu Dũ_ vừa thấy anh, cô lại buông Chi Linh chạy tới ôm chầm lấy.

Anh không nói gì hết, chỉ vỗ vỗ trán của cô ý bảo ngốc

Chi Linh nhìn mà không khỏi ngạc nhiên, cô chợt nhớ đến Du Tố, phải chăng Hy Tranh cũng là người tình thoáng qua chưa hết hạn sử dụng của Tiêu thiếu gia Tiêu Dũ?

_ Tiêu thiếu

_ cứ gọi là Tiêu ca, dù sao tôi cũng lớn hơn

_ …t..Tiêu ca, thật ra nếu tôi có sống thì chặng đường tiếp theo của Quách Chi Linh này cũng chẳng còn gì cả. Tôi thà xuống dưới gặp mẹ tôi thì tốt hơn_ vừa nói, Chi Linh vừa khóc

_ tôi sẽ giúp công ty nhà cô

!!

Chi Linh ngẩng mặt lên nhìn Tiêu Dũ, anh vừa nói anh sẽ giúp sao?

_ đừng hỏi tại sao, tôi chỉ không muốn khu mua sắm thương mại được lên trang đầu của báo chí là có tiểu thư Quách Gia tự sát đâu

_ Phải đó, Hy Tranh cũng sẽ kêu ông um um

_ Thứ lỗi, phải đi. Gặp cô sau

Tiêu Dũ nhanh chóng chặn miệng cô gái ngốc bên cạnh anh rồi kéo đi.

_ Nhớ đừng chết đấy!

Chi Linh thẫn thờ nhìn hai người bỏ đi, duy Hy Tranh thì tay vẫn cố phẩy ý tạm biệt. Câu cuối của Tiêu Dũ cũng làm cô thấm hơn với ý định sống. Vừa mừng vừa buồn khi cô nhận thấy sau vụ việc này, cô thật tệ. Sống trong xa hoa phú quý nhưng lại làm bẩn nó đi với phẩm chất xấu bấy lâu, như Hy Tranh, nếu không nhờ cô ta cứu cô thì cô đã bỏ mạng từ lâu với ý nghĩ ngu ngốc kia rồi. Hy Tranh không phân biệt, cô lại có, giờ thì người mình từng hại đem đi cứu mình, người mình giúp đỡ đem đi đẩy mình vào chỗ chết (còn có thể nói là thất bại). Chi Linh cười nhạt, rơi nước mắt. Nụ cười cho sự đau khổ, giọt nước mắt ấm cho sự vui mừng.

_ Tiêu Dũ

Từ lúc vào xe, anh thả cô xuống rồi im lặng không nói gì, chỉ nổ máy xe chạy đi. Anh đang nghĩ gì và tại sao anh làm như vậy, chắc cô không thể hiểu. Sau một hồi ngoe nguẩy, gọi tên anh, cô bỏ cuộc, quay đầu nhìn ra cửa sổ. Thấy cô làm thế, anh cứ tưởng cô khóc. Anh im lặng vì anh tức giận, vì sợ hãi mất đi cô dù chỉ trong phút chốc khi cô nhảy lên kéo Chi Linh xuống. Sợ cô có chuyện gì trong khi chạy khắp nơi tìm kiếm cô. Cô cứ làm theo ý mình, chỉ quan tâm đến người khác như thế thì sao anh bảo vệ cô được chứ.

_ Lần sau có đi đâu hay làm gì cũng phải nói cho anh biết

…..im lặng

_ Nha Đầu?

……

_ sao thế?

Anh quay đầu qua thì thấy cô ngủ ngon lành, đôi má phúng phính, môi hồng đào thiệt trông đáng yêu. Chỉ có điều…chiếc váy mới mua lại bị cô làm bẩn rồi, đúng là quậy hết chỗ nói mà. Anh cười vươn người hôn trán cô, giận thì giận chính anh chứ sao nỡ giận cô được .

_Nha Đầu, em chờ anh nhé, sẽ có một ngày chúng ta có được một mái ấm gia đình và sống hạnh phúc hơn bao giờ hết.

]ting[

Tín hiệu đèn xanh đã lên, Tiêu Dũ quay đầu trở lại công việc lái xe về nhà Mộc Gia của mình mà không biết rằng người bên cạnh đang… mỉm cười.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Bắt Em Về, Tiểu Nha Đầu!

Avatar
Sandy16:09 12/09/2015
ra ngoai doc chap 8 zay cung ko biet ng*
Avatar
Thiên Trang20:07 30/07/2015
mk có thể đọc được chp 8 ở đâu vậy?
Avatar
Tít Ngố07:07 03/07/2015
sao hết nhanh tek, chap ms đi
Avatar
Kill Trần14:07 02/07/2015
hay quá à......ra chap mới đi Au!
Avatar
Đức Thịnh17:06 16/06/2015
sao chưa có chap mới vậy

BÌNH LUẬN FACEBOOK