Bất Cẩn Kết Hôn Với Giấm Tinh Rồi

Chương 17

Nhất Mai Nữu Khấu

08/08/2020

Edit: Mimi – Beta: Chi

*****

Đêm ấy Sở Nghĩa nằm mơ. Cậu mơ thấy hồi mình còn học cấp hai.

Một buổi tối, sau khi kết thúc giờ tự học, Sở Nghĩa liền trở về nhà. Nhưng vừa đi tới dưới lầu cậu đã nghe thấy tiếng ồn truyền từ trong nhà mình ra. Linh cảm có chuyện chẳng lành, cậu vội vã chạy lên.

Mở cửa, Sở Nghĩa lập tức trông thấy mẹ mình ngã nhào trên mặt đất, ôm bụng rên rỉ với một cái đầu đầy máu. Mà ba cậu – Trần Kiến Thế – say khướt đứng một bên, nhấc chân chuẩn bị đạp bà.

Sở Nghĩa nhanh chóng chạy tới ôm lấy mẹ, cho nên một đạp kia liền nện vào lưng cậu.

Ngay lập tức, nước mắt của cậu tuôn rơi, nhưng không phải vì đau mà vì sợ hãi và khổ sở.

Trần Kiến Thế uống rất nhiều rượu, cả căn phòng như bị nhấn chìm trong hơi men. Sau khi giúp mẹ cản một cú này, Sở Nghĩa nhanh chóng xoay người đẩy Trần Kiến Thế, khiến ông ta lảo đảo vài bước rồi ngã vật xuống đất.

Sở Nghĩa vội vàng nâng mẹ dậy, thấy hai mắt mẹ nhắm chặt thì sợ hãi không chịu được, cậu ném cặp sang một bên, cõng mẹ xuống lầu bắt xe đi bệnh viện.

Trong ấn tượng của Sở Nghĩa, Trần Kiến Thế rất hay đánh mẹ cậu. Khi còn bé, điều kiện gia đình khá hơn, mọi chuyện còn chưa nghiêm trọng lắm. Mẹ cậu lại thường xuyên giấu diếm, nên mười lần thì đến tám lần Sở Nghĩa không phát hiện ra.

Từ khi Sở Nghĩa lên cấp hai, Trần Kiến Thế bị tình nhân ruồng bỏ, tiền hết tình tan bắt đầu sống trong men rượu. Mỗi ngày ông ta càng thậm tệ hơn.

Gần như ngày nào tan học về nhà, Sở Nghĩa cũng nghe thấy những tiếng chửi bởi gào thét của Trần Kiến Thế.

Giờ chuyện này đã thành bóng ma trong lòng cậu. Mỗi khi nghe thấy người khác cãi nhau, lòng cậu liền vô cùng hoảng hốt.

Cảm xúc bủa vây cả cõi lòng trong cái ngày mẹ cậu phải vào viện đó, cho tới hôm nay Sở Nghĩa vẫn còn nhớ rõ.

Cả quá trình cậu đều chảy nước mắt, nhưng lại không dám khóc to, chỉ sợ cảm xúc át đi lý trí, không thể xử lý mọi việc chu toàn.

Khi nói chuyện với bác sỹ, Sở Nghĩa không ngừng run rẩy. Lúc bác sỹ băng bó vết thương cho mẹ Sở, Sở Nghĩa vẫn còn run. Mãi đến khi đối phương nói không có vấn đề gì lớn, nghỉ ngơi vài ngày sẽ ổn thôi, cậu mới dám thả trái tim mình vào lồng ngực.

Đêm đó cậu đưa mẹ đi truyền nước. Mẹ Sở ngồi trên một chiếc ghế dài, mặt sưng đến nỗi không nhìn ra hình dạng nhưng vẫn cười với cậu, còn xoa đầu cậu nói mẹ không sao.

Sở Nghĩa không dám khóc to, không dám ôm mẹ, sợ đụng đến vết thương của bà. Cậu vô cùng khó chịu, chỉ biết ngồi xổm xuống ôm lấy đùi mẹ, không ngừng rơi lệ.

Chuyện Trần Kiến Thế bạo hành gia đình, tất cả hàng xóm làng giềng đều biết. Sở Nghĩa có rất nhiều chứng cứ, cũng muốn báo cảnh sát từ lâu nhưng mẹ cậu không đồng ý. Chỉ vì cái tổ hợp gọi là “gia đình” này, mẹ cậu vẫn luôn nhẫn nhịn.

Mẹ Sở là một người phụ nữ tốt, Sở Nghĩa không biết vì sao Trần Kiến Thế lại đối xử với bà như vậy.

Mẹ bị đánh thành như vậy, Sở Nghĩa không nhịn được nữa. Cậu bảo mẹ về thành phố A sống với dì một thời gian, bản thân thì ở lại thành phố B, vừa đến trường vừa chỉnh lý tư liệu, báo cảnh sát.

Nhưng lần đầu báo cảnh sát không thu được kết quả như mong đợi. Vì Sở Nghĩa không được sự đồng ý của mẹ đã tự ý tiến hành, nên khi cảnh sát tới điều tra, mẹ Sở cũng không đứng về phía cậu.

Trần Kiến Thế ra vẻ đàng hoàng, cảnh sát tiến hành hòa giải còn dạy dỗ Sở Nghĩa một phen rồi mới rời đi.

Thế nhưng cũng vì lần báo án này, Trần Kiến Thế bắt đầu hận Sở Nghĩa.

Một ngày sau đó không lâu, Trần Kiến Thế tiếp tục uống rượu, tiếp tục đánh mẹ Sở, Sở Nghĩa ngăn cản, ông ta liền cầm cái bình hoa đã vỡ ném về phía cậu.

Sở Nghĩa né tránh nhưng không kịp, một mảnh vỡ nhỏ chui vào đùi cậu.

Lần này, rốt cuộc mẹ Sở cũng đồng ý báo công an.

Cuối cùng bọn họ cũng ly hôn.

Sở Nghĩa tỉnh lại giữa đêm khuya, trên người ướt đẫm mồ hôi.

Dường như trong mơ cậu đã đánh nhau với Trần Kiến Thế, nhưng một cậu bé cấp hai còi cọc căn bản không thể đánh lại ông ta.

Cảnh tượng cuối cùng của giấc mơ, cậu bị Trần Kiến Thế xách lên, ném vào đống thủy tinh vỡ vụn đầy trên mặt đất.

Cảm giác rơi xuống vô cùng chân thật, Sở Nghĩa trợn mắt há miệng thở dốc, nhưng lại có cảm giác như không thở nổi.

Tim cậu đập với một tốc độ kinh hoàng, cơ bắp trên cánh tay cũng giật mạnh, cứ như vừa thật sự giằng co cùng người khác vậy.

Trong phòng ngủ không bật đèn, giữa bóng đêm tăm tối, gương mặt dữ tợn của Trần Kiến Thế như trôi nổi ngay chỗ trần nhà.

Sở Nghĩa nhắm mắt lại hòng khiến tâm trạng bình ổn đôi chút rồi mới vươn tay vặn đèn bàn lên, nhưng cậu không chỉnh đèn quá sáng vì sợ ảnh hưởng tới Tần Dĩ Hằng.

Hiện giờ trên người toàn là mồ hôi, nên Sở Nghĩa định đi tắm qua một chút.

Đã bốn giờ sáng, đột nhiên thức giấc thế này, đầu Sở Nghĩa hơi nặng, nhưng cậu lại vô cùng tỉnh táo, không hề cảm thấy buồn ngủ chút nào.

Tối nay, trước khi đi ngủ, cậu đã cố ý tìm hiểu về điều kiện và con số tối thiểu để khởi tố vụ án tống tiền, còn tham khảo một người bạn học chuyên ngành Luật. Nhưng người bạn kia cho biết, trong chuyện này cậu vô cùng bất lợi.

Tuy Trần Kiến Thế đã ly hôn với mẹ cậu, nhưng trên thực tế ông ta vẫn là ba cậu. Căn cứ vào quan hệ ruột thịt này, cậu có nghĩa vụ chu cấp phụng dưỡng đối phương. Nếu đến lúc đó, Trần Kiến Thế thà chết không chịu nhận bản thân đòi tiền, Sở Nghĩa cũng chẳng thể làm gì.

Sở Nghĩa không ghi âm lại cuộc trò chuyện giữa cả hai, hơn nữa cục Cảnh sát không coi trọng loại án này, thời gian xử lý thường bị kéo dài. Giờ mẹ cậu đang ở chung cư của dì, loại đầu đường xó chợ chơi bời lêu lổng như Trần Kiến Thế, rất có khả năng sẽ tìm tới chỗ bà để ra tay.

Sở Nghĩa ngửa đầu để mặt mình đối diện với vòi hoa sen, càng nghĩ càng loạn, càng không biết phải làm sao.

Tắm rửa xong xuôi, Sở Nghĩa liền ra phòng ngủ. Sau đó cậu phát hiện hình như đèn ở đầu giường đã sáng hơn, không còn lờ mờ như lúc cậu rời đi nữa.

Cậu cẩn thận đi tới, quả nhiên Tần Dĩ Hằng đã bị đánh thức rồi.

Không rõ vì ánh sáng hay do tiếng động, chỉ biết Tần Dĩ Hằng đã ngồi dậy, dựa lưng vào đầu giường nhìn về phía cậu.

Chờ khi Sở Nghĩa tới gần, Tần Dĩ Hằng mới hỏi: “Sao lại tắm lúc này?”

Sở Nghĩa vén chăn rúc vào, cũng không có ý định nói dối: “Nằm mơ, đổ một đống mồ hôi.”

Tần Dĩ Hằng: “Ác mộng à?”

Sở Nghĩa: “Vâng.”

Sở Nghĩa cũng dựa vào đầu giường. Tóc cậu chưa khô, nếu là ở nhà, chắc chắn mẹ Sở sẽ không cho cậu đi ngủ, nên cậu vẫn luôn có thói quen này.

“Tần Dĩ Hằng.” Sở Nghĩa suy nghĩ thật lâu mới mở miệng gọi người bên cạnh.

Tần Dĩ Hằng: “Hửm.”

Sở Nghĩa: “Anh bị em đánh thức à?”

Tần Dĩ Hằng: “Tiếng đóng cửa phòng tắm làm tôi thức giấc.”

Bị đánh thức, nhưng Tần Dĩ Hằng lại không có vẻ tức giận, anh chỉ có sao nói vậy thôi.

Sở Nghĩa lại hỏi: “Anh không ngủ à?”

Tần Dĩ Hằng hỏi ngược lại: “Em không ngủ sao?”

Sở Nghĩa nói: “Em chờ tóc khô mới ngủ.”

Tần Dĩ Hằng liền bảo: “Tôi chờ tóc em khô rồi ngủ.”

Sở Nghĩa hít sâu một hơi, đột nhiên cảm thấy vô cùng ấm áp.

Hai người cứ ngồi như vậy.

Sở Nghĩa thường xuyên ngẩn người nên không có cảm giác gì, nhưng lúc này, Tần Dĩ Hằng lại cùng ngồi ngẩn người với cậu, điều đó khiến Sở Nghĩa cảm thấy rất lạ.

“Tần Dĩ Hằng.” Cậu gọi một tiếng.

Tần Dĩ Hằng đáp: “Ừ.”

Sở Nghĩa: “Trước khi tới tìm em đề nghị kết hôn, anh có biết nhà em là gia đình đơn thân không?”

Tần Dĩ Hằng nói: “Tôi biết.”

Sở Nghĩa: “Vậy anh có biết ba em rất tệ không?”

Tần Dĩ Hằng: “Biết một chút.”

Sở Nghĩa nói: “Vừa rồi em mơ thấy ba mình.”

Tần Dĩ Hằng quay đầu nhìn cậu, vài giây sau mới nói một câu như an ủi: “Chỉ là mơ thôi.”

Sở Nghĩa không rõ Tần Dĩ Hằng biết bao nhiêu, cũng không muốn tán gẫu với Tần Dĩ Hằng về Trần Kiến Thế. Cậu chỉ cảm thấy gia cảnh mình kém như vậy, Tần Dĩ Hằng lại tốt như thế, vì sao đối phương lại ưng mình.

Trong vô thức, cậu xiết chặt nắm tay, nhỏ giọng hỏi Tần Dĩ Hằng: “Anh không chê em sao?”

Hình như giọng Tần Dĩ Hằng cũng nhỏ đi theo cậu: “Vì sao tôi lại phải chê em?”

Sở Nghĩa đột nhiên nở nụ cười.

Tần Dĩ Hằng thật tốt.

Ban đêm yên tĩnh rất thích hợp để nói chuyện phiếm.

Lại ngồi thêm một lúc, Sở Nghĩa đột nhiên nghĩ tới câu nói “thích hợp” của Tần Dĩ Hằng lúc trước nên mở miệng hỏi: “Tại sao anh lại cảm thấy chúng ta thích hợp?”

Tần Dĩ Hằng hơi nghiêng đầu như đang nghiêm túc tự hỏi, rồi trả lời: “Tôi đã xem qua những thông tin cũng như thành tựu của em, em rất ưu tú.”

Sở Nghĩa bám riết không tha: “Thanh niên ưu tú nhiều như vậy, tại sao anh không chọn người khác?”

Tần Dĩ Hằng quay đầu nhìn Sở Nghĩa, vẻ mặt như thể cậu đã đặt một câu hỏi rất ngu. Anh nói: “Chúng ta đã quan hệ tình dục rồi.”

Sở Nghĩa: “…”

Sao cậu lại quên mất cái vụ này.

Tần Dĩ Hằng tiếp tục kiên nhẫn giải thích: “Trước là phát sinh quan hệ, sau đó mới đến chuyện tôi tìm hiểu về em và cảm thấy em thích hợp.”

Sở Nghĩa gật đầu, trong lòng thầm nhủ: Ok ok.

Tần Dĩ Hằng là người thẳng thắn nhất, lười nói lời vô nghĩa nhất mà Sở Nghĩa từng gặp.

Chẳng trách người trong trường học đều nói anh là đóa hoa cao ngạo lạnh lùng. Nếu không phải Sở Nghĩa có cái mác “chồng” này, chỉ e Tần Dĩ Hằng cũng lười nói chuyện với cậu.

Tần Dĩ Hằng kéo Sở Nghĩa về hiện thực một cách hết sức thành công. Cậu đã quên sạch giấc mơ khi nãy rồi.

“Tần Dĩ Hằng,” Sở Nghĩa chuyển mắt về phía bóng tối, hỏi: “Anh đã từng thích ai chưa?”

Ban đêm thật sự thích hợp cho việc nói chuyện phiếm, cậu đã bắt đầu tấn công vào nơi sâu thẳm trong tâm hồn Tần Dĩ Hằng rồi.

Nhưng rất tiếc là cậu không thành công, bởi vì Tần Dĩ Hằng nhanh chóng trả lời: “Không.”

Sở Nghĩa ngừng một chút, hình như chẳng còn gì để hỏi nữa.

Tần Dĩ Hằng đúng là Tần Dĩ Hằng.

Chỉ là cậu không còn gì để hỏi, nhưng Tần Dĩ Hằng lại có đó.

Tựa như đột nhiên học được cách nói chuyện phiếm, Tần Dĩ Hằng cũng đá quả bóng trở về: “Em thì sao? Từng thích ai chưa?”

Sở Nghĩa tự hỏi vài giây: “Chưa ạ.”

Tần Dĩ Hằng hơi ngẩng đầu, quay sang nhìn Sở Nghĩa: “Không phải có Hứa Trí Minh à?”

Hứa, Hứa Trí Minh?

Sở Nghĩa giật mình, giọng nói cũng cao lên: “Hả? Cái gì? Ai cơ?”

Tần Dĩ Hằng thản nhiên nói: “Đàn anh của em, Hứa Trí Minh.”

Trong đầu Sở Nghĩa hiện lên rất nhiều phỏng đoán, sao Tần Dĩ Hằng lại biết Hứa Trí Minh?

Nhưng cuối cùng cậu vẫn không thể tìm được lý do, há miệng nửa ngày mới lên tiếng hỏi: “Đây cũng là thông tin anh tra ra à?”

Giọng điệu của Tần Dĩ Hằng vẫn thản nhiên như cũ: “Không phải, là em nói cho tôi biết.”

Sở Nghĩa càng kinh ngạc: “Em?”

Sao cậu có thể nói mình thích Hứa Trí Minh chứ?

Sở Nghĩa: “Em nói cho anh biết bao giờ?”

Tần Dĩ Hằng: “Hôm em uống say.”

Nói xong lời này, anh đột nhiên kéo chăn nằm xuống. Bởi vì trong phòng ngủ chỉ mở đèn bên Sở Nghĩa, nên Tần Dĩ Hằng vừa nằm xuống đã ngay lập tức bị bóng đêm bao phủ rồi.

Giọng của anh rất trầm: “Tôi ngủ đây.”

Sau đó không có âm thanh gì nữa.

Sở Nghĩa thấy hơi khó hiểu. Mà người đàn ông nằm bên cạnh cậu lại ra vẻ “đặt lưng là sẽ ngủ ngay, đừng có làm phiền tôi”, cho nên cậu đành khẽ “vâng” một tiếng.

Sau đó Tần Dĩ Hằng không có động tĩnh gì nữa.

Sở Nghĩa:?

Không phải đâu, tình huống gì đây?

Đêm hôm đó cậu tán gẫu với Tần Dĩ Hằng hả?

Còn nhắc đến Hứa Trí Minh?

Lại còn nói mình thích hắn?

Không thể nào đâu…

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Bất Cẩn Kết Hôn Với Giấm Tinh Rồi

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook