Bất Cẩn Kết Hôn Với Giấm Tinh Rồi

Chương 15

Nhất Mai Nữu Khấu

08/08/2020

Edit: Mimi – Beta: Chi

*****

Trong nhà có người, đương nhiên Sở Nghĩa không dám hành động lỗ mãng. Nghe Tần Dĩ Hằng nói, cổ cậu liền đỏ lên, có vẻ rất nhanh sẽ lan lên mặt. Do đó, cậu “ưm” một tiếng hết sức qua loa rồi vội vàng lùi về phía sau một chút.

Nhưng lần này, tốc độ đỏ mặt rất nhanh, Sở Nghĩa biết Tần Dĩ Hằng sẽ không rời khỏi phòng khách nên đành lấy cớ đi WC để chuồn mất. Ngay khi cánh cửa đóng lại, cậu lập tức bật đèn, đứng trước gương, thấy mặt mình đã như quả cà chua chín đúng như dự đoán.

Sở Nghĩa vốc một ít nước trong lòng bàn tay, trực tiếp vỗ vỗ lên mặt rồi mới rút hai tờ khăn giấy lau qua. Nước mát làm đầu óc cậu tỉnh táo, tình trạng mặt đỏ tai hồng cũng khá hơn một chút.

Khi ra ngoài, Sở Nghĩa gặp cô giúp việc từ trên tầng đi xuống. Là người hiếu khách bẩm sinh, cậu liền mỉm cười với cô: “Trên tầng dọn xong rồi ạ?”

Cô giúp việc cũng cười theo: “Xong rồi, ngài Tần đang ở phòng khách, cô đi quét ban công trước.”

Sở Nghĩa gật đầu: “Vâng.”

Cậu vừa bị Tần Dĩ Hằng từ chối, tuy lý do vô cùng chính đáng nhưng dù sao cũng là từ chối, cho nên hiện giờ cậu rất ngại ngồi cạnh anh.

Cô giúp việc ở ban công, Sở Nghĩa chạy vào phòng bếp rót hai cốc nước rồi cũng theo ra. Bấy giờ cô giúp việc đang nhặt lá cây rơi rụng trên mặt đất, trông thấy Sở Nghĩa đi ra, trong tay còn cầm hai cốc nước, cô liền đứng thẳng người lên.

Sở Nghĩa đưa cho cô một cốc, khách sáo nói: “Cô vất vả rồi.”

Cô giúp việc ngạc nhiên vì thái độ tôn trọng của cậu, vội vàng nhận lấy: “Không vất vả, dọn nhà cho ngài Tần rất nhàn, ngài ấy là người ở sạch nhất trong số những người cô nhận dọn nhà.”

Sở Nghĩa gật đầu, vô cùng đồng ý. Ngôi nhà của Tần Dĩ Hằng, ấn tượng đầu tiên hiện lên trong đầu người mới đến chính là sạch sẽ.

Không biết do ngại hay vì thật sự khát mà cô giúp việc ngửa đầu uống hết cốc nước luôn. Sở Nghĩa vươn tay muốn lấy cái cốc về nhưng cô lại tránh đi, bảo: “Cô tự làm, cốc chén để chỗ nào cô biết.”

Sở Nghĩa không bằng lòng, cầm cái cốc trong tay cô lại, nói: “Đừng khách sáo như thế ạ, con tiện tay.”

Cô giúp việc đành phải mỉm cười, không câu nệ nữa.

Sở Nghĩa cúi đầu uống nước, thấy cô giúp việc hơi mất tự nhiên, cầm chổi trong tay mà chẳng biết nên quét hay không. Cậu hạ thấp cốc nước xuống: “Đừng để ý đến con, cô cứ tiếp tục làm việc đi ạ.”

Cô giúp việc cười cười, lúc này mới bắt đầu công việc của mình.

“Cô nên xưng hô với con thế nào?” Cô hỏi.

“Gọi con là Sở Nghĩa đi ạ.”

Cô giúp việc gật đầu, lại hỏi: “Con là bạn của ngài Tần à?”

Sở Nghĩa mở miệng định phủ nhận, nhưng cô giúp việc đã nói thêm: “Hiếm khi thấy ngài Tần đưa bạn về nhà.” Vì thế, cậu không khỏi tò mò: “Nhà anh ấy chưa từng có khách tới ạ?”

Cô giúp việc lắc đầu: “Cũng có, nhưng khách khứa đều mặc Âu phục, chắc đến để bàn chuyện làm ăn chứ có ai đến nhà bạn mà lại mặc Âu phục đâu. Nhưng con thì không giống, không cung kính quá mức với ngài Tần, còn có thể cùng ngồi chơi máy tính với ngài ấy nữa.”

Sở Nghĩa cúi đầu nhìn bộ trang phục thoải mái đơn giản của mình hôm nay, nghĩ nghĩ, hình như cũng có lý.

Cậu cười cười: “Không phải bọn con đang chơi máy tính, là đang làm việc đó ạ.”

Cô giúp việc cũng cười: “Không giống lắm.”

Sở Nghĩa gật đầu: “Đúng là không giống.”

“Trừ khi đi công tác, mỗi cuối tuần ngài Tần đều sẽ ở nhà, cô làm ở đây năm năm rồi, có thể nhìn ra được,” Cô giúp việc đã nhận định Sở Nghĩa chính là bạn của Tần Dĩ Hằng, tiếp tục nói: “Thật không ngờ, người không nóng không lạnh như ngài Tần lại có một người bạn sáng sủa như con.”

Sở Nghĩa cười rộ lên, không vạch trần mà hỏi: “Vì sao cô không nghĩ con là người nhà của anh ấy?”

Cô giúp việc suy nghĩ trong chốc lát, đột nhiên lại gật đầu, dường như cảm thấy như thế cũng rất hợp lý: “Họ hàng à, con là em họ của ngài Tần sao?”

Sở Nghĩa nghe vậy lại cười rộ lên. Cô giúp việc này rất biết sắp xếp thân phận cho người khác nha.

Cô giúp việc còn nói: “Cũng rất có khả năng nhé, con và ngài Tần giống nhau ở chỗ đều rất đẹp trai.”

Sở Nghĩa nhướng mày: “Cảm ơn cô.”

Cô giúp việc đổi sang chổi lau nhà, khi đi qua người Sở Nghĩa, cô bỗng nhiên cảm thán: “Đẹp thì đúng là đẹp, nhưng vẫn chưa có người yêu. Lần trước mẹ ngài Tần cũng than hở với cô về vấn đề này, bà ấy lo lắng lắm.”

Sở Nghĩa ngừng cười. Tất cả các bà mẹ trên đời đều giống y như nhau nhỉ. Sau đó cậu lại nhanh chóng nhập diễn: “Anh họ cũng 30 rồi.”

Mặt cô giúp việc nhăn lại: “Thì vậy đấy.”

Sở Nghĩa gật đầu: “Con cũng lo.”

Cô giúp việc thở dài một tiếng, nói: “Nếu không phải điều kiện của ngài Tần quá tốt, cô cũng rất muốn giới thiệu cho ngài ấy một người.”

Sở Nghĩa cười rộ lên: “Cô biết nhiều thanh niên độc thân lắm ạ?”

Giọng cô giúp việc cao lên chút ít: “Đúng vậy.”

Vấn đề này Sở Nghĩa chỉ thuận miệng hỏi thôi, nhưng cậu không ngờ cô giúp việc lại lập tức di dời trận địa. Ánh mắt sắc bén của cô giúp việc hiện giờ, Sở Nghĩa cảm thấy vô cùng quen thuộc. Mỗi lần về nhà, cậu đều nhìn thấy nó bắn tới từ chỗ các bà bạn của mẹ mình.

“Con thì sao? Có muốn cô giới thiệu cho con một người không?” Cô giúp việc như tìm được mối làm ăn, tinh thần trở nên vô cùng phấn chấn: “Thanh niên độc thân ưu tú cô quen nhiều lắm, nam nữ đều có cả.”

Sở Nghĩa:???

Không phải chứ… Cô à, cô hy vọng con cháu bên người thoát ế mãnh liệt, điều này con hiểu, dù sao hiện giờ cô dì chú bác nào cũng thế, thấy người có thể ghép đôi mắt sẽ sáng như sao. Nhưng mà vì sao… cô thấy không xứng với Tần Dĩ Hằng nhưng lại muốn giới thiệu cho con? Khí chất của con rất kém hả?

Ặc, tuy Sở Nghĩa thừa nhận quả thật trông Tần Dĩ Hằng cao quý hơn cậu nhiều, nhưng cậu…

Thôi bỏ đi, bại bởi Tần Dĩ Hằng cũng chẳng có gì không phục. Sở Nghĩa cười khan một tiếng, nói: “Không cần đâu ạ, con…”

Cô giúp việc lập tức cắt lời: “Đừng có khách sáo, tuy người cô quen có thể xứng đôi với con cũng không nhiều lắm, nhưng con tốt tính lại cởi mở thế, hẳn sẽ không quá kén chọn đâu. Hai người ở bên nhau, quan trọng vẫn là biết cách trò chuyện.”

Nghe được lời giải thích này, Sở Nghĩa cảm thấy thoải mái hơn một chút.

“Không cần ạ.”

“Không cần.”

Hai tiếng nói cùng lúc vang lên, một đến từ Sở Nghĩa, một đến từ nơi cách đó chừng hai mét.

Sở Nghĩa và cô giúp việc đồng loạt quay đầu về nơi phát ra âm thanh, phát hiện Tần Dĩ Hằng đã đứng cạnh cửa từ lúc nào.

Anh cầm cốc nước trong tay, thản nhiên nói: “Sở Nghĩa đã kết hôn cùng với tôi.”

Cô giúp việc bỗng nhiên cảm thấy không thể hiểu nổi, hết nhìn Tần Dĩ Hằng lại liếc sang Sở Nghĩa, nghi hoặc hỏi: “Hiện giờ họ hàng gần cũng có thể kết hôn hả?”

Sở Nghĩa không nhịn được cười ra thành tiếng, cậu không gạt cô được nữa rồi: “Ngại quá, vừa rồi con lừa cô thôi, con không phải em họ của anh ấy.”

Cô giúp việc gật đầu, ừ một tiếng. Nhưng khiếp sợ này chưa qua, khiếp sợ kia đã tới, cung phản xạ chậm mất nửa nhịp, lúc này cô giúp việc mới tỏ ra kinh ngạc: “Hai người đã kết hôn rồi?”

Sở Nghĩa gật đầu: “Vâng ạ.”

Cô giúp việc cười rộ lên: “Chúc mừng, chúc mừng, vừa kết hôn sao?”

Sở Nghĩa: “Vâng.”

Trông cô có vẻ rất vui: “Thật tốt thật tốt, đều là những thanh niên tài giỏi.”

“Cảm ơn cô.” Dứt lời, Sở Nghĩa quay sang phía Tần Dĩ Hằng nhưng anh đã rời đi, chắc là ngồi lâu thấy mệt nên đứng dậy đi lại thư giãn một lát. Bởi vì nói chuyện với cậu nên tốc độ quét dọn của cô giúp việc cũng chậm đi nhiều, mà Sở Nghĩa cũng còn công việc chưa xử lý xong nên cậu không quấy rầy cô nữa, cất cốc vào phòng bếp rồi liền quay về phòng khách.

Sở Nghĩa vừa ngồi xuống, Tần Dĩ Hằng đã nói: “Tôi cứ nghĩ em là một người rất trầm lặng.”

Nghe thế, Sở Nghĩa liền ngẩn ra một chút, cậu không hiểu Tần Dĩ Hằng có ý gì. Suy nghĩ trong chốc lát, cậu mới hỏi: “Tôi làm ồn đến anh à?”

Tần Dĩ Hằng: “Không.”

Lại nghĩ thêm một chút, cuối cùng Sở Nghĩa vẫn quyết định giải thích: “Nếu là người sau này thường gặp mặt, tôi sẽ nói chuyện nhiều hơn.”

Thực ra Sở Nghĩa hơi kém trong khoản nhớ mặt, nói chuyện nhiều sẽ dễ nhớ ra đối phương hơn, tránh cho vô tình gặp gỡ trên đường lại không nhận ra thì rất xấu hổ.

Nghe cậu nói thế, Tần Dĩ Hằng quay đầu lại, hỏi: “Tôi thì sao?”

Sở Nghĩa khựng một chút. Tần Dĩ Hằng à, đúng là sau này cả hai sẽ hay gặp mặt, thậm chí rất hay gặp mặt. Nhưng người này…

Sở Nghĩa bỗng chốc không biết nên trả lời thế nào. Chẳng lẽ lại bảo, ngài Tần có một loại khí chất khiến người khác không dám mở miệng?

Đương nhiên là Sở Nghĩa không dám nói vậy. Vì thế, cậu liền đá quả bóng trở về: “Anh hy vọng tôi sẽ nói chuyện với anh nhiều hơn sao?”

Sở Nghĩa cảm thấy Tần Dĩ Hằng sẽ từ chối theo bản năng.

Dù sao thì trò chuyện cũng là công việc cần tương tác, chỉ một người muốn nói, chắc chắn câu chuyện sẽ không tiếp tục nổi. Tần Dĩ Hằng là kiểu người không thích nói lời vô nghĩa, cho nên nói chuyện phiếm hiển nhiên là dẹp đi.

Nhưng không ngờ, Tần Dĩ Hằng lại trả lời: “Đúng vậy.”

Sở Nghĩa không kịp phản ứng: “Hả?”

Tần Dĩ Hằng nói: “Tôi hy vọng em có thể nói chuyện với tôi nhiều hơn.”

Sở Nghĩa nuốt một ngụm nước bọt, trả lời một cách cứng đờ: “Được.”

Nhưng mà… nói chuyện… về cái gì đây?

Cũng may, cô giúp việc đã đi vào từ ban công, có vẻ như chuẩn bị quét dọn phòng khách. Sở Nghĩa lặng lẽ thở phào một hơi. Động tác của cô giúp việc rất nhanh, cũng rất nhẹ. Tần Dĩ Hằng đang làm việc, Sở Nghĩa liền không bắt chuyện với bà, thỉnh thoảng có cười nhưng tuyệt đối không nhiều lời.

Chưa đến hai mươi phút, cô giúp việc đã dọn xong phòng khách. Sau khi quay lại ban công lấy tất cả khăn lau đi giặt, bà liền tạm biệt hai vị chủ nhà.

Cánh cửa đóng lại, trong nhà chỉ còn Sở Nghĩa và Tần Dĩ Hằng.

Từ lúc Tần Dĩ Hằng bảo muốn nói chuyện phiếm cho tới giờ, trong đầu Sở Nghĩa đều là: nói chuyện gì cùng anh ấy đây? Thậm chí cậu còn mở word ra, gõ lại những cái có thể nói với đối phương. Chỉ là… lâu như vậy mà mới có 10 điều.

Sở Nghĩa vuốt trán. Khi cậu đang tự hỏi, Tần Dĩ Hằng đột nhiên đóng máy tính lại, đặt nó xuống mặt bàn. Sở Nghĩa vội vàng di chuột, ẩn cửa sổ word đi, vờ như mình đang rất bận. Qua khóe mắt, cậu thấy người kia thoáng liếc mắt nhìn mình, sau đó đứng lên. Tưởng anh chuẩn bị rời đi, cậu liền buông lỏng tinh thần, thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Nhưng hơi này còn chưa thở hết, Tần Dĩ Hằng đã đột nhiên ngồi xuống, mà còn ngồi ngay bên cạnh cậu. Tay Sở Nghĩa cứng lại, trong đầu kín mít ký tự trắng đen vừa rồi trên word.

“Tôi và anh học cùng trường đấy anh có biết không?”

“Nhà của tôi ở thành phố B, anh đã từng tới thành phố B chưa?”

“Buổi tối ăn gì?”

“Anh muốn tôi nấu cơm hay ra ngoài ăn?”



Kết quả, cậu còn chưa quyết định được nên nói cái gì, Tần Dĩ Hằng đã lên tiếng. Anh nói: “Save file đi.”

Sở Nghĩa gật đầu, nghe lời chọn lưu văn kiện.

Sau đó, Tần Dĩ Hằng vươn tay đóng laptop của cậu lại, cầm lên, đặt xuống mặt bàn trà.

Sở Nghĩa nhìn máy tính, lại nhìn Tần Dĩ Hằng.

“Làm gì… ưmmm.”

Cậu bị hôn.

Cậu lại bị hôn.

Trong khoảnh khắc môi hai người chạm nhau, cảm giác tê dại liền lan tràn ra khắp cơ thể Sở Nghĩa với tốc độ nhanh khủng khiếp, sau đó, trái tim cậu nhảy lên kịch liệt.

Tần Dĩ Hằng như dự mưu đã lâu, nhẫn nhịn quá nhiều, lại như đã chuẩn bị tâm lý thật tốt, vừa chạm môi không lâu liền mạnh mẽ xâm nhập.

Sở Nghĩa không thể chống đỡ nổi, lảo đảo ngã xuống mặt ghế sa lông.

Tần Dĩ Hằng lập tức đuổi theo, bàn tay mấy ngày trước còn không muốn bắt tay với cậu, giờ phút này lại nắm chặt cổ tay cậu, nhẹ nhàng trượt lên, cùng cậu mười ngón đan nhau.

Tế bào thần kinh trong đầu Sở Nghĩa hưng phấn cực độ.

Không xong rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Bất Cẩn Kết Hôn Với Giấm Tinh Rồi

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook