Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Cúp điện thoại, bà xoay người về phòng dọn dẹp hành lý, Tề Hải Đào nhìn vợ lấy túi du lịch, lại đang dọn dẹp quần áo, buồn bực hỏi:

"Em phải đi xa nhà sao?"

"Ừ, bên châu Úc có một số việc cần em qua xử lý. Trong lúc em không ở nơi này, sẽ gọi y tá đặc biệt tới đây chăm sóc anh, có tình hình gì cô ấy sẽ liên lạc cho em, em sẽ lập tức trở về."

Tề Hải Đào nửa tin nửa ngờ nhìn Trương Lệ Anh, hỏi:

"Gần đây anh thấy em hay nghe điện thoại bí mật, là công ty xảy ra vấn đề gì lớn sao? Nếu như cần anh ra mặt thì nói cho anh biết, đừng gượng chống."

"Có thể có vấn đề lớn gì, cho dù có vấn đề, con trai chúng ta cũng gánh vác được, anh cứ an tâm tĩnh dưỡng, không nên suy nghĩ lung tung."

"Chuyện anh nhờ em tìm Gia Tề, thế nào rồi?"

"Bọn họ vẫn không ngừng tìm, nên rất nhanh sẽ có tin tức."

"Thật là càng ngày càng muốn đứa bé kia gặp một lần, còn có mẹ nó. . . . . ."

Biết vợ không thích nghe người khác nhắc tới Thẩm Mạt Hinh, Tề Hải Đào vội vàng dừng lại.

"Anh yên tâm, em nhất định sẽ tìm lại cháu trai bảo bối cho anh ."

"Ừ, chờ em từ châu Úc trở lại, chúng ta trở về Đài Loan một chuyến thôi."

"Chờ em trở lại rồi bàn tiếp."

Trương Lệ Anh biết chồng có ý muốn Thẩm Mạt Hinh trở thành con dâu, nhưng bà không muốn chuyện như vậy xảy ra, cho nên không để cho chồng biết mình lần này trở về Đài Loan, hơn nữa đã tìm được mẹ con họ rồi. Lần này bà xử lý chuyện thật tốt, chỉ mang theo cháu của bọn họ về Mỹ đoàn tụ.

"Em mua vé máy bay thời gian rất gần, cho nên phải ra sân bay rồi."

"Tất cả cẩn thận, anh vất vả em rồi."

Trương Lệ Anh dịu dàng cười, nói:

"Nên thế, chúng ta là vợ chồng còn nói khổ cực gì? Quá khứ đều là anh vì cái nhà này cố gắng, hiện tại đến lượt em bảo vệ nhà chúng ta là thiên kinh địa nghĩa." (thiên kinh địa nghĩa: đạo lý hiển nhiên)

"Anh biết em biết làm rất tối."

"Có anh ở sau lưng ủng hộ em, em tin tưởng em nhất định có thể làm được rất tốt."

Cứ như vậy, Trương Lệ Anh cầm hành lý lên, gạt chồng bà, lên đường về Đài Loan.

***

Tề Thiệu Bạch tạm thời nhận được thông báo từ Nhật Bản, nói công ty chi nhánh bên kia xảy ra vấn đề rất lớn, cần anh sang giải quyết, anh đang trên đường tới sân bay gọi điện thoại cho Thẩm Mạt Hinh, nói cho cô biết phải tạm thời đi công tác một chuyến.

"Vậy lúc nào anh sẽ trở lại?"

Biết rõ Tề Thiệu Bạch có trách nhiệm lớn, đi công tác là khó tránh khỏi, nhưng chỉ cần nghĩ tới anh đã từng bỏ lại mẹ con họ, trong lòng của cô vẫn có chút vướng mắc.

Cho dù biết đó có thể không phải ý của Tề Thiệu Bạch, nhưng chuyện đã xảy ra, luôn khó có thể biến mất.

"Còn chưa biết, nhưng mà anh nhanh chóng trở lại, không thì em cùng đi với anh được không?"

"Không được á..., tiểu Tề còn phải đi học, cửa hàng của em cũng không bỏ được, mà anh không phải đi chơi, em đi chỉ làm trở ngại cho công việc của anh, anh phải chuyên tâm xử lý chuyện của anh thật tốt, em và tiểu Tề sẽ chăm sóc tốt chính mình."

"Ai, em cự tuyệt được thật là nhanh. Nhưng thật ra anh không thể xa hai người quá lâu, mới muốn đem em đi, còn chưa có bước ra biên giới, anh đã bắt đầu nhớ nhung hai người."

Nếu như không phải có kinh nghiệm, anh cũng không biết mình sẽ là người đàn ông lưu luyến gia đình.

Hiện tại toàn thế giới đối với anh mà nói, cũng không quan trọng bằng vợ và con trai.

"Mạt Hinh, em biết anh rất yêu em chứ?"

Anh đột nhiên hỏi một câu như vậy.

"Vâng."

Giống như sợ cô không tin, anh lần nữa cường điệu nói:

"Là thật, anh thật sự vô cùng yêu em."

"Em biết rõ anh rất thích em."

Anh ngốc nghếch làm cô cảm thấy ấm áp, cảm giác anh là cố ý muốn trấn an cô, có lẽ anh cũng cảm nhận được sự lo lắng của cô thôi.

"Bọn em không có việc gì, em cũng vậy tin tưởng anh nhất định sẽ trở lại bên bọn em sẽ không rời đi."

"Đó là đương nhiên, anh hiện tại cảm thấy nếu mất đi mẹ con em, thế giới này giống như không có nơi nào cho anh dung thân."

Xem ra người dễ dàng lo được lo mất không chỉ có cô, anh mất đi trí nhớ, sợ cô đơn hơn cô, như vậy anh khiến cô vô cùng đau lòng.

"Thiệu Bạch, em yêu anh." Cô cũng chỉ có thể dùng từ ngữ yêu thương trấn an anh.

Những lời này chính là lời Tề Thiệu Bạch muốn nghe nhất, chỉ cần nghe được cô nói thương anh, anh giống như vừa uống một viên thuốc an thần, trái tim thêm kiên định.

Chuyện làm ăn không làm khó được anh, chỉ có tình cảm có thể khiến anh nóng ruột nóng gan như thế.

"Có câu này của em, anh cảm thấy sinh lực tràn trề gấp trăm lần."

"Vậy thì giữ vững tinh thần như vậy đến khi trở lại nha."

"Chẳng lẽ em dùng câu nói này để đuổi anh hả? Vậy cũng không được đâu, mấy ngày anh ở Nhật Bản, em phải ngày ngày nói câu nói kia động viên anh đấy."

Anh giở trò vô lại cũng rất đáng yêu, hơn nữa vài ba lời sẽ khiến cô cảm giác mình rất quan trọng, giống như thành thức ăn tinh thần của anh.

"Muốn ngày ngày nghe câu nói kia, mắt phải ngoan ngoãn đừng nhìn loạn, đừng không cẩn thận rồi bị phụ nữ Nhật Bản dịu dàng lừa gạt."

Tề Thiệu Bạch nghe vậy cười ha ha.

"Em đang ghen phải không? Thật tốt, anh thích em vì anh ghen. Có lẽ anh nhìn mấy phụ nữ Nhật Bản mấy lần, em sẽ không nhịn được bay đến bên cạnh anh bảo vệ chủ quyền, anh có thể mong đợi như vậy không?"

"Càng nói càng khoa trương, không thèm nghe anh nói nữa."

"Được rồi, vậy thì chờ anh tới Nhật Bản rồi sẽ nói tiếp, phải nhớ nhớ tới anh."

"Được, em không làm gì sẽ nhớ anh, yên tâm chưa? Nếu như vẫn không yên lòng, vậy anh rảnh rỗi thì cùng mẹ con em chat webcam liên lạc là được."

"Ý kiến hay, cứ làm như thế!"

Chat webcam vốn là bài học trong khóa học của tiểu Tề, thầy giáo mở chat webcam để học sinh cùng ông liên lạc, không ngờ lúc này cũng có tác dụng khác.

Tề Thiệu Bạch rốt cuộc cam tâm tình nguyện cúp điện thoại, bắt đầu hành trình đi công tác.

***

Kể từ khi biết Thẩm Mạt Hinh quyết định trở lại bên Tề Thiệu Bạch, Hứa Vũ Huân mỗi ngày trôi qua đều rầu rĩ không vui.

Vì hạnh phúc của cô, anh không nên tiếp tục làm phiền Thẩm Mạt Hinh, cho là có thể buông tay, có thể xóa bỏ, nhưng lại thủy chung không cách nào làm trái tim mình giải thoát.

Biết rõ làm bác sĩ không nên nghiện rượu, nhưng sau khi tan làm cuộc sống ít đi bận rộn, trong đầu lại tràn đầy bóng dáng của cô, càng ép mình xóa bóng dáng Thẩm Mạt Hinh ra khỏi đầu, lại càng xúc động không biến mất.

Cho nên, anh chỉ có thể đến quán ba, uống đến say như chết, tê dại mình.

"Tiên sinh. . . . . ."

Mắt thấy thời gian đóng cửa sắp đến, phục vụ làm thế nào cũng không gọi anh đang bất tỉnh dậy được, trong tình huống không còn kế sách, phục vụ chỉ có thể cầm điện thoại Hứa Vũ Huân đặt trên bàn, tự mở ra danh bạ điện thoại.

Mà tên thứ nhất trong danh bạ điện thoại của anh, chính là Thẩm Mạt Hinh.

Phục vụ ấn vào nút gọi.

Thẩm Mạt Hinh nửa mê nửa tỉnh thấy điện gọi tới là Hứa Vũ Huân, chần chờ một chút, sau vẫn tiếp điện thoại.

"Bác sĩ Hứa, đã trễ thế này có chuyện gì sao?"

"Tiểu thư, xin hỏi cô biết chủ nhân của điện thoại di động này không? Anh ấy uống say đang trong tiệm chúng ta, gọi thế nào cũng không tỉnh, nên không thể làm gì khác là thông báo cho bạn của anh ấy tới đón."

Bác sĩ Hứa uống say? Cô nhớ bác sĩ Hứa không uống rượu, bởi vì làm bác sĩ cần có đầu óc tỉnh táo, cho nên anh hình như không uống rượu.

Đây không phải là tập đoàn lừa dối chứ?

"Tiểu thư, nơi này của chúng tôi là quán bar không mở qua đêm, hi vọng cô có thể đến một chuyến. Chúng tôi sắp đóng cửa rồi, nếu như không có người đến đón anh ấy, chúng tôi chỉ có thể để anh bên ngoài quán thôi."

Nghe thế, Thẩm Mạt Hinh biết mình không thể khoanh tay đứng nhìn.

Tạm thời bất luận Hứa Vũ Huân đối xử với cô thế nào, mấy năm nay cô được anh trợ giúp không ít, chỉ là nợ nhân tình cô đều chưa trả nổi, sao có thể bỏ mặc anh?

"Xin đợi tôi một chút, tôi lập tức tới."

"Tốt, làm phiền nhanh chút."

Cúp điện thoại, Thẩm Mạt Hinh vội vàng cầm ví da và áo khoác, sợ con trai đột nhiên tỉnh lại không tìm được cô thấy sợ, nên cô để lại tờ giấy đơn giản, vội vàng ra cửa.

Đi tới quầy rượu, quả nhiên thấy Hứa Vũ Huân nằm ở góc trên ghế sa lon, say đến bất tỉnh nhân sự.

"Bác sĩ Hứa, tỉnh."

Gọi một lúc, Hứa Vũ Huân vẫn không trả lời, cô chỉ có thể nhờ phục vụ quán bar giúp gọi xe, giúp cô đưa Hứa Vũ Huân lên xe.

Vậy mà vừa lên tắc xi, Thẩm Mạt Hinh lại gặp phải vấn đề khó khăn, cô không biết nhà Hứa Vũ Huân ở đâu, không thể đưa anh về nhà, nên đưa anh đến đâu? Cuối cùng không thể làm gì hơn là đem Hứa Vũ Huân tới khách sạn.

Đến khách sạn, cô nhờ nhân viên phục vụ giúp một tay, thật vất vả mới sắp xếp tốt cho Hứa Vũ Huân.

"Mạt Hinh. . . . . . Mạt Hinh. . . . . ."

Nhìn Hứa Vũ Huân uống đến say như chết ngã xuống giường còn gọi tên cô, khiến trong lòng Thẩm Mạt Hinh sinh ra cảm giác tội ác.

Nếu như không biết cô, hiện tại anh sẽ không khổ sở như vậy.

Nhưng mặc dù bộ dáng này của Hứa Vũ Huân khiến cô rất khổ sở, nhưng tình yêu và thông cảm bất đồng, lòng cô kiên định với Tề Thiệu Bạch, cô chỉ có thể hi vọng Hứa Vũ Huân sớm quên cô, đi tìm hạnh phúc chân chính thuộc về anh.

Cầm bút lên, cô để lại trên bàn trang điểm một tờ giấy, viết đơn giản ——

“Quên tôi, không cần hành hạ chính mình, chúc anh sớm tìm được hạnh phúc thuộc về anh.

Thẩm Mạt Hinh.”

Sau đó cô đến quán bar giúp Hứa Vũ Huân thanh toán hóa đơn, ngay sau đó rời khách sạn. (Kate: Cái quán bar là thuộc khách sạn này à???)

Trùng hợp, Trương Lệ Anh thuê phòng ở khách sạn này, lúc Thẩm Mạt Hinh đỡ Hứa Vũ Huân bước vào khách sạn thì thám tử tư của bà thông báo với bà, nói Thẩm Mạt Hinh cùng Hứa Vũ Huân đến khách sạn bà đang ở.

Vì tranh đoạt quyền giám hộ đứa bé, bà dĩ nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội nắm được điểm yếu của Thẩm Mạt Hinh.

Vì vậy bà theo đuôi Thẩm Mạt Hinh chụp hình làm bằng chứng, lần này người phụ nữ kia tuyệt đối không có phần thắng. (Kate: Bỉ ổi không thể chấp nhận được!!!)

***

Sáng sớm, Thẩm Mạt Hinh tỉnh lại trong tiếng chuông điện thoại xuyên đại dương ngọt ngào.

Bây giờ khoa học kỹ thuật phát triển như thế, không thể tưởng tượng được, rõ ràng ở hai đất nước khác nhau, nhưng có thể qua chat webcam thấy đối phương, khiến khoảng cách xa người thân, người yêu cùng bạn bè, cũng có thể mượn phương thức này giữ liên lạc, tạo thuận lợi không ít.

"Anh nên ngủ nhiều một chút."

"Anh lạ giường." (Kate: Bản convert là quen giường nhưng mình nghĩ dịch là lạ giường hợp lý hơn.)

Anh cố ra vẻ ai oán nói thầm. Cảm giác đột nhiên không thể thích ứng với giường của khách sạn, mà cũng không phải là lạ giường, thật ra là bởi vì bên cạnh khuyết đi một người, có chút cảm giác trống rỗng, cho dù công việc bận rộn mệt mỏi nữa, anh vẫn rời giường từ sáng sớm, không thể ngủ thêm một lát .

Đàn ông thỉnh thoảng sẽ như một đứa con nít, đối với người yêu nũng nịu chút, gia tăng niềm vui với người yêu.

Đạo lý này Thẩm Mạt Hinh hiểu được, cô đem ống kính máy tính nhắm vào giường, cười nói:

"Hiện tại em đã đem giường chuyển phát qua, anh có thể ngủ ngon rồi."

"Ha ha! Giường là có, nhưng còn thiếu mỹ nhân."

Tề Thiệu Bạch nhìn màn hình bên kia cười ha ha.

"Đây là đang ám hiệu với em bây giờ anh gối đầu một mình khó ngủ, muốn tìm một cô gái Nhật Bản sao?"

"Có thể không?"

"Được, tìm rồi thì đừng trở lại nữa."

"Thực vô tình, anh thật sự rất nhớ em. Nằm ở trên giường anh luôn nghĩ, kỳ trăng mật của chúng ta đã đi đâu? Chúng ta có hưởng tuần trăng mật chứ? Địa điểm là nơi nào?"

"Có, chúng ta đi xe máy."

"Thật hay giả?"

"Thật, hơn nữa còn là xe hạng nặng."

"Anh sẽ đi loại xe này sao? Trong nhà hình như không thấy xe hạng nặng."

Xóa bỏ phải hoàn toàn, ngay cả đồ vật có thể gợi lại ký ức của anh cũng không lưu lại, xem ra mẹ anh cố ý không muốn làm cho anh nhớ ra.

Nhận ra sự thật này, lòng cô không khỏi trầm xuống.

Trương Lệ Anh có thành kiến với cô, càng khiến cô cảm thấy lo lắng.

"Sao đột nhiên lại im lặng? Ngủ thiếp rồi sao?"

Ở màn hình bên kia Tề Thiệu Bạch vì cô im lặng cũng cảm thấy lo lắng.

"Không phải, em đang thay quần áo, sau đó phải ra ngoài đi chợ mua nguyên liệu."

"Không thể mời người ta trực tiếp đưa đến tiệm sao? Em mỗi ngày dậy sớm như vậy, giấc ngủ không đủ rất dễ dàng mệt, nếu có thể, anh sẽ dứt khoát đem cà phê quán đóng cửa không hoạt động nữa, chồng em rất biết kiếm tiền, tuyệt đối sẽ không để em và tiểu Tề chết đói."

Là chồng trước, nhưng cô không thể nhắc anh, chỉ ở đáy lòng nhắc nhở mình, tương lai vẫn không thể biết trước, chuyện đã từng xảy ra qua, không có nghĩa là sẽ không xảy ra nữa.

Tờ thỏa thuận ly hôn có chữ ký của bọn họ, đây là sự thật không thể phủ nhận.

Chỉ là thái độ lạc quan nhiệt tình của anh, khiến cô không thể nhẫn tâm dội nước lạnh lên anh.

"Anh nên khẩn trương đi ngủ tiếp đi, khi anh trở về nói cho em biết trước, em sẽ chuẩn bị một vài món ăn anh thích."

"Em biết anh thích ăn cái gì không?"

"Biết."

Làm vợ chồng năm năm, sao có thể chuyện cơ bản nhất cũng không biết? Anh không thể vì mất trí nhớ mà ngay cả sở thích cũng thay đổi.

"Vậy thì quyết định."

"Ừ, quyết định."

Hơi dừng lại, cô nhớ tới tiểu Tề nói với cô...

"Con trai của anh muốn em nói với anh, nó rất yêu ba, còn nói nếu em không truyền đạt, sẽ không để ý tới em một tuần lễ."

Tề Thiệu Bạch nghe được cười ha ha, cảm giác rất vui vẻ, thật ấm áp, có cảm giác vạn sự đầy đủ.

"Giúp anh nói với con trai, anh yêu con, rất yêu, rất yêu."

Cuối cùng, anh lại bổ sung

"Anh cũng rất yêu em, rất yêu, rất yêu."

Có người nói, lời yêu trên khóe môi rất nông cạn, nhưng sau khi mất trí nhớ, anh cảm thấy trong lòng yêu thì phải nói ra cho đối phương biết, để tránh tạo thành tiếc nuối.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Bảo Vệ Tân Hôn 5 Năm

BÌNH LUẬN FACEBOOK