Bạo Quân Sủng Hôn Hằng Ngày

Chương 7: Phát bệnh

Nhất Nhật Tri Thiên

10/10/2020

Rất kỳ quái, có một số việc làm là làm, mà nếu dùng miệng nói ra, luôn cảm thấy thập phần xấu hổ.

Trong xương Tống Tụng rốt cuộc là người không phóng túng, một đêm kiếp trước toàn là Lệ Tiêu chủ động. Nhưng hôm nay Lệ Tiêu đối với chuyện này thật giống tí xíu cũng không để tâm, y muốn hài tử, phải dựa vào bản thân làm hắn vui lòng.

Có thể coi là y lại muốn được cái gì từ trên người Lệ Tiêu, cũng rốt cuộc là không am hiểu chuyện này.

Y cúi đầu, tai đỏ ửng, thật sự không dám nhìn thẳng đôi mắt Lệ Tiêu.

Cũng không thể nhìn thấy đối phương bởi vì câu nói này mà lập tức đôi mắt trở nên sâu thẳm. Hầu kết Lệ Tiêu lăn lăn, bàn tay thoáng khắc chế ấn y vào lòng mình: "Tụng nhi... Thích bản vương như vậy?"

Giọng kia mang theo vài phần khàn, làm tai Tống Tụng đỏ mấy phần. Y giơ tay không tự nhiên gãi gãi, thấp giọng nói: "Rất thích ngươi."

Thích sinh tiểu bảo bảo cùng hắn, cũng coi như thích hắn vậy.

Ngón tay Lệ Tiêu xuyên qua tóc dài của y, Tống Tụng có thể rõ ràng cảm giác được hắn dần dần đè lên người mình. Y cố gắng trấn định, ngẩng đầu nhìn Lệ Tiêu, chuẩn bị không ngừng cố gắng đẩy hắn một cái ——

"Điện hạ!" Bên ngoài bỗng nhiên truyền đến giọng Tề quản gia, lão nói: "Người ngài muốn tìm đến rồi."

Hai người cũng hơi sửng sốt một chút, Lệ Tiêu đột nhiên nâng sau gáy của y lên, tầng tầng hôn lên môi y. Hắn hôn rất sâu, Tống Tụng cơ hồ cũng quên mất hô hấp, đợi đến khi đối phương vươn mình rời đi, y mới phát hiện tim mình đập rất nhanh.

Y nằm trong giường nhéo tai, khẽ nhíu mày, trong đôi mắt mang theo thủy quang mơ hồ.

Sáng sớm... Đến cùng đang nghĩ gì chứ.

Y đá văng chăn ấm áp quá phận, thanh tỉnh ngắn ngủi một chút, cũng vươn mình xuống giường. Thiếu niên luôn đi theo Tề quản gia tên là Tề Hảo Vận, tiểu tử tuổi không lớn lắm, cũng rất thanh tú lanh lợi, nghe nói là con nuôi của Tề quản gia. Tống Tụng vừa đi ra khỏi, nó lên đón: "Vương gia đến tiền thính gặp khách, sau sẽ trở về cùng công tử dùng bữa."

Nó gọi người vào giúp Tống Tụng rửa mặt, sau đó sai người bưng tổ yến nóng hổi tới. Chén dùng làm từ bạch ngọc, làm tổ yến óng ánh long lanh rất dễ nhìn.

Hảo Vận vừa lấy nắp xuống, vừa nói chuyện với Lệ Tiêu: "Tổ yến tốt nhất như này, là Vương gia đặc biệt từ bên trong cung tìm bệ hạ thưởng, trong phủ chúng ta cũng chỉ ngài có thể uống."

Tống Tụng cũng ít nhiều có thể nhìn ra tổ yến này không phải vật phàm. Từ lúc y vào phủ, Lệ Tiêu cơ hồ đổi món bồi bổ cho y, ẩm thực là mỹ vị dưỡng sinh không lầm. Tống Tụng khi còn bé cùng ngoại tổ phụ mưa dầm thấm đất cũng có chút hiểu biết về đồ ăn, rõ ràng sư phó trong trù phòng tất nhiên phí rất nhiều tâm tư trong đó.

Nghe Tề Hảo Vận nói như vậy, y nhàn nhạt nở nụ cười, lòng lại tuôn ra một luồng cảm kích với Lệ Tiêu.

Nhưng Lệ Tiêu đối tốt với y như vậy, đến cùng muốn làm cái gì?... Cũng không thấy hắn đặc biệt nhiệt tình với mình.

Ngay lúc này, tiền thính bỗng nhiên truyền đến một trận rít gào. Tề Hảo Vận run người, mấy nô tỳ xung quanh bỗng nhiên tiến lên hai bước, dùng sức đóng cửa lại. Tống Tụng ngạc nhiên đứng lên: "Làm sao vậy?"

Mấy nô tỳ không lên tiếng, Tề Hảo Vận cũng run lập cập ngồi xổm rời xa cửa, ngậm miệng không nói.

Tống Tụng dường như ý thức được cái gì, nói: "Điện hạ hôm nay gặp ai?"

"Không, không biết." Tề Hảo Vận mờ mịt nói: "Dưỡng phụ chưa bao giờ nói với ta những thứ này."

Tống Tụng hơi nhướng mày, nghe tiếng bên ngoài vẫn còn tiếp tục, mơ hồ có thứ gì bị vỡ, trong lòng y bắt đầu cảm thấy không ổn, mới có ý ra ngoài, một bóng người đã đột nhiên nhào lên cạnh cửa. Theo cửa giấy, Tống Tụng thấy rõ ràng một dòng máu chậm rãi chảy xuống.

Có người chết.

Mấy nô tỳ trong phòng mím môi thật chặt, sắc mặt trắng bệch tụm lại với nhau. Tề Hảo Vận vào lúc này mới nơm nớp lo sợ trả lời Tống Tụng: "Vương gia... phát bệnh."

Đôi môi Tống Tụng run một cái. Kiếp trước kỳ thực y từng thấy bộ dáng Lệ Tiêu phát bệnh, mà kiếp này vẫn là lần đầu. Lông mi y run lên, bỗng nhiên tiến lên muốn đi mở cửa. Tề Hảo Vận bị doạ da đầu sắp nổ, bỗng nhiên nhào lên ôm chặt lấy chân của y: "Công tử! Ngài không thể đi! Nếu ngài xảy ra chuyện gì, Vương gia khôi phục thần trí nhất định phải hỏi tội nô tài!"

Tống Tụng khắc chế giọng phát run, thấp giọng nói: "Ta không sao."

"Không được!" Tề Hảo Vận nói: "Ngài không nên đi, chờ tiền thính... Người tiền thính chết rồi, Vương gia bình tĩnh một chút, là, là xong..."

Nó mười ba mười bốn tuổi, lúc này sắc mặt trắng bệch ôm đùi Tống Tụng, đôi mắt tròn to chứa đầy nước mắt. Tống Tụng nắn nắn ngón tay, y biết mình nhất định phải đi. Nếu như hết thảy kiếp trước vẫn như cũ, như vậy y nói không chừng có thể cứu mạng người vô tội.

Y đưa tay qua kéo tay Tề Hảo Vận ra, thấp giọng nói: "Ngươi yên tâm, ta..."

Ngay lúc này, cửa phòng bỗng nhiên bị người phá tan, có người nhanh chóng kéo người chết trên cửa ra, một nha hoàn nói với Tống Tụng: "Vương gia gọi ngài."

"Không thể!" Tề Hảo Vận lập tức nói: "Vương gia không nhận ra ai, không thể nào gọi tên Tống công tử!"

Tống Tụng lại sửng sốt một chút, y biết đây là chuyện có khả năng. Kiếp trước lúc Lệ Tiêu phát rồ, giết toàn bộ người Dưỡng Tâm điện, ánh mắt nhìn quanh vũng máu, trong miệng trầm thấp gọi tên y. Lúc hắn phát bệnh, nếu như không phải lại đột nhiên giết người, kỳ thực càng như là một kẻ si tình trầm mặc, lúc tìm kiếm y thậm chí còn có vài phần ngây thơ và nghi hoặc.

Nha hoàn tựa hồ cũng vội rời đi, bỗng nhiên đi tới một cước đá văng Tề Hảo Vận ra, sau đó đẩy Tống Tụng đi ra ngoài, nói với mấy người họ: "Vương gia đang gọi hắn, mấy người các ngươi nhớ kỹ, bằng không lúc đó truy cứu... Đó chính là các ngươi không chu toàn."

Cửa phòng lại một lần bị đóng lại, Tống Tụng lại không để ý tới động tĩnh phía sau, sau khi ra cửa trực tiếp chạy đến tiền thính.

Đại nha hoàn nhanh chóng dẫn mấy nô tì bỏ chạy đến sân sau. Đến hành lang, nàng cúi người với nữ nhân váy phấn, nói: "Nô tỳ nói Vương gia tìm hắn, hắn cũng thật sự đi."

Cầm phu nhân đưa ngón tay giơ lên chiếu ánh sáng nhìn móng tay vẽ hoa của mình, cười nói: "Vương gia sủng hắn mấy ngày, hắn không biết mình vốn là vật gì."

Đại nha hoàn cùng cười nói: "Không phải sao, luôn có người cảm thấy mình là đặc biệt."

Cầm phu nhân nhìn về phía tiền thính, cong môi nói: "Hắn sẽ chết."

"Lúc Vương gia phát bệnh, không người nào có thể sống sót chạy ra tầm mắt của hắn." Đại nha hoàn nói: "Không thì sao lại gọi là Phong Vương?"

Cầm phu nhân rốt cục vênh váo.

Ngày đó giao phong cùng Tống Tụng, nàng kỳ thực chỉ là muốn thử y một lần, ai có thể biết Tống Tụng hùng hổ doạ người như vậy. Vậy thì không được, nàng không thể làm gì khác hơn là xuống tay ác độc. Coi như thời điểm đó Phong Vương truy cứu, đó cũng là chính hắn tự tay giết, đại nha hoàn vốn cũng không phải là nha hoàn trong phủ, dù cho đến lúc đó Tề Hảo Vận cùng mấy nô tỳ làm chứng, cũng thành thật là tìm không được chút dấu vết.

Chớ nói chi là, thời điểm đó Phong Vương có khả năng lớn sẽ kéo mấy nô tài của Tống Tụng ra chém.

Tống Tụng một đường vọt tới tiền thính, nơi đó đang đóng chặt đại môn. Tề quản gia cũng bị thương, đang nhe răng nhếch miệng lấy vải băng quấn lên người, đột nhiên thấy y lại đây, còn sửng sốt một chút: "Công tử đây là..."

"Ta tới xem điện hạ một chút." Tống Tụng xa xa nhìn kia cửa phòng đóng chặt, nói: "Hắn có ở bên trong không?"

"Có." Giọng Tề quản gia ép tới rất thấp, nói: "Đừng đi vào."

"Các ngươi nhốt hắn lại?"

Tề quản gia cười khổ: "Vương gia thần dũng vô cùng, ai có thể làm gì được hắn? Hắn tự nhốt mình lại, có lúc... Miễn cưỡng có thể khống chế bản thân."

Tống Tụng lại nhìn một chút cửa kia, bỗng nhiên cất bước đi tới.

Tề quản gia chưa kịp kéo y, quát lên: "Ngài làm gì? Vào lúc này không thể kích thích hắn!"

Nhưng lão đến cùng không dám bước lên trước, giọng cũng ép tới phi thường thấp, ánh mắt nhìn chòng chọc vào thân ảnh Tống Tụng đi tới.

Tống công tử này lá gan thật sự là... Quá lớn!!

Người khác né còn không kịp, y lại muốn đuổi tới, thị sủng mà kiêu cũng không phải như vậy!

Tống Tụng cẩn thận từng li từng tí một tới gần cánh cửa kia, nhịp tim đập của y cực kỳ nhanh. Chính mắt thấy có người chết ở trước mặt, điều này làm cho y cơ hồ hoài nghi kiếp trước chỉ là một giấc mộng.

Y chậm rãi giơ tay, gõ cửa một cái, thấp giọng nói: "Điện hạ?"

Bên trong không có bất cứ động tĩnh gì. Tống Tụng nuốt nước miếng một cái, nghe phía sau truyền đến thanh âm rất nhỏ, quay đầu nhìn, là Tề quản gia ném một cái cành cây, lúc này đang điên cuồng ra dấu tay cho y, khẩu hình phi thường khoa trương nói cho y biết: "Đủ, nhanh, quay, lại!"

Khu vực này ngoại trừ lão quản gia trung thành tuyệt đối và Tống Tụng, không có người sống khác.

Tống Tụng thu tầm mắt lại, mím môi một cái, bỗng nhiên đẩy cửa. Cửa phòng một tiếng cọt kẹt bị đẩy ra, Tống Tụng đầu tiên nhìn thấy một người mặc áo lót cũ nát ngã trên mặt đất, không phải người trong phủ, hẳn là người nào bị mang về...

Rốt cuộc là ai, kích thích đến Lệ Tiêu?

Y cẩn thận từng li từng tí một đi vào, ánh mắt thấy được đối phương bị đập nát đầu, lại nhanh chóng thu hồi tầm mắt.

Lo lắng ánh nắng bên ngoài kích thích đến hắn, Tống Tụng xoay người, rón rén đóng cửa phòng lại.

Tề quản gia dùng sức vỗ đầu mình một cái.

Xong, tiểu bảo bối này của Vương gia, hôm nay chắc chắn phải chết.

Tống Tụng thả nhẹ hô hấp của mình, ánh mắt nhìn quanh phòng tối. Y nhấc trường sam, rón ra rón rén bước qua thi thể trên đất, đang chuẩn bị vòng qua bức bình phong, phía sau chợt truyền đến tiếng trường kiếm lê trên đất. Y bỗng nhiên quay người, bên ngoài truyền đến một luồng khí tức xâm lược giống mãnh thú khát máu.

Tim Tống Tụng điên cuồng nhảy lên.

Y trợn tròn cặp mắt nhìn Lệ Tiêu tóc dài rối tung trước mặt, con mắt của hắn đen kịt, như mực. Bất kể là con ngươi hay là biểu tình, vào thời khắc này đều cho người một loại cảm giác cực kỳ không bình thường, nhu tạp cố chấp với điên cuồng hai loại cảm xúc tuyệt nhiên bất đồng, bộ dạng trừng trừng nhìn chằm chằm y cực kỳ giống ác quỷ đòi mạng.

Chỉ là nhìn y như vậy, lông tơ cả người Tống Tụng dựng hết lên.

Y cong cong khóe miệng cứng ngắc, rất nhẹ rất nhẹ hô một tiếng: "Điện hạ, ta là..."

"Leng keng ——" tiếng kiếm sắc rơi xuống đất vang lên, tiếng quanh quẩn xa xôi rung động màng tai Tống Tụng.

"Tụng nhi." Hắn gọi một tiếng, bên hông Tống Tụng căng thẳng, đột nhiên bị hắn kéo đi. Nam nhân này vùi đầu vào cần cổ của y, nói giọng khàn khàn: "Tụng nhi của trẫm trở lại..."

Y vẫn là thuốc hay của hắn.

Cả người Tống Tụng không cách nào khống chế run lên.

Cưỡng ép ngột ngạt sợ hãi vừa nãy vào đúng lúc này rốt cục hậu tri hậu giác có tác dụng ở trên người y, y run lông mi lên, dùng sức ôm lấy Lệ Tiêu, phun ra một hơi thật dài.

"Điện hạ..." Tống Tụng lo lắng ôn nhu khuyên: "Ta biết ngài muốn ngồi chỗ kia, nhưng chúng ta có thể không treo việc này ở ngoài miệng được không?"

Thật là lo lắng cái đầu mới giữ vững sẽ mất ngay.

Tác giả có lời muốn nói:

Lệ:???

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Bạo Quân Sủng Hôn Hằng Ngày

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook