Bạo Quân Sủng Hôn Hằng Ngày

Chương 4: Mộng đẹp

Nhất Nhật Tri Thiên

10/10/2020

Đây là bữa cơm đầu tiên của Tống Tụng và Lệ Tiêu.

Trước đây y nghe nói Lệ Tiêu người này rất khùng, lúc nhìn người cho dù là cười cũng sẽ làm người ta sợ hãi, bởi vì không ai biết hắn một giây sau có thể cầm kiếm giết người không. Dù cho bệ hạ hiện nay, lúc đối mặt nhi tử này cũng hầu như sai thị vệ thiếp thân bên cạnh, dù sao hắn trong mắt tất cả mọi người đều là kẻ bệnh.

Vào lúc này, tất cả mọi người cũng không biết tên Tống Tụng là mấu chốt nắm giữ tâm tình hắn, cho dù là Tống Tụng, cũng không chắc kiếp này tên của mình còn có thể tiếp tục nắm giữ ma lực như vậy hay không.

Này phải đi một bước xem một bước.

Người hầu hạ bên người Phong Vương luôn nơm nớp lo sợ, động tác nhỏ tùy tùy tiện tiện của Phong Vương có thể làm cho họ như như chim sợ cành cong. Mà ngày hôm nay, tất cả người hầu hạ trước bàn đều bị hắn đuổi xuống.

Đũa Tống Tụng rơi lên bàn, chợt được Lệ Tiêu nhặt lên. Hắn cùng với Tống Tụng ngồi rất gần, nếu để những người đọc sách kia nói, chỉ có thiếp hoặc là nam sủng mới sẽ không hiểu quy củ như vậy, gần chủ nhân như vậy.

Tống Tụng cũng bởi vậy hơi có bất an. Bây giờ bệ hạ vẫn còn tại thế, cho dù là Thái tử, cũng không dám nói sau này mình nhất định có thể đăng đế, cũng chỉ có người điên như Lệ Tiêu dám nói lời vọng ngôn. Mà lời này đến tai Tống Tụng, vừa có thể đại biểu Lệ Tiêu coi trọng y, cùng y thân mật, một mặt cũng có thể có thể hắn đang thăm dò cái gì.

Tống Tụng mới cầm lấy đũa, nhanh chóng phân tích lợi và hại trong đó rõ ràng, bởi vì lo chọc giận hắn, nói rất nhẹ rất nhẹ: "Điện hạ nói cẩn thận."

Lệ Tiêu cũng không tức giận, hắn nói: "Tụng nhi nói rất có lý, bản vương sau này nhất định chú ý."

Tống Tụng nhấc đũa gắp đồ ăn cho Lệ Tiêu, có thể cảm giác được tâm tình của hắn rất tốt. Ăn ăn, Lệ Tiêu bỗng nhiên nói: "Tụng nhi ngược lại là biết rõ khẩu vị của bản vương."

Đây là đương nhiên, y năm đó đi theo bên người tiểu hoàng tử, xem Lệ Tiêu ăn cơm rất nhiều lần. Tuy nói vì phòng ngừa có người hạ độc Hoàng đế sẽ không đặc biệt ăn nhiều, nhưng y làm u linh không có gì để làm, cũng là mí mắt cùng tâm linh tương đối tốt, trong lúc lơ đãng cũng nhớ kỹ.

Mà này đó lại không thể nói với Lệ Tiêu, y cười nói: "Có thể thật là trùng hợp, món này cũng chính là món thảo dân yêu thích."

Kỳ thực khẩu vị Lệ Tiêu có chút thiên về mặn, Tống Tụng thì lại bởi vì dạ dày không tốt càng thiên hướng một ít thanh đạm. Nhưng y chịu khổ nhiều, kỳ thực ăn hợp ý hay không cũng không quan trọng.

Lệ Tiêu hơi có chút xem kỹ nhìn y, không biết có nhìn ra y nói dối không, nói chung là không vạch trần, ngữ khí cũng rất ôn hòa: "Tụng nhi sau này muốn ăn cái gì, cứ dặn dò trù phòng đi làm. Nuôi mập chút, bản vương ôm cũng thoải mái."

Quả nhiên là ghét bỏ y.

Tống Tụng gật gật đầu, dạ dày y bởi vì đói bụng trường kỳ nhất thời ăn không được nhiều lắm, mà vẫn là đợi đến khi Lệ Tiêu ăn xong mới thả đũa xuống.

Bây giờ đã đến tháng mười, khí trời bắt đầu trở nên lạnh giá, mà nội thất chính phòng Vương phủ lại hết sức ấm áp, hiển nhiên là đốt địa long. Tống Tụng vào cùng hắn, chóp mũi ngửi được một luồng huân hương thanh đạm, ánh mắt không khỏi dời đến tiểu lư hương tinh xảo. Lệ Tiêu thấy thế nói: "Hương này có hiệu quả an thần, Tụng nhi có lẽ đã nghe đến bệnh tình của bản vương."

"Nghe qua một ít."

Ánh mắt Lệ Tiêu chuyển thâm, nói: "Bản vương thường xuyên nửa đêm tỉnh giấc, cầm kiếm chém người, việc này có nghe thấy không?"

Tống Tụng lại một lần gật đầu, khuôn mặt của y gầy gò, chỉ có một đôi mắt lớn mà hữu thần, trong suốt long lanh. Nhìn ra hắn mơ hồ có mấy phần tâm tình tiêu cực, y tiến lên hai bước, vừa nâng tay để cởi áo cho nam nhân, vừa ôn hòa nói: "Lời đàm tiếu, điện hạ không cần để ở trong lòng."

Hầu kết Lệ Tiêu nhúc nhích một chút, cụp mắt nhìn y, giọng nói khàn khàn: "Ngươi có sợ không?"

"Không sợ." Tống Tụng giương mắt, nở nụ cười, nói: "Thảo dân không sợ gì cả."

Tâm tình trong mắt Lệ Tiêu dần dần rút đi, hắn vòng lấy eo Tống Tụng, kề trán hôn lên đôi môi y. Tống Tụng lóng ngóng đáp lại, vốn tưởng rằng đêm nay nhất định là đêm không ngủ, lại ngoài ý muốn, Lệ Tiêu không tiếp tục nữa.

Y nằm trên giường rộng lớn, được nam nhân ôm vào trong lòng như gối ôm. Đối phương nhắm mắt lại, còn thấp giọng ghét bỏ: "Quá gầy, cộm người."

Tống Tụng nghĩ thầm, ngươi kiếp trước sao không cảm thấy cộm?

Y không thể chờ đợi muốn hài tử được nữa, mà Lệ Tiêu thật giống như căn bản không có ý kia —— nói như vậy cũng không đúng, hắn có lẽ muốn, chỉ là dường như đang kiêng kỵ cái gì.

Tống Tụng nghĩ mãi mà không ra, hôn hôn trầm trầm ngủ thiếp đi. Y ngủ không phải rất an ổn, suốt đêm ác mộng không ngừng, một phút chốc mơ tới mình máu me khắp người ngã xuống đất, một phút chốc mơ tới Tống Ca giơ dao găm đâm về phía mình, một phút chốc mơ tới hài tử oa oa khóc lớn trong lửa... Đột nhiên mở mắt ra, y đang được Lệ Tiêu ôm, trán dày đặc mồ hôi lạnh theo gò má lướt xuống đến cổ. Đôi mắt y ngắn ngủi xẹt qua một vệt hoảng sợ, lại rất nhanh chuyển thành bình tĩnh.

Ngón tay Lệ Tiêu lau qua thái dương của y, nói: "Mơ ác mộng?"

Lông mi Tống Tụng chớp chớp, nói chuyện cười: "Dọa sợ điện hạ rồi?"

"Bị ngươi đoán trúng."

Tống Tụng: "..."

Lệ Tiêu dĩ nhiên bất ngờ chân tình, hắn ôm chặt y vào trong ngực, cằm cọ tóc dài của Tống Tụng, nói: "Bản vương rất nhát gan, nếu ngươi không muốn ngày nào đó dọa sợ bản vương bị đem đi xử trảm, phải mơ nhiều mộng đẹp."

Tống Tụng nghe ra hắn đùa mình, lòng hơi như nhũn ra, nói: "Thảo dân không am hiểu mơ mộng đẹp."

Lệ Tiêu suy nghĩ một chút, nói: "Đợi bản vương đăng cơ, phong ngươi làm hậu, vậy cũng là đẹp..."

Tống Tụng lại một lần che cái miệng của hắn, ông trời ơi, vị Vương gia này đến cùng là chuyện gì xảy ra. Hắn không cần đầu, mình còn cần.

Khóe miệng Lệ Tiêu cong cong, thuận thế đè lại ngón tay của y, hôn lên lòng bàn tay của y.

Tống Tụng quyết định không hồ ngôn loạn ngữ với hắn, tựa đầu vào ngực hắn, chỉ chốc lát sau ngủ thiếp đi.

Đây đại khái là một đêm y ngủ thoải mái nhất trong cả hai đời, không cần lo lắng có con chuột từ dưới thân chui qua, cũng không cần bởi vì trên người có bệnh nẻ do lạnh mà trắng đêm khó ngủ, càng không cần lo lắng có người lại đột nhiên đá văng cửa phòng chứa củi bắt y làm bao trút giận.

Hết thảy đều tốt đẹp khó mà tin nổi. Chờ Tống Tụng tỉnh lại, bên người đã không có một bóng người. Y vén màn giường, giơ tay ngăn trở ánh sáng chói mắt, mới phát giác giờ khắc này mặt trời đã lên cao.

Y lập tức từ trên giường xuống dưới, bên ngoài có hai nha hoàn, khom người hành lễ với y: "Công tử tỉnh rồi, cần rửa mặt trước không?"

Y đáp một tiếng, rất nhanh có người bưng nước nóng tới. Tống Tụng rửa mặt xong, lại có người dâng khăn mặt mềm. Sau khi rửa mặt, trù phòng rất nhanh đưa đồ ăn tới: "Vương gia dặn dò ngài uống canh gà, ngài mau thừa dịp còn nóng ăn, bổ thân thể."

Y như nằm mơ bưng lên canh gà, nghĩ thầm Lệ Tiêu quả nhiên là chuẩn bị nuôi y béo rồi mới ăn... Kén chọn như thế sao?

Ngoài cửa, Tề quản gia dò đầu liếc mắt nhìn vào trong phòng, vừa liếc nhìn, một mặt không chắc chắn. Bên người lão có một tiểu thiếu niên liếc y một cái, lại liếc y một cái, cuối cùng là không nhẫn nại được nói: "Y đúng là thứ tử của Tống quốc công gia, sáng sớm nay truyền khắp kinh thành, nói là Vương gia nhà ta tới cửa cưỡng chế đoạt người."

"Vương gia làm việc là càng ngày càng điên rồ." Tề quản gia lẩm bẩm nói: "Đây là một kẻ đáng thương."

Tiểu thiếu niên kia nói: "Vương gia tự mình ôm y về, nghe nói nha hoàn trong phủ đều ước ao hỏng."

"Ngươi biết cái gì." Tề quản gia dùng ánh mắt xem người chết liếc mắt nhìn Tống Tụng lần cuối, xoay người nói: "Chờ xem, Vương gia lần sau phát bệnh, chính là ngày y bị mất mạng."

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Bạo Quân Sủng Hôn Hằng Ngày

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook