Bạo Quân Sủng Hôn Hằng Ngày

Chương 6: Hưu mộc

Nhất Nhật Tri Thiên

10/10/2020

Lệ Tiêu không để ý đến đám người đứng lên căng thẳng một bên. Tống Tụng bị hắn hỏi một câu, xoay mặt đi hỏi chưởng quỹ: "Phúc Tự thính có người ngồi chưa?"

Phúc Tự thính là thính tốt nhất Phúc Hương cư, ngồi ở chỗ đó không chỉ có thể nhìn thấy cảnh sông, hơn nữa trong sảnh còn có một cái thang nhỏ có thể trực tiếp lên tới tầng gác bát giác cao nhất, có thể bất cứ lúc nào phóng tầm mắt tới sông thuyền, là đãi ngộ sảnh khác không có, từ trước đến giờ chỉ dùng để chiêu đãi quý khách.

Y không nói thẳng muốn ngồi, mà hỏi trước, lo Lệ Tiêu bởi vì y đắc tội với ai.

Chưởng quỹ cười nói: "Không có không có, còn trống, hai vị ngài mời tới bên này."

Hắn tự mình dẫn người đi lên.

Người dưới lầu vẫn luôn đợi đến khi thân ảnh Lệ Tiêu biến mất mới lục tục trở lại chỗ ngồi ngồi xuống. Có vài người nhát gan cẩn thận dồn dập rời đi, lưu lại một đám người dạn dĩ, thấp giọng nghị luận.

"Người vừa rồi chính là thứ tử của Tống quốc công gia?"

"Nhìn gầy thành như vậy, hẳn là ở nhà chịu ngược đãi?"

"Khỏi nói trước, bây giờ người ta là người tâm phúc, đã leo lên Phong Vương."

Bỗng nhiên có người bật cười, mang chút xíu không có ý tốt: "Leo lên thì thế nào, các ngươi cũng không phải không biết Phong Vương, cách mấy ngày phát bệnh một lần. Lúc phát bệnh người toàn bộ phủ chỉ có thể núp trong phòng... Vị Tống công tử này là người bên gối, chạy cũng chạy không thoát, có thể thấy mặt trời ngày mai không còn chưa biết."

"Ta đánh cược." Có người nói: "Vị này, không sống hơn một tháng."

Có người xì nở nụ cười: "Ba ngày đã nguy hiểm."

"Tống quốc công này cũng thực sự là, không coi mạng thứ tử là mạng người, thân sinh, nói tặng người là tặng người."

"Ai bảo nương trưởng tử vẫn còn sống, nương thứ tử chết rồi, không ai làm chỗ dựa cũng chỉ có thể dùng để làm giao dịch."

"Nghe nói Phó gia năm đó gả đi vốn là có thể làm chính thất... Làm sao đột nhiên..."

"Chuyện trước kia, chúng ta cũng nói không rõ ràng, ăn cơm ăn cơm."

...

Dưới lầu tán gẫu mình thế nào, Tống Tụng hoàn toàn không biết chuyện. Y đang gắp đồ ăn cho Lệ Tiêu, bỗng nhiên bị hắn đè lại cánh tay ngồi xuống. Tống Tụng hỏi: "Không hợp khẩu vị?"

"Không cho lấy thái độ hầu hạ chủ nhân hầu hạ bản vương."

Tống Tụng theo bản năng thu tay về, không phải quá hiểu được ý tứ của hắn. Y rõ ràng thân phận địa vị của mình, chỉ là nam sủng thôi, dùng bữa hầu hạ Lệ Tiêu là chuyện đương nhiên. Y không rõ vì sao, cằm chợt bị Lệ Tiêu nâng lên, nam nhân ngắm nhìn con mắt của y, nói: "Phu thê bình thường ở chung thế nào, ngươi và ta ở chung như thế."

Tống Tụng còn sững sờ, Lệ Tiêu đã buông cằm của y ra, nói: "Dùng bữa đi."

Tống Tụng yên lặng. Bên cạnh y đều là vương công quý tộc, làm sao biết được phu thê bình thường ở chung thế nào. Mà Lệ Tiêu nói như vậy, y cũng phản bác không được, yên tĩnh ăn xong bữa.

Y rất nhanh phát hiện không đúng, cơm nước lần lượt từng đĩa vào bàn, một món hai món... Mười món hai mươi món... Mắt thấy bàn đều bị bày đầy, sư phó trong phòng bếp tự mình đi vào: "Tiểu nhân bái kiến Vương gia."

"Hả?"

Tống Tụng giương mắt xem đầu bếp kia, thấy hắn cúi thấp đầu, cung cung kính kính nói: "Bàn đã đầy ắp, những đồ ăn khác nếu như tiếp tục dâng lên, chỉ sợ ăn không hết sẽ ảnh hưởng khẩu vị. Chưởng quỹ bảo tiểu nhân đến nói cho ngài một tiếng, còn muốn mang lên nữa không?"

Lệ Tiêu nghiêng đầu sang hỏi Tống Tụng: "Có muốn người mang thêm bàn nữa không?"

Ánh mắt Tống Tụng từ trên người đầu bếp thu hồi, nói: "Điện hạ muốn đãi khách?"

Lệ Tiêu nở nụ cười: "Bữa ăn hôm nay, chỉ vì đãi ngươi."

Tống Tụng chớp mắt, nói: "Ngươi và ta chỉ sợ ăn không hết nhiều như vậy, thôi... Không cần nữa."

"Cũng được, ngày khác chúng ta trở lại thử từng món." Lệ Tiêu dứt lời, phân phó: "Những thứ khác không cần, đi xuống đi."

Đầu bếp trước khi đi nhìn Tống Tụng nhiều lần, Tống Tụng cũng nhìn theo hắn đi ra ngoài rồi mới thu tầm mắt lại, nhìn một bàn đầy đồ ăn, nói: "Điện hạ làm cái gì vậy?"

"Không phải nói đưa Tụng nhi đến nếm thử đồ ăn mới sao?" Lệ Tiêu nói: "Món ăn mới những năm qua, tất nhiên cũng phải nếm."

Tống Tụng nhất thời ngơ ngác nhìn hắn, nhất thời không biết nói cái gì cho phải, mãi đến tận khi Lệ Tiêu đến gần, cong môi nhìn y, mới hồi thần, nói: "Đa tạ điện hạ ưu ái, thảo dân..."

"Trước mặt bản vương không cần tự xưng thảo dân."

Tống Tụng hơi câu nệ đáp ứng một tiếng, một bên bới cơm, một bên lén lút lấy ánh mắt nhìn Lệ Tiêu.

Phong Vương đến cùng đang suy nghĩ gì nha...

Một bàn đồ ăn quả thật không ăn xong, Tống Tụng bị đói bụng ăn thập phần tiết kiệm, nhìn thấy lãng phí như thế, khó tránh khỏi có mấy phần không muốn. Lệ Tiêu thấy thế nói: "Sai người bọc lại, mang về chia cho hạ nhân ăn."

Này với hạ nhân mà nói là không thể nghi ngờ là ban ân. Lấy Tống Tụng ra ví dụ, nếu những năm này Tống quốc công chịu đem cơm thừa bên ngoài về cho y, cũng không đến nỗi quá đau khổ như vậy.

Y nở nụ cười, nói: "Điện hạ nhân từ."

Đôi mắt Lệ Tiêu tập trung nhìn y. Tống Tụng không biết mình nói sai chỗ nào, không thể làm gì khác hơn là nói sang chuyện khác, chỉ chỉ bên trên, nói: "Điện hạ muốn lên xem không?"

Lệ Tiêu dời tầm mắt, nói: "Nghe Tụng nhi."

Hai người dọc theo thang lầu tầng gác. Đây là một tiểu đình bát giác, bởi vì ngày đông, bốn phía đều treo mành chắn gió dày nặng. Tống Tụng vén rèm lên, một luồng gió lạnh đập vào mặt. Y nhất thời tinh thần chấn động, đi hai bước về trước, dựa vào lan can nhìn mặt sông, nói: "Lúc này mới buổi chiều, thuyền hoa đã xuống nước."

Đó là thuyền hoa hoa lâu, bên ngoài tân trang thập phần tinh xảo, từ mặt sông mơ hồ bay tới tà âm.

Lệ Tiêu khoác áo choàng y, nói: "Hôm nay trời tối sớm."

Tống Tụng nắm dây lưng áo choàng, liếc mắt nhìn hắn, yên lặng chuyển qua mặt sông.

Trước đây cảnh xuân đang lúc đẹp, y thường thường cùng mẫu thân và ngoại tổ phụ cùng đến đình này tán gẫu dùng trà. Mà giờ khắc này, sông vẫn là sông cũ, người lại đã không còn là người kia.

Gió sông trên lầu thực sự quá lớn, Lệ Tiêu rất nhanh dẫn y xuống. Ngày hôm nay Phong Vương không phát rồ, đối với chủ nhân Phúc Hương cư và khách nhân mà nói đều là thiên đại kinh hỉ. Mà Tống Tụng trải qua lần lộ diện này, người nghị luận chuyện này cũng càng bắt đầu tăng lên.

Không ít người đang chờ y lúc nào chết, trong đó đương nhiên cũng bao gồm Tống phu nhân. Nàng là muội muội ruột của đương kim Hoàng hậu, năm đó tuy rằng gả cho Tống quốc công muộn hơn Phó Hương nửa năm, lại vẫn cưỡng ép chiếm đoạt vị trí chính thất. Cái gọi là sĩ nông công thương, một kẻ chỉ là nữ nhi thương nhân thấp hèn, tất nhiên là không thể đoạt danh tiếng Quốc phu nhân của nàng.

Nàng trông chừng Tống Thời vài ngày đêm, trơ mắt nhìn y dần dần thoát ly nguy hiểm đến tính mạng, cuối cùng mới có công sức dò hỏi chuyện này. Lúc đó Tống Tụng bị ôm đi, Tống Ca nói luôn có cách làm cho y ngoan ngoãn về, nô tỳ thiếp thân cũng khuyên nàng: "Đã bị Phong Vương đưa đi, cũng không sống nổi quá lâu."

Mà đảo mắt nhiều ngày như vậy rồi, Tống Tụng vẫn sống rất tốt. Nàng vốn mang hận ý với Phó Hương, từ trong xương cảm thấy nàng là loại bỉ ổi, tất nhiên Tống Tụng cũng không phải thứ tốt. Nhưng hôm nay Tống Tụng không chỉ không chết, hơn nữa còn bởi vì ở bên cạnh Phong Vương quá lâu như vậy mà thành nhân vật nổi tiếng, tự nhiên lòng càng ngày càng hận.

Ngày thứ hai Tống Thời khôi phục bình an, nàng sửa sang một chút tiến cung.

Tống Tụng tất nhiên cũng nghe được lời đàm tiếu bên ngoài, mà trong kinh thành xưa nay là không thiếu người xuyên tạc, dù sao nhiều người thanh nhàn. Nếu không chặn nổi miệng bọn họ, vậy thì không thể làm gì khác hơn là kệ họ nói. Ngược lại y mấy ngày nay sống còn rất thoải mái, mỗi ngày ăn ăn ngủ ngủ, xương cốt giống như cũng được Lệ Tiêu nuôi mềm nhũn.

Sáng sớm tỉnh lại sau giấc ngủ, Tống Tụng dụi dụi con mắt, duỗi thẳng chân chậm rãi xoay người, chợt nghe bên người truyền đến một tiếng cười khẽ. Trong lòng y hồi hộp, đầu óc mơ hồ nhất thời một mảnh thanh minh: "Điện hạ sao lại..."

"Hôm nay hưu mộc." Lệ Tiêu vươn tay ôm y vào trong ngực, nói: "Hóa ra lúc Tụng nhi ở nhà tùy ý như vậy, làm sao đến trước mặt bản vương lại lễ độ?"

Tống Tụng nghĩ thầm, ai trước mặt ngươi có thể không lễ độ?

Kiếp trước y thấy tận mắt bộ dáng Lệ Tiêu phát phát bệnh, nam nhân kia con mắt đục ngầu giấu cơn sóng thần, máu trên trường kiếm trong tay thuận mũi kiếm chảy xuống mặt đất. Vẻ mặt hắn nhìn qua thập phần trầm mặc, mang theo khắc chế cùng ẩn nhẫn, mà điên cuồng cùng khát máu từ ánh mắt lan tràn ra lại giống như mãnh thú mang theo tính xâm lược nồng nặc đến cực điểm. Tất cả mọi người biết, Phong Vương mắc bệnh rất khó khống chế lại dục vọng giết người của mình, cho nên ở lúc trước mặt hắn, thậm chí bệ hạ cũng kiêng dè.

Ai mà không biết, lần đầu tiên Lệ Tiêu trúng độc phát rồ, đại khai sát giới ở trong hoàng cung, đuổi Ngự lâm quân giết gần ba mươi người, hơn trăm cung nhân. Trong đó, còn bao gồm cả mẫu thân mình, tiên Hoàng hậu.

Bên ngoài truyền Lệ Tiêu phát bệnh giết cả mẫu thân mình, mà Tống Tụng trọng sinh lại biết chân tướng cũng không phải là như vậy.

Tống Tụng đã thả lỏng một chút, dán vào ngực hắn nói, nói: "Mấy ngày trước điện hạ hưu mộc, không phải đi luyện kiếm sao?"

"Nhìn Tụng nhi mấy ngày nay nuôi ra một ít thịt, ôm thoải mái, không luyện nữa."

Tống Tụng lập tức ngẩng mặt lên, nói: "Có thật không? Vậy điện hạ..."

Y ngừng một giây, mới nhớ tới mình muốn nói cái gì, hơi có chút khó có thể mở miệng cúi đầu, nhỏ giọng hỏi: "Chúng ta khi nào sinh hoạt phu thê?"

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Bạo Quân Sủng Hôn Hằng Ngày

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook