Bạo Quân Sủng Hôn Hằng Ngày

Chương 19: Giá lễ

Nhất Nhật Tri Thiên

10/10/2020

(*) Giá lễ: Đồ cưới

Tống Tụng nói nửa câu đầu, Tần thị còn đang khẽ cười, nghĩ thầm tiện chủng này lại còn nhớ tới thân phận của nàng.

Đợi đến khi Tống Tụng nói xong một câu cuối cùng, nàng bỗng nhiên ý thức được không ổn, lập tức nói: "Tống... Tụng nhi!"

Tống Tụng nghi hoặc quay đầu, nói: "Mẫu thân làm sao vậy? Hài nhi nói thế không ổn thỏa?"

Người hầu trong Danh Hiên các cũng nhìn lại bên này. Bọn họ đương nhiên biết Tống phu nhân là địa vị gì, muội muội của đương kim Hoàng hậu, nữ nhi của Phụ quốc thừa tướng, vậy khẳng định là không thất lễ được. Giờ khắc này thấy nàng lên tiếng, họ lập tức cung cung kính kính nói: "Phu nhân có dặn dò gì?"

Tống phu nhân nín chốc lát, cắn răng nói: "Nhi tử nói rất đúng, còn không mau đi làm."

Chưởng quỹ Danh Hiên các rất nhanh tự mình tiến lên đón: "Hai vị mời vào trong."

Chuyện Tống Tụng sắp thành hôn với Lệ Tiêu đã sớm truyền khắp toàn thành, hai người đều không đắc tội được, chưởng quỹ mời họ đến trong phòng, nhẹ giọng hỏi: "Xin hỏi hai vị muốn bảo bối gì, là đồ trang sức, hay là tranh chữ, hoặc là đồ sứ?"

Tống Tụng nói: "Mỹ ngọc, kim khí, nghệ phẩm, chỉ cần quý giá, mang hết lên, trước tiên từ trấn các chi bảo của các ngươi đi."

"Hai vị chờ chốc lát." Chưởng quỹ lui ra, rất nhanh có người pha trà ngon cũng bưng điểm tâm tinh xảo lên. Tống phu nhân cùng Tống Tụng ngồi một chỗ, không ngừng siết chặt ngón tay được, chung quy vẫn không nhịn được, nói: "Ngươi đến cùng muốn làm gì?"

Giọng nàng ép tới rất thấp, như là đang kiêng kỵ cái gì. Giọng Tống Tụng lại có thể làm tất cả người trong phòng nghe thấy: "Mẫu thân làm sao thế?"

Tần thị cười nói: "Nào có, ta chỉ muốn hỏi thăm trước, Tụng nhi có gì đặc biệt thích không? Đừng để chút nữa chọn hoa mắt."

Câu cuối cùng, nàng cắn răng nghiến lợi.

Tống Tụng khẽ mỉm cười, nói: "Nghe nói gần đây kinh thành luôn luôn truyền vì ta bởi vì là thứ tử vẫn luôn không được mẫu thân yêu thích, cho nên không hợp với mẫu thân, việc này mẫu thân có nghe nói không?"

Y một câu một câu mẫu thân, thái độ cực kì thân mật, mà bên cạnh còn có người ngoài hầu hạ, Tần thị căn bản không thể nổi cơn giận. Dù cho nàng ngày thường xác thực không hợp Tống Tụng, nhưng lúc này cũng chỉ có thể làm ra thái độ từ mẫu, nhẹ giọng: "Hai ngày này không ra khỏi cửa, ngược lại cũng không nghe nói, đến tột cùng là người phương nào bịa đặt?"

"Nghe nói là bởi vì ngày ấy ta không ngồi xe ngựa trong nhà."

Y nói xong, Tần thị trong nháy mắt giống như tóm chặt được bím tóc y: "Nói đến đây một chút, ta ngược lại thật ra muốn hỏi Tụng nhi một câu, ngươi quả nhiên là ghét bỏ xe ngựa trong phủ chúng ta không đủ xa hoa, cố ý khiến cho Nhị đệ ngươi lúng túng sao?"

Tống Tụng lại không chút hoang mang, cau mày nói: "Mẫu thân làm sao lúc này trách tội hài nhi... Ngài hai ngày trước không phải còn nói trước mặt Vương gia, có thể hiểu được hài nhi sao? Vương gia bá đạo cực kỳ, hắn muốn hài nhi ngồi xe Vương phủ, hài nhi có thể có cách gì?"

Tiểu tư Danh Hiên các lập tức lén lút nâng đôi mắt lên.

Chuyện gì xảy ra? Ở trước mặt Vương gia một kiểu, ở trước mặt người ngoài là một kiểu? Chẳng lẽ Tống phu nhân thật ra không hợp đại công tử?

Tần thị mím môi một cái, sắc mặt khó coi bưng nước trà đưa lên bên mép, một giây sau, nàng bỗng nhiên đứng vụt lên, vứt chén trà xuống đất: "Ai pha trà? Muốn bỏng chết ta hay sao?!"

Hạ nhân cũng lanh lợi, vội vàng lại đây nói: "Phu nhân bớt giận, tiểu nhân đi đổi một bình cho ngài!"

Tống phu nhân đẩy hắn ra, mượn cơ hội nổi giận: "Danh Hiên các các ngươi đãi khách như thế này? Tụng nhi, chúng ta đi! Đi nhà khác đi mua!"

Trong kinh thành Danh Hiên các nổi danh đắt, Tống Tụng thật sự gọi chưởng quỹ lấy tới trấn các chi bảo, ngày hôm nay nàng phỏng chừng sẽ bị hút khô máu.

Vào lúc này nếu Tống Tụng không nghe lời, là không hiểu chuyện, tiểu tư nơm nớp lo sợ nhìn về y, bọn họ một lần chọc giận hai khách quý, nhất định sẽ bị trách phạt...

Tống Tụng lại nhíu nhíu mày, bưng chén trà lên, nhẹ nhàng nhấp một hơi, lập tức cười nói: "Mẫu thân đây là thế nào vậy? Đồ Danh Hiên các nổi danh, mở cửa lập nghiệp, đạo đãi khách cũng là số một số hai trong nghề. Chỉ là một chén trà nóng mà thôi, cũng chưa chắc quá nóng... Ngài chuyện bé xé ra to như vậy, tương lai bị người truyền ra chúng ta không mua nổi mới cố ý bới lông tìm vết."

Y đi tới chỗ Tần thị mặt đang xanh mét, kéo cánh tay nàng như trẻ con: "Mẫu thân, ngài là muội muội của Hoàng hậu, nếu như không mua ở đây, còn có chỗ nào có thể xứng với ngài?"

Y dứt lời, mặt mày tinh xảo bỗng nhiên ương ngạnh lên, cả giận nói: "Các ngươi rốt cuộc là thế nào thế hả? Cứ để chúng ta chờ lâu sao? Mẫu thân ta kim tôn ngọc quý, chờ hỏng người ngươi bồi thường nổi không?!"

... Ha, còn chưa từng thấy người sang quý nào có thể chờ hỏng người.

Tống Tụng nói lời này rõ ràng là cố tình gây sự, mà Tần thị nếu lúc này rời đi, vừa giống như không mua nổi thật, thứ hai, cũng chứng tỏ cố tình gây sự như lời Tống Tụng.

Nàng bị Tống Tụng làm cho hỏa khí nổi lên, rồi lại không thể không ẩn nhẫn ngồi về ghế, hung tợn liếc mắt nhìn Tống Tụng. Y mỉm cười buông nàng ra, bình tĩnh ngồi ở một bên khác.

Phía sau bức bình phong chạm trổ hoa văn, một nam nhân bỗng nhiên cười khẽ, nói: "Đây là công tử nhà nào, thú vị như vậy."

"Nghe nói là Vương phi của Phong Vương."

Nam nhân kia tối sầm mắt, không mở miệng.

Tần thị bị đặt trên ghế lại đứng ngồi không yên. Nàng quay đầu nhìn Tống Tụng, y đang đưa điểm tâm vào miệng. Lúc y ăn đồ ăn rất dễ nhìn, cử chỉ tao nhã, hai gò má khoảng thời gian này được Lệ Tiêu nuôi cũng có thịt, các loại đồ ăn dưỡng sinh luân phiên tới, da dẻ cũng có vết tích trắng men thông suốt, thân mang bạch y như tuyết, cổ quấn lấy khăn quàng chồn trắng, nhìn một cái, quả thực là "Trích Tiên".

Đáng tiếc Tần thị có tâm sự, nhìn y thế nào cũng không vừa mắt, đặc biệt là lúc y mở miệng ngậm điểm tâm, nàng có loại cảm giác Tống Tụng đang ăn thịt mình.

Nàng cau mày thu tầm mắt lại, mãi mới chờ đến lúc đến chưởng quỹ trình đồ lên, Tống Tụng mới nhận khăn mùi soa xoa xoa tay.

Bảo bối này đều dùng hộp cất rất kĩ, điêu khắc cũng đều cực kì tinh xảo. Chưởng quỹ trước tiên mở ra cho y xem một hộp gần nhất, nói: "Vòng tay này tên gọi là Tê Phượng, là Hoàng đế tiền triều Nguyên Minh đặt cho Lưu Hoàng hậu, tay nghề thợ thủ công tốt nhất năm đó, ngài nhìn ở đây."

Hắn đem vòng tay ra cửa sổ nhẹ nhàng chiếu sáng một cái, không biết xuất phát từ loại nguyên lý gì, phượng hoàng trên vòng tay trong nháy mắt như thể bay ra. Chưởng quỹ nắm vòng tay cẩn thận từng li từng tí một chuyển động, sau đó phượng hoàng kia lại cất cánh lên trước, hết sức kinh người.

Hắn dứt lời, thả lại vòng tay vào bên trong, nói: "Vòng tay này là trang sức quý trọng nhất Danh Hiên các, có giá trị rất lớn, không biết công tử có thích không?"

Hắn nói xong, Tống phu nhân chen lời: "Đồ nữ hài tử đeo, Tụng nhi muốn làm gì?"

Tống Tụng lộ ra cổ tay của mình. Y bởi vì quanh năm ăn cơm không đủ, cổ tay cực kì tinh tế, rõ ràng đã mười chín tuổi, khớp xương lại như thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi, cổ tay trắng như tuyết, ngón tay cũng như mỹ nghệ, như thể đụng vào là nát tan.

Nàng lại nghe y không biết xấu hổ nói: "Vương gia thường nói cổ tay ta trắng ngần như sương, da trắng như tuyết, cho dù là so với nữ tử diễm lệ nhất trong kinh thành cũng không kém chút nào."

Chưởng quỹ thần sắc bất biến, Tần thị thì lại một mặt biểu tình muốn nôn. Tống Tụng lại không coi ai ra gì, tiếp tục nói: "Chưởng quỹ cảm thấy ta có thể xứng với Tê Phượng không?"

Lúc này, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến tiếng cười, một thanh âm nói: "Từ xưa vàng ngọc xứng với mỹ nhân, nào có đạo lý mỹ nhân xứng vàng ngọc?"

Mấy người cùng nhau quay đầu lại, chỉ thấy nam nhân đi tới khí vũ hiên ngang, trong lúc phất tay tràn ngập quý khí. Hắn cười tủm tỉm nhìn cổ tay trắng ngần mà Tống Tụng lộ ra, y lập tức buông cổ tay xuống. Người kia nói: "Vương gia mắt sáng quen nhiều mỹ nhân, mà ngôn ngữ quá ít ỏi, sao có thể nói ra nửa phần phong lưu của công tử. Tê Phượng từ trước đến giờ là tặng mỹ nhân, mỹ nhân thì lại không phân biệt nam nữ, tại hạ nhìn Tê Phượng này, xứng với công tử."

Hắn dứt lời, xoay một cái, liếc mắt nhìn Tống phu nhân, nói: "Nhưng giá cả Tê Phượng đắt đỏ, không biết quý phủ công tử có thể mua không?"

Tống Tụng dùng ánh mắt ngươi từ đâu nhảy ra nhìn đối phương, chưởng quỹ vừa muốn giải thích, lại thấy hắn khoát tay áo một cái, cười nói: "Tại hạ Cận Miễn, là tổng quản sự của Danh Hiên các ở Càn kinh."

Ánh mắt Tống Tụng chuyển đến người Tần thị, sắc mặt nàng không quá tốt nói: "Nếu đeo vòng tay này, có thể nữ tính quá không?"

Cận Miễn bật cười, nói: "Phu nhân có điều không biết, Tê Phượng này mặc dù là Nguyên Minh Hoàng đế đặt cho Lưu Hoàng hậu, nhưng sau đó lại từng chuyển đến trên tay nam sủng bên người một đời Hoàng đế cuối cùng tiền triều. Theo sử sách ghi chép, người này có dung có nhan, dung mạo tuyệt hảo, Tê Phượng mang trên tay hắn, là thêu hoa trên gấm. Cái gọi là mỹ nhân như ngọc, xứng kim cực kì diệu, vàng ngọc không phân nam nữ."

Tống phu nhân còn muốn nói gì nữa, bên ngoài lại bỗng nhiên truyền đến động tĩnh. Một nam nhân áo đen cuốn lấy sương lạnh nhanh chân đi vào, ánh mắt của hắn tìm một vòng, mọi người cùng nhau giật mình.

Ngay cả Cận Miễn cũng sắc mặt khó coi, Lệ Tiêu này tại sao cũng tới... Danh Hiên các nơi như thế này, nếu hắn điên lên, vậy cũng hư hao không ít vật quý.

Tâm tư Tống Tụng hơi chuyển, ánh mắt Lệ Tiêu rơi vào mặt y, sau đó liếc mắt nhìn hộp mở rộng, đi nhanh tới.

Mọi người dồn dập né tránh, chỉ thấy hắn đi tới gần, cầm vòng tay, nói với Tống Tụng: "Tay."

Tống Tụng ngoan ngoãn nâng bàn tay lên. Lệ Tiêu tự mình đeo vòng tay cho y, cầm lên soi sáng, trang sức tôn cổ tay lên, quả nhiên nhìn rất đẹp.

Hắn quay đầu nhìn Tống phu nhân, nhíu mày nói: "Không muốn mua?"

"..." Tống phu nhân gượng cười nói: "Làm sao sẽ, chỉ là mấy hộp khác cũng chưa xem, ta sợ đứa nhỏ này chần chừ..."

"Chần chừ? Nếu chọn trúng thì mua hết." Lệ Tiêu nói: "Phủ Quốc công trông coi sản nghiệp Phúc Hương lâu khắp Nam Bắc, nếu ngay cả mấy đồ ở Danh Hiên các cũng không mua nổi, vậy các ngươi cũng không cần làm nữa, cho Tụng nhi làm đồ cưới nhấc đến quý phủ bản vương."

Tống phu nhân run đôi môi lên, nói: "Nào có, mua được, đương nhiên mua được."

Nàng chỉ lo Lệ Tiêu thật sự muốn cướp Phúc Hương lâu đi, tác phong kẻ cướp này ai có thể chống đỡ được, vội vàng nói: "Nhanh, mở ra hết cho Tụng nhi nhìn một cái."

Tống Tụng lại cười khẽ một tiếng, nói: "Vương gia có điều không biết, hôm qua phụ thân đã nói với ta, Phúc Hương lâu vốn là đồ của mẫu gia ta, thêm đồ cưới năm đó mẫu thân ta gả đến, lúc này sẽ cho ta làm giá lễ cùng mang đến Vương phủ."

Tần thị kinh ngạc thốt lên: "Chuyện khi nào?!"

"Ngươi gào cái gì?" Lệ Tiêu lạnh lùng nghiêm nghị đảo ánh mắt qua, nhất thời dọa Tần thị thành chim cút. Hắn xoay mặt nhìn Tống Tụng, ôn thanh nói: "Quốc Công gia cũng là người thông tình đạt lý, xem ra bản vương có chút hiểu lầm hắn."

Tống Tụng gật gật đầu, mềm giọng nói: "Đâu chỉ phụ thân, mẫu thân cũng cực kỳ hiểu chuyện."

Y dứt lời, nhìn Tần thị đang như thể ăn hoàng liên, miệng nhiều lần bồi hồi mân thành đường cong và khóe miệng cong lên, ngại ngùng nói: "Hài nhi nói đúng không?"

Tác giả có lời muốn nói:

Tần thị: Đúng mẹ ngươi...

Phong Vương: Hả?

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Bạo Quân Sủng Hôn Hằng Ngày

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook