Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Rrrnggggg…….

Rrngggggg Rrnggggggg…… Rrngggggg Rrnggggggg Rrngggggg …

Di động rung lên không ngừng ảnh hưởng nghiêm trọng đến Đỗ Vân Hiên đang hết sức chăm chú làm việc, anh liếc nhìn điện thoại một cái, xác định số hiện trên màn hình không phải là dãy số của người đang làm mình nhức đầu, mới vô cùng bất đắc dĩ mà nhấc máy lên.

“Xin chào, tôi là Đỗ Vân Hiên.” Tuy dùng từ rất nhũn nhặn nhưng ngữ khí lại lạnh lùng.

“Trưa nay mười hai giờ tôi sẽ đến sân bay, em tới đón.” Từ loa truyền đến giọng đàn ông.

Một câu ngắn gọn tùy ý cùng giọng điệu chỉ tay năm ngón, không khác gì đang sai bảo, vô cùng tự nhiên.

Đỗ Vân Hiên rõ ràng trầm mặc một chút.

Anh đưa điện thoại đến trước mắt, lần thứ hai xác nhận số điện thoại trên màn hình không phải của người mình đang cố tình không tiếp kia, chỉ có một khả năng là người đang gọi điện tới lại dùng thủ đoạn bỉ ổi.

Đáng lẽ nên chặn toàn bộ cuộc gọi từ số lạ mới đúng.

Đỗ Vân Hiên trong lòng hối hận, đầu dây bên kia lại tiếp tục truyền đến giọng đàn ông, lời nói tùy ý ung dung y như đang sai khiến em mình, “Mười hai giờ, đừng đến trễ.”

“Hôm nay tôi có nhiều việc phải làm, có một bản thảo phải thiết kế…”

“Tôi cho em chọn.” Đối phương cắt ngang lời giải thích của anh, bâng quơ nói, “Em đến tìm tôi, hay tôi sẽ đi tìm em, em tự quyết đi.”

Tút… Tút..

Đỗ Vân Hiên nghe di động truyền đến tiếng vang, huyệt thái dương thình thịch co rút đau đớn.

Anh cố gắng giữ bình tĩnh, đầu tiên là tự rót cho mình một cốc nước ấm thật lớn, sau đó sải bước, không nhanh không chậm mà đi vào phòng tắm, đem nút bồn tắm lại rồi bắt đầu xả nước.

Nước rào rào xả xuống, chỉ chốc lát sau bồn tắm đã dập dờn một tầng nước lạnh.

Đỗ Vân Hiên mặt không biểu tình, im lặng buông tay thả điện thoại vào bồn tắm, lạnh lẽo nhìn màn hình di động sau khi ngập nước liền biến thành màu đen. Không buồn liếc thêm một cái nào nữa chiếc di động vừa bị mình xử quyết, anh quay đầu ra khỏi nhà tắm.

Vài giây sau, anh bước mạnh trở lại phòng tắm, chiếc mặt nạ lãnh đạm cố gắng kiềm chế không thể tiếp tục chống đỡ được mà vỡ tan, xấu hổ và giận dữ giống như dung nham núi bửa bùng nổ lấp đầy gương mặt tuấn mỹ.

“Chết đi!”

Cúi người vớt chiếc di động trong bồn, cứ thế ném thẳng vào tường phòng tắm.

Điện thoại rơi vỡ thành từng mảnh.

Ngực Đỗ Vân Hiên kịch liệt phập phồng, nỗi căm ghét khó tả khiến anh đưa chân mang tất trắng mà nghiền những mảnh nhỏ trên mặt đất, tựa như đang nghiền nát tên ác ma kia vậy.

“Chết đi! Cổ Sách, anh đi chết đi!”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Bạo Quân - Phong Lộng

BÌNH LUẬN FACEBOOK