Bạo Quân Cường Sủng Công Chúa Mất Trí Nhớ

Chương 68

Phân Phân Hòa Quang

31/12/2020

Trong lúc nhất thời, Phượng Nghi Cung bắt đầu vội lên.

Lý Quý nhanh chóng mang theo Xảo Nhụy tra lại, tiểu Thái Tử không biết vì sao đột nhiên khóc náo loạn lên, cung nhân vội vàng dỗ tiểu Thái Tử.

Suốt một ngày, tiểu Thái Tử không nhìn thấy Hoàng Hậu, đám cung nhân đều biết tuy rằng Thái Tử ngày thường không khóc không nháo, vui để cho bọn họ ôm, nhưng đứa nhỏ này thích nhất vẫn là Hoàng Hậu.

Thanh âm trẻ con khóc nỉ non quanh quẩn trong cung điện, Lưu Tứ cũng lo lắng tiểu gia hỏa này làm ồn đến Ngu Hạ, hắn nói: “Ôm Thái Tử lại đây.”

Thái Tử bị bà vú ôm tới đưa cho Lưu Tứ, khuôn mặt nhỏ của tiểu Thái Tử khóc đến đỏ bừng, nắm tay nhỏ gắt gao nắm chặt, Lưu Tứ vừa thấy đứa nhỏ này liền phiền, hắn cũng không hiểu làm sao dỗ hài tử, giơ tay nhận lấy.

Hắn rất ít nhìn thấy đứa nhỏ này, càng ít ôm hắn, sau khi được Lưu Tứ ôm Thái Tử càng khóc lợi hại hơn.

Nhỏ như vậy, không thể đánh không thể mắng, hung dữ với hắn Ngu Hạ khẳng định sẽ tức giận.

Lưu Tứ vỗ vỗ Thái Tử: “Được rồi, đừng khóc.”

Thái Tử vẫn khóc không ngừng, cung nhân đứng một bên nói: “Thái Tử điện hạ thấy Hoàng Hậu nương nương sẽ không náo loạn nữa, điện hạ tuổi tuy nhỏ nhưng lại nhớ rõ người, hắn rất thích Hoàng Hậu nương nương.”

Hoàng Hậu dù sao cũng là mẹ đẻ Thái Tử. Trẻ con mới sinh ra không lâu, luôn muốn ở cạnh mẫu thân.

Lưu Tứ trầm mặc một lát, ôm tiểu Thái Tử đi vào.

Đôi mắt Ngu Hạ hồng hồng, nàng cũng nghe được tiếng Thái Tử khóc, Lưu Tứ ôm Thái Tử nói: “Hắn muốn gặp nàng.”

Thái Tử sau khi nhìn thấy Ngu Hạ, lập tức vươn tay tới muốn Ngu Hạ ôm.

Ngu Hạ nhìn gương mặt nhỏ nhắn trước mặt.

Thích ứng trong mọi tình cảnh. Thuận theo hoàn cảnh, trong bất luận cảnh ngộ gì đều có thể thỏa mãn.

Nhưng mà, người từ bầu trời ngã xuống địa ngục, làm sao có thể thích ứng cuộc sống trong địa ngục?

Thái Tử trước mắt cũng không khóc, hắn “A a” kêu, hai cánh tay nhỏ duỗi về phía Ngu Hạ.

Trên người đứa nhỏ này chảy xuôi dòng máu nàng, mặt mày dung mạo đều tinh xảo, đồng thời trên người hắn cũng chảy xuôi dòng máu của Lưu Tứ, lạnh băng dối trá, mang theo giấu giếm cùng lừa gạt.

Ngu Hạ quay mặt đi: “Ta mệt mỏi, bệ hạ giao cho bà vú, để bọn họ dỗ Thái Tử ngủ đi.”

Lưu Tứ nói: “Ôm hắn rời khỏi đây hắn lại sẽ khóc nháo.”

Đứa nhỏ này vốn dĩ không nên sinh ra, Ngu Hạ nhìn đứa nhỏ này, mười tháng hoài thai trải qua sinh dục chi đau sinh hạ hài tử, đối nàng mà nói giống như là nói dối kết ra trái cây.

Sắc mặt nàng tái nhợt, lông mi dài bao trùm con ngươi, Ngu Hạ căn bản không muốn nhìn thấy Lưu Tứ cùng đứa nhỏ này, nàng nhẹ giọng nói: “Đây là hài tử của bệ hạ, bệ hạ lo đi.”

Lưu Tứ cảm thấy sắc mặt Ngu Hạ quá khó coi, hắn giơ tay sờ trán Ngu Hạ, nhiệt độ cơ thể bình thường, chỉ là sắc mặt quá mức tái nhợt, Ngu Hạ đẩy cánh tay hắn ra: “Bệ hạ, ngài cùng đứa nhỏ này quá mức xa cách, trong khoảng thời gian này không có gặp qua hắn, ngài hẳn là nên cùng hắn thân cận nhiều chút.”

“Được.”

Tuy rằng tiểu gia hỏa này có chút làm người ghét, Lưu Tứ không thích cái gì cũng không hiểu trẻ con, nhưng đây là hài tử của Ngu Hạ, mặc kệ như thế nào Lưu Tứ đều sẽ bình thường đối đãi hắn.

Giống như là một phụ thân bình thường vậy.

Thân thể Ngu Hạ sau khi sinh rõ ràng thực hư nhược, tuy rằng dáng người nàng không có một tia biến hóa, trên người cũng không có lưu lại bất cứ vết thương gì, nhưng tinh thần rõ ràng không tốt.

Thoạt nhìn hữu khí vô lực, dường như một trận gió là có thể đem nàng thổi bay.

Lưu Tứ cầm tay nhỏ Thái Tử, mắt to đen nhánh của Thái Tử nhìn mẫu hậu, rõ ràng muốn mẫu hậu ôm hắn, nhưng mẫu hậu lại thờ ơ, thậm chí có vài phần quạnh quẽ.

Lưu Tứ nói: “Ngọc Chân, nàng nghỉ ngơi đi, trẫm không cho bọn họ quấy rầy nàng.”

Hốc mắt Ngu Hạ hơi đỏ lên, nàng quay người đi.

Thân thể nàng thật sự quá mức đơn bạc, phảng phất sống không lâu với nhân thế, Lưu Tứ nhìn nàng rút vào trong chăn.

Hắn ôm Thái Tử đi ra ngoài, Thái Tử cũng không náo loạn, tiểu hài tử đều dễ dàng đi vào giấc ngủ, Thái Tử ngủ rồi.

Lý Quý điều tra vũng nước ở hoa viên, Hiền phi bên kia hoàn toàn không nghĩ tới Lưu Tứ sẽ cương quyết đến trình độ này, việc nhỏ như vậy cũng phải điều tra một phen.

Chuyện này rõ ràng giải quyết không tốt, điều tra một chút liền tra tới cung Hiền phi.

Lúc Lý Quý mang theo Xảo Nhụy tới Giáng Vân cung, Hiền phi còn đang ngủ trưa, hoàn toàn không dự đoán được chuyện này

Cung nữ vội vàng đánh thức Hiền phi “Nương nương không xong rồi, nữ quan Xảo Nhụy trong cung Hoàng Hậu cùng tổng quản Lý Quý tới!”

Hiền phi hoàn toàn không biết việc gì, nàng ta ngồi dậy, đôi mắt buồn ngủ mông lung: “Ngày hôm qua không phải tra qua rồi sao? Như thế nào lại tới nữa? Tụ tập cung nữ cho hắn xem.”

Tên cung nữ nói: “Thái giám trong cung cũng bị kêu qua.”

Hiền phi mày nhăn lại: “Cái gì?”

Nàng ta vội vàng mặc quần áo vào, Lý Quý cầm phất trần cùng Xảo Nhụy ở trong viện.

Hiền phi lạnh lùng nói: “Lý Quý, ngươi thật to gan, chỗ của bổn cung cũng dám xông tới.”

Lý Quý cười như không cười, cũng không nhìn Hiền phi một cái, nói thẳng: “Kiểm kê tất cả người trong Giáng Vân cung, bất luận là thái giám hay là cung nữ, đọc đến tên ai thì đến chỗ Xảo Nhụy cô cô.”

Hiền phi sắc mặt đại biến: “Cho dù ngươi là người bên cạnh Hoàng Hậu nương nương thì ngươi cũng chỉ là tên nô tài, ở trước mặt bổn cung cái nô tài như ngươi dám lớn mật như thế?”

Lý Quý hừ lạnh một tiếng: “Điểm danh.”

Thái giám đứng một bên đã bắt đầu cầm danh sách điểm danh. Trước điểm danh cung nữ, người trong cung Hiền phi cơ hồ đều ở đây, cung nữ bị điểm danh đến trước mặt Xảo Nhụy, vì phòng ngừa dịch dung, một đám còn phải dùng khăn ướt lau mặt qua một lần.

Không có người nào giống, trong lòng Xảo Nhụy có chút bồn chồn.

Điểm danh xong cung nữ liền bắt đầu tới thái giám, lúc điểm danh đến thái giám gọi là Tiền Tam, tên tiểu thái giám nhỏ gầy thanh tú đi tới trước mặt Xảo Nhụy, Xảo Nhụy nhìn lướt qua, tên tiểu thái giám hai đùi run rẩy, có chút không đứng được.

Xảo Nhụy nói: “Ngươi đừng đi, nói một câu ta nghe.”

Tên thái giám này nháy mắt liền sợ tới mức quỳ xuống, hắn nhìn về phía Hiền phi: “Hiền phi nương nương ——”

Chính là thanh âm này, đôi mắt Xảo Nhụy nháy mắt liền sáng lên, nàng chỉ vào tên thái giám này “Chính là hắn!”

Hiền phi hoàn toàn không nghĩ tới Tiền Tam cư nhiên vụng về đến loại trình độ này, một bộ dáng chưa trải qua sự đời, nhẹ nhàng đe dọa một chút liền lộ ra dấu vết.

Hiền phi nói: “Ngươi có chứng cứ gì chứng minh là hắn? Hắn là một tên thái giám, các ngươi muốn tìm chính là cung nữ.”

Lý Quý hai ngày này lo lắng đề phòng, thật vất vả tìm được người, hắn cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi: “Nương nương khả năng đã quên, thái giám mặc quần áo cung nữ cũng giống cung nữ. Là thật hay giả chúng ta trở về thẩm tra sẽ biết.”

Tên thái giám này cũng là kẻ nhát gan, nghe nói sẽ bị thẩm tra liền khai ra toàn bộ “……Hiền phi nương nương nói để nô tài đi đâm Hoàng Hậu nương nương một cái, nàng đã trù tính nhiều ngày, nô tài cũng đợi thật nhiều ngày, cuối cùng mới chờ tới lúc Hoàng Hậu nương nương ra ngoài tản bộ. Nàng cố ý phân phó, muốn Hoàng Hậu nương nương đầu đụng vào tảng đá, đại khái là muốn đẩy Hoàng Hậu nương nương vào chỗ chết.”

Những lời này tất nhiên được truyền đến tai Lưu Tứ.

Lưu Tứ cười lạnh một tiếng: “Tra xem thái y nào bắt mạch bình an cho Hiền phi.”

Thái y trực tiếp bị bắt tới trước mặt Lưu Tứ, Lưu Tứ một đôi con ngươi nhìn chằm chằm thái y: “Là ngươi nói cho Hiền phi, chỉ cần đụng vào đầu Hoàng Hậu, Hoàng Hậu liền có thể khôi phục ký ức?”

Một bên Lý Đại Cát thật không nghĩ tới phương diện này, nghe Lưu Tứ nói như vậy Lý Đại Cát thoáng chốc nhìn về phía Lưu Tứ.

Ánh mắt Lưu Tứ âm trầm, sắc mặt vô cùng khó coi, cơ hồ muốn trực tiếp đem tên thái y này bóp chết.

Thái y lập tức quỳ xuống: “Hiền phi nương nương đích xác hỏi qua thần, thần chỉ nói thần bất lực, Hiền phi nương nương tự nói nói đụng phải đầu nói không chừng có thể làm người khôi phục ký ức. Còn Hoàng Hậu nương nương —— thần hoàn toàn không biết được chuyện của Hoàng Hậu nương nương, Hiền phi nương nương cũng không có nói với thần.”

Lưu Tứ gân xanh nổi lên “Kéo ra ngoài chém hết.”

Thái y cơ hồ bị dọa đến ngất đi: “Bệ hạ, thần thật sự không biết!”

Thị vệ đã kéo thái y ra bên ngoài, thái y sắc mặt tái nhợt, Lưu Tứ đột nhiên nói: “Chậm đã.”

Thị vệ lập tức ngừng lại.

Lưu Tứ nói: “Đánh 30 trượng, lưu hắn một mạng, trục xuất khỏi cung.”

“Vâng.”

Lý Đại Cát cũng không biết tính tình Lưu Tứ sao lại thay đổi, lúc trước Lưu Tứ thích nhất giận chó đánh mèo, hiện giờ cư nhiên để lại cho tên thái y này một mạng.

“Lý Đại Cát.”

“Có nô tài.”

Lưu Tứ ngữ khí lạnh băng: “Ngươi đi hỏi Hiền phi, lụa trắng cùng rượu độc, nàng ta muốn cái nào.”

Lý Đại Cát lên tiếng, nói: “Bệ hạ, Binh Bộ Thượng Thư đối ngài trung thành tận tâm, ngài xử trí Hiền phi như vậy ……”

Hắn vốn tưởng rằng Hiền phi là phải bị biếm lãnh cung.

Lưu Tứ nói: “Giữ lại mạng cho người nhà nàng ta đã là trẫm từ bi.”

Mới vừa rồi Lưu Tứ kỳ thật cũng suy nghĩ, có phải hắn giết quá nhiều người hay không, mới có báo ứng như vậy.

......

Ngu Hạ trong lúc ngủ say, nàng mơ một giấc mộng dài. Trong mộng Ngu Hạ vẫn ở nơi nàng từ nhỏ lớn lên, nàng tuổi còn nhỏ, được Hoàng Hậu ôm vào trong ngực.

Lúc ấy Ngu Hạ tham ngủ, Thái Tử Ngu Chương cười trêu nàng: “Ngọc Chân, muội tham ngủ như vậy, lúc muội ngủ phu quân tốt đều bị người khác chọn đi rồi, muội phải ở trong hoàng cung cả đời, gả không ra.”

Hoàng Hậu đẩy tay Ngu Chương ra “Đừng niết muội muội con. Ngọc Chân xinh đẹp như vậy, lại còn hiểu chuyện, phu quân tương lai khẳng định tuấn tú lịch sự, long chương phượng tư, là người tốt ấm áp đáng tin cậy.”

Ngu Hạ khi đó cái gì đều không quan tâm, chỉ lấy điểm tâm ngọt ăn, Thái Tử không muốn cho muội muội xuất giá, cướp đi điểm tâm trong tay Ngu Hạ “Ngọc Chân, muội muốn gả chồng hay không? Muốn phu quân như thế nào?”

Ngu Hạ chớp đôi mắt, bản thân nàng cũng nói không nên lời. Có một số người, chỉ nên tồn tại bên trong tưởng tượng.

Ở trong tưởng tượng Ngu Hạ, hẳn là nàng sẽ thích người quang minh lỗi lạc, thiện lương rộng lượng, là một đại trượng phu đỉnh thiên lập địa.

Sau khi tỉnh dậy, Ngu Hạ ánh mắt phức tạp nhìn màn dày nặng, trên người nàng bị hai cái chăn đè nặng.

Nàng kỳ thật cũng không biết nên oán trách ai, hẳn là đi hận ai. Nàng có một đôi mắt, lại không bằng người mù. Một đoạn này thời gian, Ngu Hạ không biết bản thân là ai, không biết người bản thân đối mặt là ai, nàng trước sau đều một người hồ đồ.

“Ta” là ai đối Ngu Hạ mà nói, là câu đố khiến nàng bối rối một năm.

Hiện giờ rốt cuộc giải mê, Ngu Hạ chỉ cảm thấy hỏng mất. Cái đáp án này ép nàng tới mức không thở nổi.

Người nàng thích, hóa ra phải là người nàng nên căm hận, nơi nàng rời xa, chính là nơi nàng thích nhất.

Xảo Nhụy đã đi tới: “Nương nương, sắp đến giữa trưa, ngài đồ ăn sáng còn chưa có dùng, nô tỳ hầu hạ ngài đứng lên?”

Ngu Hạ “Ừ” một tiếng, vươn một bàn tay ra, Xảo Nhụy hầu hạ nàng rửa mặt chải đầu, Ngu Hạ thoạt nhìn quá tái nhợt, các loại dược liệu quý hiếm đều đưa tới Phượng Nghi Cung, lúc đưa tới, Lý Quý nói: “Nương nương uống chút thuốc trước đi.”

Ngu Hạ nhận lấy, nước thuốc đen như mực, nàng một ngụm một ngụm uống hết.

Dược vị chua xót nở tràn ngập khoang miệng, Lý Quý cảm thấy thần sắc Ngu Hạ lãnh đến không bình thường.

Hắn nói: “Nương nương, ngài có muốn ăn chút mứt hoa quả hay không?”

Ngu Hạ lắc lắc đầu.

Dùng qua đồ ăn sáng, Xảo Nhụy nói với Ngu Hạ “Hiền phi nương nương ở Giáng Vân cung bị bệ hạ ban chết, trong cung hiện giờ không có phi tần phân vị cao, mấy vị phi tần phân vị thấp trên cơ bản đều không thể gặp qua bệ hạ, nương nương, bệ hạ chỉ còn lại một mình ngài.”

Ngu Hạ thất thần “Ừ” một tiếng.

Xảo Nhụy cũng không rõ ràng lắm Ngu Hạ suy nghĩ cái gì, nàng thấy Ngu Hạ buồn bực không vui, nói: “Ngài muốn gặp Thái Tử điện hạ hay không? Nô tỳ ôm Thái Tử điện tới?”

Ngu Hạ nhẹ nhàng lắc đầu: “Không cần, ta không muốn nhìn thấy hắn.”

Nàng không biết nên đối đứa nhỏ này như thế nào.

Đã từng đầy cõi lòng chờ mong cùng vui sướng, hiện giờ lại phát hiện đứa nhỏ này chính là một lời nói dối.

Xảo Nhụy phát hiện Ngu Hạ tuy rằng đã uống thuốc, nhưng mắt thường có thể nhìn thấy được vô cùng hư nhược, loại này suy yếu không giống thân thể suy yếu, mà là cả người trạng thái không bằng lúc trước.

Buổi tối Lưu Tứ lại đây.

Ngu Hạ ngồi trước gương chải đầu, bên cạnh cũng không có cung nữ hầu hạ, chỉ có một mình nàng, nàng nắm lược gỗ đàn, trên mặt không có son phấn, trong mắt cũng không có thần thái.

Lưu Tứ đột nhiên từ sau lưng ôm nàng làm cho nàng bị kinh hách. Nàng hét lên một tiếng, Lưu Tứ che môi nàng lại “Là trẫm.”

Mùi đàn hương nhẹ nhàng, nhớ năm trước Ngu Hạ thực mê luyến hương vị này, hiện giờ nàng chỉ cảm thấy mùi hương này làm nàng phản cảm.

Ngu Hạ đẩy Lưu Tứ ra “Bệ hạ, ngươi tới làm cái gì?”

Lưu Tứ lần thứ hai ôm tới: “Nàng cảm thấy sao?”

Hắn cúi đầu lưu luyến trên cổ Ngu Hạ, xúc cảm ấm áp ái muội, Ngu Hạ trên người tức khắc một trận rét lạnh, nàng đè tay Lưu Tứ: “Ngươi buông ta ra, bệ hạ, ta không thoải mái.”

“Nàng trước kia rất ít cự tuyệt trẫm,” Lưu Tứ ôm nàng vào ngực, nhẹ nhàng hôn lên mi tâm nàng “Ngọc Chân, có phải nàng nhớ tới cái gì hay không?”

Không thể che dấu, chán ghét cũng rất khó che dấu.

Lưu Tứ thực chán ghét ánh mắt Ngu Hạ nhìn về phía hắn lúc này, hắn nắm Ngu Hạ “Ngọc Chân, nàng nhớ tới cái gì?”

Cả người Ngu Hạ đều đang run rẩy, nàng nói: “Ngươi buông ta ra.”

Lưu Tứ nói: “Nàng nhớ tới cái gì?”

Ngu Hạ há mồm cắn lên tay Lưu Tứ, nàng dùng rất nhiều sức, cơ hồ muốn cắn xuống một miếng thịt trên người Lưu Tứ.

Khắc cốt đau đớn, máu tươi theo khóe môi Ngu Hạ chạt xuống, hồi lâu sau nàng rốt cuộc không còn sức lực nữa mới buông lỏng miệng.

Cứ như thế, Lưu Tứ cũng không buông nàng ra.

Hắn nhìn vết cắn trên cổ tay “Hóa ra nàng hận trẫm như vậy.”

Lưu Tứ kỳ thật rõ ràng, Ngu Hạ thích hắn đều là giả, nếu nàng biết được bộ mặt thật của hắn, biết được hắn tàn nhẫn, hắn trả thù, hắn lãnh khốc, chỉ biết đối hắn kính nhi viễn chi.

Dù vậy, Lưu Tứ vẫn là muốn có được Ngu Hạ.

Hắn cố định đầu Ngu Hạ, bức nàng hôn lên vết thương mình, áp lực lâu dài lúc này rốt cuộc bộc lộ ra, Ngu Hạ nếm được mùi máu tươi dày đặt, nàng liều mạng giãy giụa, dùng hết sức lực toàn thân lại tránh không thoát một bàn tay của Lưu Tứ.

Lưu Tứ thấp giọng nói: “Máu trẩm có đắng hay không?”

Gò má trắng nõn của Ngu Hạ dính máu tươi, Lưu Tứ gắt gao ôm nàng, cơ hồ muốn đem xương cốt nàng bóp nát: “Thân thể trẫm cho nàng, cho nàng uống hết máu thịt, Ngọc Chân, vẫn thích trẫm như trước, được không?”

Ngu Hạ nước mắt cũng khóc không ra, nàng nắm chặt bàn tay, cơ hồ muốn bóp nát bàn tay mình.

Edit: Aizz. Cảm thấy chị nhà thật nhẫn tâm. Tác giả cũng thật nhẫn tâm.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Bạo Quân Cường Sủng Công Chúa Mất Trí Nhớ

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook