Trang Chủ
Truyện Teen
Bao Lâu...em Sẽ Quên?
Đổi Thay Và Khởi Đầu Mới…..

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
_Hi, làm gì đó Loan?

_Hân ak, đang nhắn tin chút…

_Nhìn mặt vui quá ha?Bồ ak!

_UH….

_Cậu ấy không học trường mình ạk?

_UH, học bên kinh tế…..

_Hợp quá còn gì nàng nghệ thuật chàng kinh tế…

_Mà sao không thấy bạn trai Hân bao giờ nhỉ?

Nó cười nhẹ:

_Vì Hân đâu có bạn trai….

_Hân giỡn ak?Xinh đẹp lại hiền như Hân mà chưa có ai?

_Thiệt Hân ế rồi đó…

_Không dám đâu….mà nghe nói Hân với anh Quân?

_Gì ak?Có gì đâu…..

Tiếng nói của Bảo lớp trưởng cắt đứt mọi bàn tán:

_Lớp mình chú ý, về hội thi sinh viên thanh lịch….lớp chúng ta sẽ cử 2 người đại diện tham dự….Cả lớp cho ý kiến…trước tiên là tự nguyện…đây sẽ là cuộc thi rèn luyện cho chúng ta thêm tự tin……

Không một cánh tay nào giơ lên…..

Bắt đầu có tiếng nháo nhào ở dưới lớp….

_Linh này, xinh thế không đi thì phí…

_1m60 mày ơi…bạn Linh lớp mình tuy nghiêng nước nghiêng thành nhưng chiều cao thì hơi khiêm tốn….

_Mấy ông thích chết ak?

Tiếng tranh cãi đùa giỡn ồn ào chẳng khác gì cái chợ….

_Cả nhà nghiêm túc đi…hạn chót rồi đó…..

_Thì lớp trưởng đi đi, tiêu chuẩn đủ đúng không?

_UH đúng đó, bảo là ok oy…đừng chối nữa…

_Ai đồng ý nào?

Cả lớp nhao nhao tán đồng…..Bảo số ít đành phục tùng đa số….

_Thế tớ tuân mệnh vậy..nhưng có bị loại là tớ không biết đâu nhá….

_Yên tâm đi, không ai trách cậu đâu, một chầu kem đãi cả lớp là ok phải không cả nhà?

_Chuẩn khỏi cần chỉnh!

Bảo cười mà như mếu…

_Một người xong còn một bạn nữ…

_Loan thấy để Hân đi đi….

_Uh đúng rồi đó..mấy ai bằng Hân đâu…

_Hân đi thay lớp nhé_Bảo nói…

_Hân xin lỗi Hân không đi được đâu….

_Sao thế?

_Hân ở trong ban tổ chức…..

Cả lớp xì một tiếng…

_Thế mà không nói sớm…ban tổ chức là người nhà…thế có gì đặc biệt Hân nói luôn cho cả lớp biết….

_Ngoài phần quà như mọi năm top 10 năm nay được một chuyến du lịch 2 ngày 1 đêm cùng hội sinh viên…nên các bạn cứ tham gia nhiệt tình….

_Hội sinh viên vậy là có anh Quân đúng không?

_Chắc chắn rồi….

Thế là lại một lần nữa cái chợ bắt đầu họp…Bảo ơi tớ đăng ký…biết thế nói ra từ đầu…đỡ mệt…..

Chuông điện thoại của nó reo:

_Anh Quân ak!

_5h em lên văn phòng hội họp ban tổ chức…

_Dạ em biết rồi….

Chương trình lần này trong một thời gian khá dài…..vì thế người dẫn chương trình sẽ không chỉ định một người….chúng ta sẽ chọn ra 3 cặp đôi dẫn phân chia ra các đêm sơ khảo…sau đó sẽ đưa ra phiếu bầu của hội để chọn cặp dẫn đêm chung khảo…..Đương nhiên Hương và Quân vẫn là 2 lựa chọn đầu tiên…còn 4 người nữa mọi người cho ý kiến….

_Hân

_Em muốn thử dẫn 1 lần….

Người ngạc nhiên nhất là Quân, Hân cậu biết luôn thờ ơ với mọi việc…vậy tại sao lần này cô bé lại muốn dẫn chương trình!Luôn luôn làm người khác khó hiểu có lẽ đó mới là Gia Hân!

Mọi người nghi ngờ vì thấy Hân khá trầm liệu có đủ lửa đẻ thu hút được sự chú ý của mọi người…

_Được

Tiếng Quân nói rõ ràng quyết đoán…không ai thay đổi được

_Chương trình mở đầu sẽ do tôi và Hân cùng dẫn..có gì tôi sẽ giúp đỡ Hân…

_Cảm ơn anh_Hân khẽ nói.

Không hiểu vì sao nó lại muốn dẫn chương trình…có lẽ đã đến lúc phải thay đổi chút gì đó..không thể là một người ảm đảm mãi được…Từ nhỏ nó đã tự ti vì không có bố đưa đón như bạn cùng trang lứa, mẹ nói bố đã đi xa rồi, còn bộn bạn thì nói nó không có bố, những lời trêu trọc ánh mắt tò mò….lâu dần nó không muốn đáp lại, vì thế nó lạnh nhạt với mọi thứ xung quanh, từ ngày cấp 1 nó đã tập cho mình sự cô lập, lạnh lùng sinh thêm phần khí thế cao ngạo….đến giờ cũng chưa thay đổi vì nó thấy như thế rất tốt…..

Người đầu tiên nhận ra nó là Quân…từ cái nhìn đầu tiên nó đã biết người này có thể sẽ ảnh hưởng không nhỏ tới nó….

Việc tổ chức chương trình khá vất vả…duyệt chương trình rồi chỉnh lời dẫn…nhiều khi nó với Quân phải bàn riêng về kịch bản…Có những khi tối mịt mới về được…Quân thực sự là 1 con người thú vị…Với nó anh chân thành như người anh lớn cũng có khi anh nghịch như trẻ con….anh có thể lạnh lùng hoặc sôi nổi…. có lẽ giống nó là loại người có nhiều tâm trạng….Ba mẹ không muốn anh học mỹ thuật nên để được học ở đây anh đã phải miệt mài học cả 2 trường..với ba mẹ anh quản lý mới là con đường anh phải đi….

_Ăn chút bánh này nhóc…cả ngày rồi…

_Cảm ơn anh…

_Không cần khách sáo….

_Lo không em?

_Không…

_Tụ tin dữ!

_Đương nhiên…em mà…

Nó cười, nụ cười tự nhiên như ánh nắng nhẹ nhàng mà làm Quân ngỡ ngàng…..

Nó có lẽ là một cuốn sách mà Quân không thể nào biết được nội dung khi đọc lướt qua những trang đầu….Nhìn nó không ai biết nó dẫn chương trình xuất sắc như thế, tự tin, giọng nói truyền cảm thu hút, ứng phó với phát sinh của chương trình rất nhanh….nói thật khi đứng ra bảo lãnh cho nó dẫn chương trình Quân cũng như cá cược với chính mình….Những tình huống ngoài kịch bản được nó xử lý rất nhanh như đây là công việc nó làm lâu lắm rồi….Nhất là sự ăn ý nó với Quân tựa như 1 người, nó đã làm chủ được sân khấu…….

Tất cả mọi người đều bất ngờ..liên tục thấy những tiếng xì xào đó có phải là Trịnh Gia Hân lớp thiết kế đó không….Với 1 Gia Hân lạnh lùng, ít giao tiếp. 1 Gia Hân ghi bản đăng ký không có năng khiếu…không ai có thể nghĩ đó là 1 người…..

Kết thúc chương trình cũng đã khuya, nhỏ Hạnh có hẹn về trước…nó đành phải để Quân đưa về…..

Đứng trước cổng trường, nó gặp Bảo:

_Hân hay quá nha…thế mà giờ Bảo mới biết

_Bảo quá lời rồi, Hân cũng bình thường thôi mà….

_Hân không có xe ạk, Bảo đưa về nghen….

_Bảo về trước đi, Hân đợi bạn…

Quân đã tới nơi:

_Về thôi nhóc…..

_Hân về nghe!

Hân đi rồi bảo vẫn nhìn theo bóng dáng mất hút dần, bạn Hân là Quân ư?Họ thân như thế từ bao giờ?Lẽ nào người ta nói đều đúng….

Hà nội về đêm. Đẹp và yên bình quá….giang tay đón gió thấy mọi ưu phiền như tan biến…..đã lâu rồi nó mới thấy thoải mái như thế này….

_Nhóc làm anh ngạc nhiên quá đó…

_Đã bảo không gọi em là nhóc nữa mà…

_Nhưng anh thích….

_Em không cho…

Không biết từ bao giờ nó với Quân thân thiết như thế….đã có lúc nó sợ…sợ sẽ yêu Quân..mà yêu Quân thì chắc chắn sẽ rất khổ cực…..nó chỉ muốn có 1 tình yêu bình thường….nhưng rồi lại nghĩ đã quá lo xa….có thể là tình anh em…và cũng có thể là tình yêu…..nó không cần phải băn khoăn và lựa chọn…..tình cảm là thứ tự nhiên…Rồi cứ thế thời gian gặp nhau nhiều, nó cũng thấy gần với Quân hơn….

Nó nói nhẹ như gió thoảng:

_Từ nhỏ, em đã muốn thử nhiều thứ, nhưng dường như em không dám thể hiện, em thấy mình cứ lãnh đạm cuộc sống cứ lặng lẽ, cũng có cái tốt….Gặp anh, em thấy hình như em hơi tẻ nhạt…muốn thay đổi một cái gì đó….Em được mẹ cho đi học rất nhiều thứ…dù gia đình không giàu có nhưng những gì một tiểu thư được học, em đều biết….chỉ có điều em không muốn thể hiện….Anh là người đầu tiên nhận ra em đang cố giấu điều gì đó…

Bất chợt Quân kéo một tay nó nắm thật chặt…

_Em với anh có lẽ cùng 1 loại người…Mẹ anh đã sắp xếp cho tương lai của anh từ nhỏ, bắt anh học đủ thứ….anh không tìm thấy mục đích của cuộc đời mình..dường như tất cả đều là của mẹ..Anh thích vẽ..mẹ cho anh học cũng chỉ vì công ty nhà anh hoạt động cả về thời trang…nếu không mãi mãi anh cũng không bao giờ động được vào cọ vẽ…Con người thật của anh, chắc chỉ em là người rõ nhất……

Đêm..lạnh nhưng có gì đó ấm áp len lỏi trong trái tim 2 người…2 kẻ cô đơn…2 diễn viên kỳ tài dần thoát khỏi vai diễn của chính mình…..

** **

_Tôi muốn gặp Gia Hân!

…………

_Chị gặp em có chuyện gì?

_Cô giỏi hơn tôi tưởng đấy…3 năm nay tôi là người dẫn chương trình chính của trường vậy mà cô mới xuất hiện đã thay thế vị trí của tôi….

_Chị nói gì em không hiểu?

_Nhìn đi….

Huyền vứt cho nó khung chương trình chung kết hội thi thanh lịch..người dẫn chương trình….Nguyễn Tùng Quân vs Trần Gia Hân….

_Tôi thực sự không biết…

_Cô sẽ không bao giờ cướp được những thứ của tôi đâu Trịnh Mai Huyền đã nói là sẽ làm..vị trí ấy và cả Tùng Quân của tôi nữa….

_Những gì của chị tôi sẽ không bao giờ tranh dành…nhưng hãy rõ đó là của chị hay là chị ngộ nhận….Chào chị!

NÓ bỏ vào trong lớp…một con người đáng thương..kiêu kỳ tới mức hợm hĩnh…

_Chị ta tìm Hân có chuyện gì vậy?

_KHông có chuyện gì đâu

Thấy Hân không muốn nói Loan cũng chẳng hỏi thêm…..

Reng reng…..

_Bye Loan nhá..Hân về trước….

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Bao Lâu...em Sẽ Quên?

BÌNH LUẬN FACEBOOK