Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Xa xa, Hứa Tiên đã mở dù che, hơi hoảng hốt tăng nhanh bước chân muốn đi về nhà. Trong lòng buồn bực làm sao bỗng nhiên lại mưa lớn như vậy, gần đây khí trời thật là rất quỷ dị a.

Bạch Tố Trinh thấy một màn này, cũng chỉ nhẹ nhàng phất tay, trong nháy mắt cuồng phong gào thét. (TNN: nham hiểm a nham hiểm)

“Á! Mẹ kiếp nhà nó a!” Hứa Tiên hét thảm một tiếng, bởi vì, trận cuồng phong này trực tiếp làm nát cái dù, hiện tại trong tay nàng cũng chỉ còn lại chút tàn dư của cái dù! Hứa Tiên lập tức bị mưa to rơi xối xả biến thành con chuột lột ướt sũng, trong tay còn nắm một chiếc dù rách nát, ngây ngốc đứng giữa trời mưa.

“Ha ha ha.” Tiểu Thanh ở phía xa nhìn một màn này, hả hê cười ra tiếng. Quả nhiên là xui xẻo mà….

Cái này còn chưa tính, cuồng phong một lần nữa quét qua, Hứa Tiên không có nắm chặt cán dù trong tay, thế là bị cán dù trực tiếp đánh ‘ba’ một tiếng vào mặt. Nàng đau đến nhe răng trợn mắt. Mà Tiểu Thanh ở trong đình cũng đã cười đến bò lăn trên đất rồi.

Hứa Tiên lau nước mưa trên mặt, không có biện pháp rồi, đành tìm nơi nào tránh mưa thôi.

Phía trước có đình! Hứa Tiên nhảy hai ba bước chui vào. Vào xong mới phát hiện bên trong đã có người. Chờ thấy rõ người bên trong là ai, Hứa Tiên liền kinh ngạc, sau đó chợt hiểu ra.

Một mỹ nam áo trắng cùng một mỹ nam áo xanh, còn có thể là ai chứ? Hơn nữa khiến Hứa Tiên tức giận chính là, bây giờ nàng mới hiểu bộ dạng chật vật lúc này của mình là do ai làm. Một màn trên TV kia nàng nhớ rất rõ. Bạch Tố Trinh vì muốn cùng Hứa Tiên gặp gỡ lãng mạn, nên làm phép hóa mưa, sau đó Hứa Tiên bung dù che, cuối cùng là đem dù đưa cho các nàng.

Mẹ nó, cái này hoàn toàn không giống trên TV a! Trên TV là nam nhân ôn nhu bung dù cho nàng rắn Thánh mẫu, khung cảnh vô cùng lãng mạn. Nhưng đổi thành mình lại…..Hứa Tiên nhìn xuống quần áo bị mưa xối ướt sũng một lát, lại nhìn chiếc dù trụi lủi mình còn cầm trong tay, trên mặt vẫn còn mơ hồ đau đau. Cuối cùng nhìn nhìn hai mỹ nam ngọc thụ lâm phong trước mặt, sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái. Thật khiến người ta phẫn hận nha. Đặc biệt là cái tên chết tiệt Tiểu Thanh kia còn đang cười trộm, thế này còn chưa rõ ràng hết thảy sao?

“Thật tình cờ, chúng ta lại gặp nhau rồi.” Mặt Bạch Tố Trinh không chút thay đổi hướng Hứa Tiên chào hỏi.

Tình cờ cái đầu ngươi á! Hứa Tiên trong lòng giận dữ, thử hỏi bản thân xem bộ dáng chật vật này là do người nào ban tặng hả?

“Ngươi là ai? Chúng ta biết nhau sao?” lông mày Hứa Tiên nhíu lại, khinh miệt quét mắt nhìn hai người, giọng điệu xem thường. Cái này cũng khó trách, biết kẻ làm cho mình thảm như vậy chính là kẻ đang đứng trước mắt thì ai còn có thể có sắc mặt tốt được đây?

“Tại hạ Bạch tố Trinh, không biết huynh đài xưng hô thế nào?” Bạch Tố Trinh đối với thái độ ác liệt của Hứa Tiên làm như không thấy, lại khách khí nói. “Có thể ở chung một đình tránh mưa cũng coi là có duyên phận, lần trước đa tạ huynh đài đã lượm được bảo vật gia truyền của tại hạ. Trâm cài kia đối với tại hạ rất quan trọng.”

Hứa Tiên mặt không chút thay đổi nhìn mỹ nam áo trắng đang chậm rãi nói từng câu, nhất thời sự ngưỡng mộ đối với hắn dâng lên như nước sông Hoàng Hà. Nhìn đi, đây mới gọi là da mặt dày, đây mới gọi là nói láo không đỏ mặt đó a. Bảo vật gia truyền? Cái trâm cài dùng pháp thuật biến ra kia mà là bảo vật gia truyền?! Lại còn duyên phận, so ra cũng không kém phân vượn bao nhiêu!

“Nha, là huynh sao. Tại hạ Hứa Tiên.” Hứa Tiên làm bộ chợt nhận ra. Da mặt của đối phương quá dày, hơn xa nàng, cho nên chỉ có thể tiếp chiêu thôi. Nhưng mà nói xong lời này, Hứa Tiên liền xoay người quay mông về phía Bạch Tố Trinh, không nói gì nữa. Nha, để cho ngươi nếm thử tư vị mặt nóng dán mông lạnh! Hứa Tiên trong lòng hung ác nghĩ.

Thời gian tẻ nhạt trong đình chậm chạp trôi qua.

Tiểu Thanh nhìn Hứa Tiên đưa lưng về phía bọn họ, há miệng, không biết nên nói cái gì. Đối phương có thái độ như thế, vậy tiếp theo nên làm cái gì bây giờ đây?

“Hứa huynh, huynh nhặt được bảo vật gia truyền của tại hạ, chính là có ơn đối với tại hạ.” Giọng nói trong trẻo lạnh lùng của Bạch Tố Trinh kia một lần nữa vang lên.

Hứa Tiên kinh ngạc xoay người, trố hai mắt ra nhìn khuôn mặt không chút thay đổi của Bạch Tố Trinh. Có ơn? Còn có loại ơn …Ơn….Ơn… (tiếng vang vô tận) vớ vẩn như vậy sao?

“Hứa huynh muốn báo đáp gì cứ mở miệng.” Bạch Tố Trinh nói những lời này đã kéo Hứa Tiên từ núi ngon ngàn dặm quay về.

“Báo ơn?” Hứa Tiên ngây ngốc nặn ra hai chữ này. Trực tiếp như vậy? Bạch Tố Trinh, sao ngươi không làm theo kịch bản, như thế này thì ta làm sao tiếp chiêu được đây? Hứa Tiên nhất thời không biết làm sao?

“Hứa huynh có tâm nguyện gì?” Bạch Tố Trinh nhàn nhạt hỏi. Tiểu Thanh ở một bên bội phục sát đất, đại ca đúng là đại ca, vừa xuất mã liền vào thẳng chủ đề. Tiểu Thanh nhìn về phía Hứa Tiên đầy nóng bỏng, trong lòng gào thét: nói mau ngươi muốn cái gì, nói mau, đợi đại ca báo ân cho ngươi xong, chúng ta cũng có thể tiếp tục tu luyện thành tiên rồi.

Khóe mắt thấy ánh mắt nóng bỏng cộng thêm khinh bỉ của Tiểu Thanh kia, Hứa Tiên hoàn hồn lại. Quá vô sỉ đi! Ơn cứu mạng lại bị coi thành chuyện tình vớ vẩn không quan trọng gì như thế. Coi bộ tưởng cứ như vậy là đuổi được mình đi đây mà.

“Nga, xem ra trâm vàng kia đối với Bạch huynh rất quan trọng.” Hứa Tiên vuốt vuốt cằm, ánh mắt đầy nguy hiểm nheo lại. Tiểu Bạch, ngươi đã không phúc hậu, vậy thì cũng đừng trách ta.

“Đương nhiên.” Tiểu Thanh nói xen vào, “Cho nên, huynh có nguyện vọng gì, thì nói đi. Đại ca của ta nhất định có thể thỏa mãn huynh.”

“Phải không?” Hứa Tiên trong lòng cười lạnh.

Bạch Tố Trinh vẫn mặt lạnh không nói gì, hiển nhiên đồng ý với lời của Tiểu Thanh.

“Tốt, vậy chuẩn bị cho ta làm Hoàng đế đi.” Hứa Tiên vân đạm phong khinh (nhẹ nhàng ko để ý) nói, lời này làm cho sắc mặt Tiểu Thanh kịch biến, mà Bạch Tố Trinh cũng khẽ cau mày.

“Xem ra nguyện vọng này không được rồi, vậy ta đổi lại. Đem tất cả mỹ nữ trong thiên hạ vơ vét hết về cho ta.” Hứa Tiên cười hắc hắc, làm bộ như xuân tình phơi phới.

Mặt Tiểu Thanh càng ngày càng đen, còn mắt Bạch Tố Trinh thì hiện lên một tia suy tư.

“Chậc chậc, xem ra nguyện vọng này cũng không được rồi.” Hứa Tiên ra vẻ than thở tiếc hận nói, “Được rồi, ta hạ yêu cầu xuống một chút nữa, cho ta làm Vương gia cũng được, còn mỹ nữ nha, không cần phải ba nghìn, ba trăm là được rồi.” (TNN: haha tỷ thật biết vòi a =]])

“Ngươi!” Tiểu Thanh tức đến thiếu chút nữa hộc máu, những chuyện này bọn họ làm sao có thể làm được? Hứa Tiên đáng chết này còn làm ra bộ dạng vân đạm phong khinh như thế.

Bạch Tố Trinh trầm mặc nhìn Hứa Tiên, không biết trong lòng suy nghĩ cái gì.

“Nếu Bạch huynh ngay cả thành ý báo ơn cũng không có, vậy thì còn cái gì để nói tiếp đây. Thôi tam biệt, hẹn gặp lại, nha, không đúng, là sẽ không gặp lại.” Hứa Tiên quay đầu nhìn bên ngoài đã ngớt mưa, ngoài cười nhưng trong không cười nói một câu, chuẩn bị bước ra khỏi đình.

Tiểu Thanh nhìn Hứa Tiên cứ vậy mà đi, có chút trợn mắt há hốc mồm. Chuyện làm sao lại biến thành như vậy?

Khi Tiểu Thanh đang buồn bực, Hứa Tiên lại đột ngột quay trở lại, trên mặt Tiểu Thanh liền hiện lên nụ cười, nhìn đi, phàm nhân quả nhiên là tham lam, làm gì có mấy ai không hám lợi chứ?

Nhưng Hứa Tiên vào đình cũng không nhìn hai người, mà cầm lấy chiếc dù trụi lủi mình bỏ quên trong đình, rồi dứt khoát né người đi ra.

Tiểu Thanh nhìn bóng lưng Hứa Tiên, há hốc mồm, một hồi lâu cũng không nói ra lời.

Mà Bạch Tố Trinh cũng nhìn bóng lưng Hứa Tiên, như có điều suy nghĩ.

Hứa Tiên cầm chiếc dù trụi lủi đi trên đường, không cam lòng nói thầm: “Bám cái gì mà bám? Báo ơn? Báo ơn cái đầu ngươi ý. Tiểu gia ta còn không thèm đâu.” Hứa Tiên nhớ tới vẻ mặt bố thí của Tiểu Thanh, liền tức đến muốn đánh người. Nợ nhân tình chính là hắn có được hay không? Vậy mà bọn hắn làm như đại gia ý. Khác với kịch bản thì sao, tiểu gia ta cũng không lắm hơi diễn theo. Tự mình làm, cơm no áo ấm! Hứa Tiên nghĩ vậy, liền lấy ra viên trân châu mượt mà, nháy nháy mắt nhìn ngắm. Trân châu này cầm đi bán chắc được nhiều lắm a….(chảy nước miếng) nhưng mà, phải bảo sao với Hứa Kiều Dung đây? Nói thế nào khi mình đột nhiên có một khoản tiền lớn như thế…, Hứa Kiều Dung nhất định sẽ cho là mình làm chuyện gì xấu. Phải thử nghĩ ra kế sách vẹn toàn mới được.

Hứa Tiên chống dù cứ như vậy đi về.

Bạch Tố Trinh cùng Tiểu Thanh đứng ở trong đình, Tiểu Thanh có chút bất đắc dĩ hỏi: “Đại ca, người này dụ dỗ không được, không dễ làm a. Chúng ta nên làm gì bây giờ? Phải nghĩ biện pháp nhanh chóng báo xong ơn mới được.”

Bạch Tố Trinh không nói gì, chỉ dẫn đầu đi ra khỏi đình, Tiểu Thanh vội vàng theo phía sau.

Hứa Tiên về đến nhà, Hứa Kiều Dung thấy bộ dạng chật vật này của nàng, thì đau lòng không thôi, vội vàng đi nấu nước cho Hứa Tiên tắm rửa thay quần áo. Hứa Tiên lại càng kiên định ý nghĩ muốn cho Hứa Kiều Dung hưởng thụ một cuộc sống thoải mái.

Sáng sớm hôm sau, không cần Hứa Kiều Dung gọi, nàng đã tinh thần phấn chấn bò dậy, đi đến Khánh Dư Đường.

Hôm nay Hứa Tiên ở Khánh Dư Đường lại càng thêm hăng hái, khiến Vương viên ngoại tán thưởng không thôi. Hơn nữa thấy Hứa Tiên chỉ cần nhìn qua là không quên những dược liệu kia, làm cho hắn cân nhắc xem có nên dạy Hứa Tiên học y hay không.

“Hứa Tiên này, cái kia ngươi mang về đi. Là phu nhân ta tự mình làm đấy.” Vương Viên ngoại vào lúc Hứa Tiên ra về lấy ra một túi giấy dầu, còn tỏa mùi thơm.

“Đùi gà.” Hứa Tiên ngửi một chút liền đoán được ngay.

“Ha hả, đúng vậy. Mang về ăn đi.” Vương viên ngoại nhìn vóc người Hứa Tiên có chút gầy yếu, thương tiếc nói. Hắn cũng biết gia cảnh Hứa Tiên rất khó khăn.

“Vậy, đa tạ Vương viên ngoại.” Hứa Tiên cũng không nói nhiều nữa, đưa tay nhận lấy, liên tục cảm ơn.

Hành động không giả bộ khách sáo này khiến cho Vương viên ngoại nảy sinh thêm vài phần hảo cảm.

Sau khi cáo từ cùng Vương viên ngoại, Hứa Tiên cầm lấy túi giấy dầu cao hứng dạo bước về nhà. Nghĩ tới về nhà có thể cải thiện một chút. Còn có trân châu a trân châu, lúc nào thì đem bán lấy tiền được đây? Hứa Tiên nghĩ tới đây, liền bỏ túi giấy dầu vào trong bao vải đeo trên người, móc ra viên trân châu xem xét. Cái này có thể bán được bao nhiêu tiền đây? Một trăm lượng? Hai trăm, hay là ba trăm đây? Phải dò giá cả thị trường trước mới được, bằng không tùy tiện cầm đi bán có bị làm thịt cũng không biết.

“Đây từng là một viên trân châu trăm năm, có thể bán được năm trăm lượng bạc trắng.” Một giọng nói trong trẻo lạnh lùng quen thuộc đột ngột vang lên ở bên tai Hứa Tiên.

Hứa Tiên sửng sốt, đây không phải là giọng Bạch Tố Trinh sao? Thật không hổ là yêu quái, xuất quỷ nhập thần. Nhưng mà, năm trăm lượng, thật có thể bán được nhiều tiền như vậy sao? Hứa Tiên nghĩ tới đây, nước miếng lại muốn chảy ra. Chỉ là, nàng bỗng nhiên bắt được một chữ. Từng? Từng là một viên trân châu trăm năm? Lời này là có ý gì?

Rất nhanh, Hứa Tiên liền biết được nó là có ý gì.

Một bàn tay thon dài nhìn thật đẹp đưa đến trước mắt, vỗ nhẹ vào lòng bàn tay của nàng. Viên trân châu bóng loáng trong nháy máy biến thành vụn phấn. Sau đó, gió thổi qua…..cuối cùng, không còn gì nữa.

Hứa Tiên ngây ngốc nhìn lòng bàn tay của mình, sau đó cứng ngắc xoay người nhìn tên đứng bên cạnh mặt không chút thay đổi – Bạch Tố Trinh.

Hết rồi, năm trăm lượng bạc mất hết rồi!

“Ta giết ngươi!” Hứa Tiên gào lên, trong lòng đã sớm rơi lệ đầy mặt rồi, nhất định phải liều mạng với tên Bạch Tố Trinh này.

(TNN: haha tưởng tượng cảnh này mà cười nổ bụng *lăn lộn*)

“Chỉ là một viên trân châu trăm năm mà thôi.” Bạch Tố Trinh cũng không vì thế mà thay đổi, thản nhiên nói, “Vì báo đáp ân tình của Hứa huynh, đừng nói một viên, mười viên ta cũng có thể lấy ra được.”

Tay Hứa Tiên đang vươn ra đột nhiên dừng lại giữa không trung.

Tiểu Thanh đứng ở phía sau, không khỏi cười lạnh một tiếng, Quả nhiên, quả nhiên a. Vừa nghe lời này, Hứa Tiên liền dừng động tác lại. Thật là tham lam, loài người quả nhiên là động vật đáng ghê tởm.

“Nha, vì báo ân, ngươi liền hủy hoại đồ người khác tặng cho ta?” Nhưng giọng Hứa Tiên lại vô cùng bình tĩnh khiến tâm Tiểu Thanh cứng lại. Khóe mắt thấy vẻ mặt thấp thỏm của Tiểu Thanh, Hứa Tiên đè nén sự sảng khoái trong lòng xuống. Thật ra thì tặng đồ là chuyện nhỏ, cái giá của vật kia mới là chuyện lớn nha! Năm trăm lượng đó năm trăm lượng đó, trong lòng Hứa Tiên cũng muốn rỉ ra máu rồi.

Tiểu Thanh rất hiểu ý đồ của đại ca. Nếu Hứa Tiên mất viên trân châu này thì sẽ thiếu tiền rồi, ý nghĩ dùng tiền tài báo ơn của bọn họ sẽ không bị thất bại. Cho nên đại ca mới hủy viên trân châu này, rồi cho nàng thêm nhiều trân châu là được.

“Ta sẽ lại cho ngươi nhiều hơn là được.” Bạch Tố Trinh thản nhiên nói.

“Ta cóc thèm.” Hứa Tiên hừ lạnh nhìn Bạch Tố Trinh trước mắt, cũng không muốn thành toàn cho hắn, “Ngươi muốn báo ơn? Ta đây không thèm đó. Sau này ngươi chớ có xuất hiện ở trước mặt ta nữa. Đi đi, đi đi.” Nói xong, Hứa Tiên phất phất tay áo đuổi Bạch Tố Trinh như đuổi ruồi. Ha, hủy trân châu của ta, còn muốn báo ơn? Hừ! hừ ! Hứa Tiên trong lòng cười âm hiểm, báo ơn không thành ta xem ngươi làm sao tu tiên? Ta không cho ngươi báo ơn đó, xem ngươi làm gì được? Về phần trân châu có được ngoài ý muốn kia, aiz, xem ra không phải là của mình thì cưỡng cầu cũng không được. Hứa Tiên trái lại rất lạc quan, nói cho cùng thì hai xâu mứt quả dĩ nhiên cũng không thể nào đổi lấy năm trăm lượng bạc. Thôi, coi như là được mất do số đi.

“Không cho ta báo ơn?” Giọng Bạch Tố Trinh có chút lạnh lùng.

“Phải, ta không cho đấy, ngươi muốn làm sao?” Hứa Tiên khoanh hai tay trước ngực, khiêu mi cao ngạo nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của Bạch Tố Trinh. Nhưng trong lòng lại nghĩ: van xin ta đi, van xin ta, ta còn có thể suy nghĩ lại chút. Xem ngươi còn cao ngạo nữa không, ta thách ngươi cao ngạo đó! Dám hủy năm trăm lượng của ta! Hừ!

“Ngươi xác định?” Giọng Bạch Tố Trinh càng lạnh hơn.

“Ta xác định!” Hứa Tiên nâng cằm, rất là kiêu ngạo nói.

‘Xoạt’ một tiếng, bảo kiếm bên hông Bạch Tố Trinh tuốt ra khỏi vỏ. . . . . .

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Báo Ân Cái Đầu Ngươi Ý

Avatar
Phương Tuyết Lam22:09 10/09/2015
mik rất thích truyện này, tác giả a!
Avatar
Gemini15:06 05/06/2015
- Hay, khúc mở đầu tuy hơi dài dòng nhưng càng về sau càng hấp dẫn.

BÌNH LUẬN FACEBOOK