Trang Chủ
Truyện Teen
Băng Nhóm Học Đường
Chương 4

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Chiều chủ nhật…

Tất cả thành viên của 2 nhóm đều đã có mặt đầy đủ ở 1 bãi đất hoang được bao bọc thô sơ bởi dãy hàng rào sắt lổm chổm gai nhọn. Có vẻ như đây là nơi thi đấu dành riêng cho những băng nhóm học đường. Hải cầm viên phấn, vẽ 1 vòng tròn lớn để làm sân thi đấu. Trung nhanh nhảu lấy 1 chiếc ghế mời Vũ ngồi, phía bên Dark ( nhóm trường Phan Đăng Lưu ) cũng đem lại chiếc ghế nhựa cho gã thủ lĩnh để chứng tỏ rằng; thủ lĩnh của họ uy quyền không thua gì Thiên Vũ. Anh nhìn tên thủ lĩnh có cái đầu gần như trọc lóc bằng ánh mắt thách thức và dò xét, rồi anh khẽ nhìn sang Bảo Quân, điềm đạm:

- Ra đi Quân, cậu đấu trước.

- Tôi à? – anh nhìn Vũ e dè

- Gì? Hay sợ rồi?!

- Không, tôi chỉ nghĩ anh sẽ để Hoàng đấu trước

- Quan trọng gì? – Vũ nhướng mày – ra đi, nhớ là quan sát kĩ động tác của đối thủ.

- Ừm…

- Dạ thử coi! – Vũ đá vào chân Quân

- Trời ạ…dạ….! anh vừa ôm chân mình vừa lầm bầm rủa vị thủ lĩnh

Tên đội phó bên Dark đã bước vào vòng tròn, hắn bẻ tay, bẻ cổ vang lên những âm thanh rắc rắc như 1 lời đe dọa. Mặt mũi gã bặm trợn như mấy tên côn đồ đầu đường xó chợ, còn chiều cao thì không kém gì vận động viên bóng rổ. Quân khẽ nhíu mày khó chịu khi nhìn gã đôi phó – 1 đối thủ to lớn hơn mình khá nhiều – đang ngoắc ngoắc ngón tay khiêu khích anh.

Trận đấu bắt đầu sau tiếng hô của Khởi Sơn – thủ lĩnh Dark – xung quanh liền trở nên ồn ào hơn bởi những tiếng reo hò cổ vũ. Tên đội phó xông đến đấm tạt phải vào mặt Quân, nhưng anh nhanh chóng nghiêng người né được. Ánh mắt của Quân không hề có chút hứng thú gì về trận đấu này cả, anh dự định chỉ “đùa giỡn” với tên này vài phút rồi giả vờ bị hắn đánh cho bất tỉnh. Nhưng dường như hắn đã nổi cáu khi chưa đánh trúng được Quân phát nào, lại còn bị anh húc mạnh chỏ vào cằm 1 cú đau nhói trời. Tên đội phó chợt cười nham hiểm, hắn áp sát Quân hơn, tung đòn liên hoàn nhằm vào mặt anh, rất nhanh…khiến Quân khó lòng mà tránh hết 1 cách dễ dàng, và 1 cú đấm đã sượt nhẹ ngang má Quân, anh khẽ nhăn mặt khi cảm thấy hơi tê tê ở nơi bàn tay hắn vừa sượt qua…Anh quệt nhẹ ngang má và bàng hoàng khi thấy…máu…?! Vô lý!! Cú sượt nhẹ khi nãy không thể nào tạo ra được vết cắt ngọt như vậy.!

Vũ chồm người ra phía trước, nhìn chằm chằm vào tên đội phó…

Rồi lợi dụng lúc Quân sơ hở, hắn lao đến đá thật mạnh vào lồng ngực Quân, anh ngã xuống; chống tay định bật lên thì lại bị hắn bồi thêm vài phát vào bụng, vào mặt, khiến cặp kính anh rơi ra ngoài, Quân say sẩm đầu óc, nhưng vẫn cố gắng dùng tay chống trả lại hắn hết mức có thể…và với sự nhanh nhẹn vốn có của mình, anh chộp lấy bàn tay hắn, bẻ ngược ra sau, 1 chiếc lưỡi lam rơi xuống đất…khói bụi lúc bấy giờ mù mịt, vài người tinh mắt thấy được đều rộ lên. Vũ trừng mắt sang Khởi Sơn trong khi tên thủ lĩnh này nhìn ngược lại anh bằng ánh mắt khá bối rối. Nhưng trận đấu vẫn không dừng lại, Quân nghiến răng, tung cú đấm như trời giáng vào mặt tên chơi bẩn, anh nhổ nước bọt trước mặt hắn, nói vẻ khinh bỉ:

- Thằng hèn, bây giờ tao đấu thật với mày đây.!

Bỗng Thiên Vũ nở nụ cười thích thú…

Quân có vẻ như chẳng nhớ gì đến kế hoạch của mình nữa, anh đang đánh hết sức mình và rất công bằng với hắn mặc dù tên này không đáng được như thế. Việc thiếu cặp kính dường như gây trở ngại nhiều cho Quân về chuyện quan sát nên anh bị trúng đòn nhiều hơn, máu từ mặt, cánh tay và vai làm anh đau đớn, mệt lã người. Nhưng dù hèn thì hèn, đã là đội phó của 1 băng nhóm thì dĩ nhiên là khá mạnh mẽ, hắn tấn công liên tục bằng những đòn hiểm hóc nhằm vào vết thương bằng lưỡi lam mà hắn đã gây ra cho Quân. Rồi anh xoay người đá liên hoàn trúng vào ngực hắn; và điều này có vẻ làm hắn phát cáu. Cuối cùng, tên đội phó khéo léo dẫm lên mũi chân của Quân nhằm làm anh mất cảnh giác, và… “Bốp!!” ; 1 cú móc phải ở cằm cực mạnh khiến Quân nằm lăn ra đất…và bất tỉnh…

“ Lấy nước tưới vào mặt nó.” , “ Ê mày có sao không Quân?” , “ Thằng khốn kia rõ ràng nó chơi xấu…”,….” Cảnh sát!!!, chạy tụi bây ơi!!!!” – là những âm thanh cuối cùng mà Quân nghe được…sau đó chỉ còn lại cảm giác mơ màng và tiếng gió vì vù rít ngang tai…

Trưa hôm sau…

Quân ngồi trong lớp, tay chống lên cằm nhìn ra cửa sổ với vẻ mặt cau có. Trận đấu hôm qua kết quả vẫn nằm trong kế hoạch của anh nhưng…sao anh cảm thấy bực bội vô cùng! Anh muốn thắng…! anh cũng không ngờ mình lại có cảm giác khó hiểu như thế này sau trận chiến ấy…!

Canteen luôn đông nghẹt vào những giờ ra chơi, những cô nữ sinh tươi tắn trong chiếc váy đỏ sọc caro hôm nay cũng khiến Quân cảm thấy thật vô vị và chán ngắt! Anh cúi xuống ăn vội bát mì nóng hổi. Chợt Vũ và Hoàng ngồi xuống đối diện anh, Quân ngước lên nhìn rồi lại cúi xuống tiếp tục nhai những sợi mì dai nhách. Những người xung quanh tự dưng đồng loạt khẽ xoay người lại nhìn Quân 1 cách dò xét, rồi thì thầm to nhỏ với nhau… Hoàng bật nắp chai nước suối uống ừng ực rồi nở nụ cười thật tươi với Quân

- Đừng có xấu hổ, cậu thua không nhục mà.

- Thằng khốn đó! – Quân tức tối – gặp lại nó, tôi thề sẽ cho nó vào bệnh viện ngay tức khắc!

- Tự động đi gây chuyện thì biết tay tôi.! – Vũ quắc mắc nhìn anh

- Phải rồi, anh thì biết gì đâu… – Quân lườm Vũ , nói vẻ hờn trách

- Ý cậu là biết cái gì?!

- Không có gì. – đoạn Quân liếc mắt sang Hoàng – hôm qua anh chở tôi về à?

- Không, Vũ chở đó, không nhanh tay là hôm qua cậu bị cớm hốt về đồn rồi, cám ơn Vũ 1 tiếng đi. – Hoàng mỉm cười

Quân im lặng…chau mày lại như đang đăm chiêu suy nghĩ về 1 vấn đề gì đó….

- Thôi, lời đó thật lòng hãy nói, nói xuông chỉ thêm chướng tai. – Vũ lấy từ ví ra tờ 10 nghìn đặt xuống bàn – ăn xong rồi thì vào mua hộ tôi ly café đen đi.

Sau hồi do dự và cái lườm mắt khó chịu, Quân cũng đi vào canteen mua café đem ra cho Vũ, hờ hững chào cả hai rồi bước về lớp.

- Tính ra – Vũ nhếch mép vẻ khoái chí – nó chỉ thua thằng Đức về kinh nghiệm chiến đấu và sức chịu đòn nhỉ.

- Ừm, hôm qua mà không bị chơi bẩn, dám nó cũng nện thằng kia 1 trận te tua – Hoàng nói nhanh – nhưng nghe nói có 3 đứa nhóm mình bị hốt về đồn?

- Ừ, 2 thằng Tâm với thằng Nam – anh thở dài – tôi phải lên bảo lãnh tụi nó về, mấy cha đó kêu tụi mình tụ tập đánh nhau có tổ chức, nhảm chết được, có bao giờ bị như hôm qua đâu, chắc chắn có đứa rỉ tai mấy ổng rồi.

- Thôi bỏ đi, giờ tức cũng chẳng được gì đâu.

- À còn Hân…? – Vũ ngập ngừng – liên lạc được với Hân chưa?

- Được rồi, Hân nói chiều nay gặp – đoạn Hoàng nhìn chằm chằm vào vết thương trên trán Vũ – cái đó là sao vậy?

- Không có gì.

Xoay lại Quân, đang mải trôi theo những suy nghĩ hỗn độn, anh đụng phải Khang lúc nào không hay, cậu bạn thở dài nhìn vào mảnh băng cá nhân dán trên má Quân rồi thì thầm với anh vẻ rất bí ẩn:

- Hôm qua tao gọi cảnh sát đúng lúc không?

- Tý nữa thì tao cũng bị hốt, mà thôi, quên mẹ nó đi. – Quân ngán ngẩm xoay lưng đi thẳng vào lớp.

———————†———————

Chiều hôm đó…

Như mọi khi, đúng 5g30 cả nhóm Killer đã có mặt đầy đủ ở công viên Phú Nhuận, hôm nay ,không ai đến trễ cả, có lẽ vì thế mà tâm trạng Thiên Vũ khá vui vẻ. Những người trong nhóm trước kia lạnh nhạt với Quân, giờ đây lại vui vẻ chủ động bắt chuyện, Hải tấm tắc khen ngợi rằng năng lực Quân ngang ngửa với thằng đội phó, Trung cười nhạt; chỉ giơ 1 ngón tay cái lên ra hiệu là anh làm rất tốt, còn Nam thì vỗ vỗ vào vai anh kiểu như đã thân thiết mấy chục năm rồi vậy. Quân cảm thấy hơi khôi hài…nhưng cũng thấy vui vui…Chợt Vũ búng tay ra hiệu cho mọi người tập họp thành 5 hàng dọc để nghe anh thông báo. Quân đứng cuối hàng, ngáp dài ngáp ngắn; uể oải nhìn sang những đứa trẻ đang cười đùa, chạy nhảy trong công viên. Anh cứ mãi nhìn cho đến khi hình ảnh 1 cô gái với mái tóc ngắn trông rất…cá tính đập vào mắt anh, gương mặt lạnh và sắc sảo của cô khiến Quân mãi ngẩn ngơ nhìn theo lúc nào không hay. Rồi bỗng anh giật nảy mình khi cô gái ấy tiến đến gần Thiên Vũ , khẽ cúi chào vị thủ lĩnh

- Được rồi – Vũ điềm đạm

- Xin lỗi anh vì 1 tuần vắng mặt.

- Không sao, em có xin phép trước là được – Vũ ngập ngừng – mái tóc đó là sao vậy?

- Cắt đi thôi – cô cười nhạt…

- Ừm… – anh vẫn nhìn cô bằng ánh mắt kì lạ – sẵn tiện em đứng đó đi, nghe anh thông báo luôn thể.

Rồi Vũ chắp 2 tay sau lưng, dõng dạc:

- Đầu tiên tôi thông báo, thành viên 4 sao Gia Hân sau 1 tuần tạm vắng mặt vì lý do cá nhân đã trở lại.

Mắt Quân mở to hết mức có thể. Sao Khang không nói với anh là Killer có tuyển cả con gái?? Mà lại còn là thành viên 4 sao nữa chứ! Thú vị thật nhưng cũng khá…đáng sợ…! Và nếu để ý kĩ lại thì…anh thấy “đả nữ” này trông quen lắm… Quân cũng rất tò mò về cái cách đối xử ân cần của Thiên Vũ với cô gái này, anh quay sang, hỏi người đứng cạnh mình:

- Ê, bồ ông Vũ hả?

- Điên hả mày?! Anh em bình thường thôi.

- Nếu tụi bây nghỉ giống con nhỏ đó thì ổng có bỏ qua dễ vậy không?

- Chắc không, ờ mà giờ mới để ý, anh Vũ đối xử với nhỏ Hân đặc biệt lắm.

Bỗng Vũ quắc mắc về phía Bảo Quân

- Thằng Nam với thằng Quân, to nhỏ cái gì đấy?!!

- Không có gì, tôi chỉ hỏi vài điều tôi chưa biết thôi – Quân vờ gãi đầu, cười ngố

- Thằng này… – Vũ chau mày – tôi định tuyên dương cậu đấy, đừng có làm tôi mất hứng nghe chưa.!

- Hả?! – anh trố mắt, 1 dòng điện chạy dọc sống lưng

Vũ lườm Quân rồi tiếp tục dõng dạc nói:

- Thứ 2, tôi tuyên dương Bảo Quân về trận đấu hôm qua, dù bị đối thủ chơi bẩn, nhưng vẫn đấu rất fairplay, nói chung là không làm tôi mất mặt – chợt anh nhếch mép nhìn về phía Quân – nhưng cũng đừng vội tự cao, đây chỉ là lời khuyến khích để cậu thêm nỗ lực thôi.

- Ra là anh biết… – Quân nhướng mày, khẽ nở nụ cười nhạt nhẽo

Hân chống tay, khẽ nghiêng đầu nhìn Quân chằm chằm, mắt nheo lại; có vẻ như cô đang cố gắng nhớ lại điều gì đó…? Bỗng…Hân chỉ tay về phía Quân 1 cách tức tối, reo lên:

- Đúng rồi!! là anh! Tên biến thái hôm đó!

- Tên biến thái?? À! Phải rồi! – Quân đập tay như thể vừa sực nhớ lại được điều gì – là cô, con nhỏ hung dữ say như chết đây mà.!

- Gì vậy? – Vũ khẽ nhíu mày

3 người luân phiên nhìn nhau…cuộc gặp gỡ định mệnh đã xuất hiện…

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Băng Nhóm Học Đường

Avatar
thanh nhan20:10 27/10/2015
hay chi biet noi the thoi
Avatar
huynh lam09:12 29/12/2014
cam dong lam day

BÌNH LUẬN FACEBOOK