Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Quân hướng mắt lên, e dè nhìn vào vị thủ lĩnh đang chết lặng người đi… Có lẽ bây giờ anh không còn gì phải hối tiếc nữa, anh đã từng nợ Vũ 1 mạng sống, nợ nghĩa tình anh em và nợ cả 1 lời xin lỗi muộn màng mà anh chưa có cơ hội và can đảm để nói… Nhưng giờ đây, anh chính thức trả cho Vũ hết tất cả…anh biết tận sâu trong thâm tâm con người lạnh lùng này, vẫn có 1 niềm tin đặc biệt dành cho anh, chỉ là… cần có thời gian để Vũ nhận ra nó… Quân muốn Vũ phải sống, vì anh là 1 người lãnh đạo tuyệt vời, 1 người anh cả hoàn hảo nhất trên thế giới này…

- Anh à… – Quân gắng nở 1 nụ cười buồn – em xin lỗi…!

“Rào…rào…” Trời bỗng nhiên mưa như trút nước… từng giọt mưa rơi rớt 1 cách đắng cay trên cơ thể đã…bất động của Quân khiến từng khớp xương trong Vũ như mún vỡ vụn ra làm trăm mảnh… Chiếc áo sơ mi đỏ tươi thấm đầy máu của Quân giờ cũng dần phai nhạt bớt và rửa trôi theo làn mưa vô tình…

Vũ cảm thấy trời đất xung quanh anh như sụp đổ hoàn toàn…Những ký úc kinh hoàng về cái chết của Thiên Vinh bất giác hiện về trong anh…1 cách rõ nét như bức tranh sơn dầu được từ từ tô đậm nên vậy. Ngày ấy… Vinh cũng nằm bất động dưới cơn mưa lạnh băng như thế này, vì phải hy sinh để cứu lấy mạng sống của anh… Nó khiến anh khó thở…khó thở không chịu được…

BĂNG NHÓM HỌC ĐƯỜNG (Complete)

Nỗi đau khổ của vị thủ lĩnh hòa vào làn mưa vô tình…

Từ khi quen biết Quân, anh đã tự dặn lòng sẽ không để mất cậu em này như đã từng để mất Thiên Vinh. Nhưng… tại sao Thượng Đế cứ luôn cướp đi những người anh mà yêu thương nhất? Tại sao cứ bắt họ phải ra đi 1 cách đau đớn trước mắt anh như thế này? Tại sao…? Sự phẫn nộ, đau khổ, uất ức cùng bộc phát; khiến anh thét lên những âm thanh thảm thiết đến tê tái cõi lòng…

Hoàng bước nhẹ đến, khẽ chạm vào vai người bạn thân, định nói câu gì đó…nhưng lại thôi… Sau đó, anh cũng từ từ khụy đầu gối xuống, gục đầu 1 cách nặng nề vào vai Vũ như muốn giấu đi tất cả mọi cảm xúc đau buồn trong lòng anh lúc này…

Đến giây phút này, giây phút mà Quân nằm yên bất động trên đùi cô; cùng với nụ cười hiền hòa trên môi đã làm Hân muộn màng nhận ra rằng…cô yêu anh nhiều đến như thế nào…! Hân cảm giác nhói đau như khi bị mất đi 1 khúc ruột của mình vậy… Linh hồn của Quân không còn ở bên cạnh cô nữa, chỉ còn lại thân xác luôn luôn lúc nào cũng ra sức để bảo vệ cô, luôn mang đến hơi ấm cho trái tim giá băng từng bị tổn thương này… Anh chính là Mặt Trời trong cuộc sống mới của Hân, nhưng tại sao…Mặt Trời ấy giờ đây lại lạnh cóng đến tê tái cõi lòng như thế này…? Cô đau đớn ôm chặt lấy Quân… quệt những giọt nước mưa còn vương trên gương mặt hiền lành ấy rồi đặt 1 nụ hôn cuối cùng lên môi anh… Tiếng mưa rơi cũng không thể nào lấn át được những âm thanh vỡ òa được phát ra từ cổ họng Hân lúc này…

Không khí ảm đạm bao trùm cả 1 bãi đất hoang. Nước mắt quyện vào làn mưa, lòng người cùng những nỗi khổ đau thì thấm đượm vào nhau…Quân đã ra đi và để lại 1 khoảng trống quá lớn trong trái tim của mỗi người…

—————-†——————

Kể từ ngày định mệnh hôm ấy, sự mất mát của Quân luôn ám ảnh cuộc sống của anh em Killer. Bóng dáng của chàng tiểu đội phó như hiện diện khắp mọi nơi… đôi khi trên con phố thân quen mà họ vô tình lướt ngang qua, hay chỉ 1 hành động đặc biệt, độc quyền của Quân ở người khác cũng khiến tim họ phải nhói đau. Không những vậy, hình ảnh của Quân luôn được hiện về từ những ký ức xa xôi ngày ấy và theo họ đến cả trong giấc mơ… Nhưng không vì thế mà họ bỏ mặc cuộc sống của mình, họ sẽ thôi không tuyệt vọng, không suy sụp quá lâu và không chùn bước. Vì họ biết, Quân không bao giờ muốn như vậy… Họ sẽ tiếp tục sống thật tốt… vì Bảo Quân…

Riêng tên Luân và Sơn thì dĩ nhiên là phải chịu sự trừng phạt đích đáng của pháp luật! Những ngày tháng trong ngục tối, có lẽ sẽ giúp bọn chúng ngộ ra nhiều điều hơn là khi chỉ biết nhởn nhơ ngoài đường phố và gây rắc rối cho mọi người. Gã Sơn lúc này dường như đã mất hết tất cả, từ gia đình, bạn bè, băng nhóm mà gã đã tốn bao nhiêu công sức để thành lập nên và mất luôn cả cái võ công chết tiệt mà Joker đã thẳng tay phế bỏ không chút thương tiếc…

Sau khi ra trường, mỗi người đều bước đi trên con đường riêng của mình, nhưng vẫn liên lạc thường xuyên với nhau. Cùng với trí thông minh tuyệt tỉnh, Vũ đậu cả thủ khoa học viện cảnh sát, trong khi Vân vẫn quyết tâm theo nghề cascaduer, còn Hoàng thì đậu vào cao đẳng Kinh Tế – đối ngoại, những thành viên khác thuộc lớp 12 cũng bị phân tán khắp các trường đại học, cao đẳng trong thành phố. Các thành viên lớp 11 như Hân, Trung và Nam thì phải chuẩn bị đương đầu với chương trình học cực nặng của lớp 12…

Cuộc sống của họ vẫn tiếp tục trôi qua như vậy đấy, vui có, buồn có,… Ngày hôm qua lặng lẽ trôi đi, rồi trở thành ký ức của ngày hôm nay… có những điều nhanh chóng bị lãng quên, nhưng lại có những điều luôn sống mãi trong trái tim của họ.

—————-†—————–

1 năm sau…

Vũ và Hân cùng ngồi trên 1 đồi cỏ xanh rì, nơi mà gió lúc nào cũng mặc sức thổi lồng lộng như muốn cuốn phăng hết tất cả mọi thứ… và trước mặt họ giờ đây, là 1 tấm bia được khắc tên : Hoàng Bảo Quân…!

Hân khẽ vuốt mái tóc đã dài đến ngang vai của mình, rồi nói với giọng buồn bã:

- Đến bây giờ em vẫn còn hối hận…vì lời nói vô tình mà em đã buộc miệng nói với Quân lúc trước…

- Lời gì vậy? – Vũ nói, nhưng mắt vẫn dán vào tấm bia phía trước

- Hãy biến khỏi cuộc sống của tôi… – Hân chợt hít vào 1 hơi dài, như để điều chỉnh lại giọng nói đang run lên của mình – em…đã nói như vậy đấy…!

Vũ hơi sững người, nhìn chằm chằm vào cô em… Khi xưa, anh cũng đã từng nói với Quân như thế, nhưng anh không ngờ, nó lại như 1 lời nguyền của mụ phù thủy độc ác nào đó, đã cướp mất đi người em trai yêu quý của anh. Rồi Vũ khoác vai Hân vẻ an ủi; khi nhận ra cô đang run người lên vì cố kìm nén những giọt nước mắt đang trực trào ra ngoài. Tự dưng…chính anh cũng cảm thấy khóe mi mình bỗng cay nồng 1 cách khó chịu

- Mạng sống này là do Quân trao tặng cho chúng ta – Vũ nói với giọng điệu cứng rắn, nhưng vẫn thoáng chút buồn – phải luôn cố gắng sống phần đời còn lại giúp cậu ấy, em hiểu không?

Vân nhẹ nhàng bước đến, đặt 1 bó hoa trước mộ Quân, rồi dịu dàng dang tay ôm lấy 2 đôi vai đang thi nhau run lên bần bật kia

- Tiểu đội phó à – cô thì thầm – mọi người rất nhớ em…!

Cách đó vài bước chân, Hoàng vội đưa tay lên chặn Trung và Nam lại, vì sợ 2 cậu em sẽ vô tình mà phá vỡ bầu không khí riêng tư của 3 tâm hồn đồng cảm với nhau ở đằng kia… Chợt, Nam lung lay cánh tay của Trung, xụ bộ mặt trẻ con của anh xuống và mếu máo :

- Trung ơi, tao nhớ thằng Quân quá à…!

Trung không nói gì, chỉ vội đẩy mạnh gương mặt của cậu bạn sang hướng khác, và anh cũng xoay mặt đi…đầu khẽ cúi xuống trông rất nặng nề… Hoàng đặt 1 bàn tay lên vai Trung, cảm thấy hơi chạnh lòng khi thấp thoáng trông thấy thứ gì đó lấp lánh…lăn dài trên gò má cậu em. Chàng đội phó thở ra 1 hơi dài… rồi ngước mặt lên nhìn vào bầu trời xanh thăm thẳm, như tượng trưng cho 1 niềm hy vọng, 1 tương lai thật sáng ngời và yên bình

- Những điều tốt đẹp còn ở phía trước, đúng không? Cậu sẽ mãi mãi là đội phó của Killer, Bảo Quân à…!

The End.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Băng Nhóm Học Đường

Avatar
thanh nhan20:10 27/10/2015
hay chi biet noi the thoi
Avatar
huynh lam09:12 29/12/2014
cam dong lam day

BÌNH LUẬN FACEBOOK