Trang Chủ
Truyện Teen
Băng Nhóm Học Đường
Chương 3

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Quân bắt đầu nhớ mặt từng thành viên trong Killer để âm thầm trả thù chúng khi có cơ hội. Tình cờ bắt gặp Trung và Nam cúp tiết trốn vào nhà vệ sinh hút thuốc, anh liền “nhá” cho ông thầy giám thị nổi tiếng dữ dằn của trường, sau đó, anh loan tin đồn rằng đám thằng Hải lôi kéo thành viên để tạo lập nhóm mới khiến Vũ vô cùng tức giận, báo hại có vài người gây gổ, đánh nhau chí chóe; làm rầm rộ cả trường. Rồi Quân lại còn âm thầm đánh lén những đứa một sao, hai sao của nhóm trong lốt mặt nạ tề thiên…! Cả Killer đều xôn xao về chuyện những thành viên luôn gặp chuyện xui xẻo trong vài ngày gần đây, qua trao đổi với nhau, họ cùng nghi ngờ 1 điều : Cái thằng “tề thiên” là thủ phạm của tất cả chuyện này! Rất nhiều câu hỏi được đưa ra: “Sao nó lại nhằm vào nhóm mình?”, “Ai mà dám gây hấn với Killer chứ?”, “Không biết anh Vũ có bị tấn công chưa?”…và họ thề là phải tìm cho bằng được thằng ôn nào gây ra những chuyện này, nhưng rất tiếc, với tài nhanh nhẹn của Quân, họ khó mà có cơ hội để thực hiện lời thề của họ…

Chiều thứ 6 hôm đó, Quân vì quên mất hôm nay phải tập trung nên đã đến trễ ( mặc dù biết muộn nhưng vẫn đi bộ tàn tàn ). Đến nơi, anh thích thú khi nhìn thấy Thiên Vũ đang chống tay lên hông, môi cong cớn quát nạt đám thằng Hải và những đứa gây gổ đánh nhau trong trường. Khi thấy Quân, sắc mặt Vũ còn tệ hơn, anh chau mày, chỉ tay vào Quân 1 cách giận dữ

- Đi ra đằng kia! Hít đất 500 lần cho tôi!!

- Cái gì??? Anh đi…. – cũng may là Quân kịp thời bịt miệng mình lại

- Thằng xấc xược này…! – Vũ nheo mắt tiến đến gần Quân – định nói gì đấy?!

- Tôi chỉ đi trễ có 10 phút, 500 lần là quá nhiều!

- Hỏi lần cuối, có chịu phạt hay không.!? – vị thủ lĩnh trừng mắt đe dọa

- Vô lý! Tôi không làm!

“Bốp!”, Quân loạng choạng, ngã phịch xuống đất. Vũ đã ra đòn lúc nào? Sao Quân không thấy được…? Đang hơi hoảng loạn trong lúc bị dính cú đấm bất ngờ của thủ lĩnh, thì Quân lại có cảm giác đau điếng ở tay, ngước lên, anh thấy Thiên Vũ đang trừng mắt nhìn anh lạnh lùng

- Sao? Né giỏi lắm mà?

- Là lãnh đạo mà anh dùng bạo lực để ép buộc người khác – Quân nhếch mép khinh thường – tôi không phục!

- Đây không phải bạo lực! – Vũ ấn mạnh bàn chân của mình vào tay Quân – đây là kỉ luật thép! Không như thế này thì tôi lãnh đạo được mấy thằng như các cậu sao?!

Quân khẽ nghiến răng, dùng cạnh bàn tay bổ thật mạnh vào chân Vũ, anh hơi nhăn mặt nhưng vẫn đứng vững; co chân, đá 1 góc 45 độ vào má phải của Quân!

- Vẫn còn biểu tình hả cái thằng này!! – Vũ nhíu mày, giọng nói lạnh băng nhưng vẫn đầy sự giận dữ

Quân im lặng không trả lời, gồng bàn tay lên để chống lại cơn đau xé thịt. Chợt Vũ lại tung thêm 1 cú đá chắc nịch thẳng vào mặt anh chàng tội nghiệp…

- Câm à?!!

Bỗng Hoàng chạy đến, gõ nhẹ vào đầu Quân 1 cách rất hài hước, rồi nhấn lia lịa đầu anh lên xuống như đang giã gạo

- Thằng đần, nói là cậu chịu phạt đi – Hoàng quay sang Vũ cười xòa – đó, nó chịu phạt rồi, bỏ chân ra đi ông.

- Không việc gì phải bênh vực nó. – Vũ nghiêm giọng – 1 vài lần như thế này thử xem còn dám chống đối tôi không.!

- Được rồi!!! – Quân nhắm mắt lại, nghiến răng như đã hết chịu nổi cơn đau ở tay – tôi sẽ hít đất! anh bỏ chân ra hộ tôi!

Vũ lạnh lùng lê chân ra khỏi bàn tay đã đỏ ửng, phồng rộp vương 1 chút máu của Quân; rồi đi nhanh về phía những thành viên trong nhóm, bắt đầu mắng xối xả đứa nào làm ồn từ nãy đến giờ và tiếp tục xử những đứa “có tội”. Hải từ thành viên 4 sao, bị giáng xuống thành 3 sao vì tin đồn thất thiệt, 2 thằng Trung và Nam bị bắt nhảy ếch 10 vòng sân công viên và những đứa gây gổ đánh nhau thì bị hít đất 200 lần!

Quân vừa hít đất vừa nhìn tụi nó đầy vẻ khoái chí…nhưng không lâu sau…anh đã mệt mỏi, nằm phịch xuống đất; Quân len lén nhìn sang Thiên Vũ thì thoáng giật mình khi thấy vị thủ lĩnh đang trừng mắt nhìn anh, anh khẽ lườm lại và…hít tiếp. Trong hơi hở hổn hển và mùi mồ hôi mặn nồng, Quân nghe Vũ nói về chuyện gì đó như… tìm 1 đội phó tạm thời để thi đấu với trường khác vào chủ nhật tuần này. Anh khẽ liếc mắt về đám đông quan sát. Chẳng có thằng nào “dám” xung phong để thi đấu, ngoại trừ thằng Trung đang thở hổn hển vì vừa nhảy ếch xong. Vũ khẽ nhíu mày và chỉ nói vỏn vẻn 2 từ :”Không được!” với nó. Trong đầu Quân chợt nảy ra 1 ý tưởng…khá điên rồ nhưng không kém phần thú vị, Quân sẽ làm cho Killer mang nhục vì thua cuộc trong chủ nhật này. Nhưng khi cả nhóm đã ra về hết, chỉ còn lại Vũ, Hoàng và Quân. Toàn thân Quân rã rời, không 1 chút sức lực, mồ hôi tỏa ra như tắm, rơi vài giọt xuống khoảng sân vắng lặng. Từng khớp xương của anh như muốn bung hết cả ra…Bây giờ tự nhiên anh thấy việc bị thầy giám thị bẹo lỗ tai khi đi trễ là chuyện quá ư bình thường, thậm chí là quá hạnh phúc! Hoàng ngồi nhổm trước mặt Quân, chống 2 tay lên cằm vẻ ể oải, nhưng giọng nói vẫn đầy sự thông cảm…

- 50 cái nữa, gắng lên…! Anh đã cảnh báo cậu là Vũ rất ghét đi trễ đúng không?

- … ( hít đất mệt thấy bà sao nói cha!? ) – Quân thầm nghĩ

- Bao nhiêu cái rồi Hoàng? – giọng Vũ vẻ ngán ngẩm

- 452…

- Thôi, đứng lên đi! – anh đá nhẹ vào hông Quân

Anh chàng này còn mừng hơn bắt được vàng, ngay lập tức anh nằm luôn ra đất, thở như chưa bao giờ được thở…

- Về đi Hoàng, mai chúng ta sẽ bàn tiếp về chuyện tìm phó nhóm 2 tạm thời – Vũ vác chiếc cặp lên vai

Chợt Quân dùng hết sức lực còn lại để gượng dậy, khổ sở bật ra từng âm thâm từ cổ họng của mình

- Khoan…đã…

- Gì vậy? – Vũ khẽ nhíu mày

- Sao chưa chịu về nữa, thằng đần này… – Hoàng nhìn anh; rồi liếc mắt sang Thiên Vũ đầy vẻ đề phòng

- Tôi có thể…thi đấu vào chủ nhật tuần này không…?

- Cậu biết mình đang nói gì không đấy?!

- Anh yên tâm, hít đất không ảnh hưởng gì đến não đâu – Quân nhìn thẳng vào mắt Vũ – Không phải anh đang tìm phó nhóm tạm thời sao? Cả cái Killer chỉ có 1 mình thằng Trung xung phong, nhưng tôi nghĩ…anh thích cách tôi chiến đấu hơn là nó, đúng không thủ lĩnh?

- Vậy à? – Vũ nhếch mép, tiến lại gần Quân – Ở đâu ra cậu lại có cái suy nghĩ thú vị đó vậy?

- Tôi chỉ nghĩ mình đủ sức… – Quân khẽ lùi lại như 1 phản xạ

- Việc thắng thằng bộp chộp đó có vẻ làm cậu tự tin quá. – anh kề sát mặt Quân – có lẽ cũng nên để cậu thử sức với người có năng lực mạnh hơn, đúng không Bảo Quân?

- Vậy là anh đồng ý…? Quân cảm thấy mình đang nín thở

- Đừng làm tôi thất vọng! – Vũ vỗ mạnh vào vai khiến anh suýt nữa thì khuỵu xuống.

Quân chợt mỉm cười khá “gian” khi nhìn 2 “gã quái vật” xoay lưng bước đi…

Trong bãi gửi xe, Hoàng nhìn Vũ với đôi mắt kì lạ, không giấu được sự tò mò

- Ông đồng ý cho nó đấu thay vì Trung, tôi bất ngờ đó…

- Trung nó không dùng cái đầu trong chiến đấu, hôm đánh với thằng Quân nhìn nó mà tôi phát bực – Vũ nhăn mặt

- Ông nghĩ Quân có cơ hội thắng không?

- Để xem…đến lúc đó sẽ biết thôi mà. – Vũ lại nở 1 nụ cười khó hiểu…

—————-†—————-

Reng…reng…

- Chết tiệt! ồn ào quá!! – Hân giận dữ ném chiếc đồng hồ báo thức xuống sàn, khiến nó vỡ tan tành

Cô lồm cồm ngồi dậy sau khi chẳng thể nào ngủ tiếp được nữa. Với tay lấy chiếc điện thoại đã là 1 thói quen vào mỗi buổi sáng của mình, lòng Hân chợt se thắt lại và cảm thấy thương cô bạn của mình vô cùng. Thùy đã gọi nhỡ gần 30 cuộc điện thoại và khoảng 10 tin nhắn có nội dung thể hiện đầy sự lo lắng. Cô chĩ nhắn lại vỏn vẹn 2 từ “Mình ổn” cho cô bạn rồi bước chậm rãi vào phòng tắm. Hân thoáng giật mình khi thấy bộ dạng lôi thôi lết thết của mình trong tấm gương lớn treo trước bồn rửa mặt, mái tóc xoăn rối bù lên, chẳng theo 1 lọn nào cả, quân áo thì xộc xệch, mắt sưng húp lên như vừa được bơm silicon vào và vẻ mặt phờ phạc cùng đôi môi tái nhợt chỉ khiến cô muốn rời khỏi tấm gương ấy ngay lập tức…

Hân ngồi gục xuống sàn nhà tắm, tựa đầu 1 cách bất cần vào tường, nước mắt lại rơi nhưng không có tiếng nấc…cô đưa tay lên quệt nhẹ những giọt nước mắt ngang má, rồi chợt khựng lại khi nhìn thấy chiếc nhẫn bằng nhựa hình nơ bướm rất xinh ;mà Khoa đã tặng trên tay cô. Hân quý nó như nhẫn kim cương và chưa bao giờ chê những món đồ Khoa tặng là rẻ tiền…vậy mà hắn lại xem thường cô đến thế, coi cô rẻ rung đến như thế… Hận giựt thô bạo chiếc nhẫn ra khỏi ngón áp út của mình như thể nó là 1 sinh vật gì đó rất ghê tởm và ném nó thật mạnh vào tường, chiếc nhẫn bật ra rồi rơi xuống; lăn lóc lóc và lọt thỏm 1 cách gọn gàng xuống lỗ thoát nước…

Hân ôm 2 chân lại, gục đầu xuống khóc tức tưởi…lúc này thì tiếng nấc thật nhiều…vang lên từng hồi như tiếng trống báo oan thời xưa…

Cô thông báo với mẹ bằng giọng nói yếu ớt vọng xuống từ cầu thang rằng hôm nay cô sẽ nghỉ học và nhốt mình trong phòng, chẳng nói chuyện với ai, cũng chẳng buồn quan tâm đến bất cứ thứ gì xung quanh nữa… Vết thương lòng mà hắn đã rạch vào trái tim cô quá lớn, biết đến bao giờ mới lành lặn…? Ai sẽ khâu nó giúp cô hay chính cô phải tự mình khâu nó lại…? Không! Cô không cần đến 1 tên nào nữa, đàn ông đều là 1 lũ xấu xa, ******** và đê tiện! Lũ ngu ngốc ấy chỉ đơn giản nhìn thấy ở đứa con gái yêu họ thật lòng 1 thứ mà đứa con gái bình thường nào cũng có. Đó là thứ duy nhất họ muốn chiếm hữu được, và khi đã thỏa mãn cái ước muốn đê hèn của mình, họ sẽ xem người con gái đó không còn giá trị gì nữa…và họ sẽ vứt đi như 1 món đồ chơi bị rỉ sét… Hân không bao giờ muốn bị xem như thế nên cô đã thẳng thừng từ chối khi Khoa yêu cầu, cô nghĩ như thế sẽ giữ được hắn, nhưng cuối cùng, cô cũng bị đối xử không thua 1 món đồ bị rỉ sét…

Cô chỉ cần 1 người yêu cô bằng chính con người thật của mình…nhìn ra những điều đặc biệt ở cô mà không 1 đứa con gái nào có…Như vậy…khó lắm sao…?

Hân lấy ra 1 mảnh giấy, ghi nghệch ngoạc những lời **** rủa của mình về kẻ phản bội ấy, rồi gạch thô bạo đến rách nát tờ giấy, tạo vài vệt xước nhỏ trên bàn…Cô lại gục đầu xuống, nước mắt chảy vào những vết xước như nước chảy vào rãnh sông… Cô căm hận đàn ông! Cô không muốn yêu bất cứ 1 tên thối tha nào trên đời nữa! Hình ảnh hôm qua cô chứng kiến đã quá đủ rồi, nó khiến cô buồn nôn khi nhớ lại ký ức nhơ nhuốc đó… Chợt, giai điệu dập dồn của bài hát One More Night vang lên từ điện thoại của Hân, cô liếc quanh giường tìm kiếm nó, là Xuân Thùy. Cô bắt máy nhưng im lặng…

- Alo??! – giọng Thùy hớt hãi

- Mình nghe… – Hân thở dài

- Trời! nghe được giọng cậu mình mừng quá! Cậu sao rồi?

- Không biết nữa…

- Vậy là chuyện chiều qua mình vô tình thấy là sự thật đúng không…? – Thùy lí nhí

- Đừng nhắc nữa! mình xin đấy! – Hân lớn giọng

- Mình xin lỗi…giờ mình qua với cậu nhé, hôm nay mình được nghỉ…

- Bộ dạng lúc này ghê lắm, như con điên ấy! cậu đừng qua.

- Không phải mình đã hứa với nhau là dù có chuyện gì cũng sẽ ở bên nhau sao…? – Thùy có vẻ xúc động – mình sẽ qua, cậu chờ nhé…

Pip…pip…

Hân thở dài buông điện thoại xuống; nghĩ về lời hứa khi xưa 2 đứa đã nghéo tay với nhau. Tình bạn bền bỉ với Thùy là 1 trong những điều mà cô yêu quý nhất trên đời. Trong lúc suy sụp tinh thần như thế này, chỉ có Thùy biết và muốn ở bên cạnh cô…Thùy như 1 ngọn lửa luôn cháy sáng đang cố nhóm lại 1 que diêm đã ướt…! Hân chống cằm, nhìn mông lung qua khung cửa sổ…đột nhiên nghĩ về cô bạn thân rất nhiều, những hình ảnh rời rạc đan xen, nối nhau từ quá khứ đến hiện tại… Thùy xinh xắn, dịu dàng, hiền lành lại giỏi giang, mẫu con gái lý tưởng của tất cả mọi người… Thùy không bao giờ làm cô buồn, sẽ không bao giờ bỏ rơi cô…chưa bao giờ cô cảm thấy cô cần Thùy trong lúc này…chưa bao giờ…

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Băng Nhóm Học Đường

Avatar
thanh nhan20:10 27/10/2015
hay chi biet noi the thoi
Avatar
huynh lam09:12 29/12/2014
cam dong lam day

BÌNH LUẬN FACEBOOK