Trang Chủ
Ngôn Tình
Bạn Trai Thiên Tài
Chương 18

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Edit: Thanh Nhàn

Beta: Chin

Nguyễn Manh khó hiểu hỏi cô ta, "Tại sao cậu lại đâm thủng lốp xe của tôi?"

Cô ta khó chịu trừng mắt nhìn Nguyễn Manh, "Ai bảo cậu suốt ngày bám lấy cậu ấy như vậy?"

Nghe câu hỏi của cô ta, Nguyễn Manh bật cười, "Cậu có bệnh à? Bọn tôi là bạn cùng bàn, hơn nữa còn là bạn thân của nhau. Có phải cậu ghen tị nên mới đâm thủng xe của tôi?"

Trần Mặc đi đến, liếc nhìn cô ta, rồi quay sang hỏi Nguyễn Manh, "Cậu ta là ai vậy?"

Nguyễn Manh biết, mặc dù Trần Mặc có trí nhớ tốt nhưng cậu lại thờ ơ với mọi người xung quanh, vì vậy cậu chắc chắn không nhớ nữ sinh này là ai, cô lại phải giải thích vậy, "Cậu ta là cô gái lần trước đã tỏ tình với cậu đấy."

Trần Mặc không nhạy cảm lắm với cảm xúc của người bình thường, vì vậy trong một khoảng thời gian cậu còn không thể hiểu việc Nguyễn Manh bị đâm thủng xe thì có liên quan gì đến cậu.¯_ಠ_ಠ_/¯

Lúc này, Triệu Văn Hách cách đó không xa cũng vội chạy tới. Cậu cũng đã nghe thấy ba người họ nói chuyện. Cậu nhìn nữ sinh bị Nguyễn Manh bắt được, nói, "Cậu tại sao lại độc ác đến vậy? Nguyễn Manh đâu có liên quan gì. Tề Lưu Hải, không phải lúc đó tôi không khuyên cậu từ bỏ, cậu không quan tâm cũng được, nhưng mà cậu không thể trút giận lên Nguyễn Manh. Nếu Trần Mặc mà thích cậu tôi cũng thấy kì lạ đó!"

Bị Triệu Văn Hách nói như thế, sắc mặt Tề Lưu Hải tái nhợt. Cô ta mím chặt môi, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm Nguyễn Manh.

Nguyễn Manh cười khẩy, buông tay cô ta ra, "Cậu nên biết ơn rằng tôi không bao giờ bắt nạt con gái. Nếu cậu là con trai, tôi sẽ không dễ dàng gì bỏ qua đâu, nếu cậu lại tiếp tục làm thế thì đừng trách tôi."

Cô ta trừng mắt nhìn Nguyễn Manh và Triệu Văn Hách, sau đó chạy ra khỏi nhà xe. Lúc đi ngang qua Trần Mặc, cô ta thấy Trần Mặc đang nhìn mình, ánh mắt cậu hiện lên sự kinh tởm.

Cô ta hoảng sợ bỏ chạy, không một nữ sinh nào muốn bị người mình thích nhìn như vậy. Cô ta hận Nguyễn Manh.

Mọi chuyện đã xử lý xong, Nguyễn Manh vỗ vai Triệu Văn Hách, "Này, cảm ơn nha."

Triệu Văn Hách vỗ lại vai cô, "Không có gì."

Sau đó, hai người vội vã chạy lên lầu. Trần Mặc vẫn bình tĩnh bước đi như trước, Nguyễn Manh kéo tay áo cậu, thúc giục, "Cậu nhanh lên một chút, nếu vào muộn là chúng ta sẽ bị mắng đó."

Trần Mặc bị cô kéo, bất đắc dĩ tăng tốc độ bước đi.

Trên thế giới này, dường như chỉ có Nguyễn Manh là người có thể phá vỡ tốc độ bình thản của cậu.

Khi trở lại lớp học, giáo viên toán bước vào lớp, nhìn thấy Nguyễn Manh và Trần Mặc đang đứng ở cửa, nở một nụ cười cực tươi. Nguyễn Manh âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Tiết toán hôm nay tình cờ là tiết tự học.

Lúc này Tần Dương đã đến lớp, lo lắng hỏi Nguyễn Manh, "Hôm nay tớ thấy cậu chạy xuống cầu thang rất nhanh. Có chuyện gì à?"

Nguyễn Manh không nói đến nữ sinh kia, "Không có gì đâu."

Tần Dương cầm quả bóng trong tay, "Cậu có muốn chơi bóng đá không?"

Nguyễn Manh hơi do dự, nhưng cuối cùng cũng lắc đầu, "Không được, tớ vẫn còn một số bài tập phải làm."

Tần Dương cũng không miễn cưỡng cô nữa, điêu luyện xoay quả bóng trong tay rồi cùng với các nam sinh khác ra khỏi lớp.

Trần Mặc ngẩng đầu lên từ cuốn sách, nhìn Nguyễn Manh ngồi bên cạnh, còn Nguyễn Manh đang nhìn vào bóng lưng của Tần Dương mà ghen tị.

Đột nhiên lúc này Trần Mặc cảm thấy trong lòng có cái gì đó nhói lên, đau đớn, cái cảm giác kì lạ này luôn khiến cậu bối rối.

_____

Tần Dương cũng dần quen thuộc hơn với Nguyễn Manh. Cậu ta sẽ thỉnh thoảng đi qua bàn của Nguyễn Manh, lại thuận tiện trò chuyện với cô.

Trường trung học thực sự là một nơi mà tuổi trẻ và sự trưởng thành gặp nhau. Con trai và con gái luôn có khái niệm về cái đẹp và cái xấu.

Nguyễn Manh cũng không ngoại lệ. Mặc dù cô học hành chăm chỉ hơn trước, nhưng cô cũng bắt đầu mang theo những đồ vật xinh xắn như những nữ sinh khác, gương, hay một thỏi son màu hồng để trang điểm.

Sau giờ học, Nguyễn Manh không còn nhờ Trần Mặc dạy kèm nữa. Mặc dù mọi việc vẫn diễn ra như thường lệ, hai người cũng có thể nhìn thấy nhau mỗi ngày nhưng Trần Mặc luôn cảm thấy có cái gì đó không ổn, mọi thứ xung quanh làm cậu có cảm giác bồn chồn.

Ở sân trường, ba người Nguyễn Manh, Trần Mặc và Triệu Văn Hách đi cùng nhau, Triệu Văn Hách nhìn đôi môi được tô chút son hồng của Nguyễn Manh, hơi nghi ngờ, "Cậu đang yêu đương à?"

Nguyễn Manh liếc cậu ta, "Trông tớ rảnh rỗi lắm à?"

Triệu Văn Hách cẩn thận nhìn từ trên xuống dưới, từ trái sang phải, "Sao tớ cảm thấy gần đây cậu thay đổi rất nhiều?"

Nguyễn Manh đưa ra một lí do cứng nhắc, "Có phải vì tớ đẹp hơn không?"

Cơ thể của Triệu Văn Hách co rúm lại ngay lập tức, "Nguyễn Manh, có chuyện gì với cậu vậy? Cậu vẫn là Nguyễn Manh mà tớ biết chứ?"

Nguyễn Manh giơ nắm đấm nho nhỏ, " Tìm chết phải không?"

Triệu Văn Hách vẫn không sợ, tiếp tục bát quái, "Người gần đây hay đi với cậu là ai vậy?"

"Đó là Tần Dương, cậu ấy là người đã chơi bóng với chúng ta trước đây đó."

"Ồ ~ ~ Một người rất nổi tiếng nha. Cậu ta chơi bóng rổ và bóng đá rất giỏi. Nữ sinh trong trường thường đến xem cậu ta chơi rồi đưa nước đưa khăn đó nha~~ Tớ nói với cậu nha, bạn trai trong mộng của nữ sinh luôn là đẹp trai học giỏi thể thao tốt, nói chung là cái gì cũng phải tốt."

Không ai nhận thấy rằng lúc này Trần Mặc đang yên lặng đi phía sau, tầm mắt luôn hướng về phía Nguyễn Manh, ẩn trong đôi mắt cậu không còn sự rõ ràng như bình thường nữa, không ai nhận ra cậu có chút cô đơn.

Đang nói chuyện thì nhân vật chính của chủ đề đã đến, Tần Dương đẩy xe, đi đến bên cạnh Nguyễn Manh, "Các cậu đang nói gì mà vui như vậy?"

Nguyễn Manh mỉm cười, "Không có gì, chỉ nói chuyện tầm phào thôi, hôm nay cậu không đi chơi bóng à?"

Tần Dương, "Không, hôm nay tớ phải về nhà sớm luyện đề."

Nguyễn Manh, "Tớ còn nghĩ cậu không cần lo lắng về mấy cái đề đấy đâu."

Nguyễn Manh vừa đi vừa nói chuyện rất vui vẻ, bất giác hai người đã bỏ xa Trần Mặc và Triệu Văn Hách.

Trần Mặc nhìn Nguyễn Manh mỉm cười sán lạn, đột nhiên hỏi Triệu Văn Hách, "Cậu thích nữ sinh như thế nào?"

Triệu Văn Hách ngạc nhiên, Trần Mặc chưa bao giờ hứng thú với những chuyện này. Mặc dù hai người cũng có thể coi là lớn lên cùng nhau, nhưng trong mắt cậu, Trần Mặc giống như một chàng hoàng tử nhỏ, luôn thích ở trong thế giới của mình. Cậu ta chớp mắt mơ hồ nhìn Trần Mặc, "Nữ sinh trong mộng? Là loại nữ sinh để làm cái đó...." (*)

(*) Ý của bạn Hách ở đây là người mà các nam sinh hay mơ mộng để tự an ủi vào ban đêm đó. Theo toi nghĩ là vậy

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Bạn Trai Thiên Tài

Avatar
thanh thanh20:03 28/03/2020
hay và hóng tg ơi
Avatar
Thị Loan20:03 28/03/2020
Bao giờ thì có Chương mới thế Dịch giả ?Dịch giả có lịch đăng cụ thể ko ?
Avatar
Ánh Nguyễn09:03 27/03/2020
Mau ra chap mới nha tg

BÌNH LUẬN FACEBOOK